Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 23

Sau đó, chúng tôi đi ra phố.

Rất chậm.

Không phải vì sợ.

Mà vì từng thứ một đều là lần đầu của em.

Cái lạnh lùa qua khe khăn.

Tiếng người nói chuyện ở bên kia đường.

Tiếng lốp xe chạy qua mặt đường ẩm.

Mùi bánh ngọt từ cửa tiệm gần đó.

Đèn Giáng Sinh phản chiếu trên cửa kính.

Một đứa trẻ kéo tay mẹ chỉ lên cây thông trang trí.

Tiếng nhạc ngoài phố hơi rè vì loa treo quá cao.

Yachiyo nhìn mọi thứ.

Không nói quá nhiều.

Có lẽ vì nếu nói, em ấy sẽ khóc.

Có lẽ vì mỗi giác quan đang nhận quá nhiều điều thật cùng lúc, và lần đầu tiên, hệ thống không kéo em đi khỏi chúng nữa.

Tôi đi cạnh em.

Một tay nắm tay em.

Một tay thỉnh thoảng nhìn đồng hồ.

Chỉ số ổn.

Dao động, có.

Nhưng cuộc sống mà.

Nếu không dao động thì còn gọi gì là sống.

Khi chúng tôi đi ngang qua một cửa hàng có kính lớn, Yachiyo bỗng dừng lại.

Tôi cũng dừng theo.

Trong kính phản chiếu hai người.

Tôi với áo khoác đậm màu, khăn quàng vội, tóc bị gió làm rối.

Em bên cạnh tôi, váy mùa đông, túi pin phụ màu kem có chiếc nơ nhỏ, tay đang nắm tay tôi.

Yachiyo nhìn ảnh phản chiếu ấy rất lâu.

Rồi nhỏ giọng:

“Trông giống thật quá.”

Tôi siết tay em.

“Vì nó là thật.”

Hàng mi em run lên.

“Vâng.”

Tiệm sushi nằm không xa.

Tôi đã chọn chỗ không quá đông, không quá nhiều gió khi mở cửa, bàn có ghế cạnh nhau hơn là đối diện, và quan trọng nhất là đường từ lab tới đó đủ ngắn để nếu có gì không ổn, chúng tôi có thể quay về ngay.

Một kế hoạch hẹn hò được xây dựng như kế hoạch cứu hộ.

Rất không lãng mạn.

Khi bước vào, hơi ấm trong tiệm phủ lên người em.

Yachiyo khẽ thở ra.

Không cảnh báo.

Tôi nhìn đồng hồ.

Ổn.

Nhân viên dẫn chúng tôi tới bàn đã đặt.

Hai ghế cạnh nhau.

Đúng như yêu cầu.

Yachiyo nhìn ghế.

Rồi nhìn tôi.

“Ghế cạnh chị.”

“Ừ.”

“Chị nhớ thật.”

“Đó là những gì em muốn mà.”

Em bật cười.

Rất nhỏ.

Nhưng đôi mắt lại ướt ngay.

Hôm nay, khi ngồi xuống bàn thật, nghe tiếng bát đĩa thật, ngửi mùi Sushi thật, cảm nhận vai em thật sự ở sát bên mình, tôi chợt hiểu:

Có những phép màu không cần đẹp hơn thế.

Nhân viên mang trà ra trước.

Yachiyo nhìn ly trà nóng đặt trước mặt mình như nhìn một vật rất quý.

“Em cầm được không?”

“Được. Nhưng chậm thôi.”

Em gật đầu.

Hai tay nâng ly lên.

Hơi nóng bốc lên chạm vào mặt em.

Cô ấy khựng lại.

Rồi cười.

“Ấm.”

Tôi nhìn chỉ số.

Ổn.

“Uống thử một chút nào.”

Yachiyo nhấp rất khẽ.

Rồi nhắm mắt lại.

Không phải vì trà quá ngon.

Chỉ là vì nó thật.

“Đắng hơn em tưởng.”

Tôi bật cười.

“Trà mà.”

“Nhưng ấm.”

“Ừ.”

“Em thích.”

Món đầu tiên là trứng.

Miếng tamago vàng mềm nằm trên đĩa, nhìn bình thường tới mức nếu là tôi của ngày xưa, chắc đã chẳng bao giờ nghĩ nó có thể làm một người khóc.

Yachiyo cầm đũa.

Tay hơi run.

Không phải lỗi hệ thống.

Là hồi hộp.

Tôi định giúp, nhưng em lắc đầu.

“Để em.”

Vậy là tôi để em tự làm.

Em gắp miếng trứng lên rất cẩn thận, đưa vào miệng, cắn một miếng nhỏ.

Rồi dừng lại.

Hoàn toàn dừng lại.

Mắt mở lớn.

Một giây.

Hai giây.

Tôi lập tức nhìn đồng hồ.

Không đỏ.

Không lỗi.

Vị giác ổn.

Tôi quay lại nhìn em.

“Yachiyo?”

Nước mắt em rơi xuống.

Không báo trước.

Một giọt.

Rồi thêm một giọt nữa.

Em vẫn đang ngậm miếng trứng, không nói được ngay. Môi run lên rất khẽ. Tay giữ đũa cũng run theo. Tôi hốt hoảng đặt tay dưới tay em để phòng đũa rơi, nhưng em chỉ cúi đầu, nuốt xuống rất chậm.

Rồi bật khóc.

Không lớn.

Không dữ dội.

Chỉ là khóc như một người vừa chạm vào một thứ quá bình thường đến mức không biết phải đặt nỗi vui của mình vào đâu.

“Ngon…”

Em nói.

Giọng vỡ ra.

“Chị Iroha, ngon thật.”

Tôi không thở nổi.

“Ừ.”

“Trứng… có vị thật.”

“Ừ.”

“Không phải dữ liệu.”

Mắt tôi cũng nóng lên.

“Ừ.”

Yachiyo vừa khóc vừa cười, đưa tay lên lau mặt nhưng hoàn toàn vô dụng.

“Em biết mình rất ngốc.”

“Không ngốc.”

“Chỉ là trứng thôi mà.”

“Không phải chỉ là trứng.”

Tôi nói.

Và lần này, giọng tôi cũng run.

Yachiyo nhìn tôi.

Tôi nhìn miếng tamago còn lại trên đĩa.

Rồi nhìn em ấy.

“Đó là món đầu tiên.”

Em khóc thêm.

“Vâng.”

“Vậy ăn hết đi.”

“Nhưng em đang khóc.”

“Khóc cũng ăn được.”

Yachiyo bật cười giữa nước mắt.

“Chị xấu tính.”

“Người yêu của em mà.”

Em đỏ mặt ngay cả khi đang khóc.

Một khả năng rất đáng nể.

Sau đó là cá hồi áp chảo.

Em nói phần cháy nhẹ trên mặt có mùi “người ta đã thật sự nấu nó”.

Tempura thì làm em ngạc nhiên vì giòn.

“Em tưởng âm thanh giòn là kiểu mô phỏng quá tay.”

“Không, đời thật cũng ồn vậy đó.”

“Đời thật hơi khoe khoang.”

“Đúng.”

Canh miso thì làm em im đi rất lâu.

Hơi nóng bốc lên.

Mùi đậu tương, rong biển, hành.

Em cầm bát bằng hai tay.

Uống một ngụm nhỏ.

Rồi khẽ thở ra.

“Cái này giống em đang ôm từ bên trong.”

Tôi suýt sặc trà.

“Em mô tả canh miso như thơ tình vậy.”

“Nhưng thật mà.”

“Ừ. Chị biết.”

“Chị đỏ mặt này.”

“Do nóng.”

“Trong tiệm rất ấm.”

“Do trà.”

“Trà ở trên bàn.”

Tôi quay đi.

Yachiyo cười.

Lần này không khóc nữa.

Ít nhất là không nhiều.

Chúng tôi ăn rất chậm.

Không phải vì lịch sự.

Mà vì mỗi thứ đều cần thời gian.

Mỗi miếng đều là một lần hệ thống học.

Và cũng là một lần em học lại những thứ tạo nên cuộc sống.

Có lúc, em chỉ chạm nhẹ vào cạnh đĩa.

Có lúc chạm vào ghế.

Có lúc nhìn tôi uống trà.

Có lúc nghiêng đầu nghe tiếng người ở bàn bên cạnh cười.

“Ồn quá không?”

Tôi hỏi.

Yachiyo lắc đầu.

“Không.”

Rồi, sau một nhịp:

“Em thích.”

“Thích ồn ào à?”

“Không phải ồn ào.”

Em nhìn quanh tiệm.

Ánh đèn ấm, người ra vào, tiếng bát chạm nhau, tiếng nhân viên nói irasshaimase, mùi đồ ăn, hơi nước, tiếng cười, tiếng ghế kéo.

“Em thích việc mọi người ở đây đều đang sống.”

Câu đó làm tôi im.

Yachiyo đặt tay lên túi pin phụ rất khẽ.

“Và em cũng đang ở trong đó.”

Tôi nhìn em.

Không biết phải đáp thế nào.

Cuối cùng chỉ có thể đưa tay ra dưới bàn, nắm lấy tay em.

Tầng đệm xúc giác nhận tín hiệu.

Ổn.

Ấm.

Không đỏ.

Yachiyo siết lại rất nhẹ.

“Chị.”

“Ừ?”

“Đồng hồ sao rồi?”

Tôi cúi xuống nhìn.

Thời lượng đã vượt qua mốc cũ của một số bài thử trung bình.

Nguồn phụ còn ổn.

Tầng đệm giữ tốt.

Không có cảnh báo đỏ.

Không có khóa.

Không có ngủ đông.

Tôi ngẩng lên.

“Ổn.”

Yachiyo nhìn tôi.

“Thật ạ?”

“Thật.”

Em ấy thở ra.

Rồi mỉm cười.

Không rực rỡ.

Không ồn ào.

Chỉ là một nụ cười yên đến mức làm tim tôi đau.

“Vậy mình ăn tiếp nhé.”

“Ừ.”

“Em còn muốn uống thêm trà.”

“Được.”

“Và…”

Em nhìn đĩa trứng.

“Em muốn gọi thêm trứng.”

Tôi bật cười.

“Em thích thật rồi nhỉ.”

Yachiyo gật đầu.

Rất nghiêm túc.

“Vì nó là món đầu tiên.”

“Vậy gọi thêm.”

“Chị ăn cùng em nhé.”

“Ừ.”

“Ghế ở cạnh chị đúng là tốt thật.”

Tôi quay sang nhìn em.

“Vì sao?”

Yachiyo nghiêng đầu, dựa vai vào tôi rất khẽ.

Không mạnh.

Không lâu.

Chỉ là một cái chạm vừa đủ.

“Vì em không cần nhìn qua màn hình nữa.”

Tôi không khóc ngay.

Tôi nghĩ mình đã rất cố.

Nhưng có những câu, khi được nói trong một tiệm sushi thật, vào một đêm Giáng Sinh thật, bởi người con gái vừa ăn trứng vừa khóc vì nó có vị thật, thì sự cố gắng của con người cũng chỉ đến đó thôi.

Tôi cúi đầu.

Yachiyo lập tức ngẩng lên.

“Chị khóc ạ?”

“Không.”

“Chị.”

“Có một chút.”

“Em có khăn giấy.”

“Em chuẩn bị à?”

“Chị Mami bảo nếu hôm nay chị khóc thì phải đưa khăn ngay.”

Tôi vừa khóc vừa bật cười.

“Mami đúng là…”

Yachiyo rút khăn giấy đưa cho tôi rất nghiêm túc.

“Chị lau đi. Nếu không lát nữa về lab, mọi người sẽ biết chị khóc.”

“Chắc họ biết sẵn rồi.”

“Vậy lau để giữ hình tượng một chút.”

“Cảm ơn em.”

“Không có gì.”

Em nói.

Rồi nhỏ hơn:

“Người yêu của em mà.”

Lần này tới lượt tôi đứng hình.

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi như nhận ra mình vừa phản công thành công, em cúi xuống uống trà với vẻ mặt cực kỳ vô tội.

Tôi lau mắt, vừa bất lực vừa hạnh phúc tới mức ngực mình gần như đau.

Sau khi ăn xong, chúng tôi không về ngay.

Tiệm sushi vẫn còn ấm.

Ngoài cửa kính, đèn Giáng Sinh trên phố lấp lánh thành từng vệt mờ. Người đi ngang qua kéo khăn, cầm túi quà, nói chuyện rất nhỏ với nhau. Có một cặp đôi đứng trước cửa hàng bên kia đường, một người chỉnh lại mũ len cho người còn lại. Một đứa trẻ cầm bóng bay hình ngôi sao kéo tay cha mẹ đi qua.

Yachiyo nhìn tất cả.

Rất chăm chú.

Như thể thế giới vừa mở ra quá nhiều trang cùng lúc, còn em thì sợ nếu chớp mắt, một trang nào đó sẽ bị lật mất.

Tôi không thúc.

Chỉ ngồi cạnh em.

Tay vẫn nắm tay em dưới bàn.

Chúng tôi đã làm được.

Không hoàn hảo.

Không vĩnh viễn.

Không phải cơ thể cuối cùng.

Không phải giấc mơ dài trọn vẹn.

Không phải tương lai đã xong hết.

Nhưng tối nay, em đang ở đây.

Đang thở ra hơi trắng.

Đang uống trà.

Đang ăn trứng.

Đang ngồi ghế cạnh tôi trong một tiệm sushi thật.

Và lần đầu tiên, tôi không thấy cần phải xin lỗi vì nó chưa hoàn hảo nữa.

Bởi vì Yachiyo không nhìn tối nay như một bản chưa hoàn chỉnh.

Em nhìn nó như một ngày thật.

Một ngày đáng để sống.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

Em vẫn nhìn ra ngoài cửa kính.

Ánh đèn hắt vào mắt em, làm đôi mắt ấy ướt hơn một chút dù em không khóc nữa.

“Em từng nghĩ… nếu có một ngày em ra ngoài thật, chắc nó sẽ rất vĩ đại.”

“Vĩ đại?”

“Vâng.”

Em chậm rãi nói.

“Kiểu như bầu trời sẽ khác đi. Hay thế giới sẽ sáng hơn hẳn. Hay em sẽ nghe thấy một âm thanh rất đặc biệt nào đó.”

Tôi lắng nghe.

Yachiyo cúi xuống nhìn ly trà.

“Nhưng thật ra… nó là tiếng nhân viên gọi khách, mùi canh miso, trứng ngọt, tay chị ấm, ghế hơi cứng, khăn quàng hơi cộm, và người bên bàn kia cười hơi to.”

Em bật cười rất nhỏ.

“Cuộc sống thật… nhiều chi tiết quá.”

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Nhiều lắm.”

“Nhưng em thích lắm.”

“Ừ.”

“Em muốn nhớ hết.”

Tôi siết tay em.

“Không cần nhớ hết đâu.”

Yachiyo quay sang nhìn tôi.

Tôi mỉm cười.

“Sau này còn nhiều lần nữa mà.”

Em đứng hình.

Chỉ một nhịp thôi.

Nhưng đủ để tôi nhận ra câu đó vừa chạm vào em mạnh tới mức nào.

Sau này còn nhiều lần nữa.

Một câu nói bình thường.

Vậy mà với chúng tôi, nó vẫn giống một lời hứa rất lớn.

Yachiyo cúi đầu.

Rồi gật rất nhẹ.

“Vâng.”

Một lúc sau, chúng tôi rời tiệm.

Tôi thanh toán.

Yachiyo đứng cạnh, nhìn tôi nhận hóa đơn như thể cả việc đó cũng đáng để học.

Khi bước ra ngoài, hơi lạnh lại chạm vào mặt.

Lần này em không rụt lại.

Chỉ hít vào rất chậm.

Hơi thở trắng hiện ra.

Tan đi.

Em nhìn nó.

Rồi cười.

“Em vẫn thở ra khói này.”

“Đó là hơi thở.”

“Em biết.”

“Em chỉ thích nói vậy thôi đúng không?”

“Vâng.”

Tôi bật cười.

Chúng tôi đi bộ rất chậm về phía lab.

Không xa.

Nhưng đủ để đèn Giáng Sinh đi cùng chúng tôi một đoạn.

Trên đường, Yachiyo bỗng dừng lại dưới một cây được trang trí với dải đèn vàng.

Tôi cũng dừng theo.

“Có gì sao?”

Em không đáp ngay.

Chỉ ngẩng đầu nhìn những bóng đèn nhỏ.

Gió làm tóc em lay nhẹ.

Chiếc nơ trên túi pin phụ khẽ động.

Tôi nhìn đồng hồ.

Ổn.

Mọi thứ vẫn ổn.

Một lúc sau, Yachiyo đưa tay ra.

Không chạm vào đèn.

Chỉ hứng lấy ánh sáng rơi xuống lòng bàn tay mình như thể nó cũng là một thứ có thể cảm nhận được.

“Chị.”

“Ừ?”

“Ánh sáng không ấm.”

Tôi cười khẽ.

“Không.”

“Nhưng nhìn nó… em thấy ấm áp lắm.”

Tôi không nói gì.

Yachiyo quay sang tôi.

Mắt em lại ướt.

Nhưng lần này, giọng em rất vững.

“Giáng Sinh năm nay…”

Em dừng lại.

Hít vào.

Thở ra.

Làn trắng mỏng tan giữa chúng tôi.

Rồi em thì thầm:

“…em đang ở đây thật.”

Tôi nhìn em.

Nhìn đèn.

Nhìn hơi thở.

Nhìn bàn tay vẫn đang nằm trong tay mình.

Và trong đúng khoảnh khắc ấy, tôi biết: tất cả những đêm thức trắng, những cú trượt, những cảnh báo đỏ, chuyến bay sang Mỹ, chiếc nơ, túi pin, pudding, trứng, canh miso, những dòng log khô khốc, những giấc ngủ bắt đầu bằng một cái tủ quần áo tất cả đều đã đi tới đây.

Không phải để kết thúc.

Mà để một người từng chờ tám nghìn năm có thể đứng dưới đèn Giáng Sinh, giữa gió lạnh của thế giới thật, nắm tay người mình yêu, và nói rằng mình đang ở đây.

Tôi siết tay em.

Rất nhẹ.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Em đang ở đây thật.”

SCROLL DOWN