Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 11

Tôi gần như kéo em vào trong.

Không mạnh tới mức làm em đau.

Nhưng nhanh.

Nhanh hơn mức một người bình tĩnh nên làm.

Chuông cửa trên đầu vang lên một tiếng leng keng rất nhỏ khi chúng tôi bước vào cửa hàng gần nhất bên đường. Âm thanh ấy đáng lẽ phải dễ thương hơn. Nó đáng lẽ phải thuộc về một buổi hẹn mùa đông bình thường, nơi hai người đi ngoài trời lạnh rồi cùng nhau ghé vào mua cà phê nóng, chọn bánh, đứng trước quầy thanh toán và cười vì một chuyện không đáng kể.

Nhưng khoảnh khắc đó, tiếng chuông ấy chỉ giống một vệt cắt rất mảnh ngang qua tim tôi.

Hơi ấm từ bên trong cửa hàng lập tức ập tới.

Nó trộn với mùi cà phê, bánh nướng, áo khoác mùa đông còn vương hơi lạnh ngoài phố, và mùi giấy túi mới được xếp thành chồng cạnh quầy thanh toán. Ánh đèn vàng trong cửa hàng mềm hơn ngoài đường rất nhiều. Trên kệ gần cửa có mấy hộp chocolate bọc giấy đỏ xanh cho mùa lễ. Xa hơn một chút là quầy nước nóng, nơi hơi trắng mỏng bốc lên từ một chiếc máy tự phục vụ.

Tất cả đều bình thường.

Bình thường tới mức gần như tàn nhẫn.

Yachiyo đứng cạnh tôi.

Khăn quàng vẫn hơi lệch dù tôi vừa chỉnh lại chưa bao lâu. Mũi em đỏ lên một chút vì gió. Đầu ngón tay phải vẫn nắm mép khăn nơi cổ, còn tay trái hơi chậm hơn một nhịp khi em thử khép lại.

Chỉ một nhịp thôi.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Tôi đã quá quen với việc nhìn thấy những thứ rất nhỏ ở em.

Hơi thở chậm hơn nửa nhịp.

Đầu ngón tay không nghe lời ngay.

Ánh mắt mất tiêu cự trong một khoảnh khắc.

Sắc môi nhạt đi dưới ánh đèn.

Những thứ mà nếu là một người khác, có lẽ tôi đã tự thuyết phục mình rằng không sao đâu, chỉ là tưởng tượng thôi.

Nhưng với em, tôi không còn có cái quyền xa xỉ đó nữa.

Trên cổ tay tôi, cảnh báo vẫn sáng.

Đỏ.

Không lớn.

Không kêu lên.

Không làm mọi người trong cửa hàng quay lại nhìn.

Chỉ là một vệt nhỏ nằm đó, gọn gàng, lạnh lùng, như thể nó không hề biết nó vừa kéo toàn bộ cơ thể tôi trở lại đêm của mười tám tiếng kia.

“Chị Iroha.”

Giọng em rất nhỏ.

Tôi ngẩng lên ngay.

“Em có khó chịu không?”

Tôi hỏi trước cả khi em kịp nói tiếp.

Yachiyo chớp mắt.

Rồi hơi cười.

“Chị hỏi nhanh quá đấy.”

“Trả lời chị.”

Giọng tôi cứng hơn bình thường.

Ngay khi nhận ra điều đó, tôi đã muốn hạ xuống.

Nhưng không kịp.

Câu nói đã rơi ra rồi.

Rơi xuống giữa chúng tôi, sắc hơn tôi muốn, nặng hơn tôi định, và làm chính tôi đau trước khi kịp làm em buồn.

Yachiyo nhìn tôi một lúc.

Không hoảng.

Không giận.

Chỉ là cái nhìn rất yên của em mỗi lần tôi run trước em nhiều hơn mức bản thân muốn thừa nhận.

“Em không đau.”

Em nói.

“Chỉ là… trong người vừa rung một cái.”

Em dừng lại, như đang cố tìm một cách nói gần nhất với cảm giác ấy.

“Giống như dây đàn bị kéo lệch thôi ạ.”

Tôi siết cổ tay mình.

Màn hình vẫn đỏ.

Tầng đệm nhiệt dao động.

Nguồn phụ tụt nhanh hơn dự kiến khi tiếp xúc gió lạnh.

Phản hồi bề mặt bên cổ và bàn tay trái lệch pha.

Từng dòng dữ liệu chạy lên.

Tôi đọc rất nhanh.

Nhanh tới mức đáng lẽ phải bình tĩnh lại được.

Nhưng không.

Bởi vì đằng sau những dòng chữ kỹ thuật đó, tôi vẫn thấy cổ tay em lạnh đi trong tay mình ngày xưa.

Thấy mắt em mất nét.

Thấy đồng hồ tụt xuống.

Thấy cái khoảnh khắc toàn bộ sức nặng của cơ thể em dồn xuống tay tôi, không phải vì em dựa vào, mà vì phần giữ em ở lại đã lặng lẽ buông ra.

Mười tám tiếng.

Tôi tưởng con số ấy đã lùi lại rồi.

Tôi tưởng sau một năm, sau những bản nâng cấp, sau tầng đệm, nguồn phụ, túi pin có chiếc nơ rất nhỏ, những lần thử dài hơn, những buổi em ngồi cạnh cửa sổ, những lần em đứng trước kệ pudding và nói muốn thử hết ba vị, con số ấy đã trở thành một ký ức có thể đặt xuống.

Nhưng hóa ra nó chỉ nằm yên ở đâu đó rất sâu.

Chờ đúng một vệt đỏ nhỏ như thế này để bật dậy.

“Chị.”

Yachiyo gọi thêm lần nữa.

Lần này, em không để tôi né.

“Nhìn em đi.”

Tôi khựng lại.

Rồi ngẩng lên.

Em đang đứng ngay trước mặt tôi.

Không phải qua màn hình.

Không phải trong tablet.

Không phải cách tôi một thế giới.

Mà là ở đây.

Trong cửa hàng ấm hơn ngoài phố, dưới ánh đèn vàng, với chiếc khăn quàng cổ hơi lệch, mũi hơi đỏ, mắt vẫn đang nhìn thẳng vào tôi.

“Em đang ở đây.”

Em nói rất khẽ.

“Chị biết.”

Tôi đáp ngay.

Yachiyo nghiêng đầu một chút.

“Không. Chị chưa biết hẳn đâu.”

Tôi im.

Bởi vì em nói đúng.

Tôi biết bằng mắt.

Biết bằng dữ liệu.

Biết bằng cảm giác bàn tay mình vẫn đang nắm rất gần tay em.

Nhưng ở một chỗ sâu hơn, chỗ từng ôm cơ thể em dưới ngọn đèn vàng và gọi tên em trong khi em không còn đáp nữa, tôi vẫn chưa hoàn toàn tin được rằng lần này khác.

Yachiyo đưa tay phải lên, rất chậm, rồi chạm vào tay áo tôi.

Động tác ấy cẩn thận hơn bình thường.

Có lẽ vì em cũng biết hệ thống vừa rung.

Có lẽ vì tay trái đang chậm hơn một nhịp.

Có lẽ vì em sợ nếu chạm mạnh quá, tôi sẽ lại nhìn em như thể em sắp vỡ.

Nhưng cái chạm đó vẫn thật.

Nó ấm áp.

Và đủ để kéo tôi khỏi cái đêm cũ thêm một chút.

“Lần này không giống lúc đó.”

Yachiyo nói.

“Em chưa phải quay về Tsukuyomi mà.”

“Nhưng cảnh báo đỏ.”

“Vâng.”

“Pin phụ tụt nhanh hơn dự kiến.”

“Vâng.”

“Phản hồi nhiệt bị lệch nữa.”

“Vâng.”

“Và bề mặt tay trái của em…”

“Iroha.”

Em gọi tên tôi.

Rất nhỏ.

Nhưng đủ làm tất cả những câu còn lại tôi định nói dừng lại.

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi, không hiểu sao, em cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Không phải kiểu vui vẻ vô tư.

Mà là kiểu người ta biết rõ mình vừa gặp nguy hiểm, nhưng vẫn muốn nói với người trước mặt rằng: em không sao, chị đừng như vây.

“Em biết mà.”

Em nói.

“Và chị cũng biết.”

Tôi nhìn em.

“Biết cái gì?”

“Rằng cái điều này không phải thất bại.”

Yachiyo cúi xuống nhìn cổ tay tôi, nơi vệt đỏ vẫn sáng.

“Đây là lần đầu tiên nó gặp gió lạnh thật.”

Em nói.

“Không phải số liệu mô phỏng. Không phải phòng lab. Không phải cửa sổ mở hé nữa.”

Rồi em nhìn lại tôi.

“Là mùa đông thật sự ở ngoài này.”

Tôi không đáp ngay.

Bởi vì em nói đúng.

Và chính vì em nói đúng, nó mới làm tôi khó chịu tới mức không biết đặt tay ở đâu.

Chúng tôi đã tối ưu nhiều thứ.

Hệ điều hành.

Nguồn phụ.

Tầng đệm.

Phản hồi cảm giác.

Tay trái.

Xúc giác.

Vị giác.

Nhiệt độ.

Chúng tôi đã làm lại quá nhiều thứ tới mức có những đêm, tôi nhìn một dòng code và cảm giác nó cũng đang nhìn lại mình bằng vẻ mặt mệt mỏi.

Nhưng chúng tôi vẫn đang tối ưu chúng trong những điều kiện quá an toàn.

Được kiểm soát.

Còn cuộc sống thật thì không như vậy.

Nó có gió lạnh bất ngờ lùa vào cổ áo.

Có cửa hàng mở ra đóng lại.

Có hơi ấm trong nhà và hơi lạnh ngoài phố đánh nhau ngay ở ngưỡng cửa.

Có một con phố xám trước Giáng Sinh.

Có lòng bàn tay vô tình chạm vào tay nắm kim loại.

Có việc em đứng bên cạnh tôi, quàng khăn không ngay, cười vì lần đầu tiên thật sự đi trong mùa đông, rồi hệ thống bị kéo lệch bởi một thứ đơn giản đến mức gần như tàn nhẫn.

Chỉ ổn định thôi chưa đủ.

Tôi hiểu điều đó ngay trong khoảnh khắc ấy.

Chỉ ổn định trong lab thôi chưa đủ.

Nếu muốn đưa em tới Giáng Sinh, chúng tôi phải hiểu cơ thể này như một cơ thể thật.

Theo mùa.

Theo nhiệt.

Theo gió.

Theo nhịp sống thường ngày.

Theo cả những thứ vô lý, bất ngờ, lộn xộn mà một đời sống bình thường sẽ ném vào người ta mỗi ngày.

Tôi nhìn Yachiyo.

“Chị xin lỗi.”

Em nhíu mày ngay.

“Lại nữa rồi.”

“Gì cơ?”

“Chị lại xin lỗi.”

Tôi khựng lại.

Yachiyo thở ra rất nhẹ.

Rồi đưa tay phải lên, chỉnh lại đầu khăn của mình như thể chỉ cần làm một việc rất nhỏ, không khí giữa hai đứa sẽ bớt căng thẳng hơn một chút.

Nhưng cái khăn vẫn lệch.

Rất lệch.

Tôi nhìn nó.

Rồi nhìn em.

Trong hoàn cảnh khác, chắc tôi đã cười rồi.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu mỗi lần hệ thống cảnh báo là chị xin lỗi, thì từ giờ tới Giáng Sinh chị sẽ thành người chỉ biết xin lỗi mất.”

Tôi không cười nổi ngay.

Nhưng khóe môi vẫn động nhẹ.

“Em đang trêu chị trong lúc hệ thống báo đỏ à?”

“Vâng.”

Em đáp tỉnh bơ.

“Để chị bớt đáng sợ.”

“Chị đáng sợ à?”

“Một chút.”

Em nhìn tôi.

“Không phải vì chị mắng em. Mà vì chị nhìn như sắp quay lại cái đêm hôm đó.”

Tôi im.

Lần này, không còn gì để cãi.

Yachiyo luôn nhìn thấy những thứ tôi cố giấu quá nhanh.

Quá dịu dàng.

Và quá chính xác.

Tôi cúi xuống tắt tiếng cảnh báo, chuyển sang chế độ theo dõi thủ công. Vệt đỏ vẫn còn, nhưng không còn nhấp nháy nữa. Chỉ số bắt đầu dịu lại rất chậm khi chúng tôi đứng trong không gian ấm hơn.

Màn hình chuyển từ đỏ chớp sang đỏ tĩnh.

Vẫn không dễ chịu hơn bao nhiêu.

Nhưng ít nhất, nó thôi cắn vào mắt tôi từng nhịp một.

Mami gọi tới ngay lúc ấy.

Có lẽ bên lab cũng nhận cảnh báo.

Tôi bắt máy.

“Vào trong rồi.”

Tôi nói trước.

Đầu bên kia, giọng Mami nghe rõ ràng là đang cố bình tĩnh:

“Iroha…Yaccho ổn chứ?”

“Ổn.”

Yachiyo tự ghé lại gần một chút, nói vào điện thoại:

“Em ổn. Chỉ hơi bị mùa đông đánh úp một chút thôi.”

Mami im đúng một nhịp.

Rồi gào khẽ:

“Đừng có tỏ ra đáng yêu trong lúc cảnh báo đang đỏ được không!”

Roka ở đầu dây xa hơn chen vào, giọng rất bình tĩnh nhưng nhanh hơn bình thường:

“Iroha tiến sĩ nói cậu nhớ ghi lại nhiệt độ ngoài trời, hướng gió, thời điểm cảnh báo bật. Đưa em ấy về lab ngay. Không được thử thêm.”

“Biết rồi.”

Tôi đáp.

“Về ngay.”

Ở đầu dây bên kia, Tiến sĩ Clark không trực tiếp nói gì.

Nhưng tôi nghe loáng thoáng tiếng ông ra lệnh cho ai đó kéo log thời tiết theo thời điểm thực.

Chỉ vậy thôi cũng đủ biết cả lab đã vào trạng thái khẩn cấp.

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi nhìn Yachiyo.

Em cũng nhìn tôi.

Cả hai không ai nói gì trong vài giây.

Trong cửa hàng, người ta vẫn mua cà phê, vẫn chọn bánh, vẫn kéo cửa kính ra vào.

Một đứa trẻ đứng gần quầy kẹo đang đòi mẹ mua thêm chocolate.

Nhân viên phía sau quầy cúi xuống xếp lại túi giấy.

Một bản nhạc Giáng Sinh rất nhỏ đang phát trên loa, vui vẻ tới mức nghe gần như vô tâm.

Mọi thứ bình thường tới mức gần như vô lý.

Còn chúng tôi thì đứng giữa tất cả những thứ bình thường ấy, với một cơ thể vừa bị gió lạnh kéo lệch khỏi ngưỡng an toàn, và một mục tiêu Giáng Sinh đang đột nhiên trở nên xa hơn một chút.

Yachiyo là người lên tiếng trước.

“Chị.”

“Ừ?”

“Lần sau em sẽ quấn khăn cẩn thận hơn.”

Tôi nhìn em.

Rồi bật cười rất khẽ.

Không phải vì buồn cười.

Mà vì nếu không cười, có lẽ phần căng trong ngực sẽ làm tôi không thở nổi.

“Đó không phải điểm chính.”

“Nhưng cũng là một điểm.”

Em nói rất nghiêm túc.

“Chị Roka sẽ đồng ý với em.”

“Có thể.”

“Và pin phụ cần chịu lạnh tốt hơn.”

“Ừ.”

“Và tay trái lúc lạnh càng chậm hơn.”

“Ừ.”

“Và…” Em dừng lại một chút. “…chị cần bớt sợ hơn.”

Tôi không đáp ngay.

Yachiyo nhìn tôi bằng ánh mắt rất mềm.

“Không phải không sợ.”

Em nói.

“Chỉ là em không muốn thấy chị của lần trước…”

Tôi siết tay mình lại.

Rồi thả ra.

Một lần.

Hai lần.

Cuối cùng, tôi gật đầu.

“Chị sẽ cố.”

“Vâng.”

Em mỉm cười.

“Còn em sẽ cố không để mùa đông đánh bại quá dễ dàng.”

“Nghe như lời tuyên chiến với thời tiết.”

“Vâng.”

Yachiyo gật đầu rất nghiêm.

“Em đã chờ tám nghìn năm rồi. Em không muốn thua một cơn gió đâu.”

Câu đó đáng lẽ phải buồn cười.

Mà nó buồn cười thật.

Nhưng cũng làm mắt tôi nóng lên mất rồi.

Tám nghìn năm.

Một cơn gió.

Một chiếc khăn quàng lệch.

Một vệt đỏ trên màn hình.

Tất cả đặt cạnh nhau, nghe vừa vô lý, vừa đau, vừa quá giống cuộc đời mà chúng tôi đang cố kéo em vào.

Tôi đưa tay chỉnh lại khăn cho em.

Lần này cẩn thận hơn.

Chậm hơn.

Để đầu khăn phủ kín hơn phần cổ bên trái, nơi tín hiệu nhiệt vừa bị kéo lệch nhanh nhất.

“Về lab thôi.”

Tôi nói.

Yachiyo gật đầu.

“Vâng.”

Chúng tôi rời cửa hàng rất nhanh.

Không thử thêm.

Không vòng qua siêu thị mini.

Không đứng lại trước kệ pudding dù lúc đi ngang, Yachiyo có liếc một cái rất rõ.

Nếu là một ngày khác, tôi đã trêu em rồi.

Hôm nay thì không.

Hôm nay, cả hai đều hiểu.

Cú trượt đầu tiên không lấy mất hy vọng.

Nhưng nó kéo chúng tôi tỉnh lại.

Rằng cánh cửa đã mở không có nghĩa là con đường bên ngoài an toàn.

Rằng đời sống thật không chỉ có ánh nắng bên cửa sổ, pudding, thìa, ly nước và tóc của tôi.

Nó còn có lạnh.

Gió.

Kim loại.

Thời tiết.

Những thứ không báo trước.

Và nếu muốn em thật sự bước được tới Giáng Sinh, chúng tôi không thể chỉ làm một cơ thể “ổn định”.

Chúng tôi phải làm một cơ thể biết sống trong mùa đông.

Khi về tới lab, Mami gần như lao ra trước.

Cửa vừa mở, cô ấy đã đứng đó, áo khoác khoác lệch một bên vai, tay còn cầm tablet theo dõi chỉ số.

“Yaccho!”

“Em ổn mà.”

Yachiyo đáp ngay.

Rồi như để chứng minh, em giơ tay phải lên vẫy rất nhẹ.

Tay trái cũng nhúc nhích sau đó đúng nửa nhịp.

Mami nhìn thấy.

Mặt cô ấy méo đi một chút.

“Đừng có vừa đáng yêu vừa làm người ta đau tim nữa được không?”

“Em đang cố trấn an mọi người mà.”

“Cách trấn an của em có sát thương tinh thần đấy nhé.”

Roka theo sau, tay đã cầm bảng ghi chú. Cậu ấy nhìn Yachiyo từ đầu tới chân, dừng ở khăn quàng, rồi nói ngay:

“Khăn quàng hiện tại không đạt chuẩn.”

Yachiyo cúi xuống nhìn khăn của mình.

“Em cũng nghĩ vậy.”

“Danh sách phụ kiện cần thêm mục khăn giữ nhiệt đúng cách.”

“Vâng.”

Tôi nhìn hai người họ bắt đầu nghiêm túc bàn về khăn quàng như một hạng mục kỹ thuật, rồi không hiểu sao lại thấy lòng mình dịu xuống một chút.

Tiến sĩ Clark đứng ở cửa phòng theo dõi, vẻ mặt không thay đổi nhiều, nhưng ánh mắt sắc hơn bình thường.

“Báo cáo.”

Ông nói.

Tôi gật đầu.

Rồi bắt đầu kể.

Nhiệt độ.

Hướng gió.

Vị trí đứng.

Thời điểm cảnh báo bật.

Cảm giác của Yachiyo.

Độ trễ tay trái.

Chỉ số pin phụ.

Phản hồi bề mặt ở cổ và bàn tay.

Khoảng thời gian chỉ số dịu lại sau khi vào nơi ấm.

Từng mục một.

Không bỏ sót.

Không né tránh.

Không tự trách quá mức.

Ít nhất là tôi cố như vậy.

Yachiyo ngồi bên cạnh, rất ngoan, rất yên, lâu lâu chen thêm một câu kiểu:

“Lúc đó cổ em lạnh trước.”

Hoặc:

“Tay trái giống như hơi lười biếng hơn bình thường.”

Mami ghi chép tới đó thì vừa lo vừa buồn cười.

Roka lập tức thêm mục khăn quàng đạt chuẩn vào danh sách phụ kiện.

Tiến sĩ Clark không phản đối.

Thậm chí còn nói:

“Phân loại phụ kiện theo tác động nhiệt. Đưa vào mô hình.”

Cả phòng yên một giây.

Mami là người lên tiếng đầu tiên:

“Vậy là khăn quàng chính thức trở thành thiết bị nghiên cứu?”

Roka gật đầu rất nghiêm túc.

“Cùng nhóm với nơ.”

“Đừng kéo cái nơ vào.”

Tôi nói.

Yachiyo quay sang tôi ngay.

“Nhưng nơ cũng rất quan trọng.”

“Không phải lúc này.”

“Nhưng sau này.”

Tôi nhìn em.

Em nhìn tôi.

Mũi vẫn còn hơi đỏ vì lạnh.

Tay trái vẫn chưa thật sự nhanh lại.

Cảnh báo vừa rồi vẫn còn nằm trong log.

Vậy mà em vẫn có thể ngồi đó, nghiêm túc bảo rằng nơ rất quan trọng.

Tôi thở ra.

Rồi cười.

“Được rồi. Sau này.”

Yachiyo hài lòng rõ ràng.

Đến cuối buổi, khi em đã được đưa trở về để hệ thống nghỉ, phòng lab mới yên đi hẳn.

Nó không có sự nhẹ nhõm.

Cũng không hoàn toàn là thất vọng.

Nó giống như cả căn phòng vừa bị ai đó đặt lên bàn một lời nhắc rất lạnh: các người còn chưa hiểu hết mùa đông đâu.

Tôi đứng một mình trước bảng dữ liệu.

Vệt đỏ đã tắt.

Chỉ còn log lưu lại.

Nhưng trong đầu tôi, cái màu ấy vẫn ở đó.

Rất nhỏ.

Và rất rõ.

Tiến sĩ Clark đứng cạnh tôi một lúc.

“Cô hiểu rồi chứ?”

Ông hỏi.

Tôi gật đầu.

“Ổn định trong điều kiện an toàn là chưa đủ.”

“Đúng.”

Ông nhìn vào bảng log.

“Muốn đưa cô ấy ra cuộc sống thật, ta phải để hệ thống học đời sống thật.”

Mùa.

Nhiệt.

Gió.

Thói quen.

Nhịp đi bộ.

Thời gian đứng ngoài trời.

Việc vào ra giữa nơi lạnh và nơi ấm.

Vải khăn.

Kim loại tay nắm cửa.

Ly nước lạnh.

Cả những thứ nhỏ tới mức trước đây tôi chưa từng nghĩ phải đưa vào mô hình.

Tất cả.

Tôi nhìn dãy dữ liệu mới.

Rồi nhìn góc màn hình, nơi lịch vẫn đang đếm ngược tới Giáng Sinh.

Không ai nói về con số đó lúc này.

Nhưng cả hai đều biết nó ở đó.

Vẫn ở đó.

Không biến mất chỉ vì một cảnh báo đỏ.

Không bị gạch bỏ chỉ vì một cú trượt đầu tiên.

Nhưng nó trở nên sắc hơn.

Thật hơn.

Và vì vậy, nó đáng sợ hơn.

Tôi hít vào.

Thở ra.

Rất chậm.

Rồi thì thầm, gần như chỉ cho chính mình nghe:

“Nếu muốn tới Giáng Sinh…”

Tôi dừng lại một nhịp.

Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Yachiyo đứng trong gió lạnh.

Mũi đỏ lên một chút.

Tay nắm lấy mép khăn quàng, cố tỏ ra bình tĩnh dù hệ thống vừa rung một nhịp rất nhỏ trong cơ thể em.

Và rồi em cười.

Cười bằng cái vẻ vừa ngang ngược vừa mềm lòng đến mức làm người ta không biết nên mắng trước hay ôm trước.

Em đã chờ tám nghìn năm rồi. Em không muốn thua một cơn gió.

Tôi siết tay lại.

“…mình phải chạy nhanh hơn nữa.”

SCROLL DOWN