Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 14
Còn 17 ngày trước Giáng Sinh
“Chị muốn em được sống như một con người.”
Tôi viết xong câu đó rồi ngồi nhìn nó rất lâu.
Không phải vì nó đẹp.
Thật ra, nếu đặt vào mắt của một người nghiên cứu bình thường, câu ấy chẳng có giá trị gì trong tài liệu cả. Nó không phải giả thuyết có thể kiểm chứng ngay. Không phải thông số. Không phải công thức. Không phải một dòng mã. Càng không phải thứ Tiến sĩ Clark sẽ vui vẻ cho phép xuất hiện trong báo cáo chính thức mà không nhíu mày ít nhất một lần.
Nhưng tôi vẫn để nó ở đó.
Ở ngay đầu trang.
Như một cái đinh đóng xuống.
Bởi nếu không có câu đó, tất cả những thứ còn lại sẽ rất dễ bị làm cho sai đi.
Giấc ngủ.
Giấc mơ.
Phản hồi thần kinh.
Tái sắp xếp dữ liệu.
Tầng đệm cảm giác.
Nguồn phụ.
Xúc giác.
Nhiệt độ.
Những cụm từ ấy nghe đều rất đúng, rất cần thiết, rất giống việc của phòng lab. Nhưng nếu quên mất lý do ban đầu, chúng sẽ lại trở thành một mê cung khác. Một mê cung đủ rộng, đủ khó, đủ hợp lý để tôi chui vào đó, tự nhủ mình đang cố hết sức, rồi để em tiếp tục đợi bên ngoài thêm rất lâu nữa.
Tôi không muốn thế.
Không thể thế nữa.
Sáng hôm sau, tôi mang trang giấy ấy tới lab.
Không đưa cho ai xem ngay.
Chỉ gấp lại, kẹp vào giữa cuốn sổ Những thứ giữ em ở lại, rồi đặt trong túi áo blouse như một loại bùa hộ mệnh rất không khoa học.
Ngày hôm đó, chúng tôi lại chạy đua với thời gian.
Không phải chạy bằng chân.
Mà bằng tất cả những thứ còn lại.
Mô phỏng.
Kiểm tra.
Thử lại.
Sửa.
Xóa.
Ghi.
Cãi nhau.
Im lặng.
Rồi làm lại từ đầu.
Từ sau cú trượt vì gió lạnh, cả nhóm gần như không còn ai dám dùng chữ “ổn” một cách dễ dãi nữa. Mọi thứ đều phải được kéo ra khỏi phòng lab. Đặt vào gió. Đặt vào lạnh. Đặt vào tay nắm cửa. Đặt vào ly nước vừa lấy từ tủ. Đặt vào một buổi chiều khi em đi bộ nhiều hơn dự tính hai phút. Đặt vào một ngày mưa, một buổi tối khô, một căn phòng bật điều hòa quá lạnh, một siêu thị mini mở cửa tự động làm hơi lạnh ùa ra bất ngờ.
Cuộc sống thật sự phiền phức hơn phòng lab rất nhiều.
Và cũng vì thế, nó mới là cuộc sống.
Yachiyo bắt đầu nói câu đó nhiều hơn.
“Đây là cuộc sống thật mà.”
Khi tay trái em chậm đi lúc cố mở nắp chai.
“Nó thật khó tính ghê.”
Khi chiếc khăn quàng vẫn bị Roka chỉnh lại lần thứ ba.
“ Có cần thiết phải lạnh tới vậy không ạ?”
Khi em vừa chạm vào tay nắm cửa kim loại đã rụt tay về rất nhanh, rồi quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt như thể cánh cửa đó vừa phản bội lòng tin của nhân loại.
Mami thì cười tới mức phải vịn vào bàn.
Roka lập tức ghi thêm dòng: tay nắm kim loại cần lớp bảo vệ hoặc nhắc nhở trước khi chạm.
Tiến sĩ Clark nhìn dòng ấy một giây.
Rồi, rất bình thản, nói:
“Ghi vào.”
Thế là ghi vào thật.
Mỗi ngày, bảng dữ liệu dày thêm.
Mỗi ngày, album cũng dày thêm.
Một tấm Yachiyo cầm ly nước ấm bằng hai tay.
Một tấm khăn quàng cổ của em bị Mami gắn thử ba loại kẹp khác nhau để xem loại nào vừa giữ nhiệt vừa không xấu.
Một tấm Roka ngồi khoanh tay trước một loạt mẫu túi pin phụ, vẻ mặt nghiêm túc như đang chấm luận văn tốt nghiệp của ngành thẩm mỹ ứng dụng.
Một tấm tôi ngủ gục trên ghế đúng bảy phút, bị Yachiyo chụp lại qua màn hình phụ và gửi kèm dòng chữ:
Bằng chứng chị có thể ngủ nếu bị giám sát đúng cách.
Tôi nhìn dòng đó trong giờ nghỉ, rồi không biết nên cười hay nên xấu hổ trước.
Mami liếc qua màn hình điện thoại của tôi, lập tức cười rất đáng nghi.
“Lại bị vợ yêu quản à?”
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
“Cậu rảnh quá nhỉ.”
“Không rảnh. Nhưng mấy cái màn phát cơm tình cảm của cậu tự phát sáng trong lab, tớ không nhìn cũng thấy.”
“Đó là ánh sáng màn hình.”
“Ừ. Màn hình có chữ ‘bằng chứng chị cần bị quản lý nghiêm hơn’.”
“Mami.”
“Rồi rồi. Tớ đi đây.”
Nhưng đi được ba bước lại quay đầu, rất nghiêm túc bổ sung:
“Nhưng Yaccho nói đúng. Cậu ngủ được dưới sự giám sát thật.”
Tôi chống tay lên trán.
Ở đầu bên kia phòng, Roka không ngẩng đầu khỏi tài liệu nhưng vẫn rất bình thản nói:
“Đề xuất đưa vào quy trình.”
“Không ai đưa chuyện tớ ngủ gục vào quy trình cả.”
Tiến sĩ Clark đi ngang qua đúng lúc ấy.
Ông nhìn tôi.
Nhìn Mami.
Nhìn Roka.
Rồi nói:
“Nếu điều đó giúp cô ấy không chết vì thiếu ngủ, có thể cân nhắc.”
Tôi thật sự không còn biết phải phản bác ai trước.
Yachiyo, qua màn hình phụ, cười tới mức vai run lên.
Những khoảnh khắc như vậy làm mọi thứ dễ thở hơn một chút.
Dễ thở hơn, nhưng không có nghĩa là dễ dàng hơn.
Mọi thứ, nhìn từ ngoài vào, có vẻ đang đi rất tốt.
Thật sự tốt.
Yachiyo ra ngoài được lâu hơn. Có thể đứng trong siêu thị mini thêm vài phút. Có thể ngồi bên cửa sổ gần một tiếng. Có thể cầm ly cacao mà không lập tức nhăn mặt. Có thể chạm vào tóc tôi, rồi rất nghiêm túc bảo “hôm nay mềm hơn hôm qua” trước mặt cả lab khiến tôi muốn biến mất khỏi thế giới vật lý trong đúng ba giây.
Nhưng trong phòng lab, ai cũng biết chúng tôi bắt đầu chạm vào một thứ không vui vẻ gì.
Một giới hạn.
Ban đầu, nó không hiện ra rõ.
Chỉ là vài lỗi nhỏ lặp lại.
Tay trái vẫn chậm hơn bên phải dù đã chỉnh sửa nhiều lần.
Phản hồi lạnh được kiểm soát tốt hơn, nhưng chỉ cần thêm một lớp kích thích xúc giác tinh hơn ví dụ như tóc, da, vải mỏng, hơi nước nóng hệ thống lại dao động theo cách rất khó chịu.
Vị giác được cải thiện.
Nhưng nếu đồng thời có nhiệt độ, mùi, xúc giác ở đầu ngón tay, và trọng lực thay đổi khi em bước xuống bậc, lõi đồng bộ lại phải gồng lên quá mạnh.
Không phải quá tải.
Không phải vỡ ra.
Nhưng không đẹp.
Không đủ đẹp để đưa em qua Giáng Sinh mà tôi có thể ngủ yên.
Đến ngày thứ mười bảy trước Giáng Sinh, chúng tôi chính thức đụng vào cái giới hạn đó.
Buổi thử hôm đó bắt đầu khá tốt.
Yachiyo ra ngoài trong cơ thể nâng cấp, ngồi cạnh cửa sổ, uống thử một ngụm cacao ấm, sau đó cầm thìa khuấy rất nhẹ. Nguồn phụ ổn. Tầng đệm nhiệt ổn. Tay trái có trễ, nhưng trong ngưỡng.
Em còn rất nghiêm túc quay sang hỏi tôi:
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu em khuấy cacao đẹp hơn trước, có cần ghi log không?”
Tôi nhìn chiếc thìa trong tay em.
Rồi nhìn màn hình.
“Không cần.”
“Nhưng đây cũng là tiến bộ.”
“Tiến bộ này không ảnh hưởng tới hệ thống.”
“Ảnh hưởng tới lòng tự trọng của em.”
Mami lập tức giơ tay.
“Ghi đi. Tớ đứng về phía lòng tự trọng.”
Roka lật tài liệu, không ngẩng đầu.
“Đây cũng đồng ý luôn nhé.”
Yachiyo nhìn tôi bằng ánh mắt rất tổn thương.
Tôi thở ra.
Rồi ghi thêm một dòng rất nhỏ vào cuối trang phụ:
Thao tác khuấy: ổn định hơn.
Yachiyo hài lòng rõ ràng.
“Em thấy mình đang tiến bộ toàn diện.”
Tôi bật cười.
Tôi đã nghĩ có lẽ hôm nay sẽ là một ngày tốt.
Rồi chúng tôi thêm lớp xúc giác đã tinh chỉnh.
Một lọn tóc của tôi.
Rất nhỏ thôi.
Yachiyo đã nói muốn thử lại, vì lần trước em bảo “tóc chị mềm hơn hôm qua” mà tôi vẫn chưa biết rốt cuộc đó là lời nhận xét khoa học hay chỉ là một cuộc tấn công cảm xúc trá hình.
Em đưa tay lên.
Đầu ngón tay chạm nhẹ vào tóc tôi.
Rất nhẹ.
Mềm tới mức gần như chẳng có gì xảy ra.
Vậy mà trên màn hình, đường đồng bộ thần kinh tinh vi bỗng rung lên.
Không đỏ ngay.
Nhưng rung.
Một kiểu rung xấu.
Không mạnh.
Không nguy hiểm tức thì.
Nhưng đủ làm cả phòng im phăng phắc.
Yachiyo nhận ra trước cả khi tôi nói.
Em rụt tay lại.
“Em vừa làm sai gì ạ?”
“Không.”
Tôi đáp ngay.
Nhanh tới mức chính tôi cũng nghe ra mình đang hơi gấp.
“Em không làm sai.”
Tiến sĩ Clark bước tới gần màn hình chính hơn.
Mami không cười nữa.
Roka nhìn chằm chằm vào đường tín hiệu, môi mím lại rất nhẹ.
Tôi mở thêm bảng log.
Chạy lại phân tích.
Lõi đồng bộ vẫn giữ được.
Nhưng phần xúc giác tinh bị nhiễu khi chồng lên phản hồi cảm xúc quá gần.
Nói một cách khó nghe hơn: với những thứ có ý nghĩa quá riêng tư, quá thân mật, quá “Yachiyo và Iroha”, hệ thống hiện tại không dịch được chúng đủ mượt.
Nó biết đó là tóc.
Biết đó là mềm.
Biết đó là nhiệt độ.
Nhưng không chống đỡ nổi toàn bộ phần còn lại.
Ký ức.
Cảm xúc.
Sự gần gũi.
Cái run rất nhỏ trong em khi chạm vào tôi.
Cái nhịp tim lệch đi của tôi khi để em chạm.
Những thứ không hiện trên nhãn kỹ thuật nào cả, nhưng lại thật đến mức làm hệ thống quá tải.
Đây không còn chỉ là sửa pin.
Không còn chỉ là chống lạnh.
Không còn chỉ là chia tải.
Đây là chỗ sâu hơn.
Đồng bộ thần kinh tinh vi.
Cách cơ thể xử lý những cảm giác không đơn thuần là tín hiệu, mà còn là ý nghĩa.
Cách một cái chạm vào tóc có thể chứa nhiều hơn một tiếp xúc bề mặt.
Cách một cái ôm không chỉ là áp lực lên da.
Cách một nụ hôn, một giấc ngủ, một buổi sáng tỉnh dậy bên cạnh nhau nếu chúng tôi thật sự đi tới đó sẽ không thể được nâng đỡ bằng một hệ thống chỉ “ổn định” trên giấy.
Tôi biết.
Tiến sĩ Clark cũng biết.
Không ai nói ngay.
Nhưng cái giới hạn đó ở ngay trước mặt chúng tôi.
Rõ đến mức không thể làm ngơ.
Yachiyo ngồi rất yên.
Đầu ngón tay còn lơ lửng giữa không trung, như thể vừa chạm vào một thứ em muốn giữ lại, rồi bị cả hệ thống nhắc rằng vẫn chưa được.
Tôi nhìn em.
Em cũng nhìn tôi.
Trong mắt em không phải thất vọng.
Ít nhất, em cố không để nó thành thất vọng.
Nhưng tôi vẫn thấy một cái gì đó rất nhỏ rơi xuống ở đáy mắt ấy.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Không phải lỗi của em.”
Em chớp mắt.
Rồi cười rất nhẹ.
“Em biết .”
Một câu “em biết” ngoan tới mức làm tim thôi thắt lại.
Bởi vì em luôn biết.
Luôn hiểu.
Luôn cố không đặt thêm trọng lượng lên tay tôi.
Chính điều đó mới làm tôi đôi khi không thở nổi.
Đến cuối buổi, khi Yachiyo đã trở về để nghỉ, phòng lab chìm vào một sự im lặng rất sâu.
Không ai nói câu thất bại.
Bởi vì không phải.
Không ai nói vô vọng.
Bởi vì càng không phải.
Nhưng cái trần giới hạn đó vẫn ở ngay trước mặt chúng tôi.
Không phải một bức tường dày tới mức không thể đục thủng.
Mà là loại trần thấp hơn mình tưởng. Người ta vẫn đứng được. Vẫn đi được. Vẫn có thể tự nhủ rằng thôi, như vậy cũng đủ rồi.
Chỉ là nếu muốn ngẩng đầu lên thật thẳng, nếu muốn chạy thật nhanh tới Giáng Sinh, thì sớm muộn gì cũng sẽ va vào nó.
Tôi đứng trước màn hình rất lâu.
Đường rung của xúc giác vẫn còn nằm đó.
Lặp lại trên log như một cái gai nhỏ.
Mỗi lần tôi tua lại, nó vẫn rung lên ở đúng khoảnh khắc đầu ngón tay em chạm vào tóc tôi.
Một cái chạm.
Chỉ vậy thôi.
Vậy mà vẫn quá nhiều đối với hệ thống hiện tại.
Tiến sĩ Clark đứng cạnh tôi từ lúc nào.
“Chúng ta cần một hệ đọc đồng bộ sâu hơn.”
Tôi không quay sang ngay.
“Với những công nghệ chúng ta có hiện tại không đủ à?”
Câu hỏi ấy vừa ra khỏi miệng, chính tôi đã biết đáp án.
Tiến sĩ Clark cũng không vòng vo.
“Được nhưng không đủ nhanh.”
Tôi nhắm mắt lại một chút.
Không đủ nhanh.
Nếu mục tiêu là một ngày nào đó, thì có lẽ vẫn đủ.
Nếu chúng tôi có thêm vài tháng, vài quý, thêm nhiều vòng phát triển dài hơi, thêm thời gian để xây lại hệ đọc từ đầu có lẽ vẫn đủ.
Nhưng nếu là Giáng Sinh.
Nếu là mười bảy ngày.
Nếu là “em muốn có một mùa đông ở ngoài này”.
Thì không đủ.
Tiến sĩ Clark kéo một tệp liên hệ trên màn hình phụ.
“Tôi có nhóm bên Mỹ.”
Tôi mở mắt.
Ông nói tiếp:
“Họ đang có hệ phân giải đồng bộ xúc giác và thần kinh tinh vi tốt hơn chúng ta. Không phải giải pháp hoàn chỉnh, nhưng đủ để rút ngắn phần chũng ta đang mắc phải.”
Tôi im.
Trong đầu tôi có một thứ gì đó rơi xuống rất khẽ.
Mỹ.
Một từ thôi.
Mà đủ kéo cả căn phòng xa ra.
Tiến sĩ Clark nhìn tôi.
“Nếu muốn tiến nhanh hơn, cô phải sang đó.”
Không có vòng vo.
Không có giảm nhẹ.
Không có kiểu nói “có lẽ nên cân nhắc”.
Ông nói rất thẳng.
Như cách ông vẫn luôn làm với những điều quan trọng.
Tôi đứng yên.
Bàn tay đặt trên mép bàn.
Đầu ngón tay lạnh đi một chút.
Đi Mỹ.
Rời khỏi đây.
Rời khỏi căn phòng có bát cá vàng, con thỏ bông, ngọn đèn vàng.
Rời khỏi những buổi tối tôi về nhà, mở tablet, thấy Yachiyo ôm gối đợi.
Rời khỏi những cuộc gọi sau khi tắm.
Rời khỏi những sáng em hỏi tôi ăn chưa.
Rời khỏi cái nhịp đời sống bình thường mà cả hai đã mất một năm mới dựng lên được đủ vững để không vỡ.
Dù chỉ là một chuyến đi.
Dù không phải xa mãi.
Dù vẫn có thể gọi video.
Nhưng ý nghĩ phải rời em vào lúc chỉ còn mười bảy ngày trước Giáng Sinh vẫn làm ngực tôi thắt lại.
“Tôi không muốn đi.”
Tôi nói.
Rất khẽ.
Không cần giấu.
Tiến sĩ Clark không tỏ ra ngạc nhiên.
“Tôi biết.”
“Tôi không muốn rời em ấy lúc này.”
“Tôi cũng biết.”
Tôi quay sang nhìn ông.
Ông vẫn đứng đó, gương mặt bình tĩnh đến mức lạnh lùng. Nhưng sau một năm, tôi đã học được rằng sự bình tĩnh của Tiến sĩ Clark không phải vì ông không hiểu cảm xúc của người khác. Đôi khi, chỉ là ông hiểu quá rõ việc nếu ông mềm đi cùng tôi lúc này, tôi sẽ càng khó đứng thẳng hơn.
“Nếu có cách khác…”
“Có.”
Ông ngắt lời.
Tôi khựng lại.
“Nhưng vẫn không đủ nhanh.”
Câu đó đóng xuống rất gọn.
Rất tàn nhẫn.
Và rất đúng. Tôi nhìn lại màn hình.
Đường rung của xúc giác tinh vẫn nằm đó.
Nhỏ.
Nhưng sâu.
Một cái trần thật sự.
Tiến sĩ Clark cũng nhìn theo ánh mắt tôi.
Ban đầu, tôi tưởng ông đang nhìn dãy dữ liệu.
Nhìn những đường tín hiệu còn run rất nhẹ trên màn hình, nhìn chỗ hệ thống đã không thể đỡ nổi một cái chạm quá mềm, quá riêng tư, quá giống đời sống.
Nhưng rồi ánh mắt ông lệch đi rất khẽ.
Không phải sang bảng log.
Cũng không phải sang phần mô phỏng lõi.
Mà là màn hình phụ bên cạnh.
Ở đó vẫn còn lưu hình ảnh Yachiyo trong phiên thử nghiệm vừa rồi.
Em đang ngồi yên, đầu ngón tay còn lơ lửng giữa không trung, gương mặt hơi cúi xuống như thể vẫn chưa hiểu vì sao chỉ một cái chạm rất nhẹ thôi cũng đủ khiến cả căn phòng im bặt.
Tiến sĩ Clark nhìn em.
Chỉ một khoảnh khắc.
Rất ngắn.
Nhưng khác hẳn mọi lần.
Không giống ánh mắt của một người đang đánh giá dữ liệu.
Không giống ánh mắt của một nhà khoa học nhìn một đối tượng thử nghiệm có thông số bất thường.
Mà giống như ông vừa nhìn thấy một gương mặt trùng lên với một hình dung cũ nào đó.
Một bóng dáng đã từng được kể lại.
Hoặc từng được ai đó dặn phải nhớ.
Tôi không biết vì sao mình lại nghĩ như vậy.
Có lẽ vì ánh mắt ông, trong nửa nhịp ấy, đã không còn lạnh nữa.
Nó xa đi.
Rất nhẹ.
Như thể giữa phòng lab trắng sáng này, giữa tiếng máy móc và những đường tín hiệu còn rung, Tiến sĩ Clark vừa bị kéo về một nơi khác một nơi không thuộc về hiện tại.
Rồi ông chớp mắt.
Chỉ một lần.
Ánh nhìn ấy biến mất nhanh đến mức nếu tôi không đang nhìn ông, có lẽ đã tưởng mình tưởng tượng.
Khi ông quay lại với màn hình chính, giọng ông đã bình tĩnh như cũ.
“Nếu cô muốn kịp mùa đông này,” ông nói, “chúng ta không còn nhiều lựa chọn.”
Tôi nhìn ông thêm một nhịp.
Có gì đó.
Một chỗ rất nhỏ trong câu chuyện này vẫn còn nằm ngoài tầm nhìn của tôi.
Không rõ ràng.
Không đủ để biến thành câu hỏi.
Chỉ như một vết xước rất mảnh trên mặt kính, chỉ khi ánh sáng nghiêng đúng góc mới hiện ra.
“Tiến sĩ Clark?”
Ông không nhìn tôi ngay.
Rồi rất khẽ, ông đặt tay lên mép bàn, như thể vừa tự kéo mình trở lại đúng vị trí.
“Điều quan trọng bây giờ không phải là tôi đang nghĩ gì,” ông nói. “Mà là cô có đủ quyết tâm để đi chuyến này hay không.”
Tôi khựng lại.
Câu trả lời ấy không hề giải thích điều gì.
Nhưng cũng không giống né tránh hoàn toàn.
Nó chỉ đóng cánh cửa lại trước khi tôi kịp thấy bên trong có gì.
Và lúc ấy, tôi không đuổi theo nữa.
Không phải vì không để ý.
Mà vì trước mặt tôi còn một điều lớn hơn cần phải quyết định.
Tôi cúi xuống, siết tay lại.
Rồi thở ra.
Rất chậm.
“Bao lâu?”
Tôi hỏi.
Tiến sĩ Clark đáp ngay:
“Nếu chuẩn bị ngay hôm nay, cô có thể đi trong vòng hai ngày. Làm việc trực tiếp bốn đến năm ngày. Và phải mang mọi thứ về kịp trước khi bước vào tuần cuối.”
Tôi nhắm mắt.
Hai ngày.
Bốn đến năm ngày.
Một khoảng thời gian nghe rất ngắn nếu đặt cạnh tám nghìn năm.
Nhưng rất dài nếu đặt cạnh việc mỗi tối vẫn có người ôm gối đợi mình qua màn hình.
“Yachiyo sẽ không thích chuyện này đâu.”
Tôi nói.
Tiến sĩ Clark nhìn tôi.
“Có lẽ.”
“Em ấy sẽ cười rồi bảo chị cứ đi đi.”
“Có lẽ.”
“Và sẽ buồn sau đó.”
“Chắc chắn.”
Tôi bật cười rất khẽ.
Không phải vì vui.
Mà vì ông nói thẳng quá.
Đúng tới mức tôi không biết phản bác thế nào.
Tiến sĩ Clark quay lại màn hình.
“Nhưng cô ấy sẽ hiểu.”
Tôi im.
Rồi gật đầu.
“Ừ.”
Tôi biết.
Yachiyo sẽ hiểu.
Chính vì em sẽ hiểu, nên chuyện này mới khó hơn.
Nếu em ích kỷ một chút, nếu em giận, nếu em nắm lấy tôi và bảo không được đi, có lẽ tôi còn dễ dựa vào đó để yếu lòng hơn.
Nhưng Yachiyo sẽ không làm vậy.
Em sẽ hỏi cần bao lâu.
Hỏi tôi có ăn tử tế không.
Hỏi bên đó có lạnh không.
Dặn tôi đừng thức trắng trên máy bay.
Rồi cười, rất ngoan, và nói rằng em sẽ đợi.
Tôi gom dữ liệu lại.
Không nhiều.
Chỉ những phần cần mang theo để trao đổi trước với nhóm bên kia.
Tiếng giấy chạm nhau rất nhỏ trong phòng lab.
Từng tệp.
Từng dòng.
Từng bước.
Tất cả bỗng trở nên thật hơn khi được đặt vào một chuyến đi cụ thể.
Mười bảy ngày trước Giáng Sinh.
Tôi phải rời em một chuyến.
Vì muốn kịp ở bên em.
Nghe mâu thuẫn tới mức nếu là một câu chuyện của người khác, có lẽ tôi đã thấy buồn cười.
Nhưng khi nó là mình, nó chỉ làm tim đau âm ỉ.
Tối hôm đó, tôi về nhà sớm hơn thường lệ.
Không phải vì xong việc.
Mà vì tôi biết nếu để muộn hơn, tôi sẽ càng khó mở lời.
Căn phòng vẫn như cũ.
Máy tính bảng sáng lên khi tôi vừa đặt túi xuống.
Yachiyo hiện ra trên màn hình, ôm gối, tóc xõa xuống vai. Em nhìn tôi một cái, rồi lập tức hơi nhíu mày.
“Iroha…Chị có chuyện gì sao ?.”
Không phải câu hỏi.
Tôi bật cười rất khẽ.
“Em nhìn ra nhanh vậy à?”
“Vâng.”
Em đáp ngay.
“Vì mặt chị giống lúc sắp nói điều gì đó khó chịu lắm.”
Tôi tháo áo khoác, treo lên giá.
“Cụ thể vậy sao?”
“Vâng.”
Yachiyo ôm gối chặt hơn một chút.
“Lúc chị sắp nói chuyện bình thường, chị sẽ rót nước trước. Lúc chị sắp nói chuyện vui, chị sẽ ngồi xuống hơi nhanh hơn. Còn lúc chị sắp nói chuyện khó chịu, chị sẽ đứng yên ở cửa lâu quá mức cần thiết.”
Tôi khựng lại.
Rồi nhìn em.
“Em quan sát chị kỹ vậy à?”
Yachiyo chớp mắt.
Sau đó, tai em đỏ lên rất nhẹ.
“Em là người yêu chị mà.”
Câu đó đánh vào tôi đúng lúc không nên đánh nhất.
Tôi gần như muốn cười.
Nhưng không cười nổi hẳn.
Chỉ thấy ngực mềm đi, rồi đau hơn một chút.
Tôi đi tới bàn, ngồi xuống trước màn hình.
Ánh đèn vàng ở góc phòng rơi lên mặt bàn, lên cuốn sổ, lên tay tôi đang đặt rất yên nhưng bên trong thì hoàn toàn không yên chút nào.
Yachiyo không hối thúc.
Chỉ ôm gối chặt hơn một chút.
Tôi nhìn em.
Nhìn rất lâu.
Tóc em vẫn hơi rối ở phần đuôi.
Mắt em vẫn sáng.
Gối trong tay em vẫn là cái gối quen thuộc mà suốt một năm qua đã thay tôi nhận quá nhiều cái ôm.
Bỗng nhiên, tôi ghét khoảng cách này kinh khủng.
Ghét việc dù em đang ở ngay trước mặt tôi, tôi vẫn phải nói chuyện này qua một màn hình.
Ghét việc trước Giáng Sinh mười bảy ngày, thay vì bàn xem khăn của em màu gì, chúng tôi lại phải nói về chuyện tôi đi xa một chuyến.
Nhưng tôi không được phép giấu.
Không được nói vòng.
Không được đợi tới lúc em ngủ rồi mới tự mình quyết định mọi thứ.
Tôi đã hứa rồi.
Chúng tôi đã hứa rồi.
Vậy nên tôi hít vào.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
Tôi nhìn thẳng vào em.
Và nói:
“Chị phải đi một chuyến.”