Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 25

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)”

Mình có để link YachiSuzu’s Website ở cuối cùng cho các bạn đọc lại những phần trước nữa á nhen hoặc ở ngay phần giới thiệu page của mình cũng có nữa ^^

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Năm mới đến gần như vậy.

Không vội vàng.

Chỉ từng ngày một, kéo chúng tôi tới một đêm khác.

Đêm ba mươi mốt tháng mười hai, tôi về nhà sớm.

Không phải vì hết việc.

Mà vì Tiến sĩ Clark đuổi tôi ra khỏi lab đúng giờ.

Nguyên văn của ông là:

“Muốn có năm mới đầu tiên thì về mà đón. Đừng đứng đây nhìn bảng đo như thể nó sẽ chúc mừng cô.”

Mami cười tới mức suýt ngã khỏi ghế.

Roka thì đưa tôi chiếc túi pin phụ đã kiểm tra lại lần cuối.

“Ổn.”

Cậu ấy nói.

“Nhưng không đi ngoài trời quá lâu.”

“Biết rồi.”

“Không để em ấy cầm ly quá lạnh.”

“Biết.”

“Không cho em ấy ăn quá nhiều món mới trong một tối.”

“Biết.”

“Và nếu cả hai cùng khóc thì nhớ lau mặt trước khi gọi video cho bọn tớ.”

Tôi đứng hình.

Mami ở phía sau giơ ngón cái.

“Tớ thích câu cuối.”

Yachiyo đứng bên cạnh tôi, đeo túi pin phụ, khăn quàng gọn gàng, mặt đỏ bừng.

“Bọn em sẽ không khóc nhiều như vậy đâu.”

Cả phòng im.

Không ai tin.

Tôi cũng không tin.

Cuối cùng, chúng tôi về nhà.

Lần này, không đi tiệm sushi.

Không ra phố lâu.

Không thử thêm gì phức tạp.

Chỉ là về căn phòng của tôi.

Căn phòng đã chứng kiến quá nhiều thứ.

Ngọn đèn vàng.

Bát cá vàng nơi Bình Thường vẫn bơi theo vòng rất ngắn và rất vô trách nhiệm.

Con thỏ bông nằm nghiêng ở mép giường.

Chiếc yukata gấp cẩn thận trong tủ.

Và bây giờ, thêm một người thật sự bước qua cửa cùng tôi.

Yachiyo đứng ở lối vào.

Rất lâu.

Không cởi giày ngay.

Không bước tiếp ngay.

Chỉ nhìn căn phòng.

Tôi cũng không thúc.

Bởi vì tôi hiểu.

Nơi này với tôi là nhà.

Nhưng với em, nó còn là một thứ khác.

Là nơi em từng nhìn qua màn hình.

Là nơi em từng ngồi trong tablet, ôm gối, đợi tôi đi tắm xong.

Là nơi em từng chúc ngủ ngon từ bên kia.

Là nơi tôi từng ôm cơ thể tạm thời của em dưới đèn vàng trong đêm mười tám tiếng.

Là nơi tôi từng tự nhủ phải kéo em về bằng mọi giá.

Và hôm nay, em bước vào bằng chính đôi chân mình.

“Chào mừng em về nhà.”

Tôi nói.

Rất khẽ.

Yachiyo nhìn tôi.

Mắt em ướt lên gần như ngay lập tức.

Nhưng em không khóc hẳn.

Chỉ gật đầu.

“Em về rồi.”

Chỉ ba chữ thôi.

Mà làm cả căn phòng như được đặt lại một lần nữa.

Bình Thường bơi thêm một vòng.

Hoàn toàn không biết mình vừa đóng vai phụ trong một khoảnh khắc rất quan trọng.

Yachiyo nhìn thấy nó, lập tức cúi xuống gần bát nước.

“Bình Thường.”

Con cá không phản ứng gì.

Em thì lại rất nghiêm túc.

“Chị về rồi.”

Tôi đứng phía sau, không nhịn được cười.

“Em đang báo cáo với cá à?”

“Vâng.”

“Vì sao?”

“Vì nó là thành viên trong nhà.”

Tôi im.

Rồi cười dịu hơn.

“Ừ. Đúng vậy.”

Chúng tôi chuẩn bị đón năm mới trong phòng.

Không cầu kỳ.

Một ít đồ ăn nóng mua sẵn trên đường về.

Trà.

Một cái chăn dày.

Tablet đặt trên bàn phòng trường hợp cần gọi cho mọi người.

Túi pin phụ đặt ở bên cạnh nhưng vẫn nối với hệ thống theo dõi.

Đồng hồ lớn trên màn hình TV đang mở chương trình đếm ngược.

Yachiyo ngồi cạnh tôi trên sàn, chân phủ chăn, tay cầm cốc trà ấm bằng cả hai tay.

Em nhìn màn hình TV rất chăm chú.

“Đếm ngược thật ạ?”

“Ừ.”

“Mọi người cùng đếm?”

“Ừ.”

“Rồi qua năm mới?”

“Ừ.”

Yachiyo im một chút.

Rồi nói rất nghiêm túc:

“Người ngoài này có nhiều nghi thức để xác nhận thời gian ghê.”

Tôi bật cười.

“Tsukuyomi không có à?”

“Có. Nhưng khác.”

Em cúi xuống nhìn cốc trà.

“Ở đó, thời gian dài quá. Đôi khi em không cần xác nhận từng năm nữa.”

Tôi không nói gì ngay.

Câu ấy nhẹ.

Nhưng có một cái bóng rất dài phía sau nó.

Tám nghìn năm.

Một khoảng thời gian dài tới mức năm mới có lẽ không còn là một dấu mốc khiến người ta mong chờ nữa, mà chỉ là một lần nữa chứng minh rằng mình vẫn còn ở đó, vẫn chưa tới nơi cần tới, vẫn phải chờ.

Tôi đưa tay ra dưới chăn, tìm tay em.

Yachiyo để tôi nắm.

Không nói gì.

Tay em ấm.

Rất ấm.

Tầng đệm xúc giác đã hiểu cái nắm tay này tốt hơn trước rất nhiều.

Không còn rung.

Không còn quá tải.

Chỉ là tay trong tay.

Một lúc sau, Yachiyo tựa nhẹ vai vào tôi.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Năm mới đầu tiên ngoài này… có cần ước không?”

“Em muốn ước à?”

“Có một chút.”

“Vậy ước đi.”

“Nhưng nếu nói ra thì có mất linh không?”

Tôi nhìn em.

“Em tin mấy chuyện đó à?”

Yachiyo nghĩ một lúc.

Rồi lắc đầu.

“Không hẳn.”

“Vậy nói cho chị nghe đi.”

Em im thêm một chút.

Tiếng chương trình trên TV vang lên rất nhỏ.

Bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có tiếng người đi qua dưới phố.

Bình Thường trong bát nước bơi vòng vòng.

Yachiyo siết tay tôi.

“Em muốn năm sau… cũng được đón năm mới với chị.”

Tôi nhìn em.

Em nói tiếp, giọng nhỏ hơn:

“Không cần giống hệt hôm nay cũng được. Có thể ở lab. Có thể ở nhà. Có thể em vẫn phải sạc giữa chừng. Có thể chưa ngủ được thật lâu. Có thể vẫn còn nhiều thứ phải sửa.”

Em ngẩng lên nhìn tôi.

“Nhưng em muốn lúc qua năm mới, em vẫn ở cạnh chị.”

Tôi không đáp được ngay.

Bởi vì câu ước của em lúc nào cũng vậy.

Không tham lam.

Không đòi hỏi một thiên đường.

Chỉ xin được ở lại thêm một chút trong đời sống bình thường.

Tôi cúi xuống, chạm trán mình vào trán em rất nhẹ.

“Được.”

“Chị hứa à?”

“Ừ.”

“Không hứa quá sức chứ?”

Tôi khựng lại.

Rồi bật cười rất nhỏ.

Em đúng là đã học cách bắt lỗi tôi rất tốt.

“Không hứa quá sức.”

Tôi nói.

“Nhưng chị sẽ làm hết sức.”

Yachiyo hài lòng gật đầu.

“Vậy được.”

Đồng hồ trên TV bắt đầu đếm xuống gần hơn.

Mười phút.

Năm phút.

Ba phút.

Mọi thứ trong phòng bỗng yên hơn.

Không phải vì không có âm thanh.

Mà vì cả hai chúng tôi đều bắt đầu cảm nhận được một đường rất mỏng nằm trước mặt.

Một năm sắp khép lại.

Một năm đã có quá nhiều thứ.

Mười tám tiếng.

Một năm chờ.

Đêm của ý tưởng.

Clark đồng ý.

Chiếc nơ trên túi pin.

Cú trượt đầu tiên.

Mỹ.

Hơi ấm quay lại.

Giáng Sinh ngoài thế giới thật.

Và bây giờ, năm mới đầu tiên.

Yachiyo tựa vai tôi lâu hơn.

Ban đầu chỉ là dựa nhẹ.

Sau đó, đầu em cũng nghiêng xuống.

Tôi quay sang nhìn.

“Yachiyo?”

“Em nghe…”

Giọng em mềm hẳn đi.

“Buồn ngủ à?”

“Không có.”

“Câu đó không còn lừa được chị nữa rồi.”

“Em đang… tiết kiệm năng lượng.”

Tôi bật cười rất khẽ.

“Đó là buồn ngủ.”

“Người ngoài này gọi vậy à?”

“Ừ.”

“Vậy chắc là vậy.”

Tôi nhìn đồng hồ theo dõi.

Không có cảnh báo.

Sóng ý thức bắt đầu hạ xuống rất mềm.

Không phải ngủ đông.

Không phải khóa.

Không phải bị kéo đi.

Chỉ là buồn ngủ.

Một cái buồn ngủ thật sự sau một ngày dài, sau bữa ăn nóng, sau hơi trà, sau chăn, sau người mình yêu ngồi cạnh.

Tôi bỗng thấy mắt mình cay lên.

Không phải vì sợ.

Mà vì lần đầu tiên, tôi nhìn em lịm đi bên cạnh mình mà trong ngực không có tiếng chuông báo động nào vang lên.

Không có đồng hồ đếm lùi cắn vào da thịt.

Không có cảm giác nếu tôi chớp mắt một lần, em sẽ biến mất.

Tôi chỉ nhìn em buồn ngủ.

Như một người rất bình thường.

Như một người đã sống một ngày rất dài và giờ được quyền nghỉ.

Đồng hồ trên TV còn một phút.

Ngoài phố bắt đầu ồn hơn.

Có tiếng ai đó cười.

Có tiếng cửa sổ mở.

Có tiếng người đếm thử trước rồi cười vì quá sớm.

Yachiyo vẫn tựa vào vai tôi.

Mí mắt khép hờ.

Tôi khẽ siết tay em.

“Yachiyo.”

“Vâng…?”

“Sắp tới rồi.”

“Ừm…”

“Em ngủ mất là qua năm mới đó.”

“Em nghe được mà.”

“Thật không?”

“Thật…”

Giọng em nhỏ dần.

Tôi cười.

Rồi không gọi nữa.

Nếu em ngủ mất ngay trước năm mới thì sao?

Có lẽ cũng không sao.

Thật ra, có lẽ đó còn là chuyện tốt nhất.

Vì năm mới đầu tiên ngoài này, em không cần phải cố mở mắt chỉ để chứng minh mình đang sống.

Em có thể ngủ.

Và tôi có thể ngồi đây, giữ tay em, nhìn đồng hồ qua năm, biết rằng em vẫn ở lại.

Mười.

Chín.

Tám.

Tiếng đếm ngược trên TV vang lên.

Bên ngoài cửa sổ cũng có vài tiếng đếm theo.

Yachiyo khẽ cựa mình trên vai tôi.

Không mở mắt.

Nhưng tay em siết tay tôi thêm một chút.

Bảy.

Sáu.

Năm.

Tôi nhìn gương mặt em.

Ánh sáng từ màn hình TV rơi lên hàng mi, lên sống mũi, lên khóe môi đang mềm đi vì cơn buồn ngủ.

Bốn.

Ba.

Hai.

Một.

“Năm mới vui vẻ!”

Âm thanh vang lên từ TV.

Từ ngoài phố.

Từ những căn phòng khác đâu đó trong thành phố.

Không quá lớn.

Không rực rỡ như pháo hoa.

Nhưng đủ để cả thế giới trong khoảnh khắc đó như cùng thở ra.

Tôi cúi xuống, rất nhẹ, chạm môi lên tóc em.

“Năm mới vui vẻ, Yachiyo.”

Em không mở mắt.

Nhưng môi khẽ động.

“…Năm mới… vui vẻ… chị Iroha.”

Giọng em mơ màng.

Gần như lẫn vào tiếng chương trình TV.

Nhưng tôi nghe được.

Rõ lắm.

Tôi ôm em sát hơn một chút, kéo chăn phủ lên vai em.

Không có cảnh báo.

Không có đỏ.

Không có đường tín hiệu nào gãy xuống.

Chỉ có hơi ấm của em bên cạnh tôi.

Tôi nhìn đồng hồ trên màn hình chuyển sang ngày đầu tiên của năm mới.

Rồi, không hiểu sao, tôi lại mỉm cười.

Không phải nụ cười quá vui.

Không phải vì mọi thứ đã hoàn hảo.

Mà vì tôi biết, rất rõ, rằng khoảnh khắc này đã không còn là thứ phải mượn từ tương lai nữa.

Nó đang xảy ra.

Ở đây.

Trong căn phòng này.

Trên vai tôi.

Tôi khẽ nói, không chắc em còn nghe được không:

“Từ nay về sau, mình sẽ có thêm rất nhiều năm mới.”

Yachiyo không đáp ngay.

Tôi tưởng em đã ngủ rồi.

Nhưng một lúc sau, em khẽ dụi trán vào vai tôi, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ còn là hơi thở:

“Vâng…”

Chỉ vậy thôi.

Rồi em ngủ thật.

Không phải nghỉ máy.

Không phải tắt đèn.

Không phải bị hệ thống kéo xuống để bảo vệ.

Mà là ngủ đi, rất chậm, rất mềm, trong vòng tay tôi.

Tôi ngồi yên.

Không dám cử động mạnh.

Không phải vì sợ em biến mất.

Mà vì không muốn đánh thức em.

Bên ngoài cửa sổ, năm mới đã bắt đầu.

Còn trong tay tôi, người con gái đã từng chờ tám nghìn năm cuối cùng cũng được ngủ qua năm mới đầu tiên của mình như một con người bình thường.

Tôi cúi xuống nhìn em.

Rồi khép mắt lại một chút.

Không cầu thêm gì nữa.

Ít nhất là trong khoảnh khắc này.

Bởi vì nếu hạnh phúc có hình dạng, có lẽ nó không nhất thiết phải rực rỡ hơn thế.

Nó chỉ là một căn phòng nhỏ.

Một năm mới vừa sang.

Một bàn tay vẫn nằm trong tay mình.

Và một người mình yêu, sau rất nhiều thời gian không được nghỉ thật sự, cuối cùng cũng ngủ đi thật yên trong vòng tay mình.

SCROLL DOWN