Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 20
Từ đêm đó trở đi, trong căn phòng của tôi có thêm một chiếc đồng hồ.
Không phải đồng hồ thật.
Không treo trên tường.
Không đặt trên bàn.
Không có kim giây chạy từng tiếng tích tắc làm người ta khó chịu.
Nó chỉ là một dòng chữ nhỏ ở góc phải màn hình chính trong lab, một cột ghi chú được ghim ở đầu bảng theo dõi, một con số rất ngắn nằm dưới ngày tháng trong điện thoại tôi, và cũng là thứ mỗi sáng tôi mở mắt ra đều nhìn thấy trước cả khi nhận ra mình đã ngủ đủ hay chưa.
Còn 10 ngày.
Mười ngày.
Nếu đặt cạnh tám nghìn năm, nó nhỏ tới mức gần như không đáng kể.
Nếu đặt cạnh một năm chúng tôi đã sống bằng những cuộc gọi, những bữa ăn qua màn hình, những lần em hỏi chị ăn chưa, những lần tôi nói mai gặp lại như thể mỗi ngày bình thường đều phải được giữ bằng hai tay nó vẫn ngắn.
Nhưng nếu đặt cạnh Giáng Sinh, cạnh một lời hẹn vừa được nói ra sau bao nhiêu lần không dám gọi tên, thì mười ngày bỗng trở thành thứ làm cả phòng lab thở nhanh hơn một chút.
Không ai nói thẳng điều đó.
Tiến sĩ Clark chắc chắn không.
Ông chỉ thêm một dòng vào bảng tiến độ:
Target: Christmas deployment window.
Không hoa mỹ.
Không cảm xúc.
Không chữ nào thừa.
Nhưng chỉ cần ông gõ dòng ấy ra, cả nhóm đã hiểu.
Từ giờ trở đi, mọi thứ không còn là “nếu kịp thì tốt”.
Mà là phải cố tới mức có thể nhìn thẳng vào ngày đó mà không thấy mình đang tự lừa dối bản thân.
Mami là người dán thêm một tờ giấy note màu hồng bên cạnh dòng chữ nghiêm túc của Tiến sĩ Clark.
Trên đó viết:
Không được làm túi pin xấu đi trong 10 ngày cuối.
Roka nhìn tờ giấy ấy đúng ba giây.
Rồi rất bình tĩnh lấy bút gạch dưới chữ “không được”.
“Ít nhất câu này đúng.”
Tôi nhìn hai người họ, rồi nhìn bảng dữ liệu phía dưới, nơi các dòng như tầng đệm xúc giác, giải mã phản hồi vi mô, giấc ngủ mô phỏng, ổn định nhiệt mùa đông, đồng bộ mơ ngắn đang nằm chen chúc nhau.
Không hiểu sao, tôi lại bật cười.
Cười xong, mắt hơi cay.
Có lẽ vì chỉ còn mười ngày.
Có lẽ vì chúng tôi đang chạy nhanh tới mức ngay cả chuyện một chiếc túi pin có nên đẹp hay không cũng được đặt ngang hàng với những dòng kỹ thuật khô khốc, như thể đó là điều hiển nhiên.
Và có lẽ, chính điều đó mới làm tôi thấy tất cả đang thật sự hướng về một cuộc sống thật sự.
Một cuộc sống mà ở đó, Yachiyo không chỉ được đưa ra khỏi Tsukuyomi như một phép thử thành công.
Mà là được chọn túi.
Được quàng khăn.
Được chạm vào thìa.
Được nghĩ xem Giáng Sinh mặc gì.
Được ngủ.
Được mơ.
Được sống với những thứ nhỏ đến mức người bình thường chẳng ai biết phải quý chúng thế nào.
Ngày đầu tiên của mười ngày cuối, chúng tôi bắt đầu bằng xúc giác.
Thuật toán từ Mỹ được đưa vào hệ thống chính, rồi bị Tiến sĩ Clark bắt tháo ra thành từng lớp lần nữa.
“Không được tin một thứ chỉ vì nó vừa làm chúng ta khóc.”
Ông nói.
Tôi đang uống nước thì khựng lại.
Mami ngồi bên cạnh lập tức quay sang nhìn tôi với vẻ mặt rất rõ ràng: Ồ, câu này nhắm vào ai thì biết rồi đó.
Tôi giả vờ không thấy.
Roka thì ghi vào bảng trắng:
Xúc giác chính xác: kiểm tra lại trong điều kiện ít cảm xúc trước.
Mami nhìn dòng đó, nhướng mày.
“Ít cảm xúc là sao? Bảo Iroha đừng để Yaccho chạm vào tóc cậu ấy nữa à?”
Tôi đặt cốc nước xuống.
“Mami.”
“Gì?”
“Cậu muốn bị cấm khỏi phòng lab không?”
“Không.”
Mami giơ hai tay đầu hàng, nhưng rõ ràng là vẫn cười.
Yachiyo, đang kết nối qua tablet ở góc bàn để nghe họp, nghiêng đầu rất nghiêm túc.
“Vậy em cần danh sách những thứ ít cảm xúc để chạm trước ạ?”
Cả phòng im đi đúng một giây.
Tôi quay sang nhìn màn hình.
“Em hỏi thật à?”
“Vâng.”
Em gật đầu.
“Em đang hợp tác mà.”
Tiến sĩ Clark, người đáng lẽ nên là người nghiêm túc nhất phòng, lại rất bình tĩnh đáp:
“Thìa. Vải cotton. Ly nhựa. Mặt bàn. Sau đó mới tới tóc.”
Yachiyo lập tức ghi chú.
Mami che miệng cười đến run vai.
Roka nhắm mắt như đang cố rời linh hồn khỏi căn phòng này.
Còn tôi thì chỉ biết chống tay lên trán.
Không phải vì mệt.
Mà vì cuộc đời tôi thật sự đã đi tới chỗ Tiến sĩ Clark chính miệng xếp “tóc của Iroha” vào thang đo xúc giác cảm xúc cao.
Ngày thứ hai, chúng tôi kiểm tra vị giác.
Pudding vị sữa lại xuất hiện trên bàn.
Tất nhiên.
Không ai đề xuất món khác nữa.
Tới mức tôi bắt đầu nghi ngờ pudding đã trở thành chuẩn tham chiếu chính thức của dự án.
Yachiyo cầm thìa, múc một miếng rất nhỏ, đưa vào miệng.
Cả phòng gần như nín thở.
Em im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Rồi đôi mắt sáng lên.
“Ngon hơn lần trước.”
Tôi lập tức nhìn bảng chỉ số.
Không đỏ.
Không rung bất thường.
Phản hồi vị giác ổn.
Nhiệt độ ổn.
Tầng cảm xúc có dao động, nhưng không tràn vào lõi.
Mami vỗ tay rất khẽ.
“Pudding qua ải.”
Roka ghi vào log:
Vị giác: pudding sữa cải thiện.
Tôi nhìn dòng đó, không biết nên cười hay khóc trước.
Yachiyo thì rất nghiêm túc hỏi:
“Lần sau cho em thử vị caramel được không ạ?”
Tiến sĩ Clark nhìn em.
Rồi nhìn tôi.
Rồi lại nhìn log.
“Sau khi chạy lại bộ kiểm tra cơ bản.”
Yachiyo gật đầu rất ngoan.
“Vâng.”
Rồi quay sang tôi, nói nhỏ nhưng không hề nhỏ tới mức người khác không nghe thấy:
“Em sẽ được ăn caramel trước Giáng Sinh.”
Mami lại cười.
Tôi thì giả vờ chỉnh thông số.
Ngày thứ ba, chúng tôi thử giấc ngủ mô phỏng lần đầu ở mức thấp.
Không phải ngủ thật.
Chưa.
Chỉ là một đoạn nghỉ có cấu trúc, nơi ý thức của Yachiyo được đưa qua một lớp dữ liệu mềm hơn, thay vì chỉ giảm tải và chờ khởi động lại.
Tôi căng thẳng hơn mọi lần.
Có lẽ vì chuyện này không còn là chạm, ăn, đi bộ hay chịu lạnh nữa.
Nó chạm vào thứ rất riêng tư trong một con người.
Giấc ngủ.
Cái quyền được buông mình ra.
Cái quyền được không phải tỉnh táo để tồn tại.
Yachiyo nằm trong khoang thử nghiệm , mắt nhìn lên trần, tay phải đặt trên bụng, tay trái cầm một góc chăn như thể cần một thứ gì đó để biết mình vẫn ở đây.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu em mơ thấy gì kỳ lạ thì sao?”
Tôi cố cười.
“Thì kể chị nghe.”
“Nếu em mơ thấy Bình Thường biết nói thì sao?”
“Vậy chị sẽ ghi vào log là giấc mơ hoạt động quá tốt.”
Mami ở bên cạnh suýt bật cười thành tiếng.
Roka nghiêm túc ghi chú thêm: giấc mơ nội dung bất thường vẫn là dữ liệu có giá trị.
Yachiyo quay mặt đi một chút.
“Em nghĩ Bình Thường sẽ nói chuyện rất vô trách nhiệm.”
“Chị đồng ý.”
“Và nó sẽ hỏi tại sao mọi người cứ nhìn nó như biểu tượng cảm xúc.”
“Vì nó đúng là biểu tượng cảm xúc.”
Yachiyo cười.
Một nụ cười nhỏ thôi.
Nhưng đủ làm tôi bình tĩnh hơn một chút trước khi nhấn nút bắt đầu.
Đợt nghỉ mô phỏng kéo dài ba phút.
Ba phút nghe rất ngắn.
Nhưng với tôi, nó dài đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi.
Chỉ số ổn.
Sóng ý thức giảm xuống.
Tầng dữ liệu mềm bắt đầu tự sắp xếp.
Không có cảnh báo đỏ.
Không có đứt nhịp.
Khi Yachiyo mở mắt lại, em nhìn trần một lúc.
Rồi chớp mắt.
“Em thấy một cái cầu thang.”
Tôi khựng lại.
“Cầu thang?”
“Vâng.”
Em nhíu mày, như đang cố giữ lại thứ vừa tan đi khỏi tay mình.
“Không rõ lắm. Chỉ là một cái cầu thang có ánh nắng. Em không đi lên. Nhưng em biết mình đang đứng ở đó.”
Tôi không nói gì ngay.
Vì không biết nói gì.
Một cái cầu thang có nắng.
Một hình ảnh đơn giản đến mức gần như chẳng có gì để phân tích.
Vậy mà chỉ riêng việc em dùng từ thấy thôi, tôi đã phải cúi xuống nhìn bảng điều khiển thêm một chút để mắt mình không lộ ra quá rõ.
Yachiyo nhìn tôi.
“Đó có tính là mơ không ạ?”
Tôi hít vào.
Rồi mỉm cười.
“Có lẽ là bắt đầu.”
Em im đi.
Rồi nhỏ giọng:
“Bắt đầu nghe hay ghê.”
Ngày thứ tư, stream của Yachiyo trở nên nguy hiểm.
Không phải nguy hiểm theo nghĩa kỹ thuật.
Mà là nguy hiểm cho khả năng giữ bí mật của chính em.
Tôi biết vì hôm đó, sau khi chạy liên tục tám tiếng ở lab, tôi mở stream lưu lại trong lúc ăn tối muộn. Đáng lẽ chỉ định nghe giọng em như mọi khi để đầu óc đỡ vỡ ra. Nhưng càng nghe, tôi càng nhận ra có gì đó bất thường.
Yachiyo hôm đó vui quá.
Rất rõ.
Không phải kiểu streamer vui vì phải giữ không khí.
Mà là vui từ bên trong, vui tới mức mắt sáng hơn, giọng mềm hơn, mấy lần đọc chat bị lỡ cười trước khi kịp đáp.
Khung chat cũng nhận ra ngay.
Yaccho hôm nay có gì đó khác nha.
Cười nhiều quá đáng luôn.
Có chuyện vui à?
Đang yêu thật rồi đúng không???
Tôi đang uống canh thì suýt sặc.
Yachiyo nhìn thấy bình luận cuối.
Em dừng đúng một nhịp.
Rồi chống cằm, nghiêng đầu, cười rất mỏng.
“Bí mật.”
Khung chat nổ ngay.
Tôi đặt thìa xuống, nhắm mắt.
Không ổn.
Rất không ổn.
Một phút sau, fan tiếp tục hỏi:
Nếu Yaccho có người yêu thì sẽ gọi người đó là gì?
Tôi linh cảm không lành.
Linh cảm của tôi đúng.
Yachiyo đọc xong câu đó, chớp mắt.
Rồi bằng một giọng cực kỳ vô tội, em nói:
“Chắc là… chị?”
Tôi thật sự phải đặt bát xuống.
Trong stream, khung chat phát điên tập thể.
CHỊ????
ỦA???? IRO PPPP ???
GIRL LOVE HẢ???
YACCHO VỪA NÓI CHỊ ĐÚNG KHÔNG?
Yachiyo, thay vì cứu vãn tình hình, lại hơi đỏ tai.
Rồi cười.
“Không có gì đâu.”
Không có gì.
Lần thứ bao nhiêu rồi em nói câu đó với vẻ mặt hoàn toàn không có sức thuyết phục.
Tôi ngồi trước màn hình phụ, vừa mệt, vừa buồn cười, vừa thấy tim mình bị một thứ rất mềm chạm vào.
Bởi vì em vui thật.
Vui tới mức không giấu kín được.
Vui tới mức cuộc sống riêng đang bắt đầu rò rỉ ra khỏi từng câu nói, từng cái nhìn, từng lần lỡ miệng.
Tối đó, tôi gọi em.
Yachiyo vừa bắt máy đã nhìn mặt tôi rồi nói ngay:
“Chị xem stream rồi đúng không?”
“Ừ.”
“Đoạn nào?”
“Đoạn em gọi người yêu tương lai là ‘chị’.”
Yachiyo ôm gối im phăng phắc.
Tôi nhìn em.
Em nhìn tôi.
Rồi rất chậm, em kéo gối lên che nửa mặt.
“Em lỡ miệng.”
“Ừ.”
“Không phải cố tình.”
“Ừ.”
“Fan suy diễn quá thôi.”
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em đỏ tai tới mức nhìn qua màn hình cũng thấy.”
Em lập tức cúi thấp hơn.
“Chị xấu tính.”
Tôi cười.
Không trêu thêm.
Vì thật ra tôi cũng chẳng khá hơn em bao nhiêu.
Cùng lúc đó, tôi nghĩ Mami và Roka cũng phát hiện ra.
Không phải do tôi kể.
Tất nhiên là không.
Mà vì do tôi thấy hai cậu ấy nhắn tin với nhau gì đó trong group chat và thêm nữa là Mami vốn có một tài năng rất đáng sợ là nghe được những chuyện không ai trực tiếp nói với mình.
Chiều hôm sau, khi tôi vừa bước vào lab, cậu ấy đã quay ghế lại, chống cằm, nở một nụ cười nguy hiểm.
“Iroha.”
Tôi khựng lại ngay cửa.
“Gì?”
“Dạo này Yaccho trên stream vui ghê ha.”
Tôi đặt túi xuống.
“Ừ. Cũng tốt mà.”
“Fan còn nghi em ấy đang yêu.”
Tôi mở laptop.
“Fan lúc nào chẳng suy diễn.”
Roka ngồi ở bàn bên cạnh, không ngẩng lên nhưng rất bình tĩnh nói:
“Nhưng ít ra lần này họ đúng.”
Tôi đứng hình.
Mami vỗ tay cái bốp.
“Đó! Roka cũng nói vậy.”
“Cậu đừng kéo Roka vào.”
“Không cần kéo.”
Roka lật thêm một trang tài liệu.
“Tớ tự đi vào.”
Tôi nhìn hai người họ.
Rồi quyết định quay sang bật máy như thể nếu làm việc đủ nhanh, cuộc trò chuyện này sẽ tự biến mất.
Nó không biến mất.
Mami lăn ghế tới gần hơn.
“Vậy gọi ‘chị’ là sao?”
Tôi đóng laptop lại ngay sau khi vừa mở.
“Mami.”
“Gì?”
“Cậu muốn bị cấm khỏi phòng lab vĩnh viễn không?”
“Không.”
“Vậy đừng hỏi.”
Mami nhìn tôi.
Rồi cười tới mức vai run.
“Được rồi được rồi. Tớ không hỏi nữa.”
Cô ấy quay đi được đúng ba giây.
Rồi nói thêm:
“Nhưng nếu Yaccho cần cố vấn cách giấu đang yêu trên stream, tớ có thể giúp.”
Roka thở dài.
“Cậu ấy không nên làm cố vấn. Cậu ấy sẽ làm nó lộ hơn nữa đấy.”
“Ê.”
Tôi cúi đầu xuống bàn.
Đúng là mười ngày cuối trước Giáng Sinh.
Ngay cả việc bị trêu cũng có cảm giác gấp hơn thường ngày.
Nhưng những ngày ấy không chỉ có vui.
Càng gần mốc, cơ thể càng bắt đầu hiện ra những lỗi sâu hơn.
Không nhiều.
Nhưng đủ để không ai dám thở quá mạnh.
Tầng đệm xúc giác mới hoạt động tốt, nhưng đôi khi nó xử lý quá chậm nếu cùng lúc có nhiều lớp tín hiệu tinh vi.
Yachiyo chạm vào tóc tôi thì ổn hơn.
Cầm ly nước ấm thì ổn.
Ăn pudding thì quá ổn.
Nhưng nếu sau đó chuyển ngay sang đi bộ ngoài trời lạnh, rồi quay lại phòng ấm, rồi chạm vào vải mềm, hệ thống thỉnh thoảng xuất hiện một lỗi rất nhỏ.
Không đỏ.
Không nguy hiểm ngay.
Chỉ là một nhịp trễ.
Ban đầu, tôi nghĩ đó là trễ xử lý thông thường.
Cho tới ngày thứ sáu.
Hôm ấy còn đúng bốn ngày.
Không.
Chính xác hơn là hết ngày đó, sẽ còn ba.
Cái đồng hồ đếm ngược trong lab vẫn hiện rất rõ:
Còn 04 ngày.
Chúng tôi chạy một bài kiểm tra tổng hợp.
Không dài.
Nhưng phức tạp.
Yachiyo ra ngoài trong cơ thể nâng cấp, đi một vòng ngắn trong phòng điều kiện lạnh, chạm vào tay nắm cửa bọc vải, cầm ly cacao ấm, ngồi xuống ghế, nghe một đoạn nhạc nhỏ, rồi tiến vào giai đoạn nghỉ mô phỏng ngắn để xem ý thức tự sắp xếp lại sau nhiều lớp kích thích khác nhau.
Mọi thứ ban đầu ổn.
Ổn tới mức tôi đã hơi thả lỏng.
Chỉ một chút thôi.
Yachiyo ngồi trên ghế, hai tay ôm ly cacao ấm, mắt hơi lim dim.
“Em buồn ngủ à?”
Tôi hỏi.
“Không biết.”
Em đáp khẽ.
“Cảm giác giống… em hơi yếu đi.”
Tôi nhìn chỉ số.
Tầng đệm tín hiệu đang hoạt động.
Sóng ý thức hạ xuống.
Trong ngưỡng.
“Được rồi. Nếu khó chịu thì nói chị ngay nhé.”
“Vâng.”
Em cười rất nhỏ.
“Chị cứ nhìn như vậy em sẽ khó ngủ lắm.”
Tôi bật cười.
“Em còn chưa được phép ngủ thật trong bài kiểm tra này.”
“Vậy em giả vờ ngủ.”
“Không được.”
“Chị khó tính quá.”
“Đối tượng thử nghiệm chuyên nghiệp thì hợp tác đi.”
“Vâng, thưa chị.”
Cả phòng vốn đang căng mà Mami vẫn suýt cười.
Tôi cũng cười.
Và có lẽ chính vì nụ cười ấy, chính vì mọi thứ trông vẫn còn ổn, chính vì chỉ còn mười ngày mà hy vọng đã trở nên gần tới mức có thể làm người ta chủ quan trong đúng một giây nên khi Yachiyo bỗng im hẳn đi, tôi mất nửa nhịp để nhận ra.
“Yachiyo?”
Không trả lời.
Đầu em hơi cúi xuống.
Ly cacao vẫn nằm trong tay.
Mắt nhắm lại.
Trông như ngủ.
Rất giống ngủ.
Nhưng có gì đó hơi sai.
Tôi nhìn màn hình.
Sóng ý thức hạ thấp quá nhanh.
Tầng đệm tín hiệu không đỏ.
Không báo lỗi.
Nhưng nó đang khóa lại một phần.
Không phải chế độ nghỉ mô phỏng.
Không phải ngủ.
Mà là một trạng thái trôi xuống quá sâu, quá nhanh, như thể hệ thống đã quyết định rằng để bảo vệ lõi khỏi quá nhiều lớp kích thích cùng lúc, nó sẽ tự kéo em vào một vùng tạm ngắt ngắn.
Tôi lạnh cả người.
“Tiến sĩ Clark.”
Ông đã bước tới trước khi tôi gọi hết câu.
Mami đứng phắt dậy.
Roka lập tức kéo log tín hiệu phụ.
“Yachiyo.”
Tôi gọi lại.
“Yachiyo.”
Lần này lớn hơn.
Không có phản hồi.
Không phải biến mất.
Không phải đứt.
Không phải giống mười tám tiếng.
Nhưng cũng không bình thường.
Trên màn hình, dòng trạng thái mới hiện lên rất ngắn.
Signal buffer induced short hibernation state.
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Tim đập mạnh .
Ngủ đông.
Ngắn.
Ngoài dự kiến.
Cả phòng lab vừa mới cười cách đây chưa đầy một phút bỗng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng ly cacao chạm rất khẽ vào lòng bàn tay em.
Bốn ngày trước Giáng Sinh.
Và lỗi mới cuối cùng cũng lộ mặt.