Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 24

Yachiyo không nói gì ngay.

Em chỉ đứng đó, dưới dải đèn vàng quấn quanh thân cây bên đường, tay vẫn nằm trong tay tôi, mắt hơi ngước lên như thể sợ chỉ cần cúi xuống quá sớm thôi, toàn bộ ánh sáng kia sẽ trôi đi mất.

Gió lạnh lướt qua giữa hai đứa.

Không mạnh.

Không đủ để làm hệ thống rung lên như hôm đó.

Chỉ vừa đủ để đầu khăn quàng của em khẽ lay, để mấy sợi tóc rơi trước má em đung đưa rất nhẹ, để hơi thở của em trắng lên rồi tan mất trong không khí mùa đông.

Tôi nhìn đồng hồ theo dõi một lần nữa.

Ổn.

Tầng đệm nhiệt giữ được.

Nguồn phụ vẫn còn dư.

Xúc giác không quá tải.

Đồng bộ thần kinh ổn định hơn dự kiến.

Không có báo hiệu đỏ.

Không có ngủ đông.

Chỉ có một dòng trạng thái bình tĩnh nằm ở đó, như thể nó không hề hiểu vì sao chỉ một chữ ổn định thôi cũng đủ khiến tim người ta muốn vỡ ra.

Yachiyo nhìn thấy tôi liếc đồng hồ.

Em hơi nghiêng đầu.

“Chị lại kiểm tra à?”

Tôi khựng lại.

“Ừ.”

“Ổn không ạ?”

“Ổn.”

“Vậy chị nhìn em đi.”

Tôi chớp mắt.

Yachiyo nói câu đó rất nhẹ.

Không trách.

Không giận.

Nhưng cũng không đùa.

Em chỉ đứng đó, giữa đêm Giáng Sinh đầu tiên của mình ngoài thế giới thật, và nhắc tôi rằng con số không phải thứ duy nhất đang hiện diện ở đây.

Tôi nhìn lại em.

Thật lâu.

Gương mặt em dưới đèn đường mềm đi một chút. Mũi vẫn còn hơi đỏ vì lạnh. Mắt vẫn ướt sau một đêm quá nhiều lần phải khóc vì những thứ nhỏ nhặt như trứng, trà nóng, tiếng người trong tiệm sushi, hay chính hơi thở của mình hiện thành làn trắng giữa mùa đông.

Em đang ở đây.

Không phải vì bảng đo nói vậy.

Mà vì bàn tay em đang nắm tay tôi.

Vì khi gió thổi qua, em khẽ rụt vai.

Vì khi thấy tôi cứ nhìn đồng hồ, em có thể giận dỗi rất nhỏ rồi nói chị nhìn em đi.

Và vì tim tôi, sau rất nhiều tháng chỉ biết vừa chạy vừa sợ, cuối cùng cũng học được cách tin vào một khoảnh khắc mà không lập tức tìm xem nó sẽ hỏng ở đâu.

Tôi cất cổ tay xuống.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Chị đang nhìn em đây.”

Yachiyo hài lòng thấy rõ.

“Vậy mới đúng.”

“Em càng ngày càng giỏi ra lệnh cho chị.”

“Vì chị cần.”

“Cái đó chị không cãi được.”

“Vâng.”

Em đáp, rất nghiêm túc.

“Người yêu của em đôi khi hơi khó chăm nhỉ.”

Tôi suýt bật cười, nhưng rồi lại thấy câu đó làm ngực mình mềm xuống trước.

Người yêu của em.

Không phải qua màn hình.

Không phải trong lúc em ôm gối ở Tsukuyomi.

Mà là ở đây, dưới đèn Giáng Sinh, giữa gió lạnh và hơi thở trắng.

Tôi đưa tay còn lại chỉnh khăn cho em.

Yachiyo ngoan ngoãn đứng yên.

“Lệch à chị?”

“Hơi.”

“Ưmmm…Em đã rất cố gắng quấn cho đẹp rồi mà.”

“Chị biết.”

“Vậy là lỗi của cái khăn.”

“Ừ. Lỗi cái khăn.”

Em bật cười.

Một tiếng cười nhỏ thôi.

Nhưng trong đêm mùa đông, nó ấm đến mức tôi cảm giác cả dải đèn bên trên cũng sáng hơn một chút.

Chúng tôi trở về lab sau đó.

Không phải vì muốn kết thúc sớm.

Mà vì hôm nay, với mọi thứ vừa xảy ra, không tham lam chính là cách giữ lời hứa tốt nhất.

Mami đứng đợi ở cửa phòng theo dõi, hai tay khoanh trước ngực, rõ ràng đã cố tỏ ra bình thường từ nãy tới giờ nhưng vừa nhìn thấy chúng tôi bước vào đã thở phào một hơi quá lớn.

“Về rồi.”

Roka đứng bên cạnh, mắt nhìn đồng hồ của tôi trước, rồi mới nhìn Yachiyo.

“Không cảnh báo?”

“Không.”

Tôi đáp.

Roka gật đầu.

Chỉ một cái gật rất nhỏ, nhưng vai cậu ấy thả lỏng đi thấy rõ.

Mami nhìn Yachiyo từ đầu tới chân.

Rồi lập tức sáng mắt.

“Thế nào? Thế nào? Sushi thật có xứng đáng không?”

Yachiyo ôm túi pin phụ trước ngực, chiếc nơ nhỏ rung lên theo động tác của em.

“Rất xứng đáng.”

“Trứng?”

Yachiyo hơi đỏ mặt.

“Ngon.”

“Khóc không?”

Yachiyo khựng lại.

Tôi quay mặt đi.

Mami lập tức hiểu.

“Khóc rồi đúng không?”

“Không phải vì trứng.”

Yachiyo phản đối rất yếu.

“Vậy vì gì?”

“Vì…”

Em dừng lại, môi mím nhẹ.

Rồi nhỏ giọng:

“Vì nó thật quá.”

Mami không trêu nữa.

Roka cũng im.

Cả phòng bỗng dịu xuống một nhịp.

Có lẽ tất cả chúng tôi đều hiểu.

Trứng thì vẫn là trứng.

Nhưng với một người đã phải chờ quá lâu mới có thể ăn nó bằng cơ thể thật, cảm nhận vị ngọt thật, nuốt xuống thật, rồi ngồi cạnh người mình yêu trong một tiệm sushi thật, thì đó không bao giờ chỉ là trứng nữa.

Tiến sĩ Clark nhìn bảng đo cuối cùng.

Ông không nói câu chúc mừng.

Không nói “làm tốt lắm”.

Không nói bất cứ điều gì có thể làm cảm xúc trong phòng trào lên thêm.

Ông chỉ khép tập dữ liệu lại, rồi nói rất bình tĩnh:

“Hôm nay kết thúc ở đây.”

Tôi gật đầu.

“Vâng.”

“Ngày mai nghỉ nửa ngày.”

Tôi ngẩng phắt lên.

“…Vâng?”

Ông nhìn tôi.

“Cô nghe không hiểu à?”

“Không, chỉ là…”

“Yachiyo vừa có Giáng Sinh đầu tiên bên ngoài. Cô vừa đưa Yachiyo qua một chuỗi thử nghiệm thực tế thành công. Cả nhóm đã chạy đua liên tục nhiều tuần.”

Ông đẩy kính lên.

“Ngày mai nghỉ nửa ngày.”

Mami lập tức giơ tay.

“Tôi đồng ý với quyết định nhân đạo hiếm hoi này.”

Roka gật đầu.

“Cũng cần thời gian kiểm tra hậu kỳ.”

Tiến sĩ Clark nhìn tôi.

“Và cô cần được ngủ.”

Yachiyo quay sang tôi ngay.

“Chị nghe chưa?”

Tôi nhìn em.

Rồi nhìn cả phòng.

Tự nhiên có cảm giác mình vừa bị bao vây bởi một liên minh rất kỳ lạ gồm nhà khoa học, nhà đầu tư, bạn bè, người yêu và một chiếc túi pin phụ có nơ.

Cuối cùng, tôi giơ tay đầu hàng.

“Vâng.”

Yachiyo gật đầu, cực kỳ hài lòng.

“Vậy mới đúng.”

Đêm Giáng Sinh kết thúc như vậy.

Không bằng pháo hoa.

Không bằng một cảnh ôm nhau dưới tuyết.

Không bằng lời thề vĩnh viễn nào lớn lao tới mức khiến người ta không biết đặt nó ở đâu.

Mà bằng việc tôi đưa Yachiyo trở về Tsukuyomi trong trạng thái ổn định, ghi log cuối ngày, bị bắt uống nước, bị yêu cầu ngủ, rồi về nhà cùng một chiếc túi đựng hộp sushi nhỏ Mami ép chúng tôi mang theo vì “kỷ niệm thì kỷ niệm, nhưng đồ ăn còn ngon thì đừng phí”.

Tối đó, Yachiyo vẫn gọi tôi qua tablet.

Dù em vừa ở ngoài cả một buổi.

Dù chúng tôi mới chia tay trong phòng lab chưa đầy một tiếng.

Vậy mà khi màn hình sáng lên, thấy em ôm gối ngồi đó, tôi vẫn thấy ngực mình dịu xuống như mọi lần.

“Chào mừng chị về nhà.”

Em nói.

Tôi bật cười.

“Hôm nay em cũng vừa về nhà mà.”

Yachiyo suy nghĩ một chút.

Rồi gật đầu.

“Vậy là cả hai cùng về nhà.”

Câu đó làm tôi im đi.

Một lúc sau, tôi mới đáp:

“Ừ.”

Hôm nay, trước khi ngủ, Yachiyo kể lại từng món trong tiệm sushi thêm một lần nữa.

Không phải vì tôi quên.

Mà vì em muốn nói.

Muốn xác nhận.

Muốn đem từng chi tiết của ngày hôm nay đặt vào trong lòng mình thêm một lượt, cho tới khi nó thật tới mức không thể biến mất được nữa.

“Trà đắng hơn em nghĩ.”

“Ừ.”

“Canh miso thì ấm.”

“Ừ.”

“Tempura rất ồn.”

“Giòn.”

“Ừm. Giòn. Nhưng kiểu ồn ngon.”

“Cách mô tả của em càng ngày càng kỳ lạ.”

“Đời thật cũng kỳ lạ mà.”

Tôi cười.

Yachiyo ôm gối, mắt đã bắt đầu díu xuống một chút. Không phải trạng thái nghỉ máy. Không phải bị kéo xuống vì lớp đệm. Chỉ là mệt thật, sau một ngày thật.

Tôi nhìn em.

Không hỏi đồng hồ.

Không kiểm tra log.

Chỉ nhìn em buồn ngủ.

Một việc bình thường tới mức đáng lẽ chẳng ai phải thấy cảm động.

Nhưng tôi thì có.

Có rất nhiều.

“Yachiyo.”

“Vâng…?”

“Buồn ngủ rồi à?”

“Không có.”

Giọng em mềm tới mức không ai trên đời có thể tin câu đó.

Tôi bật cười.

“Ngủ đi nào.”

“Nhưng em muốn nói thêm.”

“Nói gì?”

Yachiyo im một lúc.

Rồi thì thầm:

“Hôm nay em rất vui.”

Tôi nhìn em.

“Ừ.”

“Vui tới mức… em sợ nếu ngủ dậy, nó sẽ giống mơ.”

“Không đâu.”

Tôi nói.

“Ngày mai em vẫn sẽ nhớ.”

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Tôi cúi xuống nhìn hộp sushi nhỏ trên bàn.

Rồi nhìn chiếc khăn của em tôi đã mang về để giặt lại theo yêu cầu của Roka, lý do là “đã tiếp xúc gió thật thì phải kiểm tra lại chất liệu”.

“Bằng chứng còn đầy đây.”

Yachiyo bật cười rất nhỏ.

“Vâng.”

Một lúc sau, em ngủ gật thật.

Không phải ngủ hoàn chỉnh.

Không phải qua cơ thể ngoài này.

Nhưng khác với trước kia.

Lớp nghỉ mô phỏng đã bắt đầu hoạt động tốt hơn. Em chìm xuống chậm, có cấu trúc, có dao động mềm, không phải tắt đèn. Tôi nhìn chỉ số phụ hiện trên tablet. Không đỏ. Không khóa. Không rơi.

Chỉ nghỉ.

Gần giống ngủ.

Và khi em nhắm mắt, khóe môi vẫn còn vương một nụ cười rất nhỏ.

Tôi ngồi nhìn thêm một lúc.

Rồi cũng tắt đèn đi ngủ.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không mơ thấy cảnh mình gọi em mà em không trả lời.

Tôi mơ thấy một tiệm sushi.

Một miếng trứng.

Và tiếng em cười rất nhỏ, bảo rằng nó ngon thật.

Sau Giáng Sinh vài ngày, thành phố bắt đầu đổi nhịp.

Đèn trang trí vẫn còn đó, nhưng trong cửa hàng đã xuất hiện những món chuẩn bị cho năm mới. Dây trang trí đỏ xanh dần nhường chỗ cho sắc trắng, vàng, đỏ kiểu khác. Người ta bắt đầu nói về dọn nhà, lịch nghỉ, những món ăn đầu năm, chuyến về quê, những lời chúc sớm.

Với người khác, có lẽ đó chỉ là chuyển mùa trong lịch.

Với tôi và Yachiyo, đó là đoạn thứ hai của lời hẹn.

Giáng Sinh đã qua.

Năm mới đang tới.

Và lần này, tôi muốn đón nó với em ngoài thế giới thật.

Không lớn.

Không cần đi đâu xa.

Không cần một lễ hội ồn ào.

Không cần pháo hoa rực rỡ.

Sau những gì đã đi qua, tôi bỗng thấy mình không còn tham những thứ quá lớn nữa.

Tôi chỉ muốn em ngồi cạnh tôi khi đồng hồ chuyển sang năm mới.

Muốn nắm tay em.

Muốn nghe em thở.

Muốn nhìn em buồn ngủ thật sự, nếu hệ thống cho phép.

Muốn đến khoảnh khắc qua ngày, khi cả thế giới nói “năm mới vui vẻ”, em không còn phải nói câu đó từ một màn hình.

Mấy ngày giữa Giáng Sinh và năm mới, chúng tôi vẫn làm việc.

Nhưng nhịp đã khác.

Không còn là kiểu chạy tới mức nếu dừng lại sẽ ngã.

Sau thành công lớn hôm Giáng Sinh, cả nhóm cuối cùng cũng cho phép mình thở giữa các lần điều chỉnh.

Yachiyo ra ngoài ngắn mỗi ngày, để hệ thống học nhịp sống sau một sự kiện dài.

Đi bộ trong lab.

Ngồi cạnh cửa sổ.

Ăn thử vị caramel.

Tập ngủ mô phỏng mười phút.

Chạm vào khăn.

Chạm vào tóc tôi.

Cầm ly trà nóng.

Một hôm, em tự mở cửa phòng mà tay trái gần như không có độ trễ nữa. Cả nhóm nhìn thấy. Không ai reo. Nhưng Mami lặng lẽ giơ hai tay lên như ăn mừng trong im lặng, còn Roka ghi vào log bằng nét bút rất gọn:

Tay trái: thao tác cửa… ổn định.

Yachiyo đọc dòng đó xong thì nghiêm túc nói:

“Em đang tiến hóa thành người biết mở cửa.”

Tôi bật cười.

“Chúc mừng em.”

“Chị nên xúc động hơn.”

“Chị đang rất xúc động.”

“Nhưng mặt chị giống muốn ngủ.”

“Chị cũng rất muốn ngủ.”

Yachiyo lập tức quay sang tablet ghi chú chăm sóc tôi.

“Điểm cần cải thiện: Iroha.”

Tôi nhìn em.

“Em đưa chị vào log à?”

“Vâng.”

“Loại lỗi gì?”

“Lỗi tự chăm sóc kém.”

Mami ở góc phòng vỗ tay.

“Tớ xác nhận bug này tồn tại lâu năm.”

Roka không ngẩng lên.

“Lỗi này khó sửa đấy.”

Tôi thở dài.

“Cả cái nhóm đúng là không còn tôn trọng người phụ trách chính nữa.”

Tiến sĩ Clark đi ngang qua, nghe được đúng câu đó, rồi bình thản nói:

“Người phụ trách chính nên ngủ đúng giờ.”

Yachiyo lập tức gật đầu.

“Bác sĩ nói đúng.”

“Ông ấy là tiến sĩ.”

“Nhưng đang nói chuyện như bác sĩ.”

Tiến sĩ Clark dừng lại nửa giây.

Rồi, bằng một vẻ mặt rất hiếm khi thay đổi, ông gật đầu.

“Cũng đúng.”

Tôi thật sự không biết từ lúc nào lab của mình đã trở thành nơi mọi người hợp sức giáo dục tôi sống lành mạnh hơn.

Nhưng kỳ lạ là, tôi không ghét điều này.

Có lẽ vì trong tất cả những câu đùa đó, tôi nghe được một thứ mình từng thiếu rất lâu.

Gia đình.

Không hoàn toàn theo nghĩa máu mủ.

Mà là những người đủ quen để mắng nhau ăn cơm, ngủ đúng giờ, quàng khăn tử tế, không uống cà phê quá liều, không để thiết bị cứu mạng trông xấu, và không làm người yêu phải lo quá mức.

SCROLL DOWN