Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 10
Khoảng nghỉ giải lao tới muộn hơn tôi muốn.
Không nhiều.
Chỉ chậm hơn dự đoán khoảng mười lăm phút thôi.
Nhưng khi người ta đã lỡ được ai đó dặn từ sáng rằng nếu giữa giờ nghỉ giải lao, chị nhớ em quá thì được phép nhắn cho em, thì mười lăm phút ấy tự nhiên dài ra rất đáng kể. Không đủ để gọi là khổ sở. Nhưng đủ để mỗi lần Tiến sĩ Clark chuyển thêm một slide, tôi lại thấy trong đầu mình hiện lên một ý nghĩ rất không chuyên nghiệp rằng: nếu ông đổi tiếp slide nữa, tôi sẽ coi như đây là hành vi cản trở tình cảm cá nhân.
Cuối cùng, đúng lúc tôi bắt đầu thấy đầu óc mình cần một cốc nước và một cái thở dài thật tử tế, Tiến sĩ Clark mới khép tập tài liệu lại.
“Chúng ta nghỉ mười lăm phút.”
Câu nói ấy đi qua tai tôi theo cách dịu dàng bất thường.
Mười lăm phút.
Ngắn, ừ.
Nhưng cũng quá đủ cho một số việc rất quan trọng.
Tôi đứng dậy, cầm điện thoại theo phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ, đi ra khỏi phòng họp rồi mới nhận ra mình đang bước nhanh hơn cần thiết một chút. Hành lang bên ngoài lạnh hơn trong phòng, im hơn, sáng hơn. Vài người trong nhóm vẫn còn đứng gần cửa trao đổi thêm mấy câu ngắn về mô hình ổn định nhiệt. Tôi đi qua họ, gật đầu chào, rồi rẽ vào góc gần cửa sổ, nơi có một băng ghế nhỏ ít người để ý tới.
Lúc đó tôi mới mở điện thoại.
Có ba tin nhắn từ Yachiyo.
10:21 Em vào đầu stream rồi.
10:48 Có người trong chat hỏi sao hôm nay em hiền hơn.
11:07 Em chưa trả lời. Em để dành rồi kể cho chị sau nha.
Tôi nhìn ba dòng tin nhắn ấy, rồi bật cười rất khẽ.
Chỉ cần như thế thôi, cả đoạn buổi sáng lạnh và căng trong phòng họp bỗng mềm xuống thêm một chút. Yachiyo đúng là có cái tài làm cho những chuyện nhỏ xíu nhất cũng nghe như đang được ai đó đặt riêng vào lòng bàn tay mình vậy.
Tôi gõ rất nhanh:
Giờ chị mới được nghỉ.
Tin nhắn được seen gần như ngay lập tức.
Rồi bên kia hiện lên dấu ba chấm.
Biến mất.
Rồi hiện lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó, bất giác thấy tim mình cũng chờ theo cái nhịp rất buồn cười ấy.
Cuối cùng, Yachiyo nhắn:
Em biết ngay mà.
Tôi nhướng mày.
Sao em biết?
Vì nếu chị nghỉ sớm hơn, chị đã nhắn cho em rồi.
Tôi tựa lưng vào kính cửa sổ, nhìn chữ trên màn hình mà thấy vừa bất lực vừa mềm lòng.
Em đang stream mà vẫn để ý được chuyện đó à?
Em chuyên nghiệp lắm đó.
Tôi bật cười.
Chị tưởng em sẽ nói em là người yêu của chị.
Lần này bên kia im hẳn ba giây.
Rồi hiện lên một dòng mới:
Cái đó cũng đúng.
Tôi nhìn màn hình thêm một lúc.
Rõ ràng chỉ là tin nhắn thôi.
Vậy mà vẫn có cách làm tai tôi nóng lên như thường.
Em ăn gì chưa?
Chưa. Em còn đang ở giữa buổi.
Tôi nhìn đồng hồ.
Rồi nhớ ra mười lăm phút nghỉ này của mình chắc cũng sẽ bị cắt ngắn đi vì một câu hỏi nào đó từ Tiến sĩ Clark ngay trước giờ vào lại. Ý nghĩ ấy khiến tôi nghiêng đầu tựa mạnh hơn vào mặt kính một chút.
Vậy lát nữa nhớ ăn đấy nhé.
Vâng.
Tin nhắn mới tới ngay sau đó.
Chị có nhớ em quá không?
Tôi nhìn câu hỏi ấy.
Rất ngắn.
Rất thẳng.
Rất Yachiyo.
Tôi đáng lẽ nên trả lời kiểu gì đó bớt thật lại một chút. Ví dụ như cũng bình thường thôi hoặc chị đang họp mà. Nhưng sáng nay em đã cho phép rồi. Mà nếu em đã cho phép, tôi thấy mình không có lý do gì phải giả vờ giỏi chịu đựng cả.
Thế nên tôi nhắn:
Có.
Bên kia seen ngay.
Nhưng lần này lại không trả lời luôn.
Tôi bắt đầu hình dung ra cảnh Yachiyo đang ngồi đâu đó giữa giờ nghỉ chuyển cảnh, nhìn điện thoại, rồi đỏ mặt một chút trước khi kịp sửa lại vẻ bình tĩnh. Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng đủ làm khóe miệng tôi cong lên.
Một lúc sau, em mới nhắn:
Em cũng vậy.
Rồi thêm ngay sau đó, như thể sợ câu trước mềm quá:
Nhưng em chuyên nghiệp hơn chị nên em vẫn stream tốt.
Tôi bật cười thành tiếng.
Nhỏ thôi.
Nhưng rõ.
Đến mức chị nghiên cứu viên đi ngang qua còn liếc sang tôi một cái như muốn xác nhận rằng trong cùng một hành lang này có phải đang tồn tại hai bầu không khí khác nhau hoàn toàn không.
Tôi quay mặt đi, ho nhẹ cho đỡ ngượng, rồi gõ:
Chị cũng đang làm việc rất tốt đấy nhé.
Em biết.
Sao lại biết nữa?
Vì tin nhắn chị nhắn cho em ngắn hơn. Lúc tập trung chị toàn nhắn như vậy.
Tôi nhìn dòng chữ đó mà thật sự không biết nên khen em giỏi quan sát hay nên bắt đầu lo rằng từ lúc nào những thói quen rất nhỏ của mình đã bị em đọc được dễ dàng tới vậy.
Có lẽ từ lâu rồi.
Chỉ là đến bây giờ tôi mới chịu thừa nhận thôi.
Một khoảng im dễ chịu ngắn nằm giữa hai bên.
Ngoài cửa kính, nắng trưa bắt đầu sáng hơn. Sân phía dưới có người đi ngang, bóng họ lướt qua bậc thềm rồi tách ra. Ở đầu hành lang, ai đó đang cười nói nhỏ với nhau. Mọi thứ đều rất bình thường. Bình thường tới mức nếu không nhìn xuống màn hình điện thoại lúc này, hẳn tôi sẽ không tin giữa cả một buổi họp căng như thế, mình vẫn có thể có một khoảng nghỉ dịu dàng đến vậy.
Tin nhắn của Yachiyo hiện lên lần nữa.
Chị uống nước chưa?
Tôi bật cười ngay.
Em là mẹ chị à?
Không.
Em trả lời rất nhanh.
Em là một người vợ hiền.
Tôi nhắm mắt một giây.
Rõ ràng tôi đã có thể quen với kiểu đánh úp này của em rồi.
Vậy mà lần nào cũng vẫn thấy tim khựng lại như cũ.
Em cứ thích tự nhận vai này nhỉ.
Chị đã gọi rồi còn gì.
Tôi thật sự không phản bác nổi.
Câu vâng, vợ ơi lúc sáng rõ ràng là do tôi tự nói. Mà một khi tôi đã lỡ nói ra rồi, Yachiyo chắc chắn sẽ không đời nào quên ngay được. Có khi em còn định giữ lại để dùng dần trong những lúc cần chọc tôi nữa.
Ý nghĩ ấy vừa hiện ra, bên kia đã nhắn tiếp:
Được rồi, em rộng lượng nên không bắt chị gọi lại thêm lần nữa đâu.
Tôi nhìn dòng chữ đó rồi bật cười tới mức phải cúi đầu xuống.
Cảm ơn em ghê.
Không có gì. Em còn phải stream tiếp.
Vậy em đi đi.
Chị đang đuổi em à?
Không. Chị đang để người vợ hiền của chị hoàn thành công việc.
Lần này em seen rất lâu.
Lâu đến mức tôi suýt cười thành tiếng lần nữa.
Cuối cùng, Yachiyo nhắn lại:
…Chị xấu tính thật.
Tôi chống tay lên má, đọc đi đọc lại đúng một dòng ấy mà thấy cả buổi trưa tự nhiên dịu hẳn xuống.
Ai bảo em tự nhận trước.
Em sẽ ghi sổ.
Tối tính sau.
Bên kia im một nhịp.
Rồi đáp:
Tối làm việc xong phải gọi ngay cho em đó.
Tôi mỉm cười.
Chị biết rồi.
Lúc tôi vừa gửi xong, từ cuối hành lang có người gọi tên tôi báo còn ba phút nữa vào lại. Tôi ngẩng lên, hít vào một hơi, rồi nhìn màn hình lần cuối.
Chị vào lại phòng làm việc đây.
Yachiyo rep ngay:
Vâng.
Rồi thêm một dòng nữa.
Chị Iroha.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó thêm một giây.
Ừ?
Cố lên nhé. Em chờ.
Chỉ nhiêu đó thôi.
Vậy mà không hiểu sao, phần mệt mỏi vì cả buổi sáng dài bỗng bị đẩy lùi đi một khoảng rất rõ. Không phải biến mất. Chỉ là lùi ra phía sau, nhường chỗ cho một thứ khác ấm hơn, chắc hơn.
Tôi gõ lại :
Em cũng vậy.