Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 26

Một năm mới vừa sang.

Một bàn tay vẫn nằm trong tay mình.

Và một người mình yêu, sau rất nhiều thời gian không được nghỉ thật sự, cuối cùng cũng ngủ đi thật yên trong vòng tay mình.

Tôi đã nghĩ mình sẽ thức rất lâu.

Không phải vì sợ hãi.

Không phải vì đồng hồ.

Không phải vì những đường tín hiệu vẫn đang chạy rất nhỏ ở góc màn hình phụ, báo rằng nhịp nghỉ của Yachiyo đang ổn định, tầng đệm giấc mơ đang hoạt động trong ngưỡng, nguồn phụ vẫn còn đủ, nhiệt độ cơ thể không lệch, đồng bộ thần kinh không rơi xuống bất thường.

Chỉ là vì tôi muốn nhìn em thêm một chút.

Sau tất cả những gì đã xảy ra, hình ảnh Yachiyo ngủ trong vòng tay tôi lại trở thành một thứ quá đỗi lạ lùng.

Em ngủ rất ngon.

Đầu tựa vào vai tôi, hơi nghiêng xuống một chút. Hàng mi khép lại, thỉnh thoảng run rất nhẹ như thể dưới đó có một ánh sáng nào đó vừa đi ngang qua. Tay em vẫn nằm trong tay tôi, các ngón tay thả lỏng dần theo từng nhịp thở. Chiếc khăn quàng đã được tháo ra đặt ngay ngắn bên cạnh. Túi pin phụ màu kem nằm ở mép bàn, chiếc nơ nhỏ hơi nghiêng đi sau cả một buổi tối làm việc vất vả cùng chủ nhân của nó.

Bình Thường vẫn bơi trong bát nước.

Con thỏ bông vẫn nghiêng ở mép giường.

Trên TV, chương trình đếm ngược đã chuyển sang những tiết mục năm mới rất ồn ào nhưng tôi đã giảm âm lượng xuống thật nhỏ. Ngoài cửa sổ, thành phố dần yên lại sau khoảnh khắc ồn ào đầu năm. Thỉnh thoảng vẫn có tiếng người cười ở xa, tiếng xe chạy qua dưới phố, tiếng cửa nào đó đóng lại trong đêm.

Tất cả đều rất bình thường.

Chính vì vậy mà tôi không dám thở mạnh.

Không phải vì sợ em biến mất ngay trong vòng tay mình.

Không phải kiểu sợ cũ ấy nữa.

Mà vì hạnh phúc này quá nhỏ, quá thật, quá vừa tay, khiến tôi chỉ muốn giữ nó cho ngay ngắn thêm một lúc.

Tôi nhìn đồng hồ.

Không còn là cái nhìn hoảng hốt như trước.

Không còn là thói quen kiểm tra xem còn bao nhiêu thời gian trước khi mất em.

Chỉ là một cái nhìn giống như cái cách người ta nhìn nhiệt độ phòng khi người mình thương đang ngủ bên cạnh.

Ổn.

Tất cả đều ổn.

Tôi cúi xuống nhìn em lần nữa.

Yachiyo khẽ cựa mình.

Đầu em dụi vào vai tôi một chút, rất chậm, rất mềm. Hơi thở ấm chạm qua lớp áo, làm tôi khựng lại trong đúng một nhịp.

Rồi em lẩm bẩm gì đó.

Không rõ chữ.

Có lẽ là một tiếng gọi.

Có lẽ chỉ là âm thanh của một giấc ngủ vừa mới học cách thành hình.

Tôi đưa tay còn lại, rất nhẹ, vuốt qua tóc em.

Tầng đệm xúc giác không báo động.

Không rung xấu.

Không kéo em tỉnh dậy.

Chỉ ghi nhận một cái chạm.

Tóc mềm.

Nhiệt độ ổn.

Nhịp thở tiếp tục.

Tôi nhìn dòng dữ liệu ấy rồi bỗng bật cười rất khẽ.

Không biết từ bao giờ, đến cả việc vuốt tóc người yêu đang ngủ mà không làm hệ thống quá tải cũng trở thành một chiến thắng đủ để tôi thấy mắt mình cay lên.

“Ngủ đi.”

Tôi thì thầm.

“Chị ở đây.”

Yachiyo không đáp.

Chỉ ngủ tiếp.

Và có lẽ, chính điều đó mới là câu trả lời đẹp nhất.

Tôi không nhớ mình ngủ lúc nào.

Có thể là sau khi chương trình trên TV chuyển sang một bài hát năm mới nào đó tôi không biết tên.

Có thể là sau khi tôi nhìn thấy chỉ số giấc mơ của em đi vào vùng ổn định sâu, mềm và đều như một nhịp sóng rất nhỏ.

Có thể là khi tôi tựa má lên tóc em, tự nhủ chỉ nhắm mắt một chút thôi.

Rồi bóng tối kéo tới rất nhẹ.

Không có ác mộng.

Không có đồng hồ đếm ngược.

Không có cảnh tôi gọi tên em trong một căn phòng lạnh mà em không trả lời.

Chỉ là ngủ.

Một giấc ngủ ngắn, hơi chật vì tôi vẫn ngồi tựa vào thành giường, một tay ôm em, chăn phủ qua cả hai không được ngay ngắn lắm.

Nhưng nó rất yên bình.

Đến mức khi tỉnh dậy, tôi phải mất vài giây mới hiểu mình đang ở đâu.

Ánh sáng buổi sáng đã bò qua mép rèm.

Không sáng gắt.

Chỉ là thứ nắng đầu năm rất mỏng, vàng nhạt, đặt mình xuống sàn nhà như thể sợ làm phiền ai đó. Tiếng thành phố bên ngoài khác hẳn đêm qua. Chậm hơn. Nhẹ hơn. Như thể ngay cả nó cũng vừa ngủ qua một năm mới và đang ngại phải thức dậy quá nhanh.

Sáng hôm nay, Yachiyo thức dậy rất sớm.

Không phải kiểu bật dậy vì hệ thống báo lỗi.

Cũng không phải kiểu ý thức bị kéo lên khỏi trạng thái nghỉ như trước kia.

Chỉ là em mở mắt ra trong ánh nắng của buổi sáng đầu năm, vẫn nằm yên trong chăn, tóc hơi rối trên gối, tay vẫn đặt gần tay tôi, rồi không nói gì cả.

Tôi tỉnh dậy sau em một chút.

Không phải vì tiếng động.

Vì em không tạo ra tiếng động nào.

Chỉ là cảm giác bên cạnh mình có ai đó đã thức, có một nhịp thở rất nhẹ không còn chìm trong giấc ngủ nữa, có một ánh nhìn đang đặt đâu đó trong căn phòng nhưng không rơi hẳn vào thứ gì.

Tôi mở mắt.

Đầu tiên nhìn thấy trần nhà.

Rồi ánh nắng.

Rồi Yachiyo.

Em đang nhìn ra cửa sổ.

Không phải nhìn chăm chú như hôm đầu tiên được ngồi cạnh cửa sổ.

Không phải nhìn với vẻ háo hức của người mới phát hiện thế giới bên ngoài có quá nhiều chi tiết cần học.

Mà là một cái nhìn rất yên bình .

Quá yên.

Yên đến mức tôi phải giữ lại câu chào buổi sáng ở đầu lưỡi thêm một chút nữa.

Màn hình phụ trên bàn vẫn đang sáng rất nhẹ.

Dòng trạng thái nằm ở góc phải:

Dream cycle completed.

Không đỏ.

Không lỗi.

Không có ký hiệu bất thường.

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Rồi nhìn em.

“Yachiyo.”

Em chớp mắt.

Như thể tới lúc đó mới nhận ra tôi đã tỉnh.

Rồi quay đầu lại.

“Chào buổi sáng, chị Iroha.”

Giọng em rất nhỏ.

Không buồn ngủ.

Không hẳn vui.

Chỉ rất nhẹ, như một tờ giấy đã được gấp lại cẩn thận rồi đặt trên bàn.

Tôi chống người ngồi dậy.

“Chào buổi sáng.”

Yachiyo cũng ngồi dậy theo, nhưng chậm hơn mọi khi. Em kéo chăn lên ngang ngực, hai tay đặt trên lớp vải mềm, mắt lại hơi rơi xuống vùng nắng trên sàn.

Tôi đợi em nói tiếp.

Không có.

Căn phòng yên xuống.

Bình thường, sau khi có một giấc mơ, người ta sẽ kể lại.

Ít nhất, nếu là tôi, có lẽ tôi sẽ nói ngay khi còn nhớ được. Kể lộn xộn cũng được. Không đầu không cuối cũng được. Vì giấc mơ vốn là thứ rất dễ tan, nếu không gọi tên nhanh, nó sẽ trượt khỏi tay như nước.

Nhưng Yachiyo không làm vậy.

Em chỉ ngồi im.

Rất lâu.

Lâu đến mức ánh nắng trên sàn nhà dịch đi một đoạn rất nhỏ.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt em.

Hàng mi em hạ xuống.

Đầu ngón tay khẽ miết trên chăn, một cử động nhỏ đến mức nếu không phải tôi đã quen ghi nhớ em bằng tất cả những thay đổi mỏng nhất, có lẽ tôi đã bỏ lỡ.

Đó là cử chỉ của em khi đang ôm một điều gì đó trong lòng.

Không phải giấu.

Cũng không hẳn là không muốn nói.

Mà là chưa biết phải đưa nó ra ngoài bằng cách nào.

Tôi đã học được điều này sau rất nhiều lần thất bại: không phải câu hỏi nào cũng cần được hỏi ngay chỉ vì mình muốn biết câu trả lời.

Thế nên tôi không hỏi.

Tôi chỉ ngồi dậy hẳn, kéo chăn phủ lại lên vai em cho ấm hơn một chút, rồi ngồi cạnh em.

Vai chúng tôi chạm vào nhau rất nhẹ.

Không làm tầng đệm xúc giác nhảy lên bất thường.

Chỉ vừa đủ để em biết tôi ở đây ngay bên cạnh em.

Yachiyo không quay sang ngay.

Nhưng đầu ngón tay em ngừng miết chăn.

Một lúc sau, em khẽ tựa vào tôi.

Không nói chỉ im lặng như vậy.

Tôi cũng không nói.

Có những buổi sáng, im lặng không phải là khoảng trống cần lấp.

Nó là một cái chén rất nhỏ, để cả hai đặt vào đó những thứ còn quá mỏng manh.

Tôi đưa tay ra.

Em nhìn bàn tay tôi.

Rồi đặt tay mình vào.

Ấm.

Rất ổn định.

Không còn cảm giác tôi đang nắm một phép thử có thể biến mất nếu chỉ số sai lệch.

Cũng không còn cái lạnh từng bám vào trí nhớ của tôi từ đêm mười tám tiếng.

Chỉ là tay em.

Ngón tay em.

Nhiệt độ của em.

Một người thật sự ngồi cạnh tôi sau một giấc ngủ thật sự.

Tôi nhìn tay chúng tôi một lúc.

Rồi hỏi rất khẽ:

“Em có muốn uống trà không?”

Yachiyo chớp mắt.

Có lẽ em không ngờ câu đầu tiên tôi hỏi lại là câu đó.

Rồi em gật đầu.

“Vâng.”

“Ấm một chút nhé?”

“Vâng.”

Tôi đứng dậy.

Không hỏi giấc mơ.

Không hỏi em thấy gì.

Không hỏi có ổn không.

Chỉ đi pha trà.

Ấm nước bật lên tiếng rất nhỏ trong bếp. Cái âm thanh bình thường ấy lấp vào căn phòng một cách dịu dàng lạ. Tôi lấy hai chiếc cốc, cho trà vào, nhìn làn hơi mỏng bốc lên rồi bất giác nhớ tới đêm Giáng Sinh, lúc Yachiyo lần đầu tiên nhìn thấy hơi thở của mình trong gió lạnh và gọi nó là “khói”.

Tôi bật cười một mình.

Rất khẽ.

“Chị cười gì ạ?”

Giọng em vang lên từ phía sau.

Tôi quay lại.

Yachiyo vẫn ngồi trên giường, chăn phủ quanh vai, tóc rối hơn thường ngày một chút, nhìn tôi bằng đôi mắt còn hơi xa.

“Chị nhớ em nói mình thở ra khói.”

Em khựng lại.

Rồi khóe môi động nhẹ.

“Đó là cách gọi hợp lý mà.”

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Rất hợp lý.”

Tôi mang trà lại.

Yachiyo nhận bằng hai tay.

Em không uống ngay.

Chỉ nhìn làn hơi bốc lên.

Rất lâu.

Tôi ngồi xuống cạnh em lần nữa, cầm cốc của mình.

Cả hai chúng tôi cùng nhìn hơi trà tan trong ánh sáng buổi sáng.

Tôi bắt đầu hiểu ra một chút.

Có lẽ không phải Yachiyo không muốn kể.

Mà là em đang sợ.

Không phải sợ giấc mơ xấu.

Không phải sợ hệ thống lỗi.

Mà là sợ một thứ ngược lại hoàn toàn.

Sợ nếu nói ra, nó sẽ trở thành câu chữ, rồi câu chữ thì quá nhỏ để giữ trọn nó, quá nhẹ để chứng minh rằng nó đã thật sự xảy ra.

Đối với tôi, một giấc mơ đẹp là chuyện đáng vui.

Đối với người bình thường, mơ đẹp có lẽ chỉ là một buổi sáng dịu hơn mọi ngày.

Nhưng với Yachiyo, người đã trải qua quá lâu trong những trạng thái không thể gọi là ngủ , người từng “nghỉ máy” thay vì nghỉ ngơi, người từng chờ trong bóng tối dài tới mức năm tháng gần như mất hình dạng một giấc mơ đẹp không chỉ là vui.

Nó là một thứ quá mới.

Quá sáng.

Quá quý.

Và vì quá quý, nó gần như đáng sợ.

Yachiyo nâng cốc lên, uống một ngụm rất nhỏ.

Hơi nóng làm em chớp mắt.

“Ấm.”

“Ừ.”

“Trà buổi sáng khác trà buổi tối.”

“Khác thế nào?”

Em suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Trà buổi tối giống bảo người ta nghỉ đi.”

“Ừ.”

“Trà buổi sáng giống bảo người ta vẫn còn ở đây.”

Tôi nhìn em.

Không đáp ngay.

Em nói xong hình như cũng nhận ra câu ấy chạm vào đâu đó rất sâu, nên cúi xuống cốc trà như muốn trốn trong làn hơi.

Tôi mỉm cười.

“Vậy hôm nay trà làm tốt việc của nó rồi.”

“Vâng.”

Yachiyo đáp rất nhỏ.

Rồi lại im lặng.

Sau khi uống hết nửa cốc trà, em đặt cốc xuống bàn cạnh giường. Hai tay đặt lên chăn. Ánh mắt rơi xuống nơi bàn tay mình, như thể ở đó có đáp án cho câu hỏi mà em chưa biết phải hỏi bằng cách nào.

Một lúc rất lâu sau, em mới nói:

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em không biết phải làm gì với một giấc mơ đẹp.”

Câu đó rơi xuống nhẹ hơn tôi tưởng.

Không có tiếng khóc.

Không có run rẩy quá rõ.

Chỉ là một lời thú nhận nhỏ.

Nhỏ tới mức làm tim tôi đau.

Tôi quay sang nhìn em.

Yachiyo vẫn cúi đầu.

“Em biết là em nên vui.”

Em nói tiếp.

“Thật ra em vui lắm. Rất vui là đằng khác.”

Đầu ngón tay em nắm nhẹ mép chăn.

“Nhưng em không biết phải đặt nó ở đâu.”

Tôi không chen vào.

“Giấc mơ ấy…”

Em ngập ngừng.

“Không có gì lớn cả.”

“Không có sân khấu.”

“Không có bài hát.”

“Không có Tsukuyomi mở cửa.”

“Không có ánh sáng kỳ diệu.”

“Chỉ là em đi cạnh chị.”

“Em có nhớ giấc mơ đó là gì không?”

Tôi hỏi.

Yachiyo cúi đầu xuống, như đang gom lại những mảnh rất mỏng trước khi chúng tan hết trong ánh sáng buổi sáng.

“Em nhớ.”

Giọng em nhỏ.

“Không nhiều chi tiết lắm. Nhưng em nhớ.”

Tôi không hối thúc.

Chỉ ngồi yên, tay vẫn nắm tay em dưới chăn.

Yachiyo hít vào thật chậm.

Rồi kể:

“Em mơ thấy em đi cạnh chị.”

Câu đầu tiên đã làm mắt tôi nóng lên.

Tôi cúi xuống nhìn tay chúng tôi, như thể nếu nhìn thẳng vào em lúc này, tôi sẽ không giữ nổi mình bình tĩnh đến hết câu chuyện.

SCROLL DOWN