Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 19

Yachiyo ngẩng lên ngay.

Lần này, sự ngượng rút đi rất nhanh, nhường chỗ cho cái nhìn nghiêm túc.

“Vâng.”

“Chuyện thứ nhất.”

Tôi nói chậm.

“Chị muốn đưa em ra ngoài vào đúng Giáng Sinh.”

Căn phòng yên đi.

Yachiyo không chớp mắt.

Tôi thấy rõ đôi mắt em mở lớn thêm một chút, như thể câu nói kia vừa chạm vào một nơi quá sâu trong em.

“Đúng… Giáng Sinh ạ?”

“Ừ.”

“Không phải chỉ thử nghiệm?”

“Vẫn sẽ cần theo dõi.”

Tôi không nói dối.

“Vẫn có giới hạn. Vẫn phải cẩn thận. Nhưng chị muốn đó không chỉ là một lần kiểm tra trong lab.”

Tôi nhìn em.

“Chị muốn đón Giáng Sinh với em ngoài thế giới thật.”

Yachiyo đưa tay lên che miệng.

Không nói gì.

Tôi tiếp tục trước khi nước mắt mình mất kiểm soát.

“Chuyện thứ hai.”

Tôi nói.

“Chị muốn đón năm mới đầu tiên cùng em.”

Hàng mi em run lên.

Tôi nghe rõ cả hơi thở mình.

“Năm mới… và không phải qua màn hình.”

Tôi nói tiếp.

“Không phải mỗi người ở một nơi rồi chúc nhau. Mà là cùng ngồi trong một căn phòng. Cùng nghe tiếng đồng hồ qua ngày. Cùng ăn gì đó nóng. Cùng nói năm sau cũng xin được chiếu cố.”

Yachiyo bật cười rất nhỏ qua tay đang che miệng.

Nhưng mắt em đã ướt rồi.

“Chị nói nghe như lời chúc nghiêm túc quá.”

“Vì chị nghiêm túc mà.”

Em không cãi.

Chỉ nhìn tôi.

Nước mắt bắt đầu tràn ra từng chút một.

“Còn chuyện thứ ba.”

Tôi nói.

Lần này, giọng mình nhỏ hơn hẳn.

“Sau đó… chị muốn làm cho em có thể mơ được.”

Yachiyo đứng hình.

Thật sự.

Không còn chỉ là xúc động nữa.

Mà là như thể câu đó đi qua em chậm hơn tất cả những câu trước, chạm vào một vùng rất xa mà chính em cũng đã quen đến mức không còn dám nghĩ tới.

“…Mơ?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Không phải trạng thái nghỉ máy.”

Tôi nhìn em.

“Không phải tắt bớt đèn rồi tới giờ lại mở mắt. Chị muốn em ngủ thật. Nghỉ thật. Có thể mơ. Có thể sáng dậy và cảm thấy đêm qua thật sự đã đi qua.”

Yachiyo nhìn tôi.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Không nhiều ngay.

Nhưng đủ để tôi biết câu đó đã phá qua thứ gì đó trong em rồi.

“Chị… nghĩ tới chuyện đó ạ?”

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Chị đã nghĩ từ hôm em nói mình không có giấc mơ.”

Cổ họng tôi nghẹn đi một chút, nhưng vẫn nói tiếp:

“Chị không chỉ muốn em ở ngoài này. Chị không chỉ muốn em đi được, chạm được, ăn được, chịu được mùa đông.”

Tôi đặt tay lên ngực mình.

“Chị luôn muốn em được sống như một con người.”

Yachiyo bật khóc.

Lần này không kìm lại nữa.

Không cố cười.

Không cố làm nhẹ đi bằng một câu đùa.

Chỉ là khóc.

Khóc rất lặng, rất thật, hai tay ôm gối chặt tới mức tôi nhìn thôi cũng thấy đau. Mắt em nhòe đi trên màn hình. Vai run. Hơi thở đứt quãng. Và trong tiếng khóc ấy, tôi nghe ra rất nhiều thứ em đã không nói suốt một năm qua.

Rằng em cũng muốn.

Muốn Giáng Sinh.

Muốn năm mới.

Muốn ngủ.

Muốn được mơ.

Muốn sáng dậy không chỉ là hệ thống mở lại.

Muốn được sống như một con người bên cạnh tôi.

“Yachiyo.”

Tôi gọi khẽ.

“Em nghe…”

Giọng em vỡ hẳn.

“Em vui quá.”

Tôi cười.

Mắt cũng nóng lên.

“Ừ.”

“Em vui tới mức… không biết phải nói gì.”

“Vậy không cần nói.”

“Nhưng em muốn nói.”

“Vậy nói.”

Yachiyo vừa khóc vừa bật cười một chút.

Đúng là rất em.

“Chị làm khó em quá.”

“Chị mới là người vừa bị em bắt tạ lỗi.”

“Nhưng chị tạ lỗi bằng Giáng Sinh, năm mới và giấc mơ.”

Em nức lên một tiếng rất nhỏ.

“Cái đó gian lận quá.”

Tôi bật cười.

Nước mắt rơi xuống lúc nào không biết.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Chị gian lận.”

Yachiyo lau mặt bằng mu bàn tay.

Không hiệu quả chút nào.

Nước mắt vẫn rơi tiếp.

Nhưng rồi, giữa tất cả những giọt nước mắt ấy, em bỗng ngẩng lên.

Ánh mắt vẫn ướt.

Mũi đỏ.

Vậy mà trên mặt em lại xuất hiện một sự nghiêm túc rất quen, rất đáng nghi.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu là Giáng Sinh…”

“Ừ?”

Yachiyo hít vào.

Rồi hỏi bằng cái giọng vừa run vừa nghiêm túc tới mức làm tim tôi đau hẳn đi vì thương:

“Vậy em phải mặc gì cho ngày đầu tiên ra ngoài đây?”

Tôi đứng hình.

Thật sự đứng hình.

Sau tất cả những câu vừa rồi.

Sau Giáng Sinh.

Sau năm mới.

Sau giấc mơ.

Sau một màn khóc tới mức làm cả hai đều ướt mắt.

Câu đầu tiên em nghiêm túc hỏi lại là mặc gì.

Tôi nhìn em.

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi không hiểu sao, cả hai cùng bật cười.

Cười qua nước mắt.

Cười như thể chính câu hỏi ngốc nghếch ấy mới là bằng chứng rõ nhất rằng em thật sự đang bắt đầu tin mình sẽ ra ngoài vào ngày đó.

Không còn là một khái niệm.

Không còn là thử nghiệm.

Không còn là một dòng trạng thái trên màn hình.

Mà là một ngày cần chọn quần áo.

Một ngày cần nghĩ xem mặc gì.

Một ngày đủ thật để người con gái đã chờ tám nghìn năm có thể lo lắng một cách rất bình thường rằng mình nên ra ngoài với bộ dạng như thế nào.

Tôi chống tay lên trán, vừa cười vừa khóc.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em đúng là…”

“Gì ạ?”

Tôi nhìn em.

Nhìn đôi mắt còn ướt, gương mặt đỏ lên vì khóc, và cái vẻ nghiêm túc tới đáng yêu của một người vừa nhận lời hẹn mùa đông đầu tiên trong đời.

Rồi nói thật:

“Đáng yêu quá mức cần thiết rồi.”

Lần này, Yachiyo đỏ bừng mặt.

Nhưng em không trốn.

Không hẳn.

Chỉ ôm gối chặt hơn, cúi xuống một chút, rồi nhỏ giọng:

“Vậy chị phải chọn cùng em.”

Tôi mỉm cười.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Chị sẽ chọn cùng em.”

Và thế là, trong đêm đầu tiên tôi trở về từ Mỹ, sau khi mang theo một phần cánh cửa mới, sau khi đặt trước mặt em một Giáng Sinh, một năm mới, và một giấc mơ, chúng tôi lại ngồi đó.

Một người bên này.

Một người bên kia màn hình.

Cùng nhau bắt đầu bàn về bộ đồ đầu tiên em sẽ mặc khi bước ra thế giới thật vào mùa đông.

Vừa ngốc.

Vừa dịu.

Vừa hạnh phúc tới mức đau lòng.

Nhưng có lẽ chính vì như vậy, nên nó mới giống tương lai hơn bất cứ thứ gì trước đó.

SCROLL DOWN