Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 30
Đến trưa, tôi bắt đầu bứt rứt.
Không rõ từ lúc nào.
Có lẽ sau khi ăn xong.
Có lẽ khi điện thoại nằm trên bàn sáng lên một thông báo email từ nhóm nghiên cứu.
Có lẽ khi tôi thấy laptop ở góc bàn, đóng im, không có tiếng quạt, không có màn hình sáng, trông nhàn nhã đến mức đáng nghi.
Tôi cố không nhìn.
Nhưng càng cố không nhìn, tôi càng nhìn.
Yachiyo đang chọn phim trên màn hình TV.
Em ngồi trên thảm, tay cầm remote, vẻ mặt vô cùng tập trung.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Phim này có vẻ dở này.”
Tôi nhìn màn hình.
Poster phim là một nhóm người đứng trước một con cá mập khổng lồ giữa thành phố, phía sau là sấm sét và một cái trực thăng bốc cháy.
“Tên phim là Cá Mập Lốc Xoáy Không Gian.”
Yachiyo gật đầu.
“Rất hứa hẹn.”
“Hứa hẹn dở?”
“Vâng.”
Tôi cười khẽ.
Nhưng mắt lại vô thức trượt về phía laptop.
Yachiyo không quay đầu.
Nhưng vẫn nói:
“Không được.”
Tôi khựng lại.
“Chị đã làm gì đâu.”
“Chị vừa nhìn laptop.”
“Em không nhìn chị mà.”
“Em cảm nhận được.”
“Cảm nhận kiểu gì?”
“Bằng tình yêu.”
Yachiyo quay lại, mặt hoàn toàn bình tĩnh.
“Và bằng bóng phản chiếu trên màn hình TV.”
Tôi nhìn màn hình TV.
Đúng thật.
Bóng tôi vừa liếc sang laptop phản chiếu rất rõ.
“Chị chỉ muốn xem email.”
“Không.”
“Có thể là chuyện quan trọng đấy.”
“Nếu cực kỳ quan trọng, Tiến sĩ Clark sẽ gọi.”
“Nhỡ ông ấy không gọi thì sao?”
“Vậy là chưa đủ quan trọng để phá ngày nghỉ của chúng ta.”
Tôi mở miệng.
Không tìm được gì để phản bác.
Yachiyo vỗ nhẹ xuống chỗ bên cạnh mình.
“Iroha…Ngồi xuống đây.”
Tôi nhìn cái chỗ trống cạnh em.
Rồi nhìn laptop.
Rồi nhìn em.
Cuối cùng, tôi đi tới ngồi xuống.
Yachiyo lập tức kéo chăn mỏng phủ lên chân tôi.
“Bây giờ xem phim.”
“Chị có thể ghi chú lỗi logic của phim không?”
“Không.”
“Chỉ trong đầu thôi?”
“Không.”
“Vậy chị phải làm gì?”
“Chê bằng cảm xúc.”
Tôi im.
“Cái đó là kỹ năng gì vậy?”
“Kỹ năng nghỉ ngơi.”
Phim bắt đầu.
Và đúng như dự đoán, nó dở.
Rất dở.
Con cá mập không gian xuất hiện sau năm phút, dù không ai giải thích vì sao cá mập có thể ở trong không gian rồi lại rơi xuống thành phố qua một cơn lốc. Nhân vật chính là nhà khoa học nhưng hành xử như người chưa từng đọc hướng dẫn sử dụng bình cứu hỏa. Nhân vật phụ hét lên những câu hoàn toàn không liên quan. Trực thăng nổ ba lần trong mười phút đầu dù rõ ràng chỉ có một cái trực thăng.
Yachiyo xem rất nghiêm túc.
Nghiêm túc tới mức tôi còn nghi ngờ em thật sự thấy nó hay.
“Em thấy sao?”
Tôi hỏi sau cảnh con cá mập dùng đuôi đánh vỡ một tòa nhà.
“Dữ liệu đời thường rất phong phú.”
“Em đang học gì từ phim này?”
“Rằng cá mập không nên lên trời.”
Tôi bật cười.
Lâu lắm rồi tôi mới cười kiểu đó. Một nụ cười nhẹ nhàng và chỉ là cười vì một bộ phim quá dở và câu bình luận quá nghiêm túc của Yachiyo.
Em quay sang nhìn tôi.
Rồi cũng cười.
“Cuối cùng…Chị cũng chịu cười rồi.”
“Ừ.”
“Không phải kiểu cười trong lab.”
Tôi khựng lại.
“Khác à?”
“Khác.”
Em gật đầu.
“Trong lab, chị cười giống như vừa tranh thủ sống giữa hai thế giới vậy.”
Tôi không đáp được.
Yachiyo nhìn lại màn hình TV, giọng nhẹ đi:
“Còn bây giờ giống như chị đang ở đây thật.”
Tôi nhìn em.
Không biết nên nói gì.
Trên màn hình, cá mập không gian vừa đuổi theo một chiếc xe buýt.
Một cảnh hoàn toàn phi lý.
Vậy mà trong lòng tôi lại có gì đó rất thật đang chậm rãi hạ xuống.
Tôi đang ở đây thật.
Không phải trong phòng lab.
Không phải trước bảng đo.
Không phải trong một cuộc chạy đua.
Chỉ là ở đây, cạnh em, xem một bộ phim rất dở, trong một ngày không có mục tiêu lớn.
Ban đầu, cảm giác đó làm tôi bứt rứt.
Như thể tôi đang phản bội nỗ lực của cả nhóm.
Như thể chỉ cần mình nghỉ một ngày, tất cả những gì đã xây được sẽ chậm lại.
Như thể hạnh phúc nếu không được giám sát liên tục sẽ lập tức rơi khỏi tay.
Nhưng càng ngồi đó, nghe Yachiyo nghiêm túc bình luận về logic của cá mập không gian, cảm giác ấy càng ít đi.
Tôi bắt đầu hiểu: nghỉ ngơi không phải là quay lưng với nỗ lực.
Không phải là phản bội những đêm trắng hay là quên rằng vẫn còn nhiều thứ phải làm.
Nghỉ ngơi là để những nỗ lực ấy có nơi hạ xuống.
Nếu cứ chạy mãi, ngay cả phép màu cũng sẽ trở thành một việc phải hoàn thành.
Nếu cứ nhìn Yachiyo như một mục tiêu cần bảo vệ, tôi sẽ quên mất em cũng là người đang ngồi cạnh mình, ôm chăn, xem phim dở và cười vì một con cá mập rơi từ trời xuống.
Tôi tựa lưng vào ghế.
Không nhìn laptop nữa.
Yachiyo thấy vậy, khóe môi cong lên rất khẽ.
“Chị đang nghỉ tốt hơn rồi.”
“Cảm ơn giám sát viên đáng yêu.”
“Không có gì.”
“Nhưng phim này thật sự dở.”
“Vâng.”
Em gật đầu.
“10/10 vì chị cười.”
Tôi quay sang nhìn em.
“Em chấm điểm mọi thứ bằng việc có chị à?”
Yachiyo suy nghĩ rất nghiêm túc.
Rồi đáp:
“Không phải mọi thứ.”
“Vậy những thứ nào?”
“Những thứ em muốn giữ.”
Tôi im.
Một câu rất nhẹ.
Nhưng tim lại thắt xuống theo cái cách rất quen.
Yachiyo nói xong cũng hơi đỏ tai, nhưng lần này em không trốn ngay. Em chỉ kéo chăn lên một chút, mắt vẫn nhìn màn hình TV.
“Chị đừng khóc.”
“Chị chưa khóc.”
“Nhưng sắp.”
“Em càng ngày càng hiểu chị quá rồi.”
“Vì em đang giám sát.”
“Giám sát cả nước mắt à?”
“Vâng.”
Tôi bật cười.
Phim chiếu tới đoạn cuối thì cả hai chúng tôi gần như không còn hiểu cốt truyện là gì nữa.
Không phải vì khó.
Mà vì nó không có gì để hiểu.
Con cá mập cuối cùng bị đánh bại bằng cách phóng một vệ tinh phát nhạc vào cơn lốc. Yachiyo nhìn cảnh đó rất lâu, rồi kết luận:
“Em nghĩ bộ phim này cũng cần Tiến sĩ Clark.”
“Để làm gì?”
“Để nói ‘không’.”
Tôi cười đến mức phải che miệng.
Yachiyo cũng cười theo.
Căn phòng đầy tiếng cười nhỏ.
Bình Thường bơi vòng vòng.
Mai đứng im bên cửa sổ, lá xanh nhạt hứng nắng chiều.
Cuốn nhật ký giấc mơ nằm trên bàn.
Laptop vẫn đóng.
Không có gì lớn xảy ra.
Và chính vì không có gì lớn, ngày hôm đó mới bắt đầu trở nên quan trọng.
Chiều muộn, chúng tôi ăn phần bánh ngọt còn lại từ Giáng Sinh.
Không ngon như lúc mới mua.
Kem hơi khô.
Phần bánh hơi cứng.
Yachiyo cắn một miếng, nhíu mày.
“Bánh này hơi mệt rồi.”
Tôi bật cười.
“Bánh cũng mệt được à?”
“Được.”
Em nhìn miếng bánh.
“Nó đã sống qua nhiều ngày lễ.”
“Vậy mình có nên ăn hết để tiễn nó không?”
“Nên.”
Thế là chúng tôi ăn hết.
Vừa ăn vừa chê.
Vừa chê vừa cười.
Tới tối, tôi vẫn không mở laptop.
Điều đó lạ đến mức chính tôi phải nhìn đồng hồ thêm một lần.
Không phải đồng hồ theo dõi của Yachiyo.
Mà là đồng hồ treo tường.
Một ngày đã trôi qua.
Không nghiên cứu.
Không mô phỏng.
Không báo cáo.
Không cuộc họp.
Chỉ có ăn sáng, cho cá ăn, tưới cây, xem phim dở, ăn bánh và cười vì những thứ chẳng quan trọng với thế giới nào cả.
Vậy mà thế giới không sụp đổ.
Dự án không tan đi.
Yachiyo không biến mất.
Hạnh phúc không bị lấy lại vì tôi đã dám nghỉ.
Tôi đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Thành phố lên đèn.
Không phải đèn Giáng Sinh nữa.
Không phải ánh sáng của một cột mốc lớn.
Chỉ là đèn buổi tối bình thường.
Yachiyo đi tới cạnh tôi.
“Chị đang nghĩ gì vậy?”
“Chị nghĩ…”
Tôi dừng lại.
Không biết nói sao cho đúng.
“Nghĩ rằng hôm nay chẳng làm được gì cả.”
Yachiyo nhìn tôi.
“Vâng.”
“Nhưng nó không tệ.”
“Vâng.”
“Thậm chí… khá tốt.”
Lần này, em mỉm cười.
“Vâng.”
Tôi cúi xuống nhìn em.
“Em vui vậy à?”
“Vui ạ.”
“Vì chị không làm việc?”
“Vì chị ở đây.”
Em nói.
Không do dự.
“Không phải chỉ ngồi cạnh em mà đầu óc chạy về lab. Không phải vừa uống trà vừa nghĩ tới mô phỏng. Không phải vừa xem em vừa nhìn đồng hồ.”
Yachiyo đưa tay chạm vào tay tôi.
“Chị ở đây cả ngày.”
Tôi nhìn bàn tay em.
Rồi rất chậm, nắm lại.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Hôm nay chị ở đây.”
Yachiyo dựa đầu vào vai tôi.
Không nói gì thêm một lúc lâu.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng bình thường của thành phố rơi xuống mặt kính.
Một ngày không làm gì cả.
Tôi đã từng nghĩ nó là lãng phí.
Nhưng có lẽ, với chúng tôi, một ngày không làm gì cả lại là bằng chứng lớn nhất rằng mọi thứ đã thật sự thay đổi.
Vì chỉ những người tin ngày mai còn ở đó mới dám để hôm nay trôi chậm.
Yachiyo khẽ gọi:
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Ngày mai chị có thể làm việc lại.”
Tôi bật cười.
“Em cho phép à?”
“Vâng.”
“Cảm ơn em.”
“Nhưng…”
Em ngẩng lên nhìn tôi.
Ánh mắt em rất mềm.
“Sau này, thỉnh thoảng mình lại có ngày không làm gì cả nhé.”
Tôi nhìn em.
“Ừ.”
“Không cần thường xuyên quá cũng được.”
“Ừ.”
“Chỉ là… để chị nhớ.”
“Nhớ gì?”
Yachiyo nắm tay tôi chặt hơn một chút.
“Rằng nghỉ ngơi không phải là bỏ cuộc.”
Em nói tiếp:
“Và rằng em không biến mất chỉ vì chị nhắm mắt.”
Tôi không nói được gì trong một lúc.
Câu đó đánh trúng đúng nơi sâu nhất trong tôi.
Cái nơi đã quen canh chừng.
Quen tự trách.
Quen nghĩ chỉ cần mình buông ra một giây, mọi thứ quan trọng nhất sẽ bị lấy mất.
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi rất khẽ, bằng một giọng vừa dịu vừa nghiêm túc hơn tất cả những câu đùa suốt ngày hôm nay, em nói:
“Chị đã kéo em khỏi tám ngàn năm chờ đợi.”
Em dừng lại.
Đầu ngón tay cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay tôi.
“Giờ để em kéo chị khỏi mười năm không biết nghỉ nhé.”
Tôi đứng yên.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng.
Trong phòng, mọi thứ vẫn bình thường.
Không có nhạc nền.
Không có pháo hoa.
Không có cảnh báo.
Không có đồng hồ đếm ngược.
Chỉ có một câu nói rất nhỏ.
Nhưng nó làm ngực tôi đau lên như thể ai đó vừa đặt tay vào đúng vết thương đã cũ quá lâu, rồi không chữa bằng thuốc, không chữa bằng dữ liệu, mà chữa bằng cách bảo tôi rằng: bây giờ chị cũng được cứu.
Tôi bật cười.
Nước mắt rơi xuống ngay sau đó.
Yachiyo không hoảng hốt.
Có lẽ em đã đoán trước.
Em chỉ đưa tay lau cho tôi, rất nhẹ, rất quen.
“Chị lại khóc.”
“Ừ.”
“Vì em nói hay quá à?”
Tôi bật cười qua nước mắt.
“Ừ.”
“10/10 không?”
“10/10.”
“Vì có em?”
Tôi nhìn em.
Rồi gật đầu.
“Vì có em.”
Yachiyo đỏ mặt ngay.
Dù chính em là người hỏi.
Tôi ôm em vào lòng.
Chậm.
Dịu.
Một cái ôm ở cuối một ngày nghỉ.
Một cái ôm để xác nhận rằng hôm nay, chúng tôi chẳng làm gì lớn.
Và vì thế, nó đẹp.
Rất lâu sau, khi chuẩn bị đi ngủ, Yachiyo mở cuốn nhật ký giấc mơ ra.
Tôi tưởng em định viết về đêm trước.
Nhưng em lật sang trang mới, cầm bút, suy nghĩ rất lâu.
“Em định viết gì?”
Tôi hỏi.
“Hôm nay không phải giấc mơ.”
“Ừ.”
“Nhưng em vẫn muốn ghi.”
Tôi mỉm cười.
“Vậy ghi đi.”
Yachiyo cúi xuống, viết chậm rãi.
Nét chữ hôm nay đỡ run hơn hôm qua một chút.
Không dài.
Chỉ một dòng.
Hôm nay, chị Iroha đã nghỉ.
Em nhìn dòng đó.
Rồi thêm một dòng nữa:
Em nghĩ đây cũng là một loại giấc mơ đẹp.
Tôi nhìn hai dòng chữ ấy.
Rồi lại thấy mắt mình nóng lên.
Yachiyo lập tức quay sang.
“Chị không được khóc nữa.”
“Khó lắm.”
“Vậy khóc nhỏ thôi.”
Tôi bật cười.
“Được.”
Sau đó, chúng tôi ngủ sớm.
Thật sự sớm.
Không phải sớm so với lịch của tôi trước đây, mà là sớm theo nghĩa rất bình thường của con người.
Đèn tắt.
Chăn ấm.
Yachiyo nằm cạnh tôi, tay đặt trong tay tôi.
Cuốn sổ trên bàn.
Bình Thường bơi trong bóng tối rất mờ.
Mai đứng im bên cửa sổ.
Laptop vẫn đóng.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không cảm thấy việc mình nhắm mắt là một sự liều lĩnh.
Tôi chỉ nhắm mắt.
Nghe hơi thở của em.
Nghe hơi thở của mình.
Và để một ngày không làm gì cả khép lại như vậy.
Rất chậm.
Rất yên bình.