Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 4
Cuộc gọi sáng hôm nay kết thúc muộn hơn bình thường một chút.
Không phải vì tôi còn nhiều chuyện để nói.
Mà là vì sau khi đã nói hết, cả hai lại không ai nỡ cúp máy trước.
Có những khoảng lặng rất kỳ lạ như vậy.
Không nặng.
Không khó xử.
Chỉ là cả hai đều biết, chỉ cần bấm tắt đi thôi, buổi sáng này sẽ thật sự bắt đầu. Tôi sẽ phải đứng dậy, rửa mặt, ăn sáng, thu dọn đống giấy note trải khắp bàn, ôm cả ý tưởng còn nóng hổi ấy đến gặp Tiến sĩ Clark. Còn Yachiyo sẽ phải buông gối ra, bắt đầu một ngày khác trong Tsukuyomi, rồi chờ tin từ tôi bằng cái vẻ ngoài rất ngoan nhưng bên trong chắc chắn sẽ chẳng yên được chút nào.
Thế nên chúng tôi cứ nhìn nhau thêm một lúc.
Yachiyo vẫn ôm gối.
Tóc em hơi rối, mí mắt còn mềm vì mới dậy, nhưng ánh nhìn thì đã tỉnh hơn lúc đầu rất nhiều. Cái kiểu tỉnh không phải vì hết buồn ngủ, mà vì vừa có một điều quan trọng được đặt vào tay. Một điều chưa hoàn hảo. Chưa chắc chắn. Chưa đủ để gọi là phép màu. Nhưng đủ để khiến em không thể quay lại làm một buổi sáng bình thường như mọi hôm nữa.
Còn tôi thì ngồi giữa một bàn giấy tờ bừa bộn sau một đêm trắng.
Vai mỏi.
Mắt khô.
Đầu óc căng tới mức chỉ cần thả lỏng một chút thôi chắc sẽ lập tức đổ sập xuống.
Vậy mà trong người tôi vẫn có một thứ gì đó quá sáng để gọi là mệt.
Trước khi cúp máy, Yachiyo vẫn kịp dặn thêm một lần:
“Chị phải ăn sáng đấy nhé.”
“Ừ.”
“Không được cầm cả đống tài liệu rồi quên mất mình là con người.”
Tôi bật cười.
“Câu đó nghe như đang nói với máy móc vậy.”
“Vì chị rất giống.”
Em đáp ngay.
Rồi nhỏ hơn:
“Nhưng là máy móc mà em thương.”
Tôi suýt đánh rơi cây bút đang cầm.
Một năm trước, có lẽ em sẽ ngượng tới mức nói xong là lập tức quay mặt đi, hoặc vội vàng sửa lại bằng một câu khác. Nhưng bây giờ, sau rất nhiều buổi tối gọi nhau tới tận khi một trong hai người buồn ngủ, sau rất nhiều lần em bắt tôi ăn cơm bằng giọng rất giống một người vợ hiền đang cố tỏ ra bình thường, Yachiyo đã học được cách ném những câu như vậy ra bằng vẻ mặt tương đối vô tội.
Tương đối thôi.
Vì vành tai em vẫn đỏ lên.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em đừng nói vậy lúc sáng sớm chứ.”
“Em đang giúp chị tỉnh táo đó.”
“Tỉnh quá mức cần thiết rồi.”
“Vậy là hiệu quả tốt.”
Tôi nhìn em.
Rồi cuối cùng cũng chỉ biết thở ra, vừa buồn cười vừa chịu thua.
“Ừ. Chị tỉnh rồi.”
“Vậy đi lab đi.”
Em nói, giọng đã nghiêm lại một chút.
“Và lần này… nói hết với Tiến sĩ Clark nhé.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Đừng có nói nửa chừng như mọi lần.”
“Ừ.”
“Đừng trình bày toàn bằng số liệu rồi giấu mất phần quan trọng nhất.”
Tôi khựng lại.
Yachiyo nhìn tôi qua màn hình, rất thẳng.
“Phần quan trọng nhất là lý do chị muốn đổi hướng.”
Ngực tôi khẽ siết lại.
Không đau.
Chỉ là một cái chạm rất sâu, rất chắc, như thể em vừa đặt lại toàn bộ ý nghĩa của buổi sáng này vào đúng chỗ nó cần nằm.
“Ừ.”
Tôi đáp khẽ.
“Chị sẽ nói.”
Yachiyo vẫn chưa hoàn toàn hài lòng.
“Và nếu ông ấy phản đối…”
“Thì sao?”
Em ôm gối chặt hơn một chút.
Mắt nhìn tôi rất thẳng.
“Thì chị nói với ông ấy là em cũng đang đợi.”
Tôi im mất một nhịp.
Không phải vì bất ngờ.
Mà vì câu đó quá giống em.
Không ồn ào.
Không van xin.
Không đặt mình thành một lý do thật lớn để ép người khác phải lay động.
Chỉ là: em cũng đang đợi.
Vậy thôi.
Mà cũng đủ rồi.
“Ừ.”
Tôi nói.
Lần này rõ hơn.
“Chị sẽ nói.”
“Và nhớ phải kể hết cho em nghe nhé.”
“Chị biết rồi.”
“Chị đi cẩn thận nhé, Iroha.”
Cuộc gọi kết thúc sau đó.
Màn hình tablet tối xuống.
Không còn giọng em. Không còn tiếng em cười. Không còn cái nhìn vừa thương vừa nghiêm của người ở bên kia màn hình.
Chỉ còn đống tài liệu bừa bộn.
Cốc nước nguội.
Bình Thường bơi vòng vòng ở cửa sổ.
Con thỏ bông nằm nghiêng bên mép giường như một nhân chứng ngu ngốc nhưng trung thành.
Và tôi.
Tôi ngồi yên thêm vài giây.
Rồi đứng dậy.
Tôi ăn sáng thật.
Không phải vì tự dưng trở thành một người trưởng thành mẫu mực gì cho lắm.
Càng không phải vì sau một đêm thức trắng, tôi bỗng hiểu sâu sắc về tầm quan trọng của dinh dưỡng.
Mà vì tôi vừa hứa với em.
Và nếu đã quyết định bước vào một cuộc chiến mới vào sáng hôm nay, ít nhất tôi cũng không thể bước vào nó với cái bụng trống, đầu óc cạn sạch, rồi lại làm như mình ổn chỉ vì vẫn còn đứng được.
Tôi ăn bánh mì.
Uống nước.
Ép mình không chạm vào cốc cà phê thứ hai trước khi nuốt xong miếng cuối cùng.
Bình Thường quẫy đuôi một cái rất thiếu trách nhiệm khi tôi đi ngang qua bát nước, như thể toàn bộ bi kịch, hy vọng, nghiên cứu, tình yêu và thức trắng của loài người đều không liên quan gì tới một con cá vàng có đời sống tinh thần vô cùng ổn định.
“Em thì sướng rồi.”
Tôi lẩm bẩm.
Bình Thường không đáp.
Tất nhiên.
Con thỏ bông vẫn nằm nghiêng ở mép giường.
Tôi nhìn nó một nhịp, rồi không hiểu sao lại đưa tay chỉnh nó ngồi thẳng hơn một chút.
“Trông nhà nhé.”
Nói xong mới thấy mình hơi ngốc.
Nhưng cũng không sao.
Có những buổi sáng sau một đêm thức trắng, con người ta được phép nói chuyện với cá vàng và thỏ bông mà không cần cảm thấy mình đã trượt quá sâu khỏi đời sống bình thường.
Cuốn sổ “Những thứ giữ em ở lại” nằm ngay cạnh laptop, cộm lên vì quá nhiều giấy note chèn giữa các trang.
Tôi nhìn nó.
Rồi cầm theo.
Không phải vì nghĩ nó sẽ có ích về mặt học thuật.
Nếu lát nữa tôi mở nó ra trước mặt Tiến sĩ Clark, chắc ông sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt rất khó đoán trong ít nhất ba giây.
Nhưng bằng một cách nào đó, tôi biết hôm nay mình cần mang cả phần đó của em theo.
Không chỉ dữ liệu.
Không chỉ mô phỏng.
Không chỉ biểu đồ nhiệt, ngưỡng tải, tầng đệm, nguồn phụ.
Mà cả lý do mình muốn đi nhanh hơn.
Muốn bớt hoàn hảo đi một chút.
Muốn tới gần em sớm hơn một chút.
Tôi thu dọn đống giấy.
Không gọn gàng lắm.
Nhưng đủ để có thể gọi là một tập tài liệu.
Bản phác thảo đêm qua được kẹp lên đầu.
Rồi đóng tập lại, đi nhanh đến lab.
Tới lab, tôi không đi thẳng vào chỗ ngồi của mình như mọi ngày.
Không bật máy ở bàn.
Không treo áo khoác.
Không kiểm tra thư trước.
Tôi ôm cả chồng tài liệu đã gom lại suốt đêm, thêm laptop, thêm mấy bản in mô phỏng cũ, rồi đi thẳng tới phòng làm việc của Tiến sĩ Clark.
Bước chân vang trên hành lang sáng trắng.
Thẳng.
Nhanh.
Từng nhịp gót giày chạm xuống nền giống như đang đếm ngược tới một loại quyết định nào đó.
Tôi không cố đi chậm lại nữa.
Đến lúc này, tôi đã hiểu rất rõ: một số ý tưởng nếu để qua thêm một buổi sáng, chúng sẽ không còn nóng như lúc vừa được gọi tên nữa. Không hẳn vì chúng yếu đi. Mà vì người ta bắt đầu có thời gian để sợ lại, để hoài nghi lại, để tự thuyết phục bản thân rằng “đợi thêm chút nữa chắc sẽ an toàn hơn”.
Còn tôi thì không muốn quay về chỗ đó nữa.
Không phải hôm nay.
Không phải sau khi đã hứa với em là sẽ nói hết.
Tôi gõ cửa.
Bên trong vọng ra giọng Tiến sĩ Clark:
“Vào đi.”
Ông đang ngồi sau bàn.
Áo sơ mi phẳng phiu như mọi khi.
Laptop mở.
Một xấp tài liệu khác nằm bên tay trái.
Cốc cà phê vẫn còn bốc hơi mỏng. Mùi giấy, mùi máy in và mùi cà phê trộn vào nhau thành cái thứ không khí rất đặc trưng của ông thứ không khí luôn khiến tôi có cảm giác chỉ cần bước vào đây thôi, mọi câu chuyện sẽ lập tức bị ép phải nghiêm túc hơn.
Tiến sĩ Clark ngẩng lên nhìn tôi.
Ánh mắt ông lướt qua chồng tài liệu tôi đang ôm.
Rồi dừng lại thêm nửa giây ở quầng thâm dưới mắt tôi.
“Cô chưa ngủ.”
Không phải câu hỏi.
Mà là kết luận.
Tôi đặt tài liệu xuống bàn.
“Vâng.”
“Và cô tới đây trước cả khi kịp ngồi xuống chỗ mình.”
“Vâng.”
Ông tựa nhẹ lưng vào ghế.
Không khó chịu.
Không ngạc nhiên.
Chỉ là cái vẻ rất riêng của ông lúc đang chuẩn bị nhìn xem một người khác vừa mang tới thứ gì đủ nặng để phá vỡ lịch làm việc buổi sáng.
“Ăn sáng chưa?”
Tôi khựng lại.
Không ngờ câu hỏi đầu tiên lại là câu đó.
“…Rồi ạ.”
Tiến sĩ Clark nhìn tôi thêm một giây.
“Có thật không?”
Tôi im.
Không phải vì nói dối.
Mà vì việc bị cả Yachiyo lẫn Tiến sĩ Clark nghi ngờ về khả năng ăn sáng của mình trong cùng một buổi sáng làm tôi bỗng có cảm giác nhân phẩm sinh hoạt của mình đã rơi xuống mức rất đáng suy nghĩ.
“Có thật.”
Tôi đáp.
“Bánh mì. Nước. Chưa uống cốc cà phê thứ hai.”
Tiến sĩ Clark gật nhẹ.
“Ít nhất cô vẫn còn khả năng nghe lời ai đó.”
Tôi không biết câu đó là nhận xét khoa học hay châm chọc.
Có lẽ là cả hai.
Ông chỉ vào ghế.
“Được rồi.”
“Cho tôi lý do vì sao.”
Tôi hít vào thật sâu.
Rồi mở tập giấy đầu tiên ra.
“Tôi muốn đổi hướng.”
Tiến sĩ Clark không chen vào.
Tôi tiếp tục.
“Không bỏ hẳn hướng cơ thể hoàn chỉnh. Nhưng tách nó ra thành đường dài hạn và ngắn hạn.”
Tôi kéo lên trước mặt ông phần mô phỏng đêm qua.
“Còn trước mắt, mình thử đi theo hướng nâng cấp cơ thể thử nghiệm cũ.”
Ông nhìn xuống.
Rất lâu.
Không phải lướt.
Mà đọc thật.
Tôi biết ông không cần quá nhiều chữ để nắm được vấn đề. Nhưng ông vẫn nhìn hết. Từng lớp ghi chú. Từng vòng tròn tôi khoanh tay ở chỗ ngưỡng tải. Từng mũi tên nối giữa phần lõi, tầng đệm, nguồn phụ và phản hồi biên.
Càng nhìn, vẻ mặt ông càng nghiêm hơn.
Tới mức nếu là một năm trước, có lẽ tôi đã tự thấy áp lực rồi.
Bây giờ thì không.
Bây giờ, chính tôi cũng lạ lùng bình tĩnh.
Không phải vì đã chắc chắn mình đúng.
Mà vì đây là lần đầu tiên, tôi không đứng ở chỗ này chỉ để bảo vệ một giả thuyết.
Tôi đang bảo vệ một lý do.
Một lúc sau, Tiến sĩ Clark mới đặt tập đầu tiên xuống.
Rồi hỏi rất ngắn:
“Vì sao đổi hướng đột ngột?”
Tôi đáng lẽ phải trả lời bằng kỹ thuật trước.
Bằng ngưỡng tải.
Bằng tính khả thi.
Bằng thời gian phát triển.
Bằng sự khác biệt giữa một đường dài hạn và một phương án trung gian có thể thành hình sớm hơn.
Tôi biết cách làm điều đó.
Tôi đã làm điều đó suốt một năm nay.
Nhưng sáng hôm nay, đứng trước ông, ôm cả một đêm thức trắng còn nóng trên tay, tự nhiên tôi lại không muốn bắt đầu như cũ nữa.
Yachiyo đã dặn rồi.
Đừng nói nửa chừng như mọi lần.
Đừng trình bày toàn bằng số liệu rồi giấu mất phần quan trọng nhất.
Tôi nhìn thẳng vào Tiến sĩ Clark.
Rồi nói thật.
“Vì tôi không muốn Yachiyo chờ thêm nữa.”
Căn phòng im bặt.
Câu đó vừa rơi xuống, căn phòng bỗng yên đi theo một cách hơi khác.
Không phải sự im lặng của một người đang đánh giá một đề xuất nghiên cứu.
Cũng không phải cái yên thường thấy của Tiến sĩ Clark mỗi khi ông muốn tôi tự nhận ra điểm sai trong lập luận của mình.
Lần này, ông không nhìn ngay vào bản mô phỏng.
Ánh mắt ông dừng lại ở một điểm rất xa phía sau vai tôi, như thể câu nói vừa rồi không chỉ đi vào hiện tại, mà còn chạm tới một nơi nào đó cũ hơn trong ký ức của ông.
Rất ngắn thôi.
Ngắn đến mức nếu tôi đang mải cúi xuống tài liệu, có lẽ đã bỏ lỡ.
Rồi Tiến sĩ Clark khẽ nói:
“Nghe như cô ấy vẫn vậy.”
Tôi khựng lại.
“…Vẫn vậy?”
Ông im mất nửa nhịp.
Chỉ nửa nhịp thôi.
Nhưng với một người lúc nào cũng dùng từ chính xác như Tiến sĩ Clark, nửa nhịp ấy đủ lạ.
Ngay sau đó, ông đặt đầu bút xuống bản mô phỏng, giọng bình tĩnh trở lại như thể câu vừa rồi chưa từng trượt ra khỏi miệng ông.
“Ý tôi là…” Ông nói. “Qua những gì cô kể. Yachiyo nghe không giống kiểu sẽ bỏ cuộc chỉ vì phải chờ thêm một chút.”
Tôi nhìn ông thêm một giây.
Có gì đó trong cách ông sửa câu khiến tôi hơi để tâm.
Không rõ ràng.
Không đủ để gọi là nghi ngờ.
Chỉ như một vệt sáng rất nhỏ vừa lướt qua mép kính, biến mất trước khi người ta kịp xác nhận nó có thật hay không.
Nhưng rồi Tiến sĩ Clark đã cúi xuống tài liệu.
Vẻ mặt ông trở lại bình thản.
“Tiếp tục đi,” ông nói. “Tôi muốn nghe toàn bộ phương án.”
Tôi nuốt câu hỏi xuống.
Bởi lúc ấy, trước mặt tôi vẫn còn quá nhiều thứ quan trọng hơn một cảm giác lạ vừa thoáng qua.
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Không có gì động đậy ngoài quạt máy tính kêu rất nhỏ và làn hơi mỏng bốc lên từ cốc cà phê trên bàn.
Tiến sĩ Clark nhìn tôi.
Rất lâu.
Không ngạc nhiên lộ ra mặt.
Chỉ nhìn.
Và chính cái nhìn yên đó mới khiến tôi hiểu ông đang thật sự nghe.
“Suốt một năm qua, tôi vẫn nghĩ mình cần đi tới thứ hoàn hảo hơn trước. Ổn định hơn. Đẹp hơn. Đủ tốt để không phải run tay khi đặt nó vào em ấy.”
Tôi cúi xuống, chạm ngón tay vào bản phác thảo đêm qua.
“Nhưng tôi nghĩ mình đã đi quá lâu theo hướng đó.”
Giọng tôi nhỏ đi.
“Quá lâu tới mức quên mất điều trước mắt mình thật sự cần là gì.”
Tôi ngẩng lên lại.
“Không phải một đáp án đẹp nhất.”
“Là một đáp án tới kịp.”
Tiến sĩ Clark vẫn không nói gì.
Tôi thấy mình vẫn đang bình tĩnh đến lạ.
Không còn cái kiểu vừa nói vừa lo sẽ bị chặn lại giữa chừng nữa.
Có lẽ vì sau khi đã nói hết với Yachiyo rồi, tôi không còn sợ phần chưa hoàn hảo của mình lộ ra nữa.
“Tầng đệm, nguồn phụ, tối ưu lại phần phản hồi và phân tải…” Tôi nói tiếp. “Nếu chỉ xét từng thứ riêng lẻ, nó không đẹp bằng một cơ thể mới hoàn chỉnh. Nhưng nếu ghép đúng cách, nó có thể cho ta một phiên bản dùng được sớm hơn.”
Tôi dừng một nhịp.
Rồi nhấn mạnh, rất khẽ:
“Tôi muốn thử kéo em ấy ra ngoài sớm hơn. Trước khi chờ được tới thứ lý tưởng nhất.”
Tiến sĩ Clark rời mắt khỏi tôi.
Ông nhìn sang bản mô phỏng.
Rồi nhìn lại.
Lần này lâu hơn cả lúc nãy.
Tôi không nói thêm nữa.
Bởi vì có những lúc, tranh luận quá nhiều sẽ chỉ làm hỏng của điều mình thực sự muốn nói.
Tôi đã nói xong phần đó rồi.
Phần còn lại phải để ông tự nhìn thấy.
Căn phòng yên đi rất lâu.
Tới mức tôi có thể nghe rõ cả tiếng kim loại rất nhỏ khi ông đặt cây bút từ tay này sang tay kia.
Cuối cùng, Tiến sĩ Clark thở ra.
Không dài.
Không nặng.
Chỉ là một nhịp rất khẽ.
Rồi ông hỏi:
“Cô biết hướng này sẽ khiến mọi thứ bớt hoàn hảo đi.”
“Vâng.”
“Biết nó có thể kéo theo thêm nhiều lớp tinh chỉnh nhỏ, nhiều lần bảo trì hơn, nhiều rủi ro trung hạn hơn.”
“Vâng.”
“Biết nếu thử sớm, nghĩa là từ đây trở đi cô sẽ phải làm việc với một thứ sống hơn, gần thực tế hơn, và cũng dễ đau hơn rất nhiều so với việc cứ giữ nó ở mức mô hình?”
Tôi siết nhẹ tay.
Rồi gật đầu.
“Vâng.”
Tiến sĩ Clark nhìn tôi thêm một lúc.
Lần này, ánh mắt ông khác đi một chút.
Không rõ ràng tới mức có thể gọi tên.
Nhưng cũng đủ để tôi nhận ra.
Nó giống một sự xác nhận.
Không phải với dự án.
Mà với chính tôi.
“Cô thay đổi rồi nhỉ.”
Ông nói.
Tôi chớp mắt.
“…Vâng?”
Tiến sĩ Clark tựa lưng vào ghế.
“Trước đây, cô sẽ ôm tất cả vào mình.”
Ông nói rất chậm.
“Cô sẽ cố làm cho mọi thứ đủ đẹp, đủ chắc, đủ không còn chỗ để sai rồi mới chịu đưa nó ra trước mặt người khác.”
Tôi đứng yên.
Bởi vì ông nói đúng.
Đó là tôi của suốt một năm qua.
Của cả trước đó nữa.
Một người nghĩ rằng chỉ cần mình kiểm soát đủ tốt, người mình yêu sẽ bớt đau đi một chút.
Một người nghĩ rằng nếu ôm hết lỗi sai vào mình trước, thứ đặt vào tay em sau cùng sẽ tốt hơn.
Một người vì quá sợ làm em hy vọng hụt mà suýt biến hy vọng thành thứ chỉ mình mình được phép nhìn thấy.
Tiến sĩ Clark nhìn xấp tài liệu trước mặt.
“Còn bây giờ, cô tới đây với một phương án chưa hoàn hảo.”
Ông dừng lại một chút.
“Nhưng có ích hơn cho điều mà cô thật sự muốn cứu lấy.”
Tôi không biết phải đáp gì ngay.
Cuối cùng chỉ có thể nói thật:
“Có lẽ vì tôi không còn một mình trong chuyện này nữa.”
Tiến sĩ Clark không hỏi thêm.
Nhưng tôi thấy rõ ông đã hiểu.
Giọng ông vẫn bình tĩnh như cũ.
“Dựa trên các đoạn ghi nhận hành vi của cô ấy. Cách cô đặt mục tiêu luôn rất cụ thể. Không phải ‘một phép màu’. Mà là ‘về nhà’, ‘ở lại’, ‘sống cạnh ai đó lâu hơn’.”
Tôi nhìn ông thêm một giây.
Có gì đó trong câu đầu tiên vừa rồi khiến tôi hơi vướng lại.
Nhưng ông đã cúi xuống tài liệu rất tự nhiên, đầu bút đặt lên phần mô phỏng như thể cuộc nói chuyện chưa từng lệch đi nửa nhịp nào.
Tôi không hỏi thêm.
Không phải vì không thấy.
Mà vì lúc đó, trước mặt tôi còn một thứ lớn hơn cần được trả lời.
Tiến sĩ Clark kéo lại bản mô phỏng của tôi, đọc thêm một lượt nữa. Lần này lâu hơn. Ông lấy bút, gạch chân hai chỗ, khoanh lại một mục ở phần phân tải lõi, viết thêm vài chữ rất ngắn mà tôi đọc kịp thấy là:
Ưu tiên tuyến ngắn hạn.
Tôi không thở mạnh.
Không cử động nhiều.
Nhưng tim thì đập rõ tới mức người đứng gần cũng có thể nghe thấy.
Cuối cùng, Tiến sĩ Clark đặt bút xuống.
Rồi ngẩng lên.
“Được rồi.”
Tôi chớp mắt.
Ông nói tiếp, rất bình tĩnh:
“Chúng ta sẽ thử.”
“…Vâng?”
“Chúng ta tách dự án ra.” Ông nói. “Hướng hoàn chỉnh vẫn tiếp tục ở nhịp dài hạn. Nhưng từ bây giờ, cô và tôi sẽ mở thêm một tuyến riêng cho phương án nâng cấp để dùng sớm hơn.”
Ông chạm đầu bút vào bản phác thảo của tôi.
“Nguồn phụ.”
“Tầng đệm.”
“Tối ưu phản hồi.”
“Phân tải.”
Mỗi chữ ông đọc ra đều làm cái gì đó trong ngực tôi sáng lên thêm một chút.
“Không cần chờ tới khi hoàn hảo.”
Ông nói nốt.
“Chúng ta xem thứ gì đủ tốt để kéo được em ấy ra ngoài sớm hơn.”
Tôi thật sự không nói được gì trong một lúc.
Chỉ biết đứng đó.
Tay đặt trên mép bàn.
Nhìn đống giấy mình đã ôm suốt đêm qua.
Nhìn người đàn ông ngồi trước mặt, người chưa bao giờ dễ dãi với hy vọng, chưa bao giờ nói những câu trấn an cho có, và chính vì thế nên lúc này, khi ông nói chúng ta thử, nó lại nặng hơn bất cứ lời hứa nào.
“Cảm ơn.”
Cuối cùng, tôi cũng nói được.
Tiến sĩ Clark nhìn tôi.
Rồi rất khẽ, khóe môi ông động đi một chút.
Không hẳn là cười.
Nhưng cũng đủ để làm cái vẻ sắc lạnh thường ngày mềm đi một phần rất nhỏ.
“Đừng cảm ơn quá sớm.”
Ông nói.
“Bây giờ mới là lúc bắt đầu.”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Ông lấy kính xuống, day nhẹ sống mũi như thể chính ông cũng hiểu từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ không còn đi theo nhịp cũ nữa.
Rồi ông nhìn thẳng vào tôi.
“Được rồi, Sakayori.”
Ngực tôi khẽ run lên.
Tiến sĩ Clark gõ rất nhẹ đầu bút lên bản mô phỏng mới.
Một lần.
Rồi thêm một lần nữa.
Và nói chậm, rõ, như thể đang đặt hẳn câu đó xuống giữa hai chúng tôi như một dấu mốc không được quên:
“Chúng ta thử kéo tương lai lại gần hơn một chút.”
Tôi nhìn ông.
Không chớp mắt.
Không phải vì không dám tin.
Mà vì nếu chớp mắt lúc này, có lẽ tôi sẽ để nước mắt rơi xuống thật.
Một câu rất ngắn.
Không phải lời hứa.
Không phải phép màu.
Không phải “chúng ta sẽ cứu được em ấy”.
Chỉ là thử kéo tương lai lại gần hơn một chút.
Nhưng với tôi lúc đó, nó đã đủ rồi.
Tôi cúi xuống ôm lại cả chồng tài liệu.
Giấy vẫn nặng.
Laptop vẫn nặng.
Cuốn sổ vẫn cộm vì quá nhiều note.
Vai tôi vẫn mỏi.
Mắt tôi vẫn khô.
Một đêm chưa ngủ vẫn nằm nguyên trong cơ thể này.
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không còn thấy mình đang ôm một núi việc nữa.
Tôi đang ôm một cuộc chiến.
Thật sự.
Và lần này, nó đã bắt đầu rồi.