Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 34
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 34
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Tôi từng nghĩ, sau khi một người có thể nói ra câu đó, có lẽ nỗi sợ trong lòng sẽ lập tức biết ngoan hơn.
Không biến mất cũng được.
Chỉ cần nằm xuống một chút.
Chỉ cần đừng cứ hễ đêm xuống lại mở mắt nhìn tôi bằng những gì cũ nhất của nó.
Nhưng con người không vận hành đơn giản như một bản vá.
Yachiyo cũng vậy.
Sau khi về nhà, em không khóc nữa. Em cũng không nói nhiều về ác mộng. Chỉ ngoan ngoãn uống nước ấm, kiểm tra lại cuốn nhật ký giấc mơ, rồi nằm xuống bên cạnh tôi như mọi ngày.
Đèn ngủ vẫn để sáng.
Vừa đủ để khi mở mắt ra, người ta có thể nhận ra mình đang ở đâu.
Trước khi nhắm mắt, Yachiyo còn quay sang nhìn tôi một lần.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu em mơ xấu nữa…”
“Ừ.”
“Chị không được thức trắng đêm để canh em đâu nhé.”
“Em nói câu đó lúc đang nắm tay chị rất chặt có hợp lý không?”
Yachiyo nhìn xuống tay mình.
Đúng là đang nắm rất chặt.
Em im lặng.
Rồi nhỏ giọng:
“Đó là hai chuyện khác nhau.”
“Khác thế nào?”
“Em sợ thì được quyền nắm tay chị.”
“Ừ.”
“Nhưng chị lo quá thì không được thức đâu đấy nhé.”
“Nghe hơi bất công.”
“Không bất công.”
Yachiyo nhắm mắt lại, vẻ mặt nghiêm túc đến mức đáng yêu.
“Vì hôm nay em là người cần dỗ. Còn chị là người cần bị giám sát sức khỏe.”
Tôi bật cười rất khẽ.
“Em phân vai nhanh ghê.”
“Vì nếu không phân vai, chị sẽ tự ôm hết mọi thứ một mình.”
Câu đó làm tiếng cười trong tôi dịu xuống.
Tôi nhìn em.
Dưới ánh đèn ngủ, hàng mi em hạ xuống, gương mặt vẫn còn hơi mệt sau một ngày có quá nhiều điều phải học. Nhưng tay em trong tay tôi thì vẫn rất chắc.
Không phải kiểu bám víu trong tuyệt vọng.
Mà là kiểu một người đã biết mình được phép nắm.
Tôi siết lại nhẹ hơn.
“Chị biết rồi.”
“Thật không?”
“Thật.”
Yachiyo mở mắt ra, nghi ngờ rõ ràng.
“Chị phải nói lại.”
“Em bắt chị đọc nội quy nữa à?”
“Vâng.”
Tôi thở dài rất khẽ.
Rồi ngoan ngoãn nói:
“Đêm nay nếu em mơ xấu, chị sẽ dỗ em. Nhưng chị sẽ không thức trắng để tự hành hạ mình.”
Yachiyo nghe xong, cuối cùng mới hài lòng.
“Vậy được.”
Một lúc sau, em lại nói thêm:
“Và nếu em không mơ gì cả…”
“Ừ?”
“Ngày mai mình vẫn ghi vào nhật ký nhé.”
Tôi nhìn cuốn sổ nhỏ trên bàn.
Bìa xanh nhạt nằm yên dưới ánh đèn, như một vật đã bắt đầu có thói quen của riêng nó trong căn phòng này.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Không mơ cũng được ghi.”
“Vì đêm không mơ cũng không bị bỏ rơi.”
“Ừ.”
Yachiyo mỉm cười rất nhỏ.
Rồi lần này thật sự nhắm mắt lại.
Căn phòng yên xuống.
Tôi nằm cạnh Yachiyo.
Tay vẫn trong tay em.
Lắng nghe hơi thở của em bên cạnh mình.
Một lúc sau, hơi thở ấy dần đều lại.
Rồi tôi cũng nhắm mắt.
Lần này, tôi ngủ được.
Không sâu lắm.
Nhưng ngủ được.
Và khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, điều đầu tiên tôi nhìn thấy không phải là cảnh báo.
Không phải sắc đỏ.
Không phải khuôn mặt hoảng sợ của em.
Mà là Yachiyo đang ngồi trên giường, cúi đầu viết gì đó vào cuốn nhật ký giấc mơ.
Ánh nắng buổi sáng rơi xuống vai em.
Tóc em hơi rối.
Chăn phủ ngang đùi.
Bàn tay cầm bút chậm hơn bình thường một chút, nhưng không run nhiều như đêm trước.
Tôi nằm yên nhìn em vài giây.
Không lên tiếng ngay.
Có những cảnh thật yên bình mà tôi vẫn muốn ngắm nó thêm một chút nữa.
Yachiyo viết xong một dòng, dừng lại, rồi mới quay sang tôi.
“Chị dậy rồi ạ?”
“Ừ.”
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Tôi chống người ngồi dậy, nhìn cuốn sổ trên đùi em.
“Đêm qua em mơ à?”
Yachiyo gật đầu.
“Không rõ lắm.”
“Ác mộng?”
“Không.”
Em nghĩ một chút.
“Cũng không hẳn là đẹp.”
Tôi không hỏi tiếp ngay.
Yachiyo nhìn trang giấy, rồi nói:
“Em chỉ mơ thấy mình đang ngồi trong phòng này.”
“Ừ.”
“Chị ngủ bên cạnh.”
“Ừ.”
“Bình Thường bơi.”
“Ừ.”
“Không có gì xảy ra cả.”
Tôi nhìn em.
Yachiyo cúi xuống dòng chữ mình vừa viết.
“Em không biết vậy có tính là mơ không.”
“Em đã ngủ, rồi thấy nó, rồi tỉnh dậy và nhớ.”
Tôi mỉm cười.
“Vậy tính nhé.”
Yachiyo có vẻ nhẹ đi một chút.
“Vậy hôm nay em ghi là: Đêm qua, em mơ thấy không có gì xảy ra.”
Tôi bật cười.
“Nghe giống tiêu đề chương của một truyện rất kỳ lạ.”
“Nhưng em thích.”
“Vì sao?”
Yachiyo khép sổ lại, ôm vào lòng.
“Vì không có gì xảy ra… cũng bình yên hơn em nghĩ.”
Câu đó làm ngực tôi mềm xuống.
Đúng vậy.
Sau quá nhiều điều đã xảy ra, một giấc mơ “không có gì xảy ra” cũng có thể là một dạng bình yên rất quý.
Chúng tôi ăn sáng muộn hơn bình thường.
Vì sau vài ngày liên tục học những thứ mới, giấc mơ đẹp, ác mộng, bản vá thức dậy, nhật ký, ngày không làm gì, cuộc sống cửa cả hai chúng tôi đều tự nhiên chậm lại.
Yachiyo làm món trứng.
Nói là làm, nhưng thật ra tôi vẫn đứng cạnh canh bếp, vì kỹ năng dùng chảo của em vẫn đang ở mức có thể khiến Roka viết nguyên một trang đánh giá rủi ro.
Yachiyo cầm đũa, nhìn miếng trứng đang cuộn không được tròn lắm trong chảo.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Trứng này có vẻ không muốn trở thành trứng cuộn.”
“Chắc nó muốn sống tự do.”
“Vậy mình có nên tôn trọng nó không?”
“Nếu tôn trọng quá, nó sẽ cháy mất.”
“Vậy không tôn trọng nữa.”
Tôi bật cười.
Cuối cùng, miếng trứng ra đĩa trong tình trạng hơi méo, hơi vàng quá ở một cạnh, nhưng ăn được.
Yachiyo nhìn nó bằng vẻ mặt vừa tự hào vừa nghi ngờ.
“Em nên ghi cái này vào sổ một trăm điều bình thường sau này không?”
“Em muốn ghi là gì?”
“Lần đầu làm trứng thất bại ở mức ăn được.”
Chúng tôi vừa ăn xong thì tablet trên bàn rung lên.
Tôi nghĩ đó là cảnh báo hoặc là tin nhắn từ Tiến sĩ Clark.
Những không phải, đó là cuộc gọi video từ Mami.
Tên cậu ấy hiện lên màn hình, kèm theo một chuỗi sticker pháo hoa mà cậu ấy tự gửi trước khi gọi, như thể sợ chúng tôi chưa đủ chuẩn bị tinh thần.
Yachiyo nhìn màn hình.
“Chị có nghĩ chị Mami biết giờ này mình ăn xong nên mới gọi không?”
“Chị nghĩ Mami không cần biết. Cậu ấy chỉ gọi khi muốn.”
“Vậy có nên bắt máy không ạ?”
“Không bắt máy thì lát nữa sẽ có mấy chục tin nhắn mất.”
“Vậy chị nghe đi ạ.”
Tôi nhận cuộc gọi.
Màn hình sáng lên.
Mami xuất hiện ngay lập tức với vẻ mặt rạng rỡ quá mức của một người chắc chắn đã chuẩn bị sẵn chủ đề từ trước. Bên cạnh cậu ấy, Roka ngồi hơi lệch khỏi khung hình, trên tay cầm một cốc gì đó, vẻ mặt bình tĩnh nhưng không hề có ý định trốn.
“Chào buổi sáng hai người yêu nhau.”
Tôi tắt tiếng trong đầu một giây.
Yachiyo đỏ mặt ngay.
“M-Mami…”
Tôi thở dài.
“Mở đầu cuộc gọi kiểu đó à?”
“Đúng trọng tâm mà.”
Mami đáp rất tự tin.
“Bọn tớ gọi để hỏi thăm chức năng ngủ…”
Roka nhẹ nhàng đặt cốc xuống.
“Mami.”
“À.”
Mami sửa lại ngay lập tức, nhưng vẻ mặt không hề có lỗi.
“Gọi để hỏi thăm Yaccho sau khi mơ được.”
Yachiyo ôm cuốn nhật ký trên đùi, cúi đầu rất nhẹ.
“Em ổn ạ.”
Mami lập tức mềm giọng.
“Thật không?”
“Vâng.”
“Nghe nói có cả ác mộng.”
Yachiyo hơi khựng lại.
Tôi nhìn em.
Em không tránh né.
Chỉ ôm cuốn sổ chặt hơn một chút.
“Có ạ.”
Mami im ngay.
Sự vui vẻ vừa rồi lùi xuống, không biến mất hẳn, chỉ dịu đi thành một thứ rất cẩn thận.
“Có đáng sợ lắm không?”
Yachiyo chưa trả lời ngay.
Lần này, Roka mới lên tiếng.
Giọng cậu ấy vẫn thấp, vẫn đều, nhưng nhẹ hơn bình thường rất nhiều.
“Giấc mơ đầu tiên có đáng sợ không?”
Yachiyo ngẩng lên.
“Dạ?”
Roka nhìn em qua màn hình.
“Không phải ác mộng.”
Cậu ấy nói.
“Giấc mơ đầu tiên ấy. Nó có đáng sợ không?”
Câu hỏi đó làm căn phòng yên đi.
Mami cũng không chen vào.
Tôi nhìn Yachiyo.
Em cúi xuống cuốn sổ, đầu ngón tay chạm lên bìa xanh nhạt.
Một lúc lâu sau, em mới nói:
“Có một chút ạ.”
Roka gật đầu.
Như thể cô ấy đã đoán vậy.
Yachiyo nói tiếp, giọng rất nhỏ:
“Vì nó đẹp quá.”
Mami khẽ mím môi.
Roka vẫn im lặng nghe.
“Em không biết phải làm gì với nó.”
Yachiyo nói.
“Em vui lắm. Nhưng không biết vui thế nào cho đúng. Em sợ nếu vui quá, đêm sau không mơ nữa thì em sẽ buồn sẽ sợ hãi. Em cũng sợ nếu kể ra hết, nó sẽ tan đi mất.”
Em dừng lại.
Rồi cười hơi ngượng.
“Nghe kỳ lạ lắm đúng không ạ?”
“Không kỳ lạ.”
Roka đáp ngay.
Yachiyo ngẩng lên.
Roka nhìn xuống cốc trong tay mình một chút.
Rồi như lựa lời rất lâu, cô ấy mới nói tiếp:
“Có những điều mình đợi quá lâu.”
Giọng Roka thấp xuống.
“Lâu tới mức trong lúc chờ, mình tưởng tượng rất nhiều lần mình sẽ vui thế nào khi nó thực sự đến.”
Cả phòng im.
Mami nghiêng mặt nhìn Roka.
Tôi cũng vậy.
Roka rất ít khi nói dài về cảm xúc của mình. Cậu ấy thường đứng ở bên cạnh hơn là ở giữa. Cậu ấy sửa dây túi pin. Chỉnh lại một chi tiết nhỏ trong tài liệu. Đưa một câu nhận xét vừa đúng vừa đau. Im lặng nhìn mọi thứ đi qua, rồi giúp đúng chỗ người khác không kịp thấy.
Vậy nên khi Roka bắt đầu nói như thế, ngay cả Mami cũng không đùa nữa.
“Nhưng đến lúc nó thật sự xảy ra…”
Roka nói.
“Đôi khi mình lại không thể vui ngay được.”
Yachiyo nhìn cô ấy.
Roka hơi cười.
Rất nhẹ.
Gần như chỉ là một nét mềm đi nơi khóe môi.
“Không phải vì không vui.”
“Chỉ là… thứ đó đã ở quá lâu trong hình dạng ‘mình đang chờ’.”
“Đến khi nó biến thành ‘mình đã có’, lòng mình chưa theo kịp.”
Yachiyo không chớp mắt.
Câu đó đi vào em rất rõ.
Tôi thấy tay em trên cuốn sổ thả lỏng đi một chút.
Roka nói tiếp:
“Có khi điều đầu tiên mình cảm thấy không phải hạnh phúc.”
“Là ngẩn người ra.”
“Là không tin.”
“Là sợ mình phản ứng sai.”
“Là sợ nếu vui không đủ đẹp, thì mình đang làm hỏng chính điều mình từng mong đợi.”
Yachiyo cúi đầu.
Mami lặng lẽ đưa tay chạm vào vai Roka.
Tôi nhìn cảnh đó qua màn hình, bỗng hiểu vì sao tôi cần có Roka ở bên cạnh mình.
Không phải để đẩy câu chuyện cổ tích này sang một chương mới.
Không phải để mở thêm một lời hứa hẹn lớn.
Chỉ là vì có những loại cảm giác, nếu do người đang yêu nói ra, nó sẽ thành lời an ủi.
Nhưng nếu do một người đứng ngoài, trầm hơn, chậm hơn, đã từng nhìn thấy sự mong chờ của chính mình ở một hình dạng khác nói ra thì nó sẽ trở thành một tấm gương.
Yachiyo nhỏ giọng:
“Vậy em không cần vui đúng cách ngay ạ?”
Roka lắc đầu.
“Không cần.”
“Dù đó là giấc mơ đầu tiên?”
“Ừ.”
“Dù em đã đợi rất lâu?”
“Chính vì đợi rất lâu.”
Roka nói.
“Nên càng không cần vui giỏi ngay.”
Mami lúc này mới hít vào một hơi.
“Roka hôm nay nói câu nào cũng làm người ta muốn ôm ghê.”
Roka quay sang.
“Không cần bình luận.”
“Nhưng tớ muốn.”
“Nhịn đi.”
“Không.”
Tôi bật cười.
Căng thẳng vừa rồi dịu đi một chút.
Yachiyo cũng cười..
Mami thấy vậy, lập tức lấy lại một phần năng lượng quen thuộc.
“Được rồi. Vì Yaccho đã mơ được, tớ đề nghị tổ chức tiệc mừng giấc mơ.”
Tôi nhắm mắt.
“Đấy, tới rồi này.”
Yachiyo chớp mắt.
“Tiệc mừng giấc mơ?”
“Đúng vậy.”
Mami gật đầu rất nghiêm túc, dù ánh mắt sáng lên rõ ràng là đang rất hứng thú.
“Không cần phải là tiệc quá lớn. Một buổi nhỏ thôi. Có bánh. Có trà. Có thể có pudding. Có thể có trứng nếu Yaccho muốn.”
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi nhìn lại màn hình.
“Nghe… dễ thương đấy chứ ạ.”
Tôi quay sang em.
“Em thấy dễ thương thật à?”
“Vâng.”
“Tiệc mừng giấc mơ?”
“Vâng.”
Mami lập tức đắc ý.
“Thấy chưa? Yaccho hiểu tớ.”
Tôi thở dài.
“Vấn đề là nghe hơi…”
“Hoành tráng?”
“Không. Nghe như em vừa mở khóa thành tựu trong game.”
Yachiyo suy nghĩ.
“Nhưng em đúng là vừa mở khóa giấc mơ mà.”
Tôi cứng họng.
Mami vỗ tay.
“Chính xác.”
Roka nhấp một ngụm nước, rồi bình tĩnh nói:
“Nếu tổ chức nhỏ và không gây quá tải, được.”
Tôi nhìn Roka.
“Cậu cũng đồng ý à?”
“Có bánh thì Yachiyo vui lắm nhỉ.”
Roka đáp.
“Yachiyo vui thì dữ liệu hồi phục cảm xúc tốt.”
Mami giơ ngón cái.
“Đó là cách Roka nói ‘tớ muốn ăn bánh’.”
“Không phải.”
“Nhưng cũng không sai hoàn toàn đúng không?”
Roka không trả lời.
Chính sự im lặng ấy đã trả lời.
Yachiyo bật cười thêm.
Lần này tiếng cười nhẹ và tự nhiên hơn rất nhiều.
Mami tiếp tục, rõ ràng đã chờ giây phút này:
“Bánh kem ghi chữ gì đây ta?”
Tôi có linh cảm không tốt.
Mami chống cằm, mắt sáng rực.
“Hay ghi: Chúc mừng chức năng ngủ đã online.”
Căn phòng yên lặng ba giây.
Tôi quay sang nhìn Yachiyo.
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi em chớp mắt.
“Dễ thương mà.”
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Câu đó nghe như dòng thông báo cập nhật hệ thống.”
“Nhưng em thấy nó dễ thương.”
“Em thấy thế thật à?”
“Vâng.”
Em cúi xuống cuốn sổ, tai hơi đỏ.
“Vì nó giống như… một chức năng của em cuối cùng cũng quay lại.”
Tôi im.
Mami cũng im.
Roka đặt cốc xuống rất nhẹ.
Tôi nhìn Yachiyo.
Câu nói ấy không hề có vẻ buồn.
Em nói bằng một giọng rất đơn giản, thậm chí hơi ngượng vì thích câu chữ ngốc nghếch của Mami.
Nhưng chính sự đơn giản đó lại làm tim tôi đau lên.
Chức năng ngủ đã online.
Nếu nói với người khác, họ sẽ cười vì nghe quá kỹ thuật.
Còn với Yachiyo, đó là cách dễ thương để nói rằng một phần làm người của em bị mất đi cuối cùng cũng sáng trở lại.
Tôi thở ra.
“Được rồi.”
Mami lập tức sáng mắt.
“Duyệt chứ?”
“Không phải duyệt.”
“Vậy là?”
“Chịu thua.”
“Cũng như duyệt thôi.”
Yachiyo cười rất nhỏ.
“Em muốn bánh kem đó.”
Tôi nhìn em.
“Thật?”
“Thật.”
“Có cần thêm chữ ‘10/10 vì có chị’ không?”
Yachiyo đứng hình ngay lập tức.
Mami há hốc miệng.
“Gì cơ? Câu đó là sao? Có chuyện gì tớ chưa biết à?”
Roka nhìn Yachiyo.
Yachiyo đỏ bừng mặt, ôm cuốn sổ vào ngực như thể vừa bị phát hiện đang giấu tài liệu tuyệt mật.
“Không…Không có gì đâu ạ.”
Mami lập tức nheo mắt.
“Không có gì mà đỏ tới vậy à?”
Tôi biết mình vừa lỡ miệng.
Không.
Thật ra là cố tình nửa phần.
Có lẽ tôi cũng muốn kéo em khỏi cảm giác nặng nề bằng một cú phản công rất nhỏ.
Yachiyo quay sang nhìn tôi, mắt vừa xấu hổ vừa trách.
“Chị Iroha…”
“Chị xin lỗi.”
“Không có vẻ xin lỗi.”
“Có mà.”
“Chị đang cười.”
“Vì em đáng yêu quá.”
Lần này, em cúi gằm xuống luôn.
Mami ở đầu dây bên kia phát ra một tiếng như bị đánh trúng.
“Trời ơi. Hai người làm ơn nhớ là đang gọi nhóm.”
Roka thản nhiên:
“Cậu là người mở đầu bằng ‘hai người yêu nhau’.”
“Đúng, nhưng tớ không ngờ họ phản công mạnh vậy.”
Tôi bật cười.
Căn phòng sáng lên hẳn.
Một phần vì ánh nắng.
Một phần vì thứ không khí khi những người đã đi qua quá nhiều chuyện cuối cùng cũng có thể nói về một giấc mơ, một cơn ác mộng, một bản vá, một chiếc bánh kem ngớ ngẩn bằng giọng không còn sợ nó biến mất.