Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 29
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 29
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Đêm hôm đó, Yachiyo ngủ rất yên.
Không phải kiểu ngủ sâu đến mức khiến người ta phải lo.
Cũng không phải trạng thái nghỉ máy lạnh lẽo, gọn gàng, đúng giờ như trước.
Chỉ là ngủ.
Một giấc ngủ rất bình thường.
Hơi thở em đều. Đầu ngón tay thỉnh thoảng khẽ co lại dưới chăn. Hàng mi run lên rất nhỏ vài lần, như thể đâu đó phía sau giấc ngủ ấy, một giấc mơ khác đang thử đi ngang qua nhưng còn ngại bước vào quá rõ.
Tôi nằm bên cạnh em, mắt mở trong bóng tối dịu của căn phòng.
Trên bàn đầu giường, cuốn nhật ký giấc mơ nằm yên dưới ánh đèn ngủ nhỏ. Bìa xanh nhạt, hình trăng mờ ở góc dưới, trang đầu tiên đã có chữ của em.
Đêm qua, em mơ thấy mình không cần chờ nữa.
Em đi cạnh chị.
Tay chị ấm.
Có ánh sáng bình thường.
Và ở góc dưới:
10/10. Vì có chị.
Tôi nhìn cuốn sổ rất lâu.
Nhìn tới mức chữ trên trang giấy như hiện lên cả khi tôi đã nhắm mắt lại.
Có lẽ vì vậy, tôi ngủ muộn hơn dự tính.
Không phải thức trắng.
Chỉ là muộn.
Nhưng “muộn” của tôi sau nhiều tháng chạy đua hình như đã trở thành một thứ mà người khác nghe xong chỉ muốn thở dài.
Sáng hôm sau, người thở dài đầu tiên là Tiến sĩ Clark.
Không phải trực tiếp.
Ông không đứng trước cửa nhà tôi lúc bảy giờ sáng với vẻ mặt nghiêm khắc như trong phim, cũng không xuất hiện từ bóng tối phòng lab để đọc tuyên bố về sức khỏe nhân sự.
Ông chỉ gửi một tin nhắn.
Rất ngắn.
Rất đúng kiểu của ông.
Hôm nay nghỉ.
Tôi vừa đánh răng xong, tay còn cầm khăn mặt, nhìn màn hình điện thoại thêm hai giây.
Rồi nhắn lại:
Tôi vẫn cần gửi báo cáo giấc mơ đầu tiên.
Seen.
Một lúc sau, ông đáp:
Không.
Tôi nhìn chữ đó.
Không dấu chấm than.
Không giải thích.
Chỉ một chữ.
Nhưng sức nặng đủ làm tôi có cảm giác nếu mình vẫn cố mở laptop, ở đâu đó trong thành phố, Tiến sĩ Clark sẽ biết.
Tôi nhắn tiếp:
Ít nhất tôi có thể kiểm tra log
Tin nhắn của ông đến trước khi tôi gõ xong.
Không.
Tôi đứng im trong phòng tắm.
Nhìn điện thoại.
Rồi nhìn chính mình trong gương.
Tóc hơi rối. Mắt thâm hơn mức tôi muốn thừa nhận. Vai có vẻ cứng. Cổ tay vẫn còn một vết hằn mờ do đeo thiết bị theo dõi quá lâu. Nếu nhìn bằng mắt khách quan, có lẽ tôi thật sự trông giống một người cần nghỉ.
Nhưng biết là một chuyện.
Chấp nhận hay không lại là chuyện khác.
Tôi gõ:
Tôi chỉ cần một tiếng
Lần này, Clark không nhắn lại ngay.
Một phút sau, điện thoại sáng lên.
Sakayori.
Chỉ họ của tôi thôi.
Thậm chí không có dấu câu.
Tôi lập tức xóa dòng mình đang gõ.
Không biết vì sao, nhưng khi một người như Tiến sĩ Clark chỉ gọi họ bạn bằng một tin nhắn trống không như vậy, nó còn đáng sợ hơn cả một đoạn văn dài.
Tôi thở ra.
Rồi đáp:
Vâng. Hôm nay nghỉ.
Ông trả lời gần như ngay lập tức.
Tốt.
Tôi cất điện thoại.
Đứng trong phòng tắm thêm vài giây.
Rồi không hiểu sao, tự nhiên thấy trống rỗng.
Hôm nay nghỉ.
Nghỉ.
Từ đó nghe rất quen.
Tôi biết nghĩa của nó.
Tất nhiên là biết.
Không làm việc. Không nghiên cứu. Không chạy mô phỏng. Không mở log. Không đối chiếu dữ liệu. Không ngồi trước ba màn hình tới mức quên uống nước.
Nhưng biết nghĩa từ điển của một việc và biết phải làm việc đó như thế nào là hai chuyện khác nhau.
Tôi bước ra ngoài.
Yachiyo đã thức.
Em ngồi trên giường, chăn phủ quanh vai, tóc hơi rối vì ngủ. Cuốn nhật ký giấc mơ đang nằm trên đùi em, nhưng chưa mở ra. Có vẻ em chỉ đặt tay lên bìa sổ như người ta đặt tay lên một vật nhỏ để xác nhận nó vẫn còn ở đó.
Thấy tôi bước ra, em ngẩng lên.
“Chào buổi sáng, chị Iroha.”
“Chào buổi sáng.”
Tôi đáp.
Có lẽ mặt tôi lúc đó đã quá dễ đọc.
Bởi Yachiyo nhìn tôi đúng một nhịp, rồi hỏi ngay:
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Không có gì.”
Em chớp mắt.
Rồi nhìn tôi bằng cái ánh mắt rất quen.
Ánh mắt của người không tin một chữ nào.
“Chị nói ‘không có gì’ bằng mặt rất có gì đấy. Chị không giấu được em đâu nhé.”
Tôi khựng lại.
“Em càng ngày càng giống Mami.”
“Vậy có nghĩa là em nói đúng.”
Tôi thua.
Tôi ngồi xuống mép giường, đưa điện thoại cho em xem tin nhắn của Tiến sĩ Clark.
Yachiyo đọc rất chăm chú.
Từng dòng một.
Đọc tới chữ Không., em hơi gật đầu.
Đọc tới chữ Sakayori., em khẽ “ồ” một tiếng rất nhỏ.
Rồi cuối cùng, đọc tới chữ Tốt., em trả điện thoại lại cho tôi, vẻ mặt nghiêm túc hẳn.
“Tiến sĩ Clark nói đúng.”
Tôi nhắm mắt.
“Chị biết thế nào em cũng đứng về phía ông ấy.”
“Không phải đứng về phía Tiến sĩ Clark.”
“Vậy là gì?”
Yachiyo đặt tay lên ngực mình, nói rất đàng hoàng:
“Em đang đứng về phía sức khỏe của người yêu em.”
Tôi không kịp phòng thủ.
Câu đó đi thẳng qua mọi lớp lý lẽ còn sót lại.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em nói mấy câu đó vào buổi sáng rất nguy hiểm.”
“Vì sao?”
“Vì chị không chịu nổi đâu.”
“Vậy càng tốt.”
Em gật đầu.
“Phòng thủ của chị thấp hơn.”
Tôi nhìn em.
Yachiyo nhìn lại tôi, mặt hoàn toàn vô tội.
Tôi bật cười trước.
Chỉ là một tiếng cười rất nhỏ, trượt qua cổ họng còn hơi khàn sau một đêm ngủ không đủ sâu.
Yachiyo thấy tôi cười thì khóe môi cũng cong lên.
Rồi em khép cuốn nhật ký lại, đặt cẩn thận lên bàn đầu giường.
“Hôm nay em nhận nhiệm vụ.”
Tôi lập tức có linh cảm không tốt.
“Nhiệm vụ gì?”
“Giám sát chị nghỉ ngơi.”
“Chị thấy nhiệm vụ này có vẻ hơi đáng sợ.”
“Vì chị có tội.”
“Chị đã làm gì?”
“Không biết nghỉ ngơi là gì.”
Em đáp ngay.
Dứt khoát tới mức tôi không có thời gian phản đối.
“Chị biết nghỉ mà.”
Yachiyo nhìn tôi.
Rất lâu.
Rồi hỏi:
“Vậy hôm nay chị định nghỉ thế nào?”
Tôi mở miệng.
Đóng lại.
Mở ra lần nữa.
“Ờmm…”
Yachiyo gật đầu như thể vừa nhận được bằng chứng quyết định.
“Thấy chưa.”
Tôi quay mặt đi.
“Chị chỉ chưa lên kế hoạch thôi.”
“Nghỉ mà cũng cần lên kế hoạch ạ?”
Tôi im.
Yachiyo thở ra rất nhẹ.
Không phải kiểu trách móc.
Mà là kiểu vừa thương vừa buồn cười.
“Được rồi.”
Em nói.
“Hôm nay em sẽ lên kế hoạch cho chị.”
“Em vừa hỏi nghỉ có cần kế hoạch không mà.”
“Chị thì cần.”
Tôi không cãi được.
Không hiểu sao, sau tất cả những lần tôi kéo em qua lỗi hệ thống, cảnh báo đỏ, trạng thái ngủ đông, giấc mơ đầu tiên, tới lượt một ngày nghỉ thôi mà người bị xử lý như đối tượng thử nghiệm lại là tôi.
Yachiyo ngồi thẳng hơn.
Hai tay đặt trên chăn.
Vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Quy tắc hôm nay.”
“Có cả quy tắc nữa à?”
“Vâng.”
Em giơ một ngón tay.
“Thứ nhất: không được nghiên cứu.”
Tôi hơi mở miệng.
Yachiyo lập tức nhìn tôi.
“Không thương lượng.”
Tôi đóng miệng lại.
Em giơ ngón thứ hai.
“Thứ hai: không kiểm tra biểu đồ quá lâu.”
“Bao lâu là quá lâu?”
“Quá ba mươi giây.”
“Ba mươi giây quá ít.”
“Vậy hai mươi.”
“Yachiyo.”
“Chị mặc cả dở quá.”
Tôi đưa tay lên day trán.
Em giơ ngón thứ ba.
“Thứ ba: không chạy mô phỏng.”
“Cái đó chị biết.”
“Thứ tư: nếu chị có vẻ muốn mở laptop, em sẽ tịch thu.”
“Em tịch thu bằng cách nào?”
Yachiyo im.
Rồi rất bình tĩnh chỉ về phía Bình Thường.
“Em sẽ bảo Bình Thường giám sát.”
Tôi nhìn con cá vàng đang bơi trong bát nước ngoài cửa sổ.
Nó bơi thêm một vòng rất ngắn.
Không có vẻ gì là đủ năng lực giám sát một người trưởng thành.
“Chị nghĩ Bình Thường không đáng tin.”
“Không sao.”
Yachiyo đáp.
“Em cũng không định tin nó hoàn toàn.”
“Vậy tại sao lại giao nhiệm vụ?”
“Để nó có cảm giác thuộc về gia đình.”
Tôi bật cười thật.
“Em nói vậy với một con cá vàng à?”
“Vâng.”
Em nhìn Bình Thường.
“Không được xem thường cá vàng đâu đấy nhé.”
Tôi thật sự không biết nên làm sao trước cô gái này.
Yachiyo tiếp tục.
“Thứ năm.”
“Còn nữa?”
“Còn.”
Em rất nghiêm túc.
“Hôm nay mình chỉ làm những việc bình thường.”
“Ví dụ?”
“Ăn sáng. Cho Bình Thường ăn. Tưới cây.”
“Nhà mình có cây à?”
“Có.”
“Ở đâu?”
Yachiyo chỉ vào góc cửa sổ.
Tôi nhìn theo.
Ở đó có một chậu cây nhỏ.
Tôi im lặng đúng ba giây.
“Đó là cây của Roka mang tới để thử độ ẩm phòng.”
“Nhưng nó vẫn là cây.”
“Chị tưởng nó thuộc dự án.”
“Bây giờ nó thuộc về cuộc sống.”
Câu đó làm tôi im.
Không phải vì không phản bác được.
Mà vì tự nhiên thấy ngực mình mềm xuống.
Đúng là chỉ Yachiyo mới có thể nói một câu như thế về một chậu cây được đưa vào phòng vì lý do kỹ thuật.
Em nói tiếp:
“Rồi mình xem phim.”
“Phim gì?”
“Phim dở.”
“Vì sao lại phải dở?”
“Vì nếu phim hay quá, chị sẽ tập trung phân tích cấu trúc kịch bản.”
Tôi đứng hình.
“Em đánh giá chị thế à?”
“Vâng.”
“Về chuyện này thì em sai rồi.”
“Lần trước chị xem một quảng cáo mì ăn liền rồi nói về cách dựng nhịp cảm xúc.”
Tôi không thể cãi.
Yachiyo gật đầu rất hài lòng.
“Cho nên hôm nay xem phim dở. Không cần phân tích. Chỉ cần chê cùng nhau.”
Tôi nhìn em.
Rồi thở ra.
“Được rồi.”
“Chị đồng ý?”
“Ừ.”
Yachiyo mỉm cười, một nụ cười rất nhỏ, rất hài lòng, như thể em vừa kéo được tôi ra khỏi một loại hệ thống khác.
Một hệ thống không có cảnh báo đỏ.
Nhưng vẫn nguy hiểm.
Hệ thống của thói quen không biết nghỉ ngơi.
Bữa sáng hôm nay, chúng tôi ăn rất chậm.
Chỉ là bánh mì nướng, trứng, một ít salad mua sẵn, trà ấm, và phần canh miso còn lại được hâm nóng. Yachiyo ngồi đối diện tôi, trên người khoác áo mềm, tóc buộc lệch một bên. Túi pin phụ để bên cạnh nhưng vẫn kết nối ở chế độ ổn định thấp.
Tôi theo thói quen liếc đồng hồ.
Một lần.
Hai lần.
Tới lần thứ ba, Yachiyo đặt đũa xuống.
“Chị Iroha.”
Tôi khựng lại.
“Ừ?”
“Ba mươi giây.”
“Chị chỉ nhìn…”
“Ba mươi giây.”
Tôi lặng lẽ đặt tay xuống.
Yachiyo hài lòng gắp trứng vào bát cho tôi.
“Ăn đi nào.”
“Em đang cho chị ăn sáng như trẻ con.”
“Vì chị đang hành xử như người cần giám sát.”
“Chị đã ăn mà.”
“Nhưng mắt chị ăn biểu đồ nhiều hơn trứng đó.”
Tôi không biết câu đó nên được xem là châm biếm hay chẩn đoán.
Dù sao, tôi vẫn ăn.
Trứng hôm nay hơi quá lửa.
Không đến mức cháy.
Nhưng mép hơi cứng.
Tôi nhăn mặt rất khẽ.
Yachiyo lập tức nhìn thấy.
“Không ngon ạ?”
“Không phải. Hơi chín quá.”
“Vậy mai em làm thử.”
Tôi ngẩng lên.
“Em á?”
“Vâng.”
“Em mới tập dùng bếp.”
“Vậy nên là mai, không phải hôm nay.”
“Em nói hợp lý quá.”
“Em có học từ chị.”
“Chị đâu có hợp lý trong cuộc sống.”
Yachiyo nhìn tôi.
“Ít nhất chị tự biết.”
Tôi bật cười.
Cứ thế, bữa sáng trôi qua giữa những câu nhỏ nhặt.
Không có kế hoạch lớn.
Không có bàn về lỗi mới.
Không có từ “tầng đệm”, “đồng bộ”, “mô phỏng”, “chu kỳ”.
Chỉ có trứng hơi quá lửa, trà vừa đủ ấm, và Yachiyo đang cố bắt tôi ăn xong miếng bánh mì cuối cùng.
Sau bữa sáng, nhiệm vụ tiếp theo là cho Bình Thường ăn.
Yachiyo cực kỳ nghiêm túc với việc này.
Em cầm lọ thức ăn cá nhỏ, đứng trước bát nước như sắp tiến hành một nghi thức truyền thống.
“Từng ít một thôi nhé.”
Tôi nhắc.
“Em biết.”
“Không được rắc nhiều quá.”
“Em biết.”
“Bình Thường không có khái niệm no hợp lý đâu.”
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Hôm nay là ngày nghỉ của chị. Không được giảng bài cho cá.”
Tôi im.
Rồi gật đầu.
“Vâng.”
Yachiyo rắc một ít thức ăn xuống.
Bình Thường lập tức lao tới.
Em nhìn nó ăn, mắt sáng lên một cách kỳ lạ.
“Bình Thường ăn giỏi ghê.”
“Đó là điểm mạnh duy nhất của nó.”
“Không được nói vậy.”
“Vậy điểm mạnh thứ hai?”
Yachiyo suy nghĩ.
“Bơi vòng vòng.”
“Cái đó có được xem là điểm mạnh không?”
“Có. Vì nó kiên trì.”
Tôi nhìn con cá vàng đang tiếp tục vòng đời lặp lại rất ngắn của mình.
Không hiểu sao, sau khi nghe em nói vậy, cái hành vi vô nghĩa kia cũng trở nên đáng quý hơn một chút.
Kiên trì.
Bơi vòng vòng.
Không đi đâu xa.
Không làm gì lớn.
Chỉ tồn tại trong bát nước nhỏ, mỗi ngày thêm vài vòng.
Có lẽ một ngày không làm gì cả cũng giống vậy.
Không tiến lên theo nghĩa rõ ràng.
Nhưng vẫn sống.
Sau đó là tưới cây.
Cái chậu cây nhỏ ở góc cửa sổ thật ra vẫn chưa có tên.
Yachiyo phát hiện ra điều này và lập tức coi đó là một vấn đề rất nghiêm trọng.
“Không có tên thì khó chăm sóc cho nó lắm.”
“Cây thì đâu cần tên.”
“Bình Thường có tên mà.”
“Bình Thường là cá.”
“Cây cũng là thành viên trong nhà.”
Tôi nhìn chậu cây.
Nó nhỏ, lá xanh nhạt, nằm trong chậu gốm trắng. Ban đầu được Roka mang tới để theo dõi độ ẩm, sau đó không hiểu sao bị bỏ lại, rồi dần dần trở thành một phần của căn phòng mà tôi không hề nhận ra.
“Vậy em muốn đặt tên gì?”
Yachiyo nhìn cây.
Rất lâu.
Rồi nói:
“Mai.”
Tôi chớp mắt.
“Mai?”
“Vâng.”
“Vì sao?”
“Vì nó còn nhỏ.”
Em nói.
“Nhìn giống ngày mai nó sẽ lớn hơn hôm nay.”
Câu đó làm tôi im đi.
Yachiyo cúi xuống tưới một chút nước vào chậu cây, rất cẩn thận để không quá nhiều.
“Chào buổi sáng, Mai.”
Em nói với cây.
Tôi đứng cạnh, nhìn em.
Không hiểu sao, mắt lại hơi cay.
Từ một thiết bị theo dõi độ ẩm bị bỏ lại, chậu cây ấy trở thành “Mai”.
Một ngày mai nhỏ, xanh nhạt, đặt bên cửa sổ.
Và Yachiyo, người từng hỏi liệu nếu đêm sau không mơ thì giấc mơ cũ có còn thật không, hôm nay lại đặt tên cho một cái cây là Mai.
Có lẽ đó là cách em học tin vào ngày mai.
Không bằng lời hứa lớn.
Mà bằng việc tưới nước cho một cái cây nhỏ.