Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 27
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 27
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Yachiyo tiếp tục.
“Không phải trong lab.”
“Không phải Tsukuyomi.”
“Cũng không giống con phố hôm Giáng Sinh .”
Em hơi nhíu mày.
“Chỉ là một con đường.”
Tôi nghe.
Không chớp mắt.
“Con đường đó rất bình thường.”
Em nói.
“Không có gì đặc biệt. Không có sân khấu. Không có ánh đèn quá sáng. Không có ai gọi em. Không có cảnh báo.”
Giọng em chậm đi.
“Không có đếm ngược.”
Tôi siết tay em.
Yachiyo nhìn bàn tay chúng tôi.
Rồi nhỏ giọng:
“Em đi cạnh chị.”
“Rồi mình nắm tay.”
“Có ánh sáng.”
Em dừng lại.
Khóe môi cong lên một chút, rất mềm.
“Một ánh sáng bình thường thôi.”
Tôi không biết vì sao cụm từ đó lại làm mình đau tới vậy.
Ánh sáng bình thường.
Chỉ là ánh sáng bình thường trên một con đường bình thường, nơi em đi cạnh tôi mà không phải sợ bị kéo đi, không phải đếm còn bao lâu, không phải chuẩn bị nói lời tạm biệt.
Yachiyo kể tiếp, giọng càng lúc càng nhỏ hơn:
“Trong mơ, em không nghĩ mình phải quay về lúc nào.”
“Em cũng không nghĩ chị sẽ biến mất.”
“Chỉ là… mình cứ đi như vậy.”
Em nhìn tôi.
Mắt bắt đầu ướt lên.
“Đi mãi cũng được. Dừng lại cũng được. Rẽ sang đường khác cũng được.”
“Và em biết…”
“Em biết mình không phải chờ đợi một mình nữa. Bây giờ chị luôn ở bên cạnh em…”
Tôi bật khóc rất nhẹ.
Không thành tiếng.
Chỉ là nước mắt tràn ra, chậm và nóng, như thể một phần nào đó trong tôi vừa được tháo ra sau rất nhiều thời gian giữ quá chặt.
Yachiyo lập tức đưa tay lên.
Đầu ngón tay em chạm vào khóe mắt tôi.
“Chị khóc rồi.”
Em nói.
Tôi bật cười qua nước mắt.
“Ừ.”
“Vì giấc mơ của em ạ?”
“Ừ.”
“Nhưng nó rất bình thường mà.”
“Chính vì như vậy.”
Yachiyo chớp mắt.
Tôi nắm lấy tay em, áp nó vào má mình.
“Chính vì nó bình thường nên chị mới khóc.”
Em nhìn tôi.
Có lẽ em hiểu.
Hoặc chưa hiểu hết.
Nhưng không cần vội.
Chúng tôi còn rất nhiều buổi sáng để hiểu nhau thêm.
Giọng em nhỏ hơn.
“Nhưng vì chỉ có vậy thôi, nó lại làm em sợ.”
Tôi khẽ hỏi:
“Sợ vì sao?”
Yachiyo im một lúc.
Rồi ngẩng lên nhìn tôi.
Mắt em đã hơi ướt.
“Vì nó giống thứ em có thể đánh mất.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Em cười rất nhạt, như thấy chính mình cũng hơi kỳ lạ.
“Nếu giấc mơ rất lớn, rất xa, rất giống chuyện không thể xảy ra, có lẽ em sẽ dễ nghĩ đó chỉ là mơ thôi.”
Em nhìn xuống tay mình.
“Nhưng nó bình thường quá.”
“Bình thường tới mức em muốn tin.”
“Và vì muốn tin, em lại sợ.”
Tôi đặt cốc trà xuống.
Rồi đưa tay chạm vào tay em.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em không cần phải biết ngay phải làm gì với nó đâu.”
Em nhìn tôi.
“Thật ạ?”
“Ừ.”
Tôi siết tay em rất nhẹ.
“Giấc mơ đẹp cũng không cần em xử lý nó như dữ liệu.”
Yachiyo chớp mắt.
Tôi cười khẽ.
“Không cần phân loại. Không cần giữ cho thật chắc. Không cần chứng minh nó có giá trị. Không cần biến nó thành một lời hứa lớn ngay lập tức.”
Tôi nhìn vào mắt em.
“Chỉ cần để nó ở đó thôi.”
“Ở đâu ạ?”
“Trong em.”
Yachiyo im lặng.
Tôi nói tiếp, chậm hơn:
“Nếu hôm nay em chưa biết phải nói thế nào, thì không nói cũng được.”
“Nếu em sợ nó tan mất, mình sẽ ngồi yên một chút.”
“Nếu em muốn kể từng chút, chị sẽ nghe từng chút một.”
“Nếu em chỉ muốn uống trà và không làm gì cả, chị cũng sẽ ở đây.”
Tôi ngừng lại.
Rồi thêm rất khẽ:
“Giấc mơ đó không cần em phải làm đúng điều gì để nó được phép là thật.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Không nhiều.
Chỉ một giọt trượt qua má.
Em không lau ngay.
Như thể ngay cả nước mắt lúc này cũng cần một chút thời gian để được hiểu.
“Chị nói như thể chuyện đó dễ lắm.”
“Không dễ.”
Tôi đáp thật.
“Chị cũng đang học mà.”
“Chị học gì?”
“Học cách không sợ hạnh phúc biến mất chỉ vì mình thả lỏng tay một chút.”
Yachiyo đứng hình.
Câu đó không chỉ dành cho em.
Tôi biết.
Và em cũng biết.
Sau tất cả những ngày chạy đua, sau mọi đồng hồ đếm ngược, mọi cảnh báo đỏ, mọi đêm trắng, mọi lần chúng tôi phải giành từng chút ổn định khỏi tay hệ thống, học cách sống chậm lại bỗng trở thành một việc khó kỳ lạ.
Khi đã quen chạy để cứu một người, đứng yên bên cạnh người đó mà tin rằng họ vẫn ở đây lại cần một loại can đảm khác.
Yachiyo cúi đầu.
Rồi rất khẽ, em tựa trán vào vai tôi.
“Vậy mình học cùng nhau nhé.”
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Mình học cùng nhau.”
Cả buổi sáng hôm đó, chúng tôi không làm gì đặc biệt.
Tôi không mở laptop.
Không xem log ngay.
Không gửi báo cáo cho Tiến sĩ Clark dù biết chắc ông sẽ muốn dữ liệu giấc mơ đầu tiên trong vòng vài tiếng nữa.
Yachiyo cũng không cố kể lại giấc mơ thật chi tiết.
Em chỉ thỉnh thoảng nói ra một mảnh nhỏ, như nhặt từng viên sỏi trên con đường trong mơ đem đặt lên lòng bàn tay.
“Có gió.”
Một lúc sau:
“Nhưng không lạnh lắm.”
Một lúc nữa:
“Em nghĩ trên đường có cây.”
Rồi rất lâu sau:
“Chị nắm tay em bằng tay phải.”
Tôi hỏi:
“Vì sao em nhớ rõ vậy?”
Yachiyo im một chút.
Rồi nói:
“Vì trong mơ, tay chị ấm lắm.”
Tôi không nhìn em ngay.
Vì sợ nếu nhìn, mình sẽ khóc mất.
Thay vào đó, tôi chỉ siết tay em dưới chăn.
“Bây giờ cũng ấm nữa.”
Yachiyo nhìn xuống.
Rồi gật đầu.
“Vâng.”
Gần trưa, Mami gọi.
Tôi nhìn màn hình điện thoại sáng lên, rồi nhìn Yachiyo.
Em chớp mắt.
“Chị bắt máy đi.”
“Em chắc không?”
“Vâng.”
Tôi nhận cuộc gọi.
Mami vừa bắt máy đã hét nhỏ:
“Thế nào? Giấc mơ đầu tiên thế nào?”
Roka đứng sau cô ấy, tay cầm sổ.
Tiến sĩ Clark không xuất hiện, nhưng tôi có cảm giác ông chắc chắn đang ở đâu đó gần đó.
Tôi chưa kịp đáp, Yachiyo đã hơi siết tay tôi.
Không mạnh.
Chỉ là một tín hiệu nhỏ.
Tôi hiểu.
“Ổn.”
Tôi nói.
“Chu kỳ hoàn tất. Không có cảnh báo.”
Mami lập tức thở phào.
“Vậy còn nội dung…..”
“Chưa cần ghi ngay đâu.”
Tôi ngắt lời.
Giọng mình nhẹ, nhưng rõ.
Mami khựng lại.
Roka nhìn tôi.
Tôi nói tiếp:
“Hãy để em ấy giữ nó thêm một chút.”
Yachiyo bên cạnh tôi im đi.
Nhưng tay em trong tay tôi mềm xuống.
Mami nhìn qua tôi một lúc.
Rồi vẻ mặt cô ấy dịu đi rất nhanh.
“Ừ.”
Cậu ấy nói.
“Được.”
Roka gật đầu.
“Dữ liệu có thể lấy sau nếu hệ thống đã lưu.”
“Ừ.”
Mami ghé sát màn hình hơn.
“Yaccho.”
Yachiyo ngẩng lên.
“Vâng?”
“Mơ đẹp không?”
Yachiyo im một chút.
Rồi mỉm cười rất nhỏ.
“Đẹp ạ. Em mơ thấy chị Iroha.”
Mami đưa tay lên ngực như bị bắn trúng.
“Được rồi. Thế là đủ rồi. Chị không hỏi nữa.”
Roka ở phía sau bình tĩnh nói:
“Cậu vừa hỏi rồi.”
“Đó là câu hỏi cuối của tớ.”
“Là câu hỏi đầu tiên.”
“Vậy là đầu tiên kiêm cuối cùng.”
Yachiyo bật cười.
Tiếng cười rất nhỏ thôi, nhưng làm căn phòng sáng hơn hẳn.
Tiến sĩ Clark xuất hiện ở góc màn hình, rõ ràng là đã được kéo vào cuộc gọi hoặc vốn đang đứng đó từ đầu.
Ông không nói gì trong vài giây.
Rồi hỏi:
“Nội dung giấc mơ?”
Yachiyo suy nghĩ.
“Đi cạnh chị Iroha. Nắm tay. Có ánh sáng bình thường.”
Tiến sĩ Clark nhìn tôi.
Tôi không biết ông thấy gì trên mặt tôi lúc đó.
Có lẽ là đôi mắt còn hơi đỏ.
Có lẽ là vẻ mặt của một người chưa hoàn toàn thoát khỏi dư âm buổi sáng.
Có lẽ là tất cả.
Ông chỉ gật đầu.
“Rất tốt.”
Mami ở phía sau lập tức phản đối:
“Chỉ ‘rất tốt’ thôi á?”
Tiến sĩ Clark nhìn cô ấy.
“Về mặt khoa học, đó là mô tả tốt.”
Roka gật đầu.
“Đúng là rất tốt.”
Mami thở dài.
“Nhóm này thật sự cần người phụ trách biểu đạt cảm xúc.”
Yachiyo bật cười.
Tôi cũng vậy.
Và khi tiếng cười ấy vang lên trong căn phòng nhỏ đầu năm, tôi chợt nhận ra một điều rất lặng.
Chúng tôi vẫn còn nhiều việc phải làm.
Cơ thể này vẫn chưa phải hoàn hảo.
Giấc mơ của em mới chỉ bắt đầu.
Tsukuyomi vẫn còn đó.
Dữ liệu vẫn còn đó.
Những giới hạn vẫn còn đó.
Nhưng không hiểu sao, hôm nay tất cả những thứ ấy không còn giống một bức tường nữa.
Chúng giống một con đường.
Dài, ừ.
Khó, ừ.
Nhưng đã có dấu chân đầu tiên.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, em nhìn tôi.
“Sao lúc đầu chị không kể cho mọi người?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Vì đó là giấc mơ của em.”
Tôi đáp.
“Khi nào em muốn kể thì kể.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu.
Rồi cúi xuống, nhỏ giọng:
“Em vui lắm.”
“Ừ.”
“Không phải vì được giấu.”
“Chị biết.”
“Vì chị không lấy nó khỏi tay em.”
Câu đó làm tim tôi thắt lại.
Tôi đã từng nghĩ mình cần nắm mọi thứ về em thật chặt.
Dữ liệu.
Cảm giác.
Đồng hồ.
Giấc ngủ.
Cả giấc mơ.
Nhưng có lẽ yêu một người như thế này không phải lúc nào cũng là nắm thật chắc.
Đôi khi là để người đó được giữ thứ thuộc về họ.
Ngay cả khi mình cũng rất muốn biết.
Ngay cả khi khoa học cũng cần ghi lại.
Ngay cả khi nỗi sợ trong mình bảo rằng nếu không lập tức phân tích, mọi thứ sẽ vuột mất.
Tôi nhìn Yachiyo.
“Sau này, có gì thuộc về em, em được quyền giữ nó trước.”
Yachiyo chớp mắt.
Rồi mắt lại ướt.
“Chị nói câu đó làm em muốn khóc.”
“Em đã khóc rồi này.”
“Nhưng em vẫn muốn khóc tiếp.”
“Vậy khóc đi.”
“Chị càng ngày càng chiều hư em.”
“Vì em càng ngày càng đáng được cưng chiều.”
Lần này Yachiyo thật sự đỏ mặt.
Cô ấy quay phắt đi, kéo chăn lên che nửa mặt.
“Chị đừng nói vậy vào buổi sáng.”
“Sắp trưa rồi còn gì.”
“Vậy càng không được.”
Tôi bật cười.
Buổi sáng sau giấc mơ đầu tiên cứ thế trôi qua.
Không hoành tráng.
Không có cảnh hai người ôm nhau khóc thật lâu.
Không có lời tuyên bố lớn.
Chỉ là trà ấm.
Một cuộc gọi bị giữ lại ở mức vừa đủ.
Một giấc mơ chưa bị đem ra mổ xẻ ngay.
Một người học cách không hỏi quá sớm.
Một người học cách tin rằng điều đẹp đã đến với mình không nhất thiết phải biến mất.
Đến chiều, khi nắng trên sàn đã nhạt hơn, Yachiyo ngồi cạnh cửa sổ, đầu tựa vào khung gỗ, nhìn ra ngoài rất lâu.
Tôi ngồi ở bàn gần đó, cuối cùng cũng mở laptop nhưng không làm việc gì nặng. Chỉ ghi vài dòng rất ngắn vào sổ.
Ngày 1 sau giấc mơ đầu tiên.
Không cần em phải kể lại.
Em cần học cách giữ hạnh phúc mà không sợ.
Tôi dừng bút.
Rồi thêm một dòng nữa.
Chị cũng vậy.
“Chị Iroha.”
Tôi ngẩng lên.
Yachiyo vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ừ?”
“Nếu đêm nay em không mơ thì sao?”
Tôi đặt bút xuống.
Không trả lời ngay.
Vì tôi biết câu hỏi ấy không chỉ là câu hỏi về hệ thống.
Nó là câu hỏi về niềm tin.
Nếu phép màu không lặp lại ngay, liệu nó có còn là phép màu không?
Nếu một đêm đẹp đi qua rồi đêm sau chỉ còn bóng tối, liệu đêm đẹp ấy có thật không?
Nếu hạnh phúc không liên tục chứng minh mình tồn tại, liệu nó có quyền được tin không?
Tôi đứng dậy, đi tới ngồi cạnh em.
Yachiyo quay sang.
Mắt em rất yên, nhưng trong đó có một nỗi sợ nhỏ đang cố không lớn lên.
Tôi không vội trấn an bằng một câu chắc chắn quá mức.
Không nói “chắc chắn em sẽ mơ nữa”.
Vì dù hệ thống đã ổn, giấc mơ vẫn là một thứ mềm hơn dữ liệu rất nhiều.
Tôi chỉ đưa tay nắm lấy tay em.
“Thì mình sẽ ngủ tiếp vào đêm sau.”
Yachiyo nhìn tôi.
“Và nếu đêm sau nữa cũng không mơ?”
“Thì mình vẫn sẽ thử tiếp.”
“Và nếu…”
Em dừng lại.
Không hỏi hết.
Tôi siết tay em.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Giấc mơ hôm qua không cần đêm nay lặp lại để chứng minh nó từng xảy ra.”
Tôi nói chậm hơn:
“Giống như Giáng Sinh đầu tiên của em.”
“Giống như miếng trứng đầu tiên.”
“Giống như năm mới đầu tiên em ngủ trong vòng tay chị.”
“Những thứ đó không phải ngày nào cũng xảy ra lại.”
Tôi nhìn em.
“Nhưng chúng vẫn là thật.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu.
Rồi cúi xuống bàn tay chúng tôi.
Đầu ngón tay em khẽ co lại, như đang nắm lấy một điều gì đó rất nhỏ.
“Vậy… nếu đêm mai em không mơ nữa… hôm qua có còn là thật không?”
Giọng em nhỏ đến mức gần như bị nắng chiều nuốt mất.
Tôi thấy tim mình đau đi một chút.
Rất dịu.
Rất sâu.
Tôi đưa tay còn lại lên, chạm nhẹ vào tóc em.
“Có.”
Tôi đáp.
“Vẫn là thật.”
Yachiyo không nói gì.
“Và nếu em quên mất một phần giấc mơ, nó vẫn là thật.”
“Nếu em chỉ nhớ ánh sáng thôi, nó vẫn là thật.”
“Nếu một ngày nào đó em không nhớ rõ con đường đó trông thế nào nữa, thì việc em từng đi trên nó vẫn là thật.”
Tôi cúi xuống, chạm trán mình vào trán em.
“Vì em đã thức dậy từ nó.”
Hàng mi em run lên.
“Em đã thức dậy…”
“Ừ.”
Tôi nói.
“Và chị đã ở đây khi em thức dậy.”
Một giọt nước mắt rơi xuống từ mắt em.
Chỉ là một giọt nước mắt rất nhỏ của người đang tập đặt niềm tin vào một thứ đẹp mà không cần giữ nó tới mức làm mình đau.
Yachiyo nhắm mắt lại.
Rồi rất khẽ, gật đầu.
“Vâng.”
Tôi ôm em.
Không phải cái ôm của đêm mất nhau.
Không phải cái ôm của ngày cánh cửa mở ra.
Không phải cái ôm của Giáng Sinh hay năm mới.
Chỉ là cái ôm của buổi chiều đầu tiên sau giấc mơ đầu tiên.
Một cái ôm để nói rằng không cần phải chạy nữa.
Không cần đếm ngược nữa.
Không cần chứng minh hạnh phúc bằng cách giữ nó không cho thở.
Chúng tôi ngồi cạnh cửa sổ rất lâu.
Ngoài kia, ánh sáng bình thường của buổi chiều rơi xuống thành phố.
Không có gì kỳ diệu xảy ra.
Và chính vì vậy, nó nhẹ nhàng đến mức làm người ta muốn khóc.
Một ngày sau phép màu, hóa ra, không cần thêm phép màu mới.
Chỉ cần hai người vẫn ở đó.
Một người hỏi rất nhỏ rằng nếu ngày mai không mơ nữa, hôm qua có còn là thật không.
Và một người đủ chậm rãi để trả lời:
Có.
Vẫn là thật.
Mãi mãi là thật.