Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 33

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Tiến sĩ Clark im lặng suốt từ nãy tới giờ.

Ông không can thiệp vào những lời mà tôi và Yachiyo đang nói.

Có lẽ vì ông biết đây không còn là cuộc trao đổi giữa nhà nghiên cứu và hệ thống.

Đây là cuộc trao đổi giữa hai người yêu nhau, trong đó một người cuối cùng phải học cách không sửa hết mọi điều làm người kia run lên.

Tôi cúi đầu.

Một lúc rất lâu.

Rồi hỏi:

“Vậy chị có thể được làm gì?”

Yachiyo chớp mắt.

“Vâng?”

“Nếu không được sửa hết nỗi sợ của em.”

Tôi nhìn em.

“Chị được làm gì?”

Yachiyo im lặng.

Có lẽ em không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy.

Tôi cũng không ngờ.

Nhưng câu hỏi ấy, khi đi ra rồi, lại làm tôi thấy mình thở được hơn một chút.

Bởi vì yêu không nhất thiết phải là sửa.

Nhưng cũng không phải đứng yên bất lực.

Yachiyo suy nghĩ rất lâu.

Rồi nói:

“Chị được kiểm tra để chắc hệ thống không nguy hiểm.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Được để đèn ngủ sáng.”

“Ừ.”

“Được ôm em khi em tỉnh.”

“Ừ.”

“Được nhắc em thở chậm lại.”

“Ừ.”

“Được đưa nước ấm.”

“Ừ.”

“Được đọc lại cho em nghe trang nhật ký nếu em quên rằng mình đã tỉnh dậy.”

Tôi thấy mắt mình cay lên.

“Ừ.”

Yachiyo cúi mắt.

Rồi nhỏ giọng:

“Và được ngủ cạnh em.”

Tôi bật cười rất nhẹ qua cổ họng nghẹn.

“Cái đó là quyền hay nhiệm vụ?”

Em suy nghĩ.

“Cả hai.”

“Nghe hợp lý.”

“Vì nếu chị không ngủ, em sẽ lo lắm.”

“Vậy là em vẫn giám sát chị nghỉ?”

“Vâng.”

Câu trả lời quá đỗi nghiêm túc ấy làm cả nỗi đau trong phòng vơi đi một chút.

Ngay cả Tiến sĩ Clark cũng khẽ hạ mắt, không rõ là đang giấu nụ cười hay chỉ đơn giản là không muốn xen vào khoảnh khắc này.

Tôi quay lại với màn hình.

“Vậy về kỹ thuật…”

Clark tiếp lời:

“Không tắt chức năng giấc mơ.”

“Vâng.”

“Không khóa vùng ký ức sâu.”

Tôi hơi khó khăn gật đầu.

“Vâng.”

“Nhưng chúng ta có thể thêm cơ chế hỗ trợ sau ác mộng.”

Tôi ngẩng lên.

“Hỗ trợ?”

“Không can thiệp vào nội dung giấc mơ.”

Ông nói.

“Chỉ hỗ trợ giai đoạn tỉnh dậy. Ánh sáng nhẹ. Âm thanh quen thuộc. Nhịp thở dẫn hướng. Có thể đưa tín hiệu định vị môi trường hiện tại vào tầng cảm giác sau khi tỉnh.”

Tôi hiểu ngay.

Không sửa nỗi sợ.

Nhưng đặt một con đường để em đi ra.

Không xóa bóng tối.

Nhưng để cửa phòng sáng hơn khi em mở mắt.

Tôi nhìn Yachiyo.

“Em thấy sao?”

Yachiyo nghĩ một chút.

“Có giọng chị trong đó không ạ?”

Tôi khựng lại.

“Giọng chị?”

“Vâng.”

Em nói.

“Nếu em tỉnh dậy mà chưa nhìn rõ, hệ thống có thể phát giọng chị nói ‘chị ở đây’ không?”

Clark nhìn tôi.

“Có thể.”

Yachiyo gật đầu.

“Vậy em muốn cái đó. Và thêm một câu nữa…”

Tôi đưa tay lên che miệng một chút.

Không muốn khóc trước mặt Clark.

Dù chắc ông đã quá quen với việc tôi thất bại trong chuyện này.

Clark ghi chú lại.

“Âm thanh cá nhân. Câu ngắn. Không kích hoạt trong giấc mơ, chỉ sau khi hệ thống xác nhận tỉnh dậy.”

Roka nếu ở đây chắc sẽ lập tức đặt tên chuyên môn cho nó.

Mami nếu ở đây chắc sẽ gọi nó là “bản vá tinh thần”.

Tôi thì chỉ nhìn Yachiyo.

“Câu nào?”

Tôi hỏi.

Yachiyo nhìn tôi.

Không cần nghĩ quá lâu.

“Chị ở đây và…”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Và…”

Em hơi đỏ tai.

“Người yêu của chị.”

Lần này tôi đứng hình thật.

Tiến sĩ Clark khựng tay rất nhẹ.

Rất nhẹ thôi.

Nếu không nhìn kỹ, có lẽ sẽ bỏ qua.

Nhưng tôi thấy.

Yachiyo cũng nhận ra mình vừa nói trước mặt Clark, mặt lập tức đỏ bừng.

“Không,không ý em là…”

Tôi quay mặt đi.

Vì vừa xấu hổ vừa muốn cười vừa muốn khóc.

Clark ho một tiếng rất khẽ.

“Câu thứ hai có thể để tùy chọn.”

Yachiyo cúi gằm xuống cuốn sổ.

“Vâng…”

Tôi không nhịn được nữa, bật cười.

“Yachiyo.”

“Chị đừng trêu em trước mặt Tiến sĩ Clark mà.”

“Chị chưa nói gì mà.”

“Nhưng chị sắp.”

“Ừ. Đúng là sắp.”

“Chị xấu tính.”

Tôi cười thêm.

Và chính tiếng cười ấy, rất nhỏ thôi, lại làm tôi nhận ra mình vừa đi qua một đoạn quan trọng.

Chúng tôi không tắt giấc mơ.

Không cắt nỗi sợ.

Không biến đêm của Yachiyo thành một căn phòng đầy ánh nắng ấm áp không bao giờ có bóng tối.

Chúng tôi chỉ thêm một chiếc đèn nhỏ ở cửa .

Một câu nói.

Một âm thanh.

Một lời nhắc sau khi em tỉnh:

Chị ở đây.

Buổi chiều hôm đó, tôi tới lab để cùng Clark để chỉnh sửa.

Yachiyo đi cùng.

Không phải vì cần kiểm tra cơ thể.

Mà vì em muốn ngồi đó.

Muốn thấy thứ liên quan đến giấc mơ của mình được làm ra trước mắt mình, không phải trong bí mật.

Tôi không phản đối.

Trên đường tới lab, em đeo túi pin phụ màu kem, chiếc nơ nhỏ nằm ngay ngắn ở mép khóa. Khăn quàng hơi lệch, nhưng hôm nay tôi không chỉnh ngay. Đi được một đoạn, Yachiyo tự phát hiện ra qua kính cửa hàng, rồi nghiêm túc kéo lại.

Tôi nhìn em làm.

“Em tự chỉnh được rồi.”

“Vâng.”

“Giỏi ghê.”

Yachiyo liếc tôi.

“Chị khen như khen trẻ con.”

“Vì chị vui thật mà.”

Em đỏ mặt.

Rồi lầm bầm:

“Vậy thì được.”

Ở lab, Mami và Roka nghe chuyện xong phản ứng đúng như tôi dự đoán.

Mami lập tức gọi nó là:

“Bản vá cho trái tim.”

Clark nói:

“Không phải thuật ngữ.”

Mami đáp:

“Nhưng đúng bản chất.”

Roka nhìn bảng thiết kế một lúc.

Rồi ghi vào góc:

Wake anchor patch.

Mami nhìn dòng đó, nhăn mặt.

“Khô khan quá.”

Roka thêm dấu ngoặc:

Bản vá cho trái tim.

Mami lập tức hài lòng.

“Đó nó phải như vậy.”

Tôi chống tay lên trán.

Không hiểu sao, những thứ tưởng như rất nặng khi bước vào lab, qua tay họ lại có thể nhẹ đi như vậy.

Chúng tôi ghi âm câu nói vào buổi tối.

Đáng lẽ chỉ cần tôi nói một câu rất ngắn.

Rất kỹ thuật.

Âm lượng ổn định.

Không nhiễu.

Nhưng khi ngồi trước micro, tôi lại thấy khó hơn cả thuyết trình trước nhóm nghiên cứu bên Mỹ.

Yachiyo ngồi sau tấm kính.

Hai tay đặt trên đầu gối.

Nhìn tôi bằng đôi mắt quá chăm chú.

Mami đứng cạnh cô ấy, cười rất nguy hiểm.

Roka cầm bảng kiểm âm thanh.

Clark ngồi trước hệ thống, mặt bình tĩnh như thể ông không hề thấy cảnh cả phòng đang biến một câu nói riêng tư thành thành phần kỹ thuật.

Tôi hít vào.

Micro bật.

Đèn ghi âm sáng.

Tôi nói:

“Chị ở đây.”

Giọng mình hơi cứng.

Clark nhìn sóng âm.

“Lại.”

Tôi nhắm mắt.

Hít vào.

Nghĩ tới đêm qua.

Tới Yachiyo run trong tay tôi.

Tới câu em nói âm thanh bị nuốt mất.

Tới việc nếu em tỉnh dậy mà chưa kịp nhìn thấy tôi, ít nhất em có thể nghe được.

Tôi mở mắt.

Nói lại, chậm hơn, mềm hơn:

“Chị ở đây.”

Lần này, phòng bên kia yên hẳn.

Yachiyo cúi đầu xuống.

Tôi không thấy rõ mặt em, nhưng thấy tai em đỏ.

Clark gật đầu.

“Được.”

Mami lập tức giơ tay.

“Câu tùy chọn thì sao?”

Tôi quay phắt sang.

“Mami.”

“Gì? Tớ chỉ hỗ trợ trải nghiệm người dùng.”

Yachiyo gần như muốn trốn sau cuốn sổ.

Roka bình tĩnh nói:

“Không bắt buộc.”

Mami thở dài.

“Cuộc sống cần ít nhất một chút tùy chọn lãng mạn chứ trời ơi.”

Clark nhìn bảng thông số.

“Về mặt kỹ thuật, một câu là đủ.”

Yachiyo ngẩng lên rất chậm.

“Nhưng…”

Tất cả quay sang em.

Em đỏ mặt tới mức đáng thương, nhưng vẫn nói tiếp:

“Nếu là ác mộng rất đáng sợ…”

Tôi đứng yên.

Yachiyo không nhìn tôi trực tiếp.

“Em nghĩ… câu thứ hai sẽ giúp em rất nhiều ạ.”

Mami lập tức im lặng.

Không trêu nữa.

Roka cũng hạ mắt xuống bảng ghi.

Clark nhìn tôi.

Tôi nhìn Yachiyo.

Rồi ngồi lại trước micro.

Lần này, tôi không cần ai nói nữa.

Tôi bật ghi âm.

Im một chút.

Rồi nói, rất khẽ, như đang nói vào đêm tối nơi em từng gọi tôi mà không phát ra tiếng:

“Người yêu của chị.”

Không ai nói gì.

Tôi nghe chính giọng mình phát lại trong tai nghe.

Nhỏ.

Có chút run.

Nhưng thật.

Clark xem sóng âm.

Một lúc sau, ông nói:

“Dùng được.”

Mami đưa tay che miệng, mắt hơi ướt nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thường.

Roka quay mặt đi.

Yachiyo thì cúi đầu rất thấp.

Nhưng tôi thấy rõ em đang cười.

Một nụ cười nhỏ, đỏ mặt, vừa ngại ngùng vừa đáng yêu.

Tối đó, chúng tôi thử bản vá ở mức an toàn.

Không ép em mơ.

Không mở lại ký ức.

Chỉ kiểm tra giai đoạn tỉnh.

Yachiyo nằm trong buồng thử, nhắm mắt, để hệ thống đưa em vào trạng thái nghỉ rồi đánh thức nhẹ.

Ánh sáng đèn ngủ mô phỏng bật lên.

Một âm thanh rất nhỏ vang lên:

Chị ở đây.

Yachiyo mở mắt.

Chỉ chớp mắt vài lần, rồi quay sang tôi qua lớp kính.

“Em nghe được.”

Tôi thở ra.

“Ổn không?”

“Vâng.”

“Câu thứ hai?”

Yachiyo lập tức đỏ mặt.

“Chưa cần thử ở đây đâu ạ.”

Mami ở phía sau rất tiếc nuối.

Clark thì chỉ ghi:

“Câu thứ hai: để kích hoạt khi mức sợ hãi cao.”

Tôi nhìn dòng đó mà không biết nên cười hay khóc.

Một câu gọi người yêu của mình, sau rất nhiều vòng kỹ thuật, cuối cùng trở thành một tham số hỗ trợ giai đoạn tỉnh dậy sau ác mộng.

Khi về nhà, trời đã tối.

Ngoài trời se se lạnh.

Yachiyo đi bên cạnh tôi, tay nắm tay tôi trong túi áo khoác.

Túi pin phụ đeo chéo qua người em.

Chiếc nơ nhỏ lay theo từng bước.

Cả hai không nói gì nhiều.

Có lẽ vì hôm nay đã nói đủ những chuyện khó.

Gần tới nhà, Yachiyo bỗng dừng lại.

Tôi cũng dừng theo.

“Sao thế ?”

Em lắc đầu.

Rồi nhìn lên bầu trời rất tối giữa những mái nhà.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em vẫn sợ tối nay sẽ mơ xấu.”

Tôi siết tay em.

“Ừ.”

“Nhưng em không muốn tắt nó đi.”

“Ừ.”

“Em cũng không muốn chị tắt giúp em.”

Tôi nhìn em.

Yachiyo quay lại.

Tôi nhìn rõ ánh mắt em sáng lên dưới đèn đường.

“Có lẽ em sẽ lại run.”

“Ừ.”

“Có lẽ em sẽ lại tỉnh dậy và không muốn ngủ tiếp.”

“Ừ.”

“Có lẽ em sẽ lại viết vào nhật ký một dòng em không thích.”

“Ừ.”

Em hít vào.

Thở ra.

Một làn trắng rất mỏng hiện lên rồi tan đi.

“Nhưng nếu em muốn sống như con người…”

Yachiyo nói.

Từng chữ rất chậm.

Như thể em cũng đang khắc chúng vào lòng mình.

“Em cũng phải học cách đi qua những đêm không hoàn toàn dịu dàng như mọi khi.”

Tôi nhìn em.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra Yachiyo đã đi xa hơn tôi tưởng.

Không phải xa khỏi tôi.

Mà là xa khỏi cô gái từng phải chờ trong bóng tối đến mức quen chịu đựng.

Em không còn chỉ muốn được cứu khỏi bóng tối nữa.

Em muốn học cách đi qua nó.

Với tay tôi trong tay em.

Với đèn ngủ.

Với nước ấm.

Với cuốn nhật ký.

Với một bản vá rất nhỏ cho trái tim.

Tôi cúi xuống, chạm trán mình vào trán em giữa con đường tối.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Vậy chị sẽ đi cùng em.”

Yachiyo nhắm mắt lại.

Mỉm cười.

“Vâng.”

Không có pháo hoa.

Không có nhạc nền.

Không có ánh sáng kỳ diệu.

Chỉ có đèn đường, hơi thở trắng, tay em trong tay tôi, và một câu nói vừa buồn vừa đẹp đến mức tôi biết mình sẽ nhớ rất lâu.

Màn đêm không hoàn toàn dịu dàng.

Nhưng chúng tôi đã không còn phải đi qua nó một mình nữa.

SCROLL DOWN