Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 9

Sau đó, tôi ăn sáng thật.

Không phải vì tự dưng trở thành một người trưởng thành mẫu mực gì cho lắm.

Mà vì nếu không ăn, tối nay chắc chắn tôi sẽ bị mắng.

Và tệ nhất là ngay từ lúc còn đứng trong bếp, cầm miếng bánh mì trên tay, tôi đã biết mình sẽ không phản kháng nổi nếu em thật sự mắng. Cái kiểu mắng rất nhỏ, rất nghiêm túc quá mức cần thiết, lại còn chen thêm một câu em đã dặn rồi mà bằng cái giọng mềm đi đúng một chút ấy chỉ cần tưởng tượng thôi, tôi đã thấy mình không có cửa thắng.

Thế nên tôi phải ăn.

Ăn xong, uống thêm nửa cốc nước, nhìn Bình Thường quẫy đuôi một cái rất thiếu trách nhiệm trong bát nước, rồi mới mặc áo khoác, cầm túi tài liệu và ra khỏi nhà.

Buổi sáng ngoài kia trong hơn tôi tưởng.

Có nắng.

Có gió rất nhẹ.

Có cái cảm giác thành phố đang thức dậy theo một nhịp chậm hơn thường lệ, như thể ngay cả nó cũng chưa hoàn toàn sẵn sàng cho một ngày dài. Ánh sáng trải trên mặt đường mỏng và nhạt, người đi qua nhau còn mang vẻ hơi buồn ngủ, còn những hàng cây ven lối đi thì đứng im tới mức chỉ cần nhìn thôi cũng thấy lòng mình dịu xuống một chút.

Tôi bước nhanh hơn một chút.

Không phải vì sợ trễ.

Mà vì nếu đi chậm, đầu óc tôi sẽ lại quay về cuộc gọi ban nãy. Về cái cách Yachiyo hơi buồn một chút nhưng vẫn dặn tôi từ ăn sáng tới ăn trưa, rồi bắt tôi phải nói lại thật rõ rằng về là chị sẽ gọi ngay cho em. Chỉ cần nghĩ tới đó thôi, khóe môi tôi lại muốn cong lên. Mà cái kiểu vừa đi bộ ngoài đường vừa tự cười một mình như thế, thật lòng mà nói, không hề có lợi cho hình tượng.

Tôi đưa tay chạm nhẹ vào túi áo theo phản xạ.

Viên kẹo vẫn ở đó.

Ấm.

Chỉ là một thứ nhỏ xíu thôi. Nhưng không hiểu sao, từ lúc bắt đầu mang nó theo, tôi lại luôn thấy trong người mình có một điểm neo rất nhỏ mà rất chắc. Chỉ cần chạm vào là biết hôm nay không phải một ngày bình thường nữa. Không còn là kiểu ngày mà tôi chỉ cần chống đỡ cho qua. Nó là một ngày có chỗ để quay về. Có người để gọi. Có một lời hẹn đã được dặn đi dặn lại từ sáng sớm.

Tới lab, tôi còn chưa kịp ngồi xuống đúng nghĩa thì đã bị kéo vào guồng của cả một buổi sáng.

Tài liệu in sẵn đã để trên bàn.

Phòng họp ở tầng trên mở điều hòa lạnh quá mức cần thiết như mọi khi. Màn hình lớn ở đầu phòng đang hiện biểu đồ đồng bộ cảm giác từ lần chuyển tải gần nhất. Cốc cà phê ai đó để quên ở góc bàn đã nguội ngắt từ lúc nào, trông như một lời cảnh báo thầm lặng dành cho bất kỳ ai còn ôm ý định sống qua buổi họp này chỉ bằng caffeine. Và Tiến sĩ Clark thì vẫn như mọi lần thẳng lưng, áo sơ mi phẳng phiu, giọng nói bình tĩnh đến mức ngay cả những câu kiểu vấn đề này phức tạp hơn dự kiến qua miệng ông cũng nghe như thể chỉ đang thông báo trời hơi nhiều mây.

“Chào buổi sáng, Sakayori.”

Ông gật đầu với tôi.

“Chào buổi sáng.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống, mở laptop, xếp bút, rồi nhìn lên màn hình lớn.

Biểu đồ nhiệt.

Biểu đồ dao động cảm giác.

Thời gian giữ ổn định.

Sai số giữa phản hồi mô phỏng và phản hồi sinh học thật.

Những thứ tôi đã nhìn suốt mấy ngày qua, tới mức ngay cả lúc nhắm mắt lại, đầu óc tôi cũng có thể tự dựng lên được.

Nhưng hôm nay khác một chút.

Bởi vì đây không còn là kiểu cứ làm rồi hy vọng sẽ có đường nữa.

Con đường đã hiện ra rồi.

Dài, khó, và đầy những đoạn phải đo thật kỹ kẻo chỉ cần lệch một chút là mọi thứ sẽ hỏng.

Nhưng nó có ở đó.

Và chỉ riêng việc biết điều ấy thôi cũng đủ làm lưng tôi thẳng hơn, đầu óc tỉnh hơn.

Cuộc họp bắt đầu gần như ngay lập tức.

Tiến sĩ Clark đi qua từng mục một. Ông nói về độ bền mô liên kết ở giai đoạn đầu, về việc hệ thống cảm giác tạm thời đã vượt ngưỡng kỳ vọng ở vài điểm nhưng vẫn có những vùng phản hồi chậm, về chuyện dao động nhiệt không phải lỗi độc lập mà là hệ quả của việc toàn bộ cơ thể phải gánh cùng lúc quá nhiều thứ chưa thật sự ổn định.

Tôi vừa nghe vừa ghi.

Thi thoảng chen vào một câu.

Thi thoảng kéo biểu đồ lại gần hơn, chỉ vào đúng cái đoạn chuyển pha giữa ổn định và trượt tín hiệu.

Có những lúc, vì tập trung quá, tôi quên cả thời gian.

Có những lúc, tôi lại nhớ ra rất rõ.

Ví dụ như khi đồng hồ trên góc màn hình chuyển từ 10:08 sang 10:09, tôi chợt nghĩ: chắc giờ này em đang vào phần chào đầu stream rồi.

Rồi tự nhiên thấy hụt một chút.

Không lớn.

Không đến mức làm tôi phân tâm.

Chỉ là một cái trống rất nhỏ vừa hiện ra đúng chỗ vốn quen có giọng em chen vào.

Tôi liếc xuống điện thoại một lần.

Màn hình vẫn tối.

Tất nhiên rồi.

Em còn đang stream.

Tôi tựa lưng vào ghế, ép mình quay lại với biểu đồ trước mặt.

Được rồi.

Hôm nay không xem trực tiếp được.

Nhưng bù lại, tôi đang ngồi ở đây vì chuyện của em.

Chỉ cần nghĩ thế thôi, cái hụt ngắn ngủi kia cũng dịu xuống một chút. Không hẳn biến mất. Chỉ là đổi hình dạng. Từ một khoảng trống thành một thứ gì đó giống chờ đợi hơn. Giống như tôi đang bỏ lỡ buổi sáng của em theo một cách không đáng tiếc hoàn toàn, bởi chính lúc này, ở đây, tôi cũng đang làm một phần việc để có thể bước tới chỗ em.

Buổi họp kéo dài hơn tôi tưởng.

Không phải kiểu kéo dài vì vô ích.

Mà là vì mọi thứ hôm nay đều đáng để bóc tách kỹ hơn.

Có một khoảng, Tiến sĩ Clark dừng ở phần sai lệch cảm giác nhiệt cuối chu kỳ, gõ rất nhẹ đầu bút lên mặt bàn rồi nói:

“Nếu muốn kéo dài thời gian ổn định, chúng ta phải xử lý chỗ này trước.”

Tôi ngẩng lên.

“Vì thermal drift không phải hệ quả cuối. Nó là dấu hiệu đầu.”

Ông gật đầu.

“Đúng.”

Tôi nhìn lại dãy số.

Rồi nghĩ tới bàn tay em lạnh đi rất từ từ tối hôm đó.

Nghĩ tới cái kiểu em nhìn tôi và vẫn cố cười, như thể chỉ cần còn nhìn được tôi thì em sẽ không sợ.

Ngực tôi hơi căng lại.

Nhưng lần này, cảm giác đó không còn giống đau nữa.

Nó giống một thứ rất chắc.

Rằng tôi nhất định phải làm được.

Không phải vì mình thông minh hơn.

Không phải vì không còn sợ.

Mà vì tôi đã nhìn thấy cái giá của việc đến kịp rồi mất đi một lần.

Và tôi không muốn để em phải trả giá đó thêm lần nào nữa.

Thế nên tôi ngồi thẳng lại, kéo tài liệu gần hơn và nói:

“Em nghĩ cần tách riêng phần ổn định bề mặt cảm giác với phần giữ nhiệt lõi. Nếu gộp cả hai vào một khối, chúng sẽ cứ vá lỗi ở ngọn thôi.”

Tiến sĩ Clark nhìn tôi.

Rồi rất khẽ gật đầu.

“Cứ tiếp.”

Tôi tiếp tục.

Giải thích từng ý một, vừa nói vừa chỉ lên màn hình, vừa tự nhận ra mình đang nói nhanh hơn bình thường một chút.

Không phải vì vội.

Mà vì trong đầu tôi, những gì liên quan tới em lúc này đều có độ rõ rất kỳ lạ.

Rõ tới mức chỉ cần nhìn số liệu là tôi nhớ được da em lạnh đi ở đâu trước. Khóe mắt em mất nét ở nhịp nào. Phần cơ thể nào bắt đầu không còn nghe lời em nhanh nữa.

Có lẽ vì thế nên khi nói về chuyện kéo em về, tôi chưa từng cảm thấy thứ gì là dữ liệu khô hoàn toàn cả.

Mỗi con số đều có khuôn mặt của em đứng phía sau.

Mỗi sai lệch đều có hơi thở của em trong đó.

Và mỗi bước tiến nhỏ đều giống như tôi vừa kéo được tương lai gần lại thêm một chút.

Cuộc họp đi qua thêm vài vòng tranh luận nữa.

Có những chỗ tôi phải dừng lại để tính lại một phương án.

Có những chỗ Tiến sĩ Clark hỏi rất ngắn, nhưng buộc tôi phải nghĩ thêm một lớp nữa mới trả lời được.

Có những đoạn, cả phòng im hẳn, chỉ còn tiếng quạt máy lạnh thổi và tiếng đầu bút chạm mặt giấy. Trong những khoảng im như thế, tôi lại bất giác nghĩ: không biết giờ này em đang ở khúc nào trong stream rồi. Có đang cười không. Có vô tình nói câu gì khiến cả chat phát điên không. Có nhớ liếc tìm cái màn hình phụ vốn không mở hôm nay không.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện là tôi lại phải kéo mình về.

Không phải vì khó chịu.

Mà vì nếu cứ để nó đi tiếp, tôi sẽ buồn cười đến mức không hợp với không khí phòng họp chút nào.

Dù vậy, tôi vẫn lén nhìn điện thoại thêm một lần nữa khi cả nhóm tạm dừng để đổi slide.

Vẫn tối.

Rất bình thường.

Rất ngoan.

Tôi chống bút lên cằm, nhìn màn hình lớn thêm một lúc, rồi chợt nghĩ có lẽ em đang làm tốt thật. Cái kiểu làm tốt hơn để dành lại cho chị xem sau mà em đã nói sáng nay bỗng quay lại trong đầu tôi, khiến một góc nào đó trong ngực ấm lên rất nhỏ.

Được rồi.

Vậy thì tôi cũng phải làm tốt.

Ít nhất, nếu tối nay em hỏi hôm nay chị làm được gì, tôi không muốn câu trả lời của mình chỉ là chị nhớ em quá nên làm việc không nổi.

Dù đó cũng không hẳn là sai.

Tôi thở ra một hơi rất khẽ.

Rồi cúi xuống ghi thêm một hàng chú thích.

Cửa sổ mô phỏng tiếp theo được mở ra.

Một dãy điều kiện mới hiện lên trên màn hình.

Tôi chỉnh lại kính, đặt tay lên bàn phím, rồi gõ.

Buổi sáng tiếp tục trôi như vậy.

Có dữ liệu.

Có lạnh vì điều hòa.

Có cà phê nguội ở góc bàn.

Có nắng ngoài cửa kính mà chẳng ai trong phòng thật sự để tâm.

Và ở giữa tất cả những thứ đó, có một cảm giác rất kỳ lạ nhưng rất chắc đang nằm trong tôi từ sáng tới giờ:

rằng hôm nay dù không xem được stream của em, tôi vẫn không hề đi xa khỏi em chút nào.

Bởi chính ở đây, giữa những biểu đồ và sai số này, tôi cũng đang đi về phía em.

Chậm hơn tôi muốn.

Khó hơn tôi muốn.

Nhưng thật hơn bao giờ hết.

SCROLL DOWN