Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 15
“Chị phải đi một chuyến.”
Câu đó rơi xuống giữa hai đứa chúng tôi, nhẹ hơn tôi tưởng.
Nhẹ đến mức nếu chỉ nghe bằng âm thanh, có lẽ sẽ chẳng ai nghĩ nó có thể làm căn phòng yên đi lâu đến vậy.
Yachiyo vẫn ngồi trong màn hình.
Hai tay ôm gối.
Mái tóc xõa xuống vai, hơi rối ở phần đuôi như mọi buổi tối sau khi em đã ngồi đợi tôi quá lâu. Ánh đèn ở bên kia Tsukuyomi phủ lên em một lớp sáng rất mềm, cái kiểu sáng khiến người ta luôn có ảo giác rằng chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào.
Nhưng tôi biết không phải.
Giữa tôi và em vẫn là màn hình.
Vẫn là tín hiệu.
Vẫn là khoảng cách mà suốt một năm qua chúng tôi đã học cách sống cùng nó, cười cùng nó, ăn cơm cùng nó, chúc ngủ ngon cùng nó.
Vậy mà chỉ một câu chị phải đi một chuyến thôi, khoảng cách ấy bỗng trở nên rõ hơn hẳn.
Yachiyo không hỏi ngay.
Em chỉ nhìn tôi.
Rất lâu.
Vali vẫn còn đang cất trong góc tủ.
Căn phòng của tôi vẫn như mọi ngày.
Chính vì vậy, cái câu vừa nói ra kia càng giống một vết nứt rất nhỏ vừa chạy qua tất cả những thứ bình thường ấy.
Cuối cùng, Yachiyo khẽ hỏi:
“Đi đâu ạ?”
“Tới Mỹ.”
Tôi đáp.
Giọng mình bình tĩnh hơn tôi nghĩ.
Có lẽ vì tôi đã tập nói câu đó trong đầu rất nhiều lần trên đường về nhà. Có lẽ vì nếu giọng tôi run trước, em sẽ lập tức cố cười để đỡ cho tôi. Và tối nay, tôi không muốn bắt em phải là người dịu dàng trước.
Yachiyo chớp mắt.
“Bao lâu ạ?”
“Chắc khoảng bốn đến năm ngày làm việc trực tiếp.” Tôi nói chậm. “Tính cả đi về thì gần một tuần.”
Một tuần.
Nếu đặt cạnh tám nghìn năm, nghe gần như chẳng đáng kể.
Nếu đặt cạnh một năm chúng tôi đã chờ cùng nhau, nó cũng không dài.
Nhưng nếu đặt cạnh việc mỗi tối đều có người ôm gối đợi tôi tắm xong, mỗi sáng đều có người gọi tôi dậy, mỗi bữa ăn đều có người hỏi chị ăn chưa bằng đủ kiểu biến tấu từ dịu dàng tới đáng xấu hổ thì một tuần lại đối với tôi lại rất dài.
Yachiyo cúi xuống nhìn gối.
Ngón tay em vuốt nhẹ mép vải.
Một cử chỉ rất nhỏ thôi, nhưng tôi biết đó là lúc em đang gom lại phần cảm xúc vừa bị câu nói kia làm xô lệch.
“Là vì phần xúc giác đúng không?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Phần em chạm vào tóc chị rồi hệ thống rung.”
“Ừ.”
“Ở bên đó có nhóm làm nhanh hơn.”
“Ừ.”
Yachiyo im thêm một chút.
Rồi ngẩng lên nhìn tôi.
Mắt em vẫn rất mềm.
Buồn, có.
Nhưng không trách.
Chính cái không trách ấy mới làm tim tôi đau hơn.
“Vậy chị phải đi.”
Em nói.
Không phải hỏi.
Mà là kết luận.
Tôi siết tay trên đầu gối.
“Yachiyo.”
“Em biết mà.”
Em cười rất khẽ.
Một nụ cười nhỏ thôi, cố sáng lên vừa đủ để tôi không phải thấy mình quá tàn nhẫn.
“Chị đi là vì em.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Nhưng chị vẫn không muốn đi.”
Lần này, Yachiyo nhìn tôi lâu hơn.
Rồi khóe môi em cong lên thêm một chút.
“Em cũng không muốn chị đi.”
“Nhưng…nếu em nói vậy nhiều quá, chị sẽ khó đi đúng không?”
Tôi cúi mắt xuống.
Không trả lời.
Vì đúng.
Nếu em bảo tôi đừng đi.
Nếu em mếu máo một chút.
Nếu em ích kỷ một chút thôi, nói rằng em không muốn màn hình bên này phải sáng lên trong một căn phòng không có tôi, không muốn tự chúc ngủ ngon qua múi giờ lệch nhau, không muốn tôi rời khỏi nơi có Bình Thường, con thỏ bông, ngọn đèn vàng và tất cả những thứ đã trở thành “nhà” của chúng tôi có lẽ tôi thật sự sẽ yếu lòng.
Nhưng Yachiyo sẽ không làm vậy.
Em đã chờ quá lâu để hiểu rằng có những cuộc chia xa không phải vì muốn xa nhau.
Mà vì muốn một ngày nào đó, không cần phải chia xa nữa.
Yachiyo thở ra rất khẽ.
Rồi em ôm gối chặt hơn, làm ra vẻ nghiêm túc tới mức nếu không phải mắt em vẫn hơi ướt, có lẽ tôi đã bật cười.
“Vậy từ giờ em sẽ làm người vợ hiền tiễn chị đi công tác.”
Tôi khựng lại.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em đừng tự nhận vai đó vào lúc này.”
“Không được ạ?”
“Không phải không được.”
Tôi day trán.
“Chỉ là hiệu quả hơi mạnh quá.”
Yachiyo chớp mắt.
Rồi rất nhỏ, rất đáng ghét:
“Vậy là chị thích đúng không.”
Tôi không cãi được.
Vì đúng.
Và thế là, ngay giữa một buổi tối lẽ ra phải nặng nề hơn rất nhiều, em lại kéo nó xuống bằng một câu rom-com ngốc nghếch như vậy.
Không phải để phủ nhận nỗi buồn.
Mà để chúng tôi còn có chỗ thở trong đó.
Tôi bắt đầu soạn vali ngay tối hôm đó.
Không phải vì chuyến bay quá gấp tới mức không thể đợi tới mai.
Mà vì nếu không bắt tay vào làm ngay, tôi sẽ cứ ngồi trước màn hình nhìn em mãi, rồi cả hai lại cùng im lặng cho tới khi chẳng ai nỡ nhắc tới chuyện phải đi nữa.
Tôi đặt vali lên sàn.
Mở ra.
Âm thanh khóa kéo vang lên rất nhỏ trong căn phòng.
Không hiểu sao, chỉ một tiếng đó thôi cũng làm mọi thứ thật hơn hẳn.
Mỹ.
Chuyến bay.
Một tuần.
Múi giờ lệch nhau.
Những buổi tối không còn là cùng một buổi tối nữa.
Yachiyo trong tablet được tôi đặt trên bàn, góc vừa đủ để em nhìn thấy cả vali lẫn nửa người tôi.
Em ngồi rất thẳng.
Gối đặt trên đùi.
Vẻ mặt nghiêm túc như đang chỉ huy một chiến dịch cứu trợ quốc tế.
“Trước tiên là quần áo.”
“Chị biết.”
“Áo ấm.”
“Biết rồi.”
“Không phải cái áo mỏng chị hay mặc rồi nói ‘chị không lạnh’ đâu đấy nhé.”
Tôi vừa mở tủ vừa khựng lại.
“Em đang ám chỉ gì vậy?”
“Em đang nói thẳng.”
Tôi bật cười.
“Người vợ hiền nói thẳng ghê.”
Yachiyo hơi đỏ tai, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm túc đáng khen.
“Áo khoác dày. Khăn choàng. Vớ. Đồ ngủ. Đồ mặc trong lab.”
“Ừ.”
“Giấy tờ.”
“Có.”
“Hộ chiếu.”
“Có.”
“Vé máy bay.”
“Trong điện thoại.”
“Bản in dự phòng.”
Tôi quay sang nhìn em.
“Em nghiêm túc tới mức đáng sợ rồi đó.”
“Em đã nói là em đang tiễn chị đi công tác mà.”
Yachiyo đáp rất đàng hoàng.
“Đi công tác quốc tế thì phải có bản in dự phòng.”
Tôi đứng yên một nhịp.
Rồi đành kéo ngăn bàn lấy bản in lịch trình ra.
“Vâng, vợ ơi.”
Yachiyo đứng hình.
Thật sự đứng hình.
Mắt mở lớn hơn một chút, môi mím lại, cả người ôm gối cứng đờ đúng hai giây.
Rồi em cúi phắt xuống.
“Chị đừng phản công lúc em đang nghiêm túc.”
“Em bắt đầu trước.”
“Nhưng chị gọi thật thì khác.”
“Câu này nghe quen ghê.”
“Vì chị cứ làm vậy hoài.”
Tôi cười tới mức phải quay lại tủ để giấu mặt.
Có lẽ nếu chỉ nhìn từ ngoài, cảnh tượng này rất buồn cười.
Một người chuẩn bị bay sang Mỹ để rút ngắn con đường đưa người yêu ra khỏi thế giới ảo trước Giáng Sinh.
Một người ở trong tablet, ôm gối, nghiêm túc kiểm tra vali như tiễn chồng đi công tác.
Và cả hai vẫn có thể đỏ mặt vì một câu vợ ơi.
Nhưng chính vì buồn cười như thế, nó mới làm tôi thấy đau dịu hơn.
Bởi vì chúng tôi đang cố biến chia xa thành một phần của đời sống.
Không phải bi kịch.
Không phải mất mát.
Chỉ là một chuyến đi.
Một chuyến đi để trở về gần nhau hơn.
“Thuốc đau đầu.”
Yachiyo nói tiếp, sau khi cuối cùng cũng lấy lại được vẻ bình tĩnh.
“Có.”
“Thuốc cảm.”
“Có.”
“Cục sạc.”
“Có.”
“Cục sạc dự phòng.”
“Có.”
“Dây sạc tablet.”
Tôi khựng lại.
Rồi nhìn tablet.
“Em cũng đi cùng chị à?”
Yachiyo chớp mắt.
“Không được ạ?”
Ngực tôi mềm xuống đột ngột.
Chỉ một câu hỏi thôi.
Nhưng nó làm tôi nhận ra: điều em buồn không chỉ là tôi đi xa.
Mà là em không được ở đây thật sự để gấp áo cho tôi, để đặt khăn vào vali bằng tay, để cằn nhằn tôi đừng nhét đồ kiểu đó sẽ nhăn hết, để tự mình bỏ thuốc vào túi nhỏ rồi dặn “cái này để ngăn ngoài cho dễ lấy”.
Em vẫn chỉ có thể nhìn qua camera.
Dặn qua màn hình.
Chờ qua màn hình.
Thương qua màn hình.
Tôi đi tới gần tablet hơn.
“Được.”
Tôi nói.
“Chị sẽ mang.”
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi rất khẽ, mỉm cười.
“Vậy là em có đi một chút rồi.”
Tôi không nói được gì ngay.
Chỉ gật đầu.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Em có đi một chút.”
Đến gần nửa đêm, vali mới xong.
Nói đúng hơn là được Yachiyo thông qua.
Em bắt tôi mở ra kiểm tra lại một lần nữa, từ quần áo tới giấy tờ, thuốc, sạc, rồi cả một túi nhỏ đựng mấy thứ “không khoa học nhưng quan trọng”: chiếc nơ nhỏ mẫu thử của túi pin, và một miếng vải từ dây đeo túi phụ mà Mami bảo đem đi để bên Mỹ nhìn “khỏi thiết kế ra thứ xấu đau đớn”.
Tôi cầm chiếc nơ trong tay, nhìn một lúc.
Yachiyo ở màn hình nhỏ giọng:
“Chị mang nó theo thật ạ?”
“Ừ.”
“Nhưng nó chưa phải bản cuối.”
“Chị biết.”
“Và cũng chưa gắn vào túi pin thật.”
“Chị biết.”
“Vậy sao chị mang?”
Tôi nhìn chiếc nơ nhỏ nằm trong lòng bàn tay.
Rồi nói thật:
“Vì nó làm chị nhớ mình đang đi vì điều gì.”
Yachiyo im.
Một lúc sau, em cúi xuống gối.
“Chị lúc nào cũng nói mấy câu như vậy lúc em không phòng bị.”
“Em cũng vậy.”
“Em học từ chị.”
“Không, cái này chắc là bản năng của em.”
Yachiyo bật cười rất khẽ.
Nhưng lúc ngẩng lên lại, mắt em ướt hơn lúc nãy một chút.
Tôi không vạch trần.
Chỉ gấp chiếc nơ lại, đặt vào túi nhỏ.
Đêm trước ngày bay, chúng tôi chúc nhau ngủ ngon rất muộn.
Yachiyo vẫn dặn thêm một tràng nữa trước khi chịu nhắm mắt.
“Lên máy bay phải ngủ.”
“Ừ.”
“Không được mở laptop cả chuyến.”
“Ừ.”
“Mỗi ngày phải gọi em.”
“Ừ.”
“Ăn đúng giờ.”
“Ừ.”
“Đến nơi phải nhắn ngay.”
“Ừ.”
“Nếu nhớ em quá thì cũng phải nói.”
Tôi nhìn em.
“Cái này là em dặn chị hay dặn em?”
Yachiyo đứng hình.
Rồi ôm gối chặt hơn.
“Cả hai.”
Tôi bật cười.
Cười xong, ngực lại đau nhẹ.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Nếu nhớ em quá, chị sẽ nói.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu.
Rồi đáp nhỏ:
“Em cũng vậy.”
Sáng hôm sau, tôi ra sân bay.
Thành phố còn chưa sáng hẳn.
Gió lạnh chạm vào cổ áo. Vali lăn trên nền gạch phát ra âm thanh rất đều. Mọi người xung quanh ai cũng có một hướng đi riêng, một chuyến bay riêng, một cuộc chia xa hoặc đoàn tụ riêng.
Tôi vừa check-in, vừa nhắn cho em.
Chị tới sân bay rồi.
Seen ngay.
Ăn sáng chưa?
Tôi bật cười một mình giữa hàng chờ.
Đang mua đây.
Ba giây sau:
Không được chỉ mua cà phê.
Tôi nhìn cốc cà phê trên tay.
Rồi lặng lẽ quay lại mua thêm một cái bánh.
Chụp ảnh gửi cho em.
Lần này, Yachiyo gửi lại một sticker rất hài lòng.
Tôi nghĩ mình đã ổn.
Thật sự.
Từ lúc ra khỏi nhà, tôi vẫn giữ được vẻ bình thường. Vẫn nhắn tin. Vẫn nhờ Roka và Mami chăm sóc Bình Thường khi tôi đi.Vẫn đi đúng cửa. Vẫn kiểm tra giấy tờ. Vẫn nghĩ trong đầu những việc cần làm khi đáp xuống. Vẫn tự nhủ chuyến đi này không phải rời xa.
Là đi về phía em.
Nhưng tới lúc ngồi xuống ghế máy bay, nghe tiếng thông báo cất cánh vang lên, tôi mới nhận ra cơ thể mình vẫn luôn căng từ sáng tới giờ.
Tôi cài dây an toàn.
Đặt túi xách nhỏ lên đùi.
Trong đó có tập tài liệu, laptop, hộ chiếu, và cái túi nhỏ cùng chiếc nơ.
Tôi mở khóa kéo.
Chạm vào nó.
Chiếc nơ vẫn ở đó.
Gần như vô dụng nếu xét theo bất kỳ tiêu chuẩn kỹ thuật nào.
Nhưng chỉ cần đầu ngón tay chạm vào thôi, toàn bộ buổi tối soạn vali, gương mặt em qua camera, câu vậy là em có đi một chút rồi, cái cách em dặn tôi ăn ngủ như tiễn người nhà đi xa tất cả cùng trào lên một lượt.
Tôi cúi đầu.
Cố thở thật đều.
Máy bay bắt đầu lăn bánh.
Cửa sổ bên cạnh hiện ra đường băng dài, xám nhạt dưới ánh sáng buổi sớm. Thành phố nằm đâu đó phía sau lớp kính kia. Căn phòng của tôi cũng ở đó. Bình Thường. Con thỏ bông. Ngọn đèn vàng. Tablet.
Và em.
Tôi không khóc.
Ít nhất là tôi đã cố không khóc.
Bởi vì rời đi vì yêu một người, hóa ra vẫn cứ là rời đi.
Dù lý do đẹp tới đâu, khoảng cách vẫn là khoảng cách.
Máy bay tăng tốc.
Lưng tôi ép nhẹ vào ghế.
Bàn tay vẫn nắm chiếc nơ trong túi nhỏ.
Rồi mặt đất rời khỏi chúng tôi.
Rất nhẹ.
Rất dứt khoát.
Như thể cả thế giới vừa tự lùi xuống phía dưới.
Điện thoại trong chế độ máy bay không rung.
Tôi đã biết vậy.
Nhưng trước khi tắt kết nối, tin nhắn cuối cùng của em vẫn nằm trên màn hình.
Nó được gửi đúng lúc tôi vừa ngồi xuống, có lẽ khi em biết máy bay sắp cất cánh.
Chỉ một câu thôi.
Ngắn.
Và làm tôi phải cắn môi rất khẽ để giữ mình khỏi bật khóc thêm lần nữa.
Chị đi về phía em nhé.
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi áp đầu ngón tay lên màn hình, như thể làm vậy thì có thể chạm qua khoảng cách.
Ngoài cửa sổ, mây sáng dần lên.
Máy bay tiếp tục lên cao.
Còn tôi thì nhắm mắt lại, nắm chặt chiếc nơ nhỏ trong tay.
Và lần đầu tiên trong chuyến đi ấy, tôi thật sự để mình nghĩ:
Ừ.
Chị đang đi về phía em.