Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 17

Ý nghĩ ấy vừa hiện ra trong đầu, cơ thể tôi đã đi trước cả suy nghĩ.

Tôi gom dữ liệu.

Đóng gói mô hình.

Mã hóa lại tất cả.

Chạy kiểm tra tương thích.

Kéo từng cụm thuật toán qua kênh bảo mật của hệ thống Tsukuyomi như thể chỉ cần chậm thêm một giây thôi, thứ vừa mở ra trước mắt tôi sẽ nguội đi mất.

Tất nhiên, lý trí vẫn biết điều đó không đúng.

Một mô hình đã lưu thì sẽ không tự biến mất chỉ vì tôi nghỉ thêm vài tiếng. Một thuật toán đã kiểm tra qua nhiều lớp thì sẽ không đột nhiên hết giá trị chỉ vì màn đêm ở Mỹ trôi thêm một đoạn. Khoa học không vận hành bằng nhịp tim của một người đang nhớ người yêu.

Nhưng con người thì có.

Và tôi lúc đó, đáng tiếc thay, vẫn là con người.

Nhóm bên Mỹ có người khuyên tôi nên nghỉ.

Có người bảo ít nhất cũng phải chạy thêm một lớp xác nhận độc lập.

Có người rất lịch sự đặt một ly cà phê xuống cạnh tay tôi, rồi sau đó phát hiện ra tôi đã quên uống nó suốt bốn mươi phút.

Tôi cảm ơn.

Gật đầu.

Nghe.

Nhưng tay vẫn không dừng lại.

Không phải vì tôi không hiểu thận trọng là cần thiết.

Không phải vì tôi đã bị hy vọng làm mờ mắt tới mức quên hết mọi giới hạn.

Mà vì tôi biết rõ thứ này không thể nằm yên trong máy chủ thêm một đêm chỉ để được gọi là “an toàn hơn một chút” trên giấy.

Ở bên kia thế giới, em đang chờ.

Không phải chờ một báo cáo.

Không phải chờ một file đính kèm.

Không phải chờ một dòng kết luận sạch sẽ trong email.

Mà chờ một cơ hội để chạm lại vào cuộc sống bằng chính cảm giác của mình.

Chờ được ôm một người mà không phải sợ chính tình yêu của mình đổ vào cơ thể quá nhanh.

Chờ được sống như một con người.

Đến khi mô hình cuối cùng được đưa vào môi trường thử của Tsukuyomi, trời bên ngoài nước Mỹ đã tối hẳn.

Ngoài cửa kính, đèn thành phố xa lạ rải thành từng vệt sáng. Tuyết mỏng phủ lên mép cửa sổ, không đủ dày để gọi là bão, nhưng đủ để nhắc tôi rằng nơi này đang ở rất xa nhà.

Còn ở phía em, chắc đã gần sáng.

Múi giờ vẫn tiếp tục làm điều rất phiền phức của nó: biến mỗi bước tôi tiến lên thành một thứ không biết nên gọi là đêm của tôi hay bình minh của em.

Tôi nhìn đồng hồ.

Rồi nhìn mô hình đã nạp xong.

Rồi lại nhìn danh sách kiểm tra.

Tầng đọc sâu: hoàn tất.

Phân lớp xúc giác: tương thích.

Bộ đệm cảm xúc: chạy được trong môi trường thử.

Kênh chuyển tiếp về Tsukuyomi: ổn định.

Không đỏ.

Không lỗi.

Không có bất cứ lý do nào đủ lớn để tôi tiếp tục đứng đây mà không gọi cho em.

Thế nên tôi gọi.

Chuông đổ chưa tới hai tiếng, Yachiyo đã bắt máy.

Màn hình hiện lên gương mặt còn ngái ngủ của em.

Tóc hơi rối, mắt mở không hết, chăn kéo tới tận cằm. Nhìn kiểu gì cũng giống một người vừa bị lôi dậy khỏi giấc ngủ ngon của mình.

Nhưng chỉ vừa thấy mặt tôi, em đã ngồi thẳng hơn.

“Chị Iroha?”

Giọng em vẫn còn mềm.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Tôi im một chút.

Không biết bắt đầu từ đâu.

Có lẽ vì nếu nói “chị tìm được rồi” thì quá sớm.

Nếu nói “có thể được” thì quá yếu.

Nếu nói “mình thử ngay nhé” thì lại quá giống một người vừa quên mất chính mình đã dặn bản thân phải cẩn thận.

Nhưng Yachiyo nhìn tôi.

Chỉ nhìn thôi.

Rồi như mọi lần, em đọc được phần quan trọng nhất trước cả khi tôi nói ra.

“Có tin tốt ạ?”

Tôi bật cười rất khẽ.

Mắt tự nhiên nóng lên.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Có thể là tin rất tốt.”

Yachiyo chớp mắt.

Lần này, cơn buồn ngủ trong mắt em rút đi rất nhanh.

“Là phần xúc giác?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Chị tìm được cách tách nó ra.”

Tôi dừng một chút, cố chọn chữ cho đúng.

“Không phải tách cảm giác khỏi em. Mà là tách những lớp nó mang theo trước khi đổ vào lõi chính.”

Yachiyo im lặng.

Tôi biết câu đó nghe rất kỹ thuật.

Nhưng em vẫn nghe rất chăm chú, như thể chỉ cần tôi nói chậm hơn một chút, em có thể đi cùng tôi tới tận chỗ mô hình ấy đang sáng lên trong máy chủ.

Tôi nói tiếp:

“Ví dụ như khi em chạm vào tóc chị.”

Mi mắt em khẽ rung.

Chỉ một cái chạm rất nhỏ trong ký ức ấy thôi, vậy mà cả hai đều nhớ.

Nhớ cái khoảnh khắc đầu ngón tay em đặt lên tóc tôi, hệ thống rung lên, và em lập tức rụt tay lại rồi hỏi bằng cái giọng làm tôi đau đến tận bây giờ:

Em làm sai ạ ?

“Lần đó hệ thống không chỉ nhận ‘mềm’ hay ‘ấm’.” Tôi nói. “Nó còn nhận cả phần cảm xúc đi theo. Ký ức. Ý nghĩa. Sự gần gũi. Tất cả đổ vào quá nhanh, nên lõi bị quá tải.”

Yachiyo nhìn tôi rất lâu.

“Vậy bây giờ…?”

“Bây giờ chị có cách để nó hiểu từng lớp trước.”

“Để cơ thể biết đó là nhiệt độ, là áp lực, là mềm, là da, là tóc… trước khi ý thức của em phải ôm hết những thứ còn lại.”

Nói ra xong, chính tôi cũng thấy câu ấy giống một lời cầu xin hơn là giải thích kỹ thuật.

Bởi vì đó là điều tôi muốn nhất.

Không phải xóa đi cảm xúc của em.

Không phải làm em chạm vào tôi mà không thấy rung động.

Không phải khiến tình yêu trở nên vô hại như một mẫu dữ liệu đã khử nhiễu.

Tôi chỉ muốn cơ thể của em có đủ thời gian để đón lấy nó.

Từng lớp một.

Dịu hơn.

Đúng hơn.

Không đau như bị ném vào đời sống quá nhanh.

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi nhỏ giọng:

“Vậy là… em có thể chạm vào chị mà không làm hệ thống đau nữa ạ?”

Câu đó làm mắt tôi nóng lên lần nữa.

Không phải “không làm em đau”.

Mà là “không làm hệ thống đau”.

Đến tận lúc này, em vẫn có thói quen đặt mình sau mọi thứ.

Sau cơ thể.

Sau hệ thống.

Sau dữ liệu.

Sau cả nỗi sợ của tôi.

“Chị chưa dám nói chắc.”

Tôi đáp.

“Nhưng chị muốn thử. Ngay trong Tsukuyomi.”

Yachiyo không hỏi thêm.

Không hỏi tỷ lệ.

Không hỏi có nguy hiểm không.

Không hỏi nếu thất bại thì sao.

Em chỉ nhìn tôi thêm một nhịp nữa.

Rồi gật đầu.

“Vâng.”

Chỉ một chữ thôi.

Tin cậy đến mức làm tôi sợ.

Chúng tôi vào Tsukuyomi ngay sau đó.

Nói là “vào” nghe rất đơn giản, nhưng thật ra lúc nào cũng giống như đứng trước một mặt nước tối và phải tự thuyết phục bản thân rằng phía dưới nó không phải vực sâu.

Giao diện khởi động.

Tầng đồng bộ mở.

Thuật toán mới được nạp vào lớp thử nghiệm.

Tôi kết nối qua thiết bị hỗ trợ từ phòng lab bên Mỹ, còn Yachiyo đứng ở đầu bên kia, trong không gian ảo đã giữ em sống suốt rất lâu.

Tsukuyomi yên tĩnh đến lạ.

Không phải yên bình.

Mà là thứ yên lặng của một sân khấu trước khi đèn bật.

Không gian xung quanh chúng tôi trải ra thành một vùng ánh sáng xanh rất nhạt. Xa hơn là những đường dữ liệu mỏng như chỉ, nối rồi tan, tan rồi nối, giống như bầu trời ở đây chưa bao giờ thật sự có mây nhưng vẫn cố bắt chước cảm giác rộng lớn của một thế giới.

Tôi đã vào Tsukuyomi rất nhiều lần.

Có lúc để kiểm tra.

Có lúc để gọi em.

Có lúc chỉ vì nửa đêm nhớ em quá mà không muốn thừa nhận mình đang yếu lòng đi một chút.

Nhưng hôm nay, nơi này khác.

Không phải vì nó thay đổi.

Mà vì tôi biết trong tay mình đang cầm một mảnh chìa khóa.

Nhỏ.

Chưa chắc mở được hết.

Nhưng là chìa khóa thật.

Yachiyo đứng cách tôi vài bước.

Em mặc bộ đồ quen thuộc trong Tsukuyomi, mái tóc đổ xuống vai, ánh mắt vừa bình tĩnh vừa hơi run.

Tôi nhìn bảng chỉ số nổi ở bên cạnh.

Lõi đồng bộ: ổn.

Tầng đệm cảm giác: sẵn sàng.

Đọc sâu xúc giác: đã nạp.

Nguồn phụ mô phỏng: ổn định.

Không có đỏ.

Chưa.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em thử nhé?”

Tôi gần như muốn nói đợi đã.

Muốn kiểm tra thêm một lần.

Muốn kéo thêm ba cái cửa sổ dữ liệu ra trước mặt, đọc lại từng thông số, đảm bảo không có gì bị bỏ sót.

Muốn bảo em rằng chị chỉ cần thêm một phút nữa thôi.

Một phút để chắc hơn.

Một phút để đỡ sợ hơn.

Một phút để trì hoãn khoảnh khắc mà nếu thất bại, cả hai sẽ cùng đau.

Nhưng rồi tôi nhìn em.

Và hiểu rằng có những khoảnh khắc nếu mình cứ tiếp tục kiểm tra, đó không còn là cẩn thận nữa.

Đó là sợ hãi.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Chậm thôi.”

Yachiyo gật đầu.

Rồi em đưa tay lên.

Không chạm vào tôi trước.

Mà tự chạm vào má mình.

Đầu ngón tay đặt lên gò má rất nhẹ.

Một giây.

Hai giây.

Yachiyo chớp mắt.

Rồi khẽ nhíu mày.

Không phải đau.

Là ngạc nhiên.

Em dùng hai ngón tay nhéo má mình một cái rất nhẹ.

Rồi khựng lại.

“Đau.”

Giọng em nhỏ tới mức gần như tan vào không gian xanh nhạt quanh hai đứa.

Tôi nhìn chỉ số.

Không có cảnh báo.

“Đau thế nào?”

“Không mạnh.”

Em đáp rất chậm.

“Nhưng… đau thật.”

Em lại nhéo thêm một cái nữa.

Lần này mạnh hơn một chút.

Rồi lập tức buông tay ra, mắt mở lớn.

“Đau thật.”

Tôi không biết nên cười hay khóc.

“Em đừng tự hành hạ mình.”

“Em chỉ kiểm tra thôi.”

Em nói rất nghiêm túc.

“Đối tượng thử nghiệm phải có trách nhiệm.”

“Đối tượng thử nghiệm cũng không được tự nhéo mình liên tục.”

“Nhưng nó đau thật mà.”

“Đó không phải lý do để em nhéo thêm.”

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi môi em cong lên rất khẽ.

“Chị đang mắng em trong Tsukuyomi.”

“Vì em đang làm chuyện đáng bị mắng.”

“Nghe giống đời thật quá.”

Tôi khựng lại.

Em nói xong cũng khựng lại.

Chỉ một câu vô tình thôi.

Nhưng nó làm cả hai im đi trong một nhịp.

Nghe giống đời thật quá.

Phải.

Đúng là như vậy.

Em tự nhéo má.

Tôi mắng em đừng tự hành hạ mình.

Em cãi lại bằng vẻ mặt rất nghiêm túc.

Một đoạn hội thoại nhỏ tới mức nếu là người bình thường, có lẽ chẳng ai nhớ lâu.

Vậy mà với chúng tôi, nó lại giống một viên đá nhỏ đầu tiên được đặt xuống để lát một con đường.

Yachiyo cụp mắt xuống.

Rồi rất khẽ, em cười.

“Em thích.”

Tôi không hỏi thích cái gì.

Bởi vì tôi cũng hiểu.

Sau đó, như thể nhớ ra mình vẫn là “đối tượng thử nghiệm chuyên nghiệp”, Yachiyo đưa tay còn lại chạm lên mu bàn tay mình.

Chậm.

Rất chậm.

Tôi gần như nín thở.

Đường xúc giác bật lên.

Áp lực nhẹ.

Nhiệt độ da.

Phản hồi bề mặt.

Tầng cảm xúc gần như không rung.

Ổn.

Yachiyo nhìn tay mình.

Rồi rất nhỏ:

“Ấm.”

Tôi siết tay.

Em lật tay lại, chạm vào lòng bàn tay.

Rồi đưa tay lên cổ mình.

Đầu ngón tay đặt ngay dưới cằm, nơi mạch đập nhẹ đi qua lớp da.

Yachiyo đứng yên.

Lâu tới mức tôi tưởng hệ thống vừa làm mất phản hồi.

Nhưng không.

Chỉ số vẫn chạy.

Không đỏ.

Không rung mạnh.

Chỉ có em là đứng im như thể vừa chạm vào một thứ không thể tin nổi.

“Có nhiệt độ.”

Em nói.

Giọng khàn đi rất nhẹ.

“Chị Iroha.”

Tôi nhìn em.

“Em… có nhiệt độ thật.”

Cổ họng tôi thắt lại.

Không phải vì kết quả.

Mà vì ánh mắt của em lúc đó.

Ánh mắt của một người đã quá quen với việc tồn tại bằng dữ liệu, tín hiệu, mô phỏng, “trạng thái nghỉ”, những lớp trung gian, những thứ giống thật tới mức có thể lừa được một phần ý thức và rồi đột nhiên chạm lại được vào chính mình như một con người.

Yachiyo nhìn tay mình.

Rồi nhìn tôi.

Như không tin nổi.

Không phải không tin tôi.

Mà là không tin thế giới cuối cùng cũng chịu trả lại cho em một điều nhỏ đến thế.

Một chút đau.

Một chút ấm.

Một chút nhiệt ở cổ.

Chỉ thế thôi.

Với người bình thường, đó là những thứ chẳng ai nghĩ tới.

Với em, chúng gần như là một phép màu.

“Yachiyo.”

Tôi gọi rất khẽ.

Có lẽ tôi đã muốn nói bình tĩnh lại.

Hoặc hỏi em còn khó chịu không.

Hoặc nhắc em đừng đi quá nhanh.

Nhưng tôi chưa kịp nói hết.

Em đã lao tới.

Không phải mạnh tới mức mất kiểm soát.

Nhưng nhanh hơn mọi lần.

Nhanh tới mức dữ liệu xúc giác trên màn hình bên cạnh bật lên một loạt, còn tôi thì theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy em trước khi đầu óc kịp xử lý.

Yachiyo ôm chầm lấy tôi.

Cả người em run lên.

Một tiếng nức bật ra ngay trong vai tôi.

Rất nhỏ.

Rất thật.

“Iroha…Em lại cảm nhận được hơi ấm của chị rồi.”

Câu đó vỡ ra giữa hai đứa.

Và tôi cũng vỡ theo nó.

Không phải bằng tiếng khóc lớn.

Không phải bằng một phản ứng đẹp đẽ nào.

Chỉ là toàn thân tôi run lên, tay lơ lửng sau lưng em trong đúng một nhịp vì vẫn còn nhớ dữ liệu, nhớ quá tải, nhớ tất cả những cảnh báo đỏ từng cắt vào tim mình.

Đừng ôm mạnh.

Đừng để xúc giác đổ vào quá nhanh.

Đừng để hệ thống rung.

Đừng làm hỏng khoảnh khắc này bằng chính sự tham của mình.

Nhưng em đang ôm tôi.

Và em đang khóc.

Và tôi yêu em quá nhiều để có thể để hai tay mình đứng yên như một kẻ vô dụng trong khoảnh khắc này.

Thế là tôi ôm lại.

Ban đầu rất nhẹ.

Rồi chặt hơn một chút.

Không đủ để làm em đau.

Không đủ để vượt ngưỡng.

Nhưng đủ để em biết tôi cũng đang ở đây.

Đủ để hơi ấm của tôi đi qua lớp cảm giác mới vừa được mở lại trong em.

Đủ để cả hai, dù đang đứng giữa Tsukuyomi, vẫn có thể tạm thời quên rằng nơi này không phải căn phòng nhỏ có đèn vàng, không phải cửa hàng sushi, không phải con đường có gió lạnh trước Giáng Sinh.

Nó chỉ còn là một cái ôm.

Một cái ôm thật.

Yachiyo khóc trong vai tôi.

Khóc như một người vừa nhịn rất lâu, không phải vì không buồn, mà vì chưa dám tin mình được khóc cho hạnh phúc.

“Ấm…”

Em lặp lại.

“Chị ấm thật.”

Tôi nhắm mắt.

Nước mắt rơi xuống lúc nào không biết.

“Ừ.”

Tôi đáp.

Giọng mình run đến mức gần như không thành tiếng.

“Chị ở đây.”

“Em biết.”

“Không đau chứ?”

Yachiyo lắc đầu trên vai tôi.

“Không.”

Rồi lại khựng một chút.

“Có một chút.”

Tôi lập tức định buông ra.

Nhưng em siết tay lại ngay.

“Không phải kiểu đó.”

Em nói vội.

“Không phải đau xấu.”

Tôi đứng yên.

“Vậy là đau kiểu gì?”

Yachiyo im vài giây.

Rồi cười qua nước mắt.

“Kiểu… cơ thể em đang nhớ lại.”

Câu đó làm tôi không còn buông ra được nữa.

Tôi chỉ có thể ôm em, giữ rất cẩn thận, như đang giữ một thứ vừa trở về từ rất xa mà chỉ cần mình sơ ý một chút thôi sẽ lại tan mất.

Chỉ số bên cạnh vẫn ổn.

Tôi liếc qua một lần.

Rồi lần thứ hai.

Không đỏ.

Không rung mạnh.

Tầng đệm giữ được.

Đọc sâu xúc giác đang phân lớp đúng cách.

Tín hiệu cảm xúc có dao động, nhưng không tràn vào lõi như trước.

Có nghĩa là cái ôm này đang được hệ thống chịu đựng.

Không.

Không phải chịu đựng.

Nó đang hiểu.

Lần đầu tiên, cơ thể và ý thức của em không còn bị ném vào hơi ấm như bị nhấn chìm nữa.

Nó nhận ra từng lớp.

Áp lực.

Nhiệt độ.

Vải áo.

Nhịp thở.

Tay tôi trên lưng em.

Và sau đó mới để tất cả những ý nghĩa còn lại đi vào.

Chậm hơn.

Dịu hơn.

Đúng hơn.

Tôi cúi xuống, áp cằm lên tóc em rất khẽ.

“Yachiyo.”

“Vâng…”

Giọng em nghẹn trong vai tôi.

“Em đang làm rất tốt.”

Em bật cười một tiếng rất nhỏ giữa tiếng khóc.

“Chị lúc nào cũng nói vậy.”

“Vì lúc nào cũng đúng.”

“Lần này…” Em hít vào, hơi thở đứt quãng. “Lần này em tin hơn một chút.”

Tôi cười.

Rồi mắt lại cay thêm.

Chúng tôi cứ đứng như thế rất lâu.

Hoặc có lẽ không lâu đến vậy.

Trong dữ liệu, chắc chỉ vài phút.

Trong Tsukuyomi, thời gian vốn luôn là thứ rất khó tin.

Nhưng với tôi, cái ôm ấy dài tới mức đủ để lấp lại một phần rất sâu của mười tám tiếng năm xưa.

Không phải lấp hết.

Không có gì lấp hết được.

Nhưng đủ để vết đau ấy không còn lạnh như trước nữa.

Cuối cùng, Yachiyo mới khẽ rời ra một chút.

Mắt em đỏ.

Mũi cũng đỏ.

Mặt thì ướt nước mắt.

Nếu là một ngày khác, có lẽ em sẽ thấy xấu hổ rồi lập tức quay đi.

Nhưng hôm nay, em chỉ nhìn tôi bằng một ánh mắt trong tới mức làm tim tôi mềm nhũn.

Em đưa tay lên.

Lần này chậm hơn.

Cẩn thận hơn.

Đặt đầu ngón tay lên má tôi.

Tôi gần như nín thở.

Chỉ số bật lên.

Nhẹ.

Ấm.

Ổn.

Yachiyo chạm rất khẽ vào giọt nước mắt đang đọng trên mặt tôi.

Rồi thì thầm:

“Em cảm nhận được.”

Tôi không đáp được.

Em cười.

Một nụ cười nhỏ, vỡ vụn, nhưng sáng đến mức cả vùng dữ liệu xanh nhạt quanh hai đứa cũng như mềm đi theo.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

Yachiyo tựa trán vào vai tôi lần nữa.

Hơi thở em vẫn còn gấp.

Cả người vẫn run nhẹ vì khóc quá nhiều.

Nhưng giọng em lần này có một thứ gì đó khác hẳn.

Không còn chỉ là hy vọng.

Mà là xác nhận.

Rất mỏng.

Rất run.

Nhưng thật.

“Vậy là em thật sự đang quay về rồi.”

Tôi nhắm mắt lại.

Ôm em thêm một chút.

Và trong đúng khoảnh khắc ấy, giữa Tsukuyomi không có bầu trời thật, không có gió thật, không có đèn đường thật tôi lại thấy như mình vừa nghe thấy tiếng cánh cửa ngoài kia mở ra thêm một đoạn nữa.

SCROLL DOWN