Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 22

Từ khoảnh khắc đó cho tới Giáng Sinh, thời gian không còn trôi theo ngày nữa.

Nó trôi theo lần những chạy.

Theo bảng log.

Theo những lần Tiến sĩ Clark gõ đầu bút xuống bàn.

Theo tiếng Mami lẩm bẩm “đừng có hỏng đúng lúc quan trọng chứ” trước một đường chỉ số vừa nhảy lệch.

Theo Roka im lặng thay màu dây túi pin phụ từ một sắc xanh hơi quá nổi sang màu kem dịu hơn vì, theo lời cậu ấy, “Giáng Sinh đầu tiên không nên trông giống đồ y tế khẩn cấp”.

Theo việc Yachiyo ngồi trong màn hình, ôm gối, mắt nhìn từng lần chúng tôi chỉnh tham số như thể em có thể dùng ánh mắt kéo hệ thống qua ngưỡng an toàn.

Còn tôi thì không nhớ rõ mình đã ngủ bao nhiêu.

Không phải không ngủ.

Lần này, tôi có ngủ.

Bởi vì em đã nói rồi.

Đừng quay lại thành chị của ngày xưa.

Mỗi khi tôi có ý định đẩy thêm một chút quá giờ, mở thêm một file khi mắt đã khô, hoặc tự nhủ chỉ cần kiểm tra thêm lần nữa thôi rồi nghỉ, tôi lại nghe tiếng em trong đầu. Không nghiêm khắc. Không trách móc. Rất dịu dàng nhưng đủ làm tay tôi dừng lại.

Thế nên tôi ngủ.

Ít.

Nhưng có.

Ăn.

Không ngon miệng lắm.

Nhưng đủ.

Uống nước.

Không phải vì tự giác hoàn toàn, mà vì mỗi lần Yachiyo thấy cốc cà phê thứ hai xuất hiện ở mép màn hình, em sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt của một người vợ hiền đang cân nhắc mức độ xử phạt.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Cốc kia là gì?”

“Nước gì đó màu nâu.”

“Chị.”

“Cà phê.”

“Cốc thứ mấy?”

Tôi im.

Yachiyo cũng im.

Rồi Mami ở bàn bên cạnh, không hề được mời tham gia, rất vui vẻ chen vào:

“Thứ ba.”

Tôi quay sang nhìn cô ấy.

“Mami.”

“Gì? Tớ đang hỗ trợ minh bạch hóa dữ liệu.”

Yachiyo trong màn hình lập tức gật đầu.

“Cảm ơn chị, Mami.”

“Không có gì.”

Tôi chống tay lên trán, vừa mệt vừa buồn cười tới mức không biết nên giận ai trước.

Cuối cùng, Roka đặt một chai nước xuống trước mặt tôi.

“Uống đi nào.”

Giọng cậu ấy không có chỗ cho thương lượng.

Tôi cầm chai nước.

“Cả nhóm đang chống lại tớ à?”

“Không.”

Roka đáp.

“Cả nhóm đang giữ cho bà còn sống tới Giáng Sinh đấy.”

Yachiyo nghe vậy thì cười.

Một tiếng nhỏ thôi.

Nhưng ánh mắt em mềm đi.

“Đúng vậy.”

Tôi nhìn em.

Rồi ngoan ngoãn uống nước.

Những ngày cuối cùng này, mọi thứ bỗng trở nên rất đời thường theo một cách nhẹ nhàng hơn trước.

Chúng tôi không còn nói “liệu có được không” nhiều như trước.

Chúng tôi nói những câu như:

“Khăn quàng cần quấn thêm một vòng.”

“Pin phụ còn bao nhiêu phần trăm nếu đi bộ từ lab tới tiệm sushi?”

“Ghế cạnh cửa có gió không?”

“Cá hồi áp chảo có quá nóng cho thử vị giác lần đầu ngoài lab không?”

“Có cần tránh ly trà lạnh không?”

“Có phải đặt bàn trước không?”

Tôi nhớ lần đầu tiên Mami nói câu “đặt bàn trước đi”, cả phòng đã im lặng.

Không ai nói ra.

Nhưng ai cũng hiểu.

Chúng tôi đã đi tới chỗ có thể đặt bàn.

Không phải đặt phòng thử nghiệm.

Không phải đặt lịch lab.

Không phải đặt mốc kiểm tra.

Mà là đặt bàn ở một tiệm sushi.

Một việc bình thường tới mức nếu là người khác, họ sẽ làm trong ba mươi giây rồi quên ngay.

Còn tôi thì cầm điện thoại, nhìn màn hình đặt chỗ, nhìn dòng số khách: 2, rồi phải ngồi im thêm một lúc lâu mới bấm xác nhận được.

Hai người.

Một chiếc bàn.

Giáng Sinh.

Yachiyo ngồi trong tablet nhìn tôi từ đầu tới cuối, không hối thúc.

Chỉ tới khi tôi bấm xong, em mới rất khẽ hỏi:

“Chị làm thật rồi ạ?”

Tôi nhìn dòng xác nhận đặt bàn.

Rồi nhìn em.

“Ừ.”

Giọng mình khàn hơn tôi muốn.

“Thật mà.”

Em cúi đầu xuống gối.

Tôi thấy vai em run nhẹ.

Không rõ là cười hay khóc.

Có lẽ là cả hai.

Đến ngày hai mươi ba, chúng tôi chạy bài kiểm tra cuối cùng.

Không phải bài dài nhất.

Không phải bài khó nhất.

Mà là bài giống cuộc sống nhất.

Yachiyo ra ngoài trong cơ thể đã được điều chỉnh lại sau lần thử nghiệm lần trước.

Đi từ phòng ấm sang phòng lạnh.

Chạm vào tay nắm cửa có bọc vải.

Cầm ly trà nóng.

Nghe một đoạn nhạc Giáng Sinh rất nhỏ mà Mami chọn, lý do là “không thể kiểm tra Giáng Sinh bằng âm thanh máy móc mãi được”.

Ăn một miếng trứng.

Chạm vào tóc tôi.

Ngồi nghỉ.

Vào trạng thái ngủ mô phỏng ngắn.

Mở mắt lại.

Nói chuyện.

Mọi thứ đều được đưa vào một chuỗi.

Không tách biệt.

Không tử tế như phòng lab mong muốn.

Mà lộn xộn vừa đủ như một cuộc sống thật sự.

Yachiyo mở mắt sau đoạn nghỉ mô phỏng.

Tôi gần như nín thở.

“Em thấy gì?”

Em chớp mắt.

Rồi nhìn tôi.

“Đèn.”

“Đèn?”

“Vâng.”

Em nói chậm, như đang giữ lại một thứ rất dễ tan.

“Một con phố có đèn. Em không biết là ở đâu. Nhưng có tiếng người. Có gió. Và hình như em đang đứng cạnh chị.”

Tôi siết tay.

Màn hình không đỏ.

Không khóa.

Không ngủ đông.

Tầng đệm giữ được.

Phản hồi cảm xúc dao động, nhưng không có lỗi.

Tiến sĩ Clark nhìn bảng đo.

Rất lâu.

Không ai nói gì.

Rồi ông gật đầu.

Chỉ một cái gật rất nhẹ.

Nhưng sau tất cả, với chúng tôi, cái gật đó gần như là tiếng chuông báo Giáng Sinh đã gõ cửa.

“Đủ để thử.”

Ông nói.

Không phải “an toàn tuyệt đối”.

Không phải “hoàn hảo”.

Không phải “xong rồi”.

Chỉ là:

Đủ để thử.

Tôi nhắm mắt lại.

Thở ra.

Rất chậm.

Và lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, tôi cho phép mình tin câu đó.

Đêm trước Giáng Sinh, tôi gần như không ngủ.

Yachiyo cũng vậy.

Em ấy nói mình có ngủ mô phỏng ngắn một chút.

Nhưng lúc gọi cho tôi vào sáng hôm sau, mắt em sáng tới mức tôi nghi ngờ hệ thống mơ của em đã tự động chuyển sang chế độ “quá hồi hộp để nghỉ”.

“Em đã ngủ chưa?”

Tôi hỏi.

“Có.”

“Bao lâu?”

“Đủ.”

“Yachiyo.”

“…Một chút.”

Tôi nhìn em.

Em nhìn lại.

Rồi nhỏ giọng:

“Nhưng do cứ em nằm rồi suy nghĩ….”

Tôi khựng lại.

“Em suy nghĩ chuyện gì gì?”

Yachiyo cúi xuống gối, vành tai hơi đỏ.

“Nghĩ là nếu em đang đứng trước tủ quần áo…”

Tôi im.

“Chỉ vậy thôi?”

“Vâng.”

Em đáp, rất nghiêm túc.

“Em sẽ không chọn được đồ.”

Tôi phải đưa tay lên che miệng.

Không phải để giấu cười.

Mà là để giữ cho tiếng cười không run quá rõ.

Không phải bầu trời sao.

Không phải Tsukuyomi mở cửa.

Không phải hình ảnh vĩ đại nào đó của tám nghìn năm chờ đợi.

Mà là đứng trước tủ quần áo và không biết mặc gì.

Tôi nghĩ, nếu con người thật sự có một khởi đầu đời thường như vậy, có lẽ không gì hợp với em hơn.

“Vậy hôm nay em đã chọn được chưa?”

Yachiyo lập tức ngẩng lên.

“Rồi.”

“Để chị xem.”

“Không được.”

Tôi chớp mắt.

“Vì sao?”

“Bí mật.”

“Em học từ đâu cái thói đó vậy?”

“Từ chị.”

“Chị đâu có hay giấu.”

Yachiyo nhìn tôi.

Không nói gì.

Tôi thua ngay.

“Được rồi.”

Em cười rất khẽ.

“Chị cũng phải mặc ấm.”

“Chị biết.”

“Không được vì hồi hộp mà quên ăn sáng.”

“Chị biết.”

“Không được nhìn em rồi khóc quá sớm.”

Tôi khựng lại.

“Cái đó khó kiểm soát hơn.”

“Chị phải cố.”

“Em cũng vậy.”

Yachiyo im một chút.

Rồi nhỏ giọng:

“Em sẽ cố.”

Giáng Sinh năm nay trời rất lạnh.

Không đến mức tuyết rơi.

Nhưng đủ để hơi thở hiện thành làn trắng mỏng khi người ta bước ra ngoài. Đèn trang trí đã được treo từ mấy ngày trước trên con phố gần lab. Ban ngày, chúng chỉ trông như dây điện và bóng nhỏ quấn quanh cây. Nhưng tới chiều tối, khi chúng bật lên từng vệt vàng, đỏ, xanh nhạt, cả con đường bỗng giống như được ai đó nhẹ tay phủ lên một lớp phép màu rất tạm thời.

Tôi đứng ở phòng chuẩn bị, tay giữ chiếc khăn choàng của em.

Trên bàn là túi pin phụ.

Bản hoàn thiện.

Màu kem.

Dây đeo mềm.

Một chiếc nơ nhỏ nằm ở mép khóa, đúng mức đủ dễ thương nhưng không khiến Roka muốn bỏ khỏi dự án.

Mami đứng cạnh, nhìn nó với vẻ tự hào như vừa gả con gái.

“Đẹp không?”

Roka bình thản chỉnh lại dây đeo.

“Chấp nhận được.”

“Đó là lời khen cao nhất của Roka rồi đấy.”

Tôi đưa tay chạm lên cái nơ nhỏ.

Bất chợt nhớ tới phiên bản mẫu tôi đã mang sang Mỹ.

Nhớ tới chuyến bay.

Tin nhắn “chị đi về phía em nhé”.

Và bây giờ, cái nơ ấy không còn nằm trong túi như một lời nhắc nữa.

Nó đã ở đây.

Trên thứ sẽ giúp em đứng bên ngoài lâu hơn.

Thật hơn.

Gần hơn.

Tiến sĩ Clark kiểm tra lần cuối bảng an toàn.

Không nói nhiều.

Ông chỉ xác nhận từng mục.

Nguồn chính.

Nguồn phụ.

Tầng đệm tín hiệu.

Ngưỡng bảo vệ.

Trình đọc sâu liên quan đến xúc giác.

Nhiệt độ mùa đông.

Giấc ngủ mô phỏng.

Vị giác.

Tất cả đều hiện lên màu của sựổn định.

Không đến mức cho phép kiêu ngạo.

Nhưng đủ.

Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra.

Yachiyo bước vào.

Tôi quên thở.

Không phải vì em mặc thứ gì quá cầu kỳ.

Thật ra, em chọn rất đơn giản.

Một chiếc váy mùa đông màu nhạt, áo khoác mềm, tất dày, giày thấp, khăn quàng cùng tông với túi pin phụ. Tóc được buộc gọn một bên bằng một chiếc dây nhỏ. Mami chắc đã can thiệp vào phần phối đồ. Roka chắc đã can thiệp vào phần “đừng quá dễ vấp ngã”.

Nhưng không phải quần áo làm tôi đứng hình.

Mà là việc em đứng đó.

Thật.

Không qua màn hình.

Không nằm trên bàn thử nghiệm.

Không phải vừa ra ngoài vài phút để kiểm tra rồi quay về ngay.

Mà là đứng ở cửa phòng, hai tay hơi nắm trước ngực, mắt nhìn tôi vừa hồi hộp vừa sáng, như một người sắp đi tới cuộc hẹn đầu tiên của đời mình.

“Chị Iroha.”

Giọng em hơi run.

“Nhìn em …có lạ không?”

Tôi nhìn em.

Rồi lắc đầu.

“Không.”

“Thật ạ?”

“Ừ. Đẹp lắm.”

Tôi mỉm cười.

“Rất hợp với em.”

Yachiyo đỏ mặt ngay.

Mami ở bên cạnh che miệng cười.

Roka thở dài rất nhỏ, nhưng khóe môi cũng mềm đi.

Tiến sĩ Clark thì nhìn bảng đo.

Không nhìn chúng tôi.

Nhưng tôi chắc chắn ông có nghe.

Yachiyo bước tới gần hơn.

Từng bước một.

Chậm.

Cẩn thận.

Không phải vì yếu.

Mà vì cả hai chúng tôi đều biết hôm nay không được phép vội vàng.

Tôi đưa túi pin phụ cho em.

Em nhận lấy bằng hai tay.

Nhìn chiếc nơ nhỏ.

Rồi mắt sáng lên.

“Có nơ thật này.”

“Ừ.”

Tôi nói.

“Mami thắng rồi.”

“Không.”

Roka sửa lại.

“Là cả dự án nhượng bộ.”

Mami cười rạng rỡ.

“Vậy là tớ thắng rồi còn gì.”

Yachiyo đeo túi lên.

Dây đeo nằm chéo qua người em, trông thật sự giống một chiếc túi xách bình thường hơn là thiết bị đang gánh một phần điều kỳ diệu của ngày hôm nay.

Tôi chỉnh lại khăn cho em.

Lần này rất cẩn thận.

Không để lộ cổ quá nhiều.

Không để khăn cản cảm biến.

Không để đầu khăn lệch.

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi nhỏ giọng:

“Chị càng ngày càng giỏi quấn khăn.”

“Vì em càng ngày càng cần nó để đi trong mùa đông.”

Em im một chút.

Rồi cười.

Một nụ cười nhỏ tới mức tôi thấy tim mình nhói lên.

“Vâng.”

Tiến sĩ Clark kiểm tra lần cuối.

Rồi gật đầu.

“Có thể ra ngoài.”

Không ai vỗ tay.

Không ai reo lên.

Có lẽ vì nếu làm vậy, chúng tôi sẽ khóc mất.

Cửa lab mở ra.

Hơi lạnh mùa đông chạm vào chúng tôi đầu tiên.

Tôi theo bản năng nhìn đồng hồ theo dõi.

Không đỏ.

Không rung xấu.

Tầng đệm nhiệt hoạt động.

Nguồn phụ ổn.

Yachiyo đứng ở ngưỡng cửa.

Một chân bên trong.

Một chân chạm ra ngoài.

Em nhìn xuống mũi giày mình như thể đó là khoảnh khắc trọng đại nhất thế giới.

Rồi bước tiếp.

Ra ngoài.

Thật sự.

Gió lướt qua tóc em.

Ánh đèn hành lang hắt lên vai em.

Không có cảnh báo.

Không có trượt.

Không có tiếng chuông báo động.

Chỉ có hơi thở em khẽ run lên.

Và một làn trắng rất mỏng hiện ra trước môi.

Yachiyo nhìn làn hơi đó.

Rồi mở lớn mắt.

“Chị.”

“Ừ?”

“Em thở ra khói này.”

Tôi bật cười ngay.

Không phải vì câu đó buồn cười nhiều.

Mà vì em nói bằng giọng quá thật.

Quá ngạc nhiên.

Quá giống một người lần đầu tiên phát hiện ra mùa đông không chỉ là lạnh, mà còn có hình dạng.

“Đó là hơi thở.”

“Em biết.”

Em nói, mắt vẫn nhìn làn trắng tan đi.

“Nhưng em chưa từng thấy nó từ miệng mình.”

Câu đó làm tiếng cười trong tôi dịu xuống.

Tôi đưa tay ra.

“Đi nhé?”

Yachiyo nhìn bàn tay tôi.

Rất lâu.

Rồi đặt tay mình vào.

Tầng đệm xúc giác bật lên.

Ấm.

Áp lực nhẹ.

Da.

Nhịp tim.

Phản hồi cảm xúc tăng.

Nhưng ổn.

Không đỏ.

Không khóa.

Tôi nhìn bảng theo dõi trên cổ tay.

Rồi nhìn em.

Yachiyo không nhìn đồng hồ.

Em nhìn tay chúng tôi.

Rồi thì thầm:

“Tay chị ấm hơn gió.”

“Đương nhiên rồi.”

“Em thích tay chị hơn.”

Tôi quay mặt đi.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em đừng tấn công chị ngay ngoài cửa lab.”

“Em chỉ nói thật mà.”

Mami ở phía sau suýt bật cười thành tiếng.

Roka ho khẽ.

Tiến sĩ Clark vẫn làm như không nghe thấy, nhưng tôi thấy ông quay mặt đi nửa nhịp.

Tôi cứ tưởng ông sẽ để khoảnh khắc ấy trôi qua như mọi lần.

Như cách Tiến sĩ Clark vẫn thường làm.

Không chen vào những câu nói quá mềm. Không phản ứng trước mấy lời khiến người ta đỏ mặt. Không để bất cứ cảm xúc nào vượt quá ranh giới của một phòng thí nghiệm.

Nhưng khi chúng tôi vừa định bước hẳn ra khỏi cửa, giọng ông bỗng vang lên phía sau.

“Sakayori.”

Tôi khựng lại.

Bàn tay vẫn đang nắm lấy tay Yachiyo vô thức siết nhẹ hơn một chút.

“Vâng?”

Rồi ông nhìn sang em.

“Yachiyo.”

Em cũng dừng lại.

Gió lạnh ngoài hành lang khẽ lùa qua mái tóc sáng màu của em, làm vài sợi tóc mỏng lay động trên vai. Yachiyo quay đầu nhìn ông, đôi mắt vẫn còn ánh lên thứ ngạc nhiên trong trẻo của một người vừa mới phát hiện ra hơi thở của mình có thể biến thành một làn trắng nhỏ giữa mùa đông.

“Vâng ạ?”

Tiến sĩ Clark không nói ngay.

Ông đứng trong phòng lab, phía sau là những dãy máy móc vẫn còn sáng đèn, những bảng theo dõi vẫn chạy đều, những tập tài liệu còn mở trên bàn. Ánh sáng trắng lạnh phủ lên vai ông, làm dáng người ấy trông nghiêm nghị như mọi khi.

Nhưng không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, tôi lại có cảm giác ông không còn hoàn toàn là vị tiến sĩ luôn đứng phía sau những con số nữa.

Ông nhìn chúng tôi.

Nhìn bàn tay tôi đang nắm lấy tay Yachiyo. Nhìn em đứng ở ngưỡng cửa, giữa phòng lab và thế giới bên ngoài. Nhìn làn hơi trắng rất mỏng vừa tan đi trước môi em.

Rồi, bằng một giọng bình tĩnh hơn bất cứ ai ở đây, nhưng cũng dịu dàng hơn bất cứ lần nào tôi từng nghe, ông nói:

“Giáng sinh vui vẻ.”

Căn phòng im đi một nhịp.

Không ai trả lời ngay.

Không phải vì không nghe thấy.

Mà vì câu chúc ấy, khi được nói ra từ miệng Tiến sĩ Clark, lại giống như một điều gì đó rất nhỏ nhưng rất xa lạ vừa rơi xuống giữa chúng tôi.

Tôi đã từng nghe ông nói rất nhiều câu.

“Thông số chưa ổn.” “Làm lại.” “Không đủ an toàn.” “Đừng để cảm xúc đi trước kiểm chứng.” “Cô đang vội quá, Sakayori.”

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe ông nói một câu bình thường đến thế.

Một câu không có dữ liệu. Không có cảnh báo. Không có điều kiện kèm theo.

Chỉ là một lời chúc.

Dành cho tôi.

Và dành cho Yachiyo.

Yachiyo chớp mắt.

Rồi em mỉm cười.

Không phải nụ cười rực rỡ.

Mà là một nụ cười nhỏ, mềm đến mức như thể chính em cũng đang cẩn thận nâng niu câu chúc ấy trong lòng bàn tay.

“Giáng sinh vui vẻ ạ, Tiến sĩ Clark.”

Tôi nhìn em.

Rồi nhìn lại ông.

“Giáng sinh vui vẻ, Tiến sĩ.”

Tiến sĩ Clark khẽ gật đầu.

Chỉ vậy thôi.

Nhưng đúng lúc ấy, tôi thấy ánh mắt ông dừng trên Yachiyo lâu hơn bình thường một chút.

Không phải ánh mắt của người đang nhìn một kết quả thử nghiệm. Cũng không phải ánh mắt của người đang đánh giá mức độ ổn định của một cơ thể tạm thời.

Nó giống ánh mắt của một người vừa tận mắt nhìn thấy một câu chuyện rất dài cuối cùng cũng bước được ra khỏi trang giấy.

Rất nhanh thôi.

Nhanh đến mức nếu là trước đây, có lẽ tôi đã bỏ qua.

Nhưng lần này, tôi đã thấy.

Tiến sĩ Clark quay mặt đi trước.

Ông chỉnh lại tập tài liệu trên bàn, giọng trở về vẻ bình thản thường ngày.

“Đừng ở ngoài lâu quá. Nhiệt độ cơ thể vẫn cần theo dõi.”

“Vâng.”

Tôi đáp.

Yachiyo ở bên cạnh khẽ cười.

“Vâng ạ.”

Chúng tôi lại bước tiếp.

Bàn tay em vẫn nằm trong tay tôi.

Ngoài hành lang, hơi lạnh mùa đông vẫn ở đó. Ánh đèn vẫn trắng. Những con số trên đồng hồ theo dõi vẫn lặng lẽ chạy.

Nhưng không hiểu sao, chỉ vì một câu “Giáng sinh vui vẻ” vừa rồi, thế giới bỗng giống như đã ấm hơn một chút.

Tôi liếc xuống Yachiyo.

Em cũng đang nhìn tôi.

Rồi em nhỏ giọng, như sợ nếu nói lớn quá, khoảnh khắc ấy sẽ tan mất.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Tiến sĩ Clark vừa cười đúng không?”

Tôi im lặng một giây.

Rồi khẽ đáp:

“Có lẽ là vậy.”

Yachiyo ôm tay tôi chặt hơn một chút.

“Em thấy vui lắm.”

Tôi nhìn về phía trước.

Khóe môi tự cong lên rất nhẹ.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Chị cũng vậy.”

Bởi vì lần đầu tiên, tôi cảm thấy rất rõ.

Chúng tôi không chỉ vừa rời khỏi phòng lab.

Yachiyo không chỉ vừa bước ra ngoài.

Mà có lẽ, từ khoảnh khắc đó trở đi, ngay cả Tiến sĩ Clark cũng đã lặng lẽ bước thêm một bước vào câu chuyện của chúng tôi.

Không phải với tư cách một người quan sát.

Mà là một người đã nhìn thấy em.

Thật sự nhìn thấy em.

SCROLL DOWN