Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 8

Sáng hôm sau, tôi dậy như thường lệ.

Hoặc ít nhất, bề ngoài thì trông như thế.

Ánh nắng vẫn chậm chạp bò qua mép rèm, rơi xuống sàn nhà thành một mảng vàng nhạt. Bình Thường trong bát nước ngoài cửa sổ vẫn bơi vòng vòng với thái độ hoàn toàn vô trách nhiệm, như thể trên đời này không hề tồn tại những thứ như dữ liệu chưa xử lý xong, lịch họp dày đặc, hay một cuộc gọi tối qua đã làm ngực tôi ấm lên tới mức ngay cả lúc ngủ, khóe miệng hình như cũng không chịu hạ xuống hoàn toàn.

Tôi nằm yên thêm một chút.

Không phải vì chưa tỉnh.

Mà vì cảm giác khi mở mắt ra sáng nay khác với mọi sáng trước đó. Nó không còn là cái trống rỗng ngắn ngủi của người vừa bước ra khỏi giấc ngủ và cần vài giây để nhớ ra mình là ai, hôm nay là ngày nào. Mà là một cảm giác mềm hơn. Giống như ở đâu đó trong người, lời mai gặp lại tối qua vẫn còn nằm yên, chưa tan đi hết. Chỉ riêng việc nhớ ra nó thôi cũng đã đủ làm buổi sáng này dịu hơn một lớp.

Tôi ngồi dậy, vuốt tóc ra sau vai, kéo chăn gọn lại, rồi theo phản xạ cầm điện thoại lên xem lịch hôm nay.

Và đúng lúc đó, tim tôi khựng lại một nhịp.

Mail từ nhóm nghiên cứu.

Tiêu đề rất ngắn.

Rất nghiêm túc.

Và đủ để cả buổi sáng đang mềm như bông bỗng đứng thẳng lên như một cái thước kẻ.

Cuộc họp với Tiến sĩ Clark.

Tôi mở mail ra, đọc lướt một lần, rồi đọc lại thêm lần nữa như thể biết đâu chỉ cần nhìn kỹ hơn, cái khung giờ bên dưới sẽ tự co ngắn lại vì thấy có lỗi.

Không hề.

Buổi họp bắt đầu từ sáng.

Và theo lịch dự kiến, có thể kéo tới gần chiều.

Tôi nhìn màn hình thêm hai giây.

Rồi thở ra.

Không phải kiểu thở dài mệt mỏi.

Mà là cái thở rất nhỏ của một người vừa nhận ra hôm nay mình sẽ không thể làm một việc đã lặng lẽ thành thói quen từ lúc nào không biết nữa.

Tôi sẽ không xem được stream của em.

Không phải tranh thủ mở một màn hình phụ trong lúc làm việc. Không phải vừa ghi chú vừa nghe em chào buổi sáng. Không phải thỉnh thoảng liếc sang chỉ vì nghe em cười ở một chỗ nào đó trong câu nói.

Chỉ là… không có.

Ý nghĩ ấy nhỏ thôi.

Nhưng vẫn làm ngực tôi hụt đi một chút.

Bởi vì hình như từ lúc nào, buổi sáng của tôi đã quen với chuyện có em chen vào giữa đống dữ liệu lạnh ngắt ấy rồi. Quen đến mức nếu thiếu đi, cả ngày sẽ nghe như một câu bị mất mất một chữ ở giữa.

Tôi cầm điện thoại, nhìn đồng hồ, rồi nghĩ một chút.

Nếu để em tự phát hiện ra sau, chắc chắn em sẽ không giận. Yachiyo không phải kiểu người làm khó tôi ở những chuyện như thế. Em sẽ chỉ cười rồi bảo vâng, chị cứ đi đi thôi.

Nhưng tôi cũng biết rất rõ cái kiểu vâng đó của em.

Nhỏ hơn bình thường một chút.

Ngoan quá mức một chút.

Và buồn vừa đủ để người nghe mềm lòng ngay lập tức.

Chính cái kiểu đó mới nguy hiểm.

Thế là tôi gọi cho em ngay.

Chuông đổ chưa tới ba tiếng thì bên kia bắt máy.

“Chào buổi sáng, chị Iroha.”

Giọng em còn hơi mềm vì mới dậy, nhưng nghe ra là đã tỉnh hơn tôi nghĩ. Chắc Yachiyo cũng vừa mở mắt không lâu, tóc còn rối, người còn cuộn trong chăn hoặc ôm gối như mọi khi. Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh đó thôi, căn phòng của tôi đã ấm lên thêm một chút.

Tôi đi ra bếp, rót cho mình một cốc nước rồi tựa vào cạnh bàn.

“Chào buổi sáng.”

“Chị dậy sớm ghê.”

Em cười khẽ.

“Hôm nay chăm chỉ vậy sao?”

“Chị vốn chăm chỉ mà.”

“Ừm.”

Yachiyo kéo giọng ra rất nhẹ.

“Em sẽ giả vờ tin.”

Tôi bật cười.

Thật ra, chỉ riêng việc nghe em nói mấy câu linh tinh như thế vào buổi sáng thôi cũng đủ làm căn bếp này bớt trống hơn nhiều rồi.

Nhưng tôi vẫn nhớ lý do mình gọi.

Thế là sau một nhịp im ngắn, tôi nói:

“Hôm nay chị có cuộc họp với Tiến sĩ Clark.”

Bên kia im đi.

Không lâu.

Chỉ vừa đủ để tôi biết em đang ngồi thẳng dậy hơn một chút, đang nghe cho kỹ hơn một chút.

“Buổi họp về phần cơ thể sinh học của em.” Tôi nói tiếp. “Có thể kéo dài tới gần chiều.”

Lần này, khoảng im dài hơn một nhịp.

Rồi Yachiyo hỏi, rất nhỏ:

“Vậy là… sáng nay chị không xem stream của em được ạ?”

Tôi nhắm mắt lại một giây.

Đúng là em hỏi câu đó trước thật.

Không phải hôm nay chị sẽ bận lắm à.

Không phải phần nghiên cứu có tiến triển gì không.

Mà là chuyện tôi có ở đó lúc em bắt đầu buổi sáng hay không.

“Ừ.”

Tôi đáp thật.

“Hôm nay chắc chị không xem trực tiếp được.”

Yachiyo không nói gì ngay.

Tôi gần như nhìn thấy được gương mặt em lúc này: chắc đang ôm gối, môi mím lại rất nhẹ, mắt cụp xuống một chút như một con mèo bị báo rằng hôm nay người vẫn hay ghé qua vuốt đầu mình sẽ bận cả ngày.

Rồi cuối cùng, em khẽ thở ra.

“…Vâng.”

Chỉ một chữ thôi.

Nhưng ngực tôi mềm xuống rõ ràng.

“Yachiyo.”

“Em nghe.”

“Em buồn à?”

“Không có.”

Em đáp nhanh quá.

Nhanh đến mức rõ ràng là có.

Tôi phì cười qua mũi.

“Em.”

Bên kia im một chút.

Rồi cuối cùng, Yachiyo đành sửa lại bằng giọng nhỏ hơn:

“…Hơi một chút.”

Tôi cười khẽ.

“Vì em quen chị ở đó rồi.”

Câu ấy rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu không để ý kỹ, có lẽ người ta sẽ nghĩ nó không có gì đặc biệt.

Nhưng chính vì nó nhẹ như vậy, nó mới chạm thẳng vào ngực tôi.

Phải rồi.

Tôi cũng quen rồi.

Quen việc mở stream của em cùng lúc với dữ liệu. Quen việc vừa làm việc vừa liếc sang màn hình phụ. Quen nghe giọng em chen vào buổi sáng của mình như một phần rất nhỏ nhưng rất chắc.

Thế nên nghe em nói vậy, tôi lại thấy hụt đi một chút thật.

“Chị cũng buồn mà.”

Tôi nói rất khẽ.

Bên kia yên đúng một nhịp.

Rồi Yachiyo hỏi lại:

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Tôi dựa lưng vào bàn bếp, nhìn nắng ngoài cửa sổ.

“Chị cũng quen xem em rồi.”

Lần này, tôi nghe rõ tiếng em cười.

Rất nhỏ thôi.

Nhưng cái buồn mỏng kia dịu xuống ngay lập tức.

“Vậy…”

Em kéo giọng ra, như đang cố nghĩ ra một cách vừa rộng lượng vừa không quá lộ là mình vừa được dỗ.

“…em sẽ tha thứ cho cuộc họp của Tiến sĩ Clark.”

Tôi bật cười thật.

“Em tha kiểu gì vậy?”

“Kiểu rộng lượng.”

“Nghe đáng ngờ ghê.”

“Vì em đang cố làm một người vợ hiền.”

Tôi suýt sặc nước.

“Yachiyo.”

“Em nghe.”

“Em đừng có nói mấy câu đó vào buổi sáng sớm như vậy chứ.”

“Nhưng em đang làm thật mà.”

Em đáp tỉnh bơ.

Rồi đúng như tôi đoán, giọng em chuyển sang kiểu nghiêm túc cực kỳ không cần thiết:

“Được rồi. Chị nghe em dặn đây.”

Tôi nhắm mắt một giây.

Quả nhiên.

Tới đoạn đó rồi.

“Vâng.”

Tôi nói theo phản xạ.

Yachiyo rõ ràng hài lòng hẳn ra.

“Thứ nhất.” Em đếm rất đàng hoàng. “Chị phải ăn sáng trước khi đi.”

“Chị biết rồi.”

“Không được chỉ uống nước rồi chạy luôn.”

“Ừ.”

“Thứ hai, tới trưa phải ăn trưa đàng hoàng.”

“Ừ.”

“Không được vì họp lâu quá mà thôi.”

Tôi bật cười.

“Em nghĩ chị hay làm vậy lắm à?”

“Vâng.”

Em trả lời ngay.

“Em nghĩ chị rất hay làm vậy.”

Tôi không cãi nổi.

Bởi vì em nói đúng.

“Thứ ba.” Em tiếp tục. “Nếu thấy đau đầu thì phải uống nước.”

“Ừ.”

“Thứ tư, nếu giữa giờ có nghỉ thì phải nhắn cho em.”

“Được rồi.”

“Thứ năm…”

Em dừng lại.

Tôi đợi.

Rồi giọng em nhỏ xuống hẳn:

“Về là phải gọi ngay cho em.”

Ngực tôi ấm lên theo một cách rất khó xử.

Không phải vì câu đó to tát gì.

Mà vì nó quá đời thường.

Quá giống một người vợ thật.

Cái kiểu vừa buồn một chút vì chồng mình bận cả ngày, vừa không cản, vừa dặn đủ thứ từ ăn sáng tới uống nước, rồi cuối cùng mới để lộ điều mình muốn nhất bằng một câu rất nhỏ:

Về là phải gọi ngay cho em.

Tôi cúi xuống nhìn cốc nước trong tay, rồi cười rất khẽ.

“Chị biết rồi.”

“Không.”

Yachiyo phản đối ngay.

“Chị phải nói lại cho rõ.”

Tôi bật cười.

“Em đang bắt chị đọc lại nội quy à?”

“Vâng.”

Giọng em hoàn toàn nghiêm túc.

“Đọc lại mục quan trọng nhất.”

Tôi chống tay lên bàn bếp, cười thêm một lúc nữa mới chịu thua.

Rồi dịu giọng:

“Về là chị sẽ gọi ngay cho em.”

Bên kia yên đi.

Không lâu.

Nhưng đủ để tôi nghe ra cái thở rất khẽ của em, như thể chỉ cần câu đó thôi cũng đã làm em yên tâm hơn thật.

“Ừm.”

Em nói.

“Vậy thì được.”

Tôi nhìn nắng ngoài cửa sổ.

Buổi sáng vẫn đang trôi rất bình thường.

Vậy mà chỉ vì cuộc gọi này, nó lại mềm đi thêm một lớp nữa.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Hôm nay em vẫn stream vui vẻ nhé.”

Em cười.

“Chị không xem mà em vẫn phải vui à?”

“Phải.”

“Bất công ghê.”

“Vì chị sẽ xem lại.”

Lần này, em im một giây.

Rồi giọng sáng lên hẳn:

“Thật ạ?”

“Ừ.”

“Vậy em sẽ làm tốt.”

Tôi bật cười.

“Em lúc nào chẳng làm tốt.”

“Nhưng hôm nay em sẽ làm tốt hơn.”

Giọng em nhỏ đi một chút.

“Vì chị không ở đó lúc trực tiếp, nên em phải để dành thêm một chút cho chị xem lại.”

Ngực tôi lại khẽ đau.

Không phải đau buồn.

Mà là cái đau rất ấm khi người ta đột nhiên nhận ra mình đang được nghĩ tới dịu dàng hơn mức cần thiết.

“Được rồi.”

Tôi nói.

“Vậy chị sẽ cố họp nhanh.”

“Không được.”

Yachiyo lập tức phản đối.

“Chị phải họp đàng hoàng.”

“Ủa?”

“Vì đó là chuyện của em mà.”

Giọng em nhỏ hơn.

“Em muốn chị làm tốt.”

Tôi im.

Rồi mỉm cười.

“Chị biết rồi.”

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu giữa giờ nghỉ giải lao, chị nhớ em quá…”

Tôi nhướn mày.

“Thì sao?”

“…thì được phép nhắn cho em.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Em thật hào phóng.”

“Vâng.”

Em đáp rất có khí chất.

“Em đang làm một người vợ hiền mà.”

“Yachiyo.”

“Em nghe.”

“Em đừng tự nhận vai đó một cách trơn tru như vậy chứ.”

Em cười.

Tiếng cười mềm như nắng chạm vào rèm cửa.

“Nhưng em đang làm tốt mà.”

Tôi không còn cãi nổi nữa.

Bởi vì rõ ràng là em làm tốt thật.

Tốt tới mức tôi thậm chí bắt đầu thấy việc hôm nay không xem được stream cũng không quá buồn nữa—bởi chỉ cần gọi cho em, nghe em dặn đủ thứ, rồi để em nghiêm túc quá mức như vậy, cả ngày hôm nay đã có sẵn một thứ rất ấm nằm trong ngực tôi rồi.

“Chị phải đi chuẩn bị đây.”

Tôi nhìn đồng hồ.

“Vâng.”

Yachiyo gật đầu.

Rồi trước khi tôi kịp kết thúc cuộc gọi, em lại gọi:

“Chị Iroha.”

“Gì nữa?”

“Ăn sáng.”

Tôi bật cười.

“Vâng.”

“Và đừng quên ăn trưa.”

“Vâng.”

“Và tan họp phải gọi ngay cho em.”

Lần này, tôi mỉm cười thật rõ, nhìn thẳng vào màn hình.

“Vâng, thưa cô vợ trẻ.”

Yachiyo đứng hình.

Thật sự đứng hình.

Không chớp mắt.

Không động đậy.

Cả người ôm gối im bặt đúng hai giây như thể đầu óc em vừa tự tắt nguồn để bảo vệ phần còn lại của hệ thần kinh.

Rồi khi vành tai em bắt đầu đỏ lên rất rõ, tôi mới biết mình vừa phản công thành công ngoài dự kiến.

“…Chị.”

Em lên tiếng, giọng nhỏ hẳn.

“Gì?”

“Chị đừng nói kiểu đó rồi bỏ đi họp chứ.”

Tôi cười đến mức phải quay mặt đi một chút.

“Em bắt đầu trước mà.”

“Nhưng em không nghĩ chị gọi thật.”

“Chị cũng không nghĩ em sẽ trông như vậy.”

Yachiyo ôm gối chặt hơn, rõ ràng là vừa ngượng vừa không muốn thừa nhận.

“Chị xấu tính.”

“Người yêu của em mà.”

Lần này em không nói được gì nữa.

Tôi nhìn em, nhìn cái vẻ đứng hình kéo dài quá mức cần thiết ấy, rồi thấy buổi sáng này đúng là bắt đầu rất tốt.

Cuối cùng, vì không nỡ để em ngượng thêm mãi, tôi dịu giọng:

“Chị đi nhé.”

Yachiyo chớp mắt rất chậm.

Rồi gật đầu.

“Vâng.”

Giọng em vẫn còn hơi mềm vì cú phản công ban nãy.

“Chị đi đi. Em sẽ ngoan mà.”

Tôi nhướn mày.

“Thật chứ?”

“Thật.”

Em đáp, rồi thêm rất nhỏ:

“Nhưng về phải gọi ngay cho em.”

Tôi cười.

“Chị biết rồi.”

Cuộc gọi kết thúc sau đó.

Màn hình tối xuống.

Tôi vẫn đứng trong bếp thêm một lúc, cốc nước còn trên tay, nắng vẫn rơi ngoài cửa sổ, Bình Thường vẫn bơi như một kẻ không hiểu gì về những chuyện quan trọng của loài người.

Rồi cuối cùng, tôi thở ra một hơi thật nhẹ.

Được rồi.

Hôm nay sẽ là một ngày dài.

Sẽ có Tiến sĩ Clark. Sẽ có dữ liệu. Sẽ có cả đống thứ cần nghĩ nghiêm túc.

Nhưng đồng thời, hôm nay cũng là một ngày mà ở đâu đó, có người sẽ lên stream với hơi một chút buồn vì tôi không xem trực tiếp, rồi vẫn cười và làm tốt, rồi ngồi chờ cuộc gọi của tôi như một người vợ thật sự.

Chỉ cần nghĩ tới đó thôi, tôi đã thấy ngày hôm nay trở nên đáng để bước vào hơn nhiều.

Thế là tôi quay sang lấy đồ ăn sáng.

Bởi nếu không ăn thật, tối nay tôi chắc chắn sẽ bị mắng.

Và đáng xấu hổ nhất là tôi lại thấy mong điều đó một chút.

SCROLL DOWN