Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 12
Nhưng chạy nhanh hơn, hóa ra, không chỉ có nghĩa là sửa pin phụ.
Không chỉ là làm tầng đệm chịu lạnh tốt hơn.
Không chỉ là thêm một lớp bảo vệ quanh phản hồi nhiệt, tối ưu lại xúc giác khi chạm vào kim loại, hay ép hệ thống học cách đối phó với gió mùa đông như một kẻ thù rất nhỏ nhưng rất dai.
Những thứ đó, tôi đều bắt tay vào làm ngay.
Tiến sĩ Clark cũng làm.
Mami và Roka cũng bị kéo vào làm, dù Mami vẫn nhất quyết nói rằng “khăn quàng cũng là một phần của thiết kế sinh tồn”, còn Roka thì nghiêm túc tới mức lập hẳn danh sách các chất liệu khăn có khả năng “không phá outfit nhưng vẫn giữ cổ đủ ấm”.
Yachiyo nghe xong thì cực kỳ hài lòng.
Tôi thì bắt đầu tự hỏi từ lúc nào một dự án kéo người yêu mình ra khỏi Tsukuyomi lại phát triển thành một tổ hợp kỳ lạ gồm khoa học thần kinh, vật liệu chịu nhiệt, phụ kiện thời trang và tranh luận rất nghiêm túc về màu khăn.
“Em nghĩ màu be hợp hơn.”
Yachiyo nói trong một cuộc gọi nhóm, vẻ mặt nghiêm túc tới mức nếu không nhìn cái bảng chỉ số nguồn phụ đang mở bên cạnh, chắc tôi sẽ tưởng cả bọn đang chọn đồ đi chơi cuối tuần.
Roka nhìn mẫu vải trên bàn.
“Màu be dễ dính bẩn lắm.”
“Nhưng nhìn ấm áp hơn.”
“Cảm giác ấm và khả năng giữ nhiệt là hai chuyện khác nhau. Dù gì chị cũng là một Influencer về làm đẹp đấy nhé.”
Rồi quay sang nhìn tôi qua màn hình.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Chị gái của chị đang bắt nạt thẩm mỹ của em này.”
Tôi chống tay lên trán.
“Mami, cứu tớ.”
Mami lập tức giơ hai tay đầu hàng.
“Tớ không đứng giữa chiến tranh khăn quàng đâu. Tớ chỉ phụ trách nói rằng tất cả các mẫu đều nên chụp ảnh đẹp.”
Tiến sĩ Clark, người từ đầu tới cuối vẫn đang nhìn bản đồ dao động nhiệt, lúc ấy mới rất khẽ lên tiếng:
“Chọn mẫu chịu lạnh tốt nhất.”
Cả phòng yên một giây.
Rồi ông nói tiếp, không ngẩng đầu:
“Nếu có hai mẫu ngang nhau về hiệu năng, chọn mẫu dễ thương hơn.”
Tôi ngẩng phắt lên.
Mami vỗ tay.
Roka nhắm mắt lại như đang chấp nhận một thất bại không thể tránh khỏi.
Còn Yachiyo thì sáng mắt hẳn.
“Tiến sĩ Clark hiểu chuyện ghê.”
Tôi không biết nên đau đầu hay nên cảm ơn ông.
Có lẽ là cả hai.
Nhưng dù sao, mọi thứ vẫn tiến lên.
Mùa đông trở thành dữ liệu.
Nhiệt độ ngoài trời.
Độ ẩm.
Hướng gió.
Thời gian đứng yên.
Vật liệu tay nắm cửa.
Độ lạnh của ly nước vừa lấy từ tủ.
Khoảng cách từ phòng lab tới cửa hàng mini.
Số phút Yachiyo có thể đi bộ mà pin phụ vẫn giữ được dưới ngưỡng an toàn.
Tốc độ phục hồi sau khi đi từ ngoài trời lạnh vào trong nhà ấm.
Mức dao động ở cổ tay trái khi khăn quàng bị lệch khỏi vùng cần che.
Tất cả đều được ghi lại.
Từng thứ một.
Cẩn thận tới mức có hôm Yachiyo nhìn bảng theo dõi của mình rồi nghiêng đầu hỏi:
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em có cảm giác em đang trở thành một mùa đông biết đi.”
Tôi bật cười.
“Một mùa đông phải quấn khăn đúng cách.”
“Em đã quấn đúng rồi mà.”
“Vẫn lệch.”
“Đó là phong cách.”
“Mùa đông không cần phong cách lúc cảnh báo đỏ.”
Yachiyo mím môi.
Rồi lầm bầm:
“Chị càng ngày càng giống chị Roka.”
Tôi quay mặt đi để giấu tiếng cười.
Thật ra, tôi cũng biết mình đã hơi quá tay.
Nhưng sau cái vệt đỏ hôm đó, không ai trong lab còn có thể nhìn gió lạnh bằng ánh mắt thơ mộng nữa. Ngay cả Mami, người trước đó còn nghiêm túc đề xuất chụp một bộ ảnh “Yaccho và mùa đông đầu tiên”, cũng bắt đầu kiểm tra dự báo thời tiết trước mỗi buổi thử nghiệm với vẻ mặt không khác gì đang đọc báo cáo trên chiến trường.
“Gió đông bắc hôm nay hơi đáng ngờ.”
Cô ấy nói một lần, tay lướt trên điện thoại.
Tôi ngẩng lên khỏi laptop.
“Cậu học cách đọc hướng gió từ lúc nào vậy?”
“Từ lúc gió quyết định đánh úp người yêu của cậu và làm cả phòng suýt ngừng tim đấy.”
Roka ở bên cạnh gật đầu.
“Chính xác.”
Tôi nhìn hai người họ.
Rồi lại cúi xuống bảng dữ liệu.
Không hiểu sao, tôi bỗng thấy lòng mình dịu đi một chút.
Cú trượt đầu tiên không làm chúng tôi dừng lại.
Nó chỉ làm căn phòng này tỉnh hơn.
Và có lẽ, chính vì thế, mọi thứ sau đó mới bắt đầu tốt lên thật sự.
Yachiyo có thể ra ngoài lâu hơn.
Không phải tự do hoàn toàn.
Chưa tới mức chúng tôi dám để em đi đâu tùy ý mà không có thiết bị theo dõi, không có lịch sạc, không có một đống cảnh báo đang im lặng nằm trong tay tôi.
Nhưng lâu hơn thật.
Em ấy có thể ngồi bên cửa sổ gần một tiếng mà nguồn phụ không còn tụt quá nhanh.
Có thể vào siêu thị mini, đứng trước kệ pudding đủ lâu để nghiêm túc cân nhắc giữa vị sữa, caramel và dâu mà không khiến tôi tái mặt nhìn đồng hồ.
Có thể cầm thìa lâu hơn.
Có thể tự mở cửa tủ lạnh rồi lập tức đóng lại vì “lạnh quá nhưng em đã thắng được ba giây”.
Có thể chạm vào tóc tôi, rồi rất bình tĩnh nói:
“Hôm nay trông chị vui hơn hôm qua.”
Tôi đứng hình.
“Hôm qua với hôm nay khác nhau chỗ nào?”
“Khác chứ.”
Em đáp tỉnh bơ.
“Em đang tối ưu cảm giác đó.”
“Em chỉ đang lấy cớ thôi đúng không?”
“Vâng.”
Câu trả lời thành thật tới mức tôi không kịp phòng bị.
Mami ở đầu bên kia bàn lập tức ho sặc.
Roka thì không ngẩng đầu, nhưng tôi thấy rất rõ khóe môi cô ấy cong lên.
Còn Yachiyo, người vừa thừa nhận mình đang lấy cớ chạm tóc tôi, vẫn tiếp tục xoa nhẹ lọn tóc trong tay với vẻ mặt nghiêm túc của một nhà nghiên cứu đang kiểm tra mẫu vật quan trọng.
“Chỗ này mượt hơn.”
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em đang khiến dữ liệu mang tính khách quan.”
“Không sao.”
Em chớp mắt.
“Dữ liệu về người yêu vốn có tính thiên vị mà.”
Tôi không biết phải đáp thế nào.
Có những câu của em giống như một cái bẫy được đặt giữa đường đi rất bình thường. Tôi bước tới, hoàn toàn không đề phòng, rồi rơi thẳng xuống đó, không kịp giữ lại chút phẩm giá nào của người đang phụ trách dự án.
Nhưng những khoảnh khắc như vậy lại làm đời sống dày lên.
Thật sự dày lên.
Mỗi ngày một chút.
Một lần Yachiyo đứng trước cửa hàng mini lâu hơn trước.
Một lần em tự cầm ly cacao bằng cả hai tay rồi vui vẻ tuyên bố “ấm hơn dự kiến”.
Một lần em chạm vào tay nắm cửa kim loại, nhăn mặt, nhưng không rụt tay ngay.
Một lần em ngồi cạnh tôi trong phòng lab, chỉ năm phút thôi, nhưng đủ để Mami đi ngang qua, nhìn cả hai rồi nói nhỏ:
“Trông giống người thật quá.”
Tôi nghe thấy.
Yachiyo cũng nghe thấy.
Em không nói gì.
Chỉ cúi xuống nhìn hai bàn tay mình đang đặt trên đầu gối.
Rồi rất khẽ, em cười.
Một nụ cười nhỏ tới mức gần như không thành hình.
Nhưng tôi biết câu đó đã ở lại trong em.
Giống người thật quá.
Với người khác, có lẽ đó là một lời nhận xét vụng về.
Với em, nó gần như là một lời chúc.
Mọi thứ, nhìn từ bên ngoài, có vẻ đang tốt lên.
Thật sự tốt lên.
Đủ để có những buổi tối, sau khi Yachiyo quay về Tsukuyomi để hệ thống nghỉ, tôi vẫn có thể ngồi xuống ăn cơm mà không thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Đủ để khi em nói “mai mình thử đi lâu hơn một chút được không”, tôi không còn ngay lập tức nghĩ tới cảnh báo đỏ đầu tiên nữa.
Đủ để album của chúng tôi có thêm nhiều ảnh mới.
Pudding vị dâu.
Khăn quàng lệch.
Tay Yachiyo cầm ly nước ấm.
Bóng em ngồi cạnh cửa sổ.
Một tấm ảnh rất mờ chụp tôi đang ngủ gục trên bàn, bị Yachiyo đặt tên là:
Bằng chứng chị cần bị quản lý nghiêm hơn.
Tôi đã định xóa.
Yachiyo lập tức phản đối.
“Không được.”
“Em chụp lén chị.”
“Đây là ghi nhận hiện trường.”
“Hiện trường gì?”
“Hiện trường của một người yêu không nghe lời.”
Tôi nhìn em.
Em nhìn lại tôi.
Rồi rất bình thản bổ sung:
“Em sẽ đưa vào album.”
“Album gì mà có cả ảnh chị ngủ gục?”
“Album cuộc sống bình thường của em.”
Câu đó làm tôi im ngay.
Yachiyo có lẽ cũng nhận ra mình vừa nói trúng một chỗ mềm nào đó. Em hơi cụp mắt xuống, ngón tay vuốt nhẹ mép tablet.
“Vì sau này…” Em nói rất nhỏ. “…em muốn có cả những tấm không đẹp nữa.”
Tôi nhìn em.
Không nói được gì.
Em cười.
“Không phải lúc nào cũng phải là ảnh lễ hội, ảnh pudding, ảnh chị nhìn em dịu dàng đâu.”
“Chị nhìn em dịu dàng lúc nào?”
“Lúc nào cũng vậy.”
“Không có.”
“Có.”
Tôi quay mặt đi.
Yachiyo cười nhỏ.
Rồi tiếp tục:
“Em muốn có cả ảnh chị ngủ gục, ảnh bàn ăn hơi bừa, ảnh khăn quàng bị lệch, ảnh cốc cacao uống dở.”
Em dừng lại một chút.
“Vì cuộc sống bình thường cùng với chị chắc là như vậy đúng không?”
Đời sống bình thường.
Với em, ngay cả một tấm ảnh mờ chụp tôi ngủ gục cũng là một phần của thứ đó.
Tôi tưởng như vậy là tốt.
Tôi tưởng những thứ đáng lo nhất đều nằm ở lúc em thức.
Lúc em đi.
Lúc em chạm.
Lúc em cười ngoài trời lạnh.
Lúc em đối mặt với gió, với tay nắm cửa kim loại, với tủ lạnh, với ly nước, với những thứ bình thường nhưng lại có khả năng trở thành kẻ thù rất nhỏ của hệ thống.
Tôi tưởng nếu giải quyết được những thứ đó, em sẽ dần tiến gần hơn tới một đời sống thật.
Cho tới một đêm, tôi nhận ra mình đã bỏ sót một điều rất quan trọng.