Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 21
Không ai trong phòng lab nói gì trong vài giây đầu tiên.
Có lẽ vì tất cả chúng tôi đều cần một chút thời gian để hiểu dòng chữ vừa hiện lên trên màn hình thật sự có nghĩa là gì.
Signal buffer induced short hibernation state.
Trạng thái ngủ đông ngắn do lớp đệm tín hiệu gây ra.
Rất gọn.
Rất giống một câu có thể được đưa vào báo cáo bằng giọng bình tĩnh, đặt giữa hai đoạn mô tả nguyên nhân và hướng xử lý, rồi để người đọc nghĩ rằng mọi thứ cũng chỉ là một lỗi kỹ thuật khác.
Nhưng ngay lúc đó, trong phòng lab, cái “lỗi kỹ thuật khác” ấy đang ngồi trước mặt tôi.
Yachiyo cúi đầu, hai tay vẫn ôm ly cacao ấm, mắt nhắm lại. Gương mặt em bình yên đến mức gần như đáng sợ. Không có đau đớn. Không có hoảng loạn. Không có tín hiệu đứt hẳn. Chỉ là một thứ gì đó trong hệ thống đã tự quyết định kéo em xuống quá sâu, quá nhanh, như thể muốn bảo vệ em bằng cách tách em khỏi thế giới trước khi hỏi xem em có muốn hay không.
Tôi đứng bật dậy.
Chiếc ghế sau lưng va vào chân bàn, phát ra một tiếng rất lớn.
“Yachiyo.”
Không trả lời.
Tôi gọi lại.
Lớn hơn.
“Yachiyo.”
Không có gì xảy ra.
Chỉ có đường sóng ý thức trên màn hình hạ thấp quá mức an toàn dự kiến, còn ly cacao trong tay em nghiêng đi một chút. Roka phản ứng nhanh hơn tôi nghĩ. Cô ấy lập tức bước tới, đỡ lấy cái ly trước khi nó trượt khỏi tay em. Mami ở bên cạnh đã tái mặt, nhưng vẫn cúi xuống kiểm tra nguồn phụ. Tiến sĩ Clark đứng ngay trước bảng điều khiển, giọng không lớn, không nhanh, nhưng mỗi chữ đều rất rõ.
“Đừng…tuyệt đối không được đánh thức cô ấy đột ngột.”
Tôi khựng lại.
“Nhưng…”
“Nếu sai cách, phần lõi cơ thể sẽ bị phản xung.”
Tôi cắn môi.
Tay đặt trên mép bàn điều khiển, siết chặt tới mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi biết.
Tôi biết điều đó.
Tôi hiểu cơ chế. Hiểu nguyên nhân. Hiểu vì sao lớp đệm tín hiệu, sau khi phải xử lý quá nhiều lớp cảm giác liên tiếp. lạnh, ấm, vị giác, xúc giác, âm thanh, trạng thái nghỉ mô phỏng lại tự động đánh dấu toàn bộ là nguy cơ quá mức rồi ép ý thức đi xuống vùng nghỉ bảo vệ.
Tôi hiểu hết.
Nhưng hiểu là một chuyện.
Còn nhìn em im lặng trước mặt mình lại là chuyện khác.
Lúc ấy, toàn bộ một năm qua, toàn bộ những lần chúng tôi nói “không còn là mười tám tiếng nữa”, “con số có thể lớn dần lên”, “lần này khác rồi”, tất cả bỗng bị kéo ngược lại bằng một cú rất lạnh.
Không có gì giống ngày đó.
Nhưng cũng có quá nhiều thứ làm tôi nhớ tới ngày đó.
Mắt em nhắm lại.
Cơ thể em ở đó.
Không đáp.
Một câu cảnh báo trên màn hình.
Và tôi, một lần nữa, đứng trước khả năng mình gọi tên em mà em không trả lời.
“Ba mươi giây.”
Tiến sĩ Clark nói.
“Cho toàn bộ hệ thống tự về ngưỡng thấp nhất. Nếu sau ba mươi giây không phản hồi, tôi sẽ lập tức can thiệp.”
Ba mươi giây.
Một con số nhỏ.
Nhỏ đến mức người bình thường có thể dùng nó để chờ nước sôi, chờ đèn chuyển xanh, chờ một tin nhắn hiện chữ đã xem.
Nhưng với tôi, ba mươi giây đó dài tới mức gần như tách khỏi thời gian thật.
Tôi nhìn Yachiyo.
Mười giây.
Mười lăm giây.
Mami không nói gì. Roka cũng không. Ngay cả Tiến sĩ Clark cũng chỉ nhìn màn hình, bàn tay đặt trên bảng điều khiển.
Hai mươi giây.
Đường sóng ý thức nhích lên một chút.
Rất nhỏ.
Nhưng nhích lên.
Tôi gần như ngừng thở.
Hai mươi sáu giây.
Mi mắt Yachiyo khẽ động.
Hai mươi tám giây.
Em hít vào.
Rất nhẹ.
Như một người đang trồi lên khỏi mặt nước sau khi bị kéo xuống quá sâu.
“…Chị?”
Chỉ một chữ thôi.
Mỏng tới mức gần như tan mất trong tiếng máy.
Nhưng đủ.
Đủ để cả người tôi mềm đi một cách nguy hiểm, như thể nếu không bám vào mép bàn, tôi sẽ thật sự khuỵu xuống.
“Chị đây Yachiyo. Chị đây…”
Tôi đáp ngay.
Giọng mình vỡ hơn tôi muốn.
Yachiyo mở mắt rất chậm.
Mắt em chưa lấy lại tiêu cự ngay. Trong khoảng nửa nhịp đầu, ánh nhìn ấy không bám vào tôi, không bám vào trần, cũng không bám vào bất cứ thứ gì trong phòng lab. Nó trôi qua trước mặt tôi, lạc đi một đoạn rất ngắn, nhưng chính đoạn ngắn đó lại đủ làm tim tôi bị bóp chặt.
Rồi em nhìn thấy tôi.
Và mỉm cười.
Một nụ cười nhỏ đến mức đáng ghét.
“Em… ngủ quên ạ?”
Không ai cười.
Đến Mami cũng không cười nổi.
Tôi muốn mắng em.
Muốn nói không được đùa như thế.
Muốn hỏi em có biết mình vừa làm tôi sợ tới mức nào không.
Nhưng cuối cùng, tôi chỉ cúi xuống, đặt tay lên cạnh giường thử nghiệm, cách tay em một khoảng rất gần mà không dám chạm vào.
“Không phải ngủ.”
Tôi nói.
“Là hệ thống kéo ý thức của em xuống.”
Yachiyo chớp mắt.
Rồi nhìn sang màn hình bên cạnh.
Có lẽ em không đọc hết được những dòng dữ liệu. Nhưng em đọc được mặt tôi.
Và chỉ cần như vậy, em đã hiểu.
“Em làm chị sợ à?”
Tôi không trả lời ngay.
Bởi nếu trả lời ngay, chắc chắn giọng tôi sẽ tệ hơn nhiều.
Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc.
Rồi rất khẽ, em đưa tay phải lên.
Chậm.
Hơi vụng về.
Như thể sau trạng thái ngủ đông ngắn kia, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn trả lại cho em sự trơn tru như bình thường.
Đầu ngón tay em chạm vào mu bàn tay tôi.
Tôi cứng người.
Màn hình vẫn còn log cảnh báo.
Lớp đệm vừa gây lỗi.
Tôi đáng lẽ phải để em nghỉ.
Phải bảo em đừng chạm.
Phải chuyển sang kiểm tra hồi phục.
Nhưng tay em ở đó.
Ấm.
Và thật.
“Em ở đây.”
Yachiyo nói.
Câu đó rất nhỏ.
Nhưng nó làm cả phòng lặng đi thêm một lần nữa.
Không phải vì dữ liệu.
Mà vì ai cũng biết, câu đó không chỉ dành cho tôi của hiện tại.
Nó dành cho tôi của đêm mười tám tiếng kia.
Dành cho cái phần trong tôi vừa bị kéo ngược lại, vừa đứng giữa phòng lab mà đã gần như trở thành con người cũ, người chỉ biết ôm mọi thứ vào mình, hoảng sợ, tự trách, rồi cố gắng cứu em bằng cách quên mất cả việc nhìn em thật sự đang ở đâu.
“Em ở đây Iroha…”
Yachiyo lặp lại.
Lần này, mắt em nhìn thẳng vào tôi.
“Iroha…Đừng quay lại thành chị của ngày xưa.”
Tôi đứng hình.
Không phải vì em nói sai.
Mà vì em nói đúng quá.
Đúng đến mức không còn đường nào tránh.
Ngày xưa, tôi luôn nghĩ chỉ cần mình cố hơn một chút, chịu thêm một chút, nắm chắc hơn một chút, thì mọi thứ sẽ không vuột khỏi tay.
Nhưng sau đó, thứ vuột khỏi tay tôi không phải vì tôi chưa đủ yêu.
Mà vì tôi đã sợ tới mức quên mất yêu cũng cần phải thở.
Bây giờ, em đang ở đây.
Không biến mất.
Không rơi khỏi hệ thống.
Không bị kéo về Tsukuyomi hẳn.
Chỉ là một lỗi.
Một lỗi nghiêm trọng.
Một cú trượt thật sự.
Nhưng vẫn là một thứ có thể sửa.
Tôi nhìn tay em đang đặt lên tay mình.
Rồi ép bản thân hít vào.
Thở ra.
Một lần.
Hai lần.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Chị biết rồi.”
Yachiyo mỉm cười.
Yếu hơn bình thường một chút.
“Vậy thì tốt.”
Tiến sĩ Clark lúc đó mới lên tiếng.
“Đưa cô ấy về trạng thái nghỉ chủ động. Hôm nay chúng ta dừng ở đây.”
Tôi quay lại nhìn ông.
Ông không nhìn tôi, chỉ nhìn bảng đo.
“Ghi lại toàn bộ phản ứng. Lỗi không nằm ở giấc ngủ mô phỏng.”
Mami ngẩng lên.
“Không phải ạ?”
“Không.”
Tiến sĩ Clark kéo một lớp dữ liệu phụ lên màn hình lớn.
“Lỗi nằm ở cách lớp đệm đánh dấu tải tích lũy sau khi gặp chuỗi kích thích trái chiều quá ngắn.”
Roka cau mày.
“Lạnh, ấm, vị giác, âm thanh, nghỉ mô phỏng?”
“Và phản hồi cảm xúc.”
Ông nói.
Rồi ánh mắt ông lướt qua tôi và Yachiyo trong đúng nửa nhịp.
Không ai nói gì.
Nhưng ai cũng hiểu.
Cơ thể này không chỉ đang học vật lý.
Nó đang học cách để sống.
Mà cuộc sống thì không bao giờ cho tín hiệu đi vào từng lớp ngoan ngoãn như bài kiểm tra.
Một buổi sáng có thể có gió lạnh, rồi cửa hàng ấm, rồi pudding, rồi tay người yêu, rồi một câu đùa làm tim lệch nhịp. Một buổi tối có thể có mưa ngoài cửa, cacao trong tay, tóc chạm vào đầu ngón tay, rồi một giấc ngủ vừa mới học cách hiện ra.
Cuộc sống không đợi hệ thống chuẩn bị.
Nó đến cùng lúc.
Và lớp đệm của chúng tôi, khi bị buộc phải xử lý quá nhiều thứ “cùng lúc” như thế, đã chọn cách quá thận trọng.
Nó kéo em xuống.
Bảo vệ em.
Nhưng cũng cướp khỏi em chính khoảnh khắc em đang sống.
Đó là vấn đề.
Sau đó Yachiyo được đưa trở về Tsukuyomi để nghỉ.
Lần này không ai gọi đó là ngủ.
Không ai dám.
Trước khi tín hiệu của em rút đi, em vẫn nhìn tôi.
Không lâu.
Nhưng đủ để tôi biết em còn điều muốn nói.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em không sao đâu.”
Tôi nhìn em.
“Ừ.”
“Thật đấy.”
“Ừ.”
“Và em không muốn chị xin lỗi.”
Tôi im.
Yachiyo hơi nghiêng đầu.
“Em biết chị định nói.”
Tôi bật cười rất khẽ.
Không vui.
Nhưng cũng không còn nghẹn như lúc đầu.
“Em bắt bài chị nhanh quá.”
“Vì em là người yêu của chị mà.”
Một câu đơn giản.
Nói ngay trước khi tín hiệu rút đi.
Vậy mà đủ làm cả phần sợ trong tôi dịu xuống một chút.
Không hết.
Nhưng dịu.
Yachiyo biến mất khỏi cơ thể thử nghiệm sau đó.
Không phải biến mất đáng sợ như ngày cũ.
Chỉ là trở về.
Có kiểm soát.
Có log.
Có đường tín hiệu an toàn.
Nhưng dù vậy, khi cơ thể trước mặt tôi lặng xuống, tôi vẫn phải siết tay một lúc lâu mới không để mình chạm lên má em theo bản năng.
Mami đứng cạnh tôi.
Rất lâu sau mới nói:
“Bà ổn không?”
Tôi nhìn màn hình.
“Không.”
Mami im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng ổn đủ để làm tiếp.”
Lần này cậu ấy không trêu.
Chỉ gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Roka đặt tập log xuống bàn trước mặt tôi.
“Chỗ này phải sửa ngay. Nếu lần tới bài thử dài hơn, nó có thể kích hoạt lại trong điều kiện ngoài trời.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Tiến sĩ Clark không nói thêm trong lúc đầu.
Ông chỉ kéo toàn bộ dữ liệu của cú trượt lên màn hình chính, từng lớp một. Sự im lặng của ông làm không khí trong phòng nặng hơn, nhưng cũng kỳ lạ là nó giữ cho chúng tôi không vỡ ra.
Bởi vì nếu ông chưa tuyên bố thất bại, thì vẫn chưa thua.
Chúng tôi làm tiếp.
Không ai về.
Không ai nói “để mai”.
Dữ liệu của cú trượt được mổ xẻ ra ngay trong đêm hôm đó.
Không phải kiểu vội vã điên cuồng.
Mà là kiểu tập trung lạnh đến mức ai cũng hiểu: từ giờ trở đi, mọi lỗi nhỏ đều có thể là thứ đứng giữa Yachiyo và Giáng Sinh.
Lớp đệm tín hiệu bị tháo ra thành các khối.
Tôi đánh dấu phần “tích lũy tải cảm xúc” bằng màu đỏ.
Roka đánh dấu chuỗi kích thích trái chiều bằng màu xanh.
Mami, bằng một cách nào đó, vẫn phát hiện ra lỗi mô tả trạng thái trong tài liệu phụ và lẩm bẩm:
“Không được gọi cái này là ngủ đông. Nghe sợ muốn chết.”
Tôi ngẩng lên.
“Vậy gọi là gì?”
“Bảo vệ quá tay đi.”
Roka nhìn cô ấy.
“Không phải thuật ngữ.”
“Nhưng đúng bản chất.”
Tiến sĩ Clark, sau ba giây im lặng, nói:
“Ghi chú nội bộ được.”
Thế là trong bảng phụ, bên cạnh dòng trạng thái kỹ thuật rất đáng ghét kia, Mami thật sự thêm một dòng:
Lớp đệm bảo vệ quá tay.
Không hiểu sao, tôi nhìn dòng đó rồi lại muốn khóc.
Vì đúng là vậy.
Lớp đệm giống tôi của ngày xưa.
Sợ em đau tới mức kéo em khỏi mọi thứ.
Sợ quá tải tới mức dập luôn cả cảm giác sống.
Sợ sai tới mức không cho phép hiện tại được tiếp tục.
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi nói nhỏ, gần như chỉ cho mình nghe:
“Không được như vậy.”
Mami quay sang.
“Hả?”
“Không có gì.”
Tôi cúi xuống viết tiếp.
Nhưng trong đầu vẫn rất rõ.
Không được như vậy.
Không được bảo vệ em bằng cách lấy mất đời sống của em.
Không được cứu em khỏi đau đớn bằng cách tách em khỏi tất cả những thứ đáng để sống.
Không được để nỗi sợ của tôi trở thành thiết kế của cơ thể em.
Đêm càng xuống sâu, dữ liệu càng bắt đầu hiện ra đường.
Lỗi không nằm ở một điểm quá lớn.
Đáng sợ ở chỗ đó.
Nó không phải bức tường.
Không phải sụp nguồn.
Không phải nguồn phụ hỏng.
Không phải mô hình từ Mỹ tôi đem về bị sai.
Mà chỉ là một ngưỡng đánh dấu trong lớp đệm tín hiệu quá bảo thủ.
Một tham số an toàn được đặt để bảo vệ em khỏi quá tải, nhưng lại không phân biệt được “nguy hiểm thật” và “mọi thứ trong cuộc sống đang dồn tới cùng lúc”.
Nếu giảm quá tay, em có thể bị quá tải.
Nếu giữ nguyên, em có thể lại bị kéo xuống trạng thái ngủ đông ngắn.
Chúng tôi cần một đường ở giữa.
Một chỗ mà hệ thống đủ khả năng để đỡ em.
Nhưng không quá sợ tới mức kéo em khỏi thế giới.
Tôi ngồi trước bảng điều khiển, đầu đau âm ỉ.
Mắt khô.
Cổ tay mỏi.
Nhưng lần này, tôi không chạy như người sắp mất tất cả nữa.
Yachiyo đã nói rồi.
Em ở đây.
Đừng quay lại thành chị của ngày xưa.
Tôi hít vào.
Thở ra.
Rồi tiếp tục.
Gần sáng, chúng tôi chạy mô phỏng lại với tham số mới.
Lần một: dao động còn cao.
Lần hai: phản hồi cảm xúc tràn hơi nhanh.
Lần ba: lớp đệm hạ tải nhưng không ngưng hoạt động.
Lần bốn: ổn hơn.
Tôi không dám mừng.
Không ai dám.
Tiến sĩ Clark yêu cầu chạy lại chuỗi kích thích giống cú trượt trước.
Lạnh.
Ấm.
Vị giác.
Xúc giác.
Âm thanh.
Nghỉ mô phỏng thấp.
Tầng đệm rung.
Nhưng không khóa.
Không kéo xuống.
Tôi nhìn đường tín hiệu.
Rồi nhìn Tiến sĩ Clark.
Ông vẫn im.
Cả phòng gần như nín thở chờ ông nói.
Ông kéo thêm một bảng phụ.
Đối chiếu.
Gõ một vài dòng.
Chạy lại đoạn cuối.
Rồi cuối cùng, rất chậm, ông đặt tay xuống mép bàn.
“Chúng ta chưa thua.”
Không ai thở ra ngay.
Như thể câu đó cần thêm một chút thời gian để được tin. Tiến sĩ Clark cũng không lập tức nói tiếp.
Ông vẫn đứng trước bảng đo, tay đặt rất yên trên mép bàn điều khiển. Ánh sáng xanh lạnh từ màn hình hắt lên mắt kính, che mất gần hết biểu cảm của ông. Nhưng không hiểu sao, chính sự bình tĩnh ấy lại khiến tôi thấy lạ.
Không phải kiểu bình tĩnh của một người đã quen với sự cố trong phòng lab.
Cũng không phải kiểu lạnh lùng của một nhà khoa học đang đánh giá xem một thử nghiệm còn cứu được hay không.
Ông nhìn dãy tín hiệu vừa ổn định lại.
Rồi rất khẽ, ánh mắt ông lệch sang màn hình phụ bên cạnh.
Ở đó vẫn còn lưu hình ảnh Yachiyo trước khi tín hiệu của em được đưa về trạng thái nghỉ có . Gương mặt em hơi nhợt đi vì cú trượt vừa rồi, hàng mi còn khép, đầu ngón tay đặt hờ bên mép giường thử nghiệm như thể chỉ cần gọi thêm một lần nữa, em sẽ mở mắt và nói rằng mình không sao.
Tiến sĩ Clark nhìn em.
Chỉ nửa nhịp thôi.
Nhưng trong nửa nhịp ấy, ánh mắt ông không giống đang nhìn một ca thử nghiệm.
Nó giống ánh mắt của người vừa chạm phải một mảnh chuyện rất cũ.
Một mảnh chuyện về một cô gái đã chờ quá lâu.
Một mảnh chuyện về việc có những người, dù thế nào, cũng không nên bị bắt phải chờ thêm nữa.
Tôi không biết vì sao mình lại nghĩ như vậy.
Như thể trong lúc cả chúng tôi còn đang run vì suýt đánh mất cơ hội trước Giáng Sinh, ông đã nhìn thấy một điều gì đó xa hơn cái lỗi trên màn hình. Không phải chắc chắn. Không phải chiến thắng. Chỉ là một con đường vẫn còn đó, và một người tuyệt đối không được phép quay lưng với nó.
Tiến sĩ Clark nhìn bảng đo.
Rồi chớp mắt.
Ánh nhìn ấy biến mất.
Tiến sĩ Clark quay lại bảng đo, giọng vẫn thấp và rõ như mọi khi.
“Chỉ cần chỉnh sửa đúng một chỗ nữa.”
Tôi nhìn ông.
Rồi nhìn bảng đo.
Rồi nhìn dòng mô phỏng vừa ổn định lại sau cú trượt suýt làm cả phòng ngừng thở.
Một chỗ nữa.
Nghe nhỏ.
Nhưng cả chúng tôi đều biết, đôi khi chỉ một chỗ như thế cũng đủ quyết định một mùa đông.
Tôi cúi xuống, đặt tay lên cuốn sổ ghi chú.
Ở mép trang vẫn còn dòng chữ Yachiyo từng nói, được tôi chép lại sau khi em trở về Tsukuyomi:
Em ở đây. Đừng quay lại thành chị của ngày xưa.
Tôi nhìn nó.
Rồi mỉm cười.
Không phải vì hết sợ.
Mà vì lần này, sợ vẫn ở đó, nhưng không còn điều khiển tay tôi nữa.
Tôi cầm bút lên.
Gạch dưới tham số cuối cùng.
Và bắt đầu tiếp tục cuộc chiến.