Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 7
Buổi tối đến chậm hơn tôi tưởng.
Không phải vì đồng hồ đi chậm lại.
Mà vì một khi đầu óc đã thật sự bám được vào công việc, thời gian bỗng có cách trôi rất khác. Nó không còn là thứ cứa từng chút vào ngực như tối qua nữa, cũng không còn là cái bóng nằm chình ình trước mặt, buộc tôi phải ý thức về nó trong từng lần nhìn sang màn hình. Nó chỉ đơn giản đi qua. Qua mấy cửa sổ dữ liệu. Qua những lần chỉnh mô hình. Qua vài cuộc trao đổi ngắn với tiến sĩ Clark. Qua cốc nước thứ ba mà nếu là ngày thường, hẳn tôi đã không ngoan ngoãn uống hết chỉ vì bị nhắc từ xa như thế.
Đến khi tôi ngẩng lên lần nữa, ngoài cửa kính lab, bầu trời đã thẫm đi từ lúc nào.
Ánh sáng trong phòng phản lên mặt kính, nhạt và trắng, khiến khung cảnh bên ngoài trông giống như một lớp nước tối đặt sau lưng tôi. Những dãy bàn gần đó cũng đã vắng hơn. Có người thu dọn đồ rồi về trước. Có người vẫn cắm cúi với màn hình của mình. Cả căn phòng bước vào cái nhịp im lặng rất riêng của buổi tối ở lab loại im lặng không buồn, chỉ hơi mỏi, như thể ai cũng đang tự kéo mình đi thêm một đoạn nữa trước khi cho phép bản thân nghỉ.
Tôi lưu nốt lượt chạy cuối cùng.
Gấp laptop lại một nửa.
Rồi mới cầm điện thoại lên nhìn.
Có ba tin nhắn từ Yachiyo.
18:42 Em vừa ăn tối xong.
19:03 Chị còn ở lab à?
19:11 Nếu chị còn ở đó thì nhớ đứng dậy đi lại một chút nha.
Tôi nhìn ba dòng tin nhắn ấy, rồi bật cười.
Nhỏ thôi.
Nhưng đủ để phần mỏi trong vai mình mềm xuống một chút.
Tôi nhắn lại:
Chị vừa xong.
Tin nhắn seen gần như ngay lập tức.
Rồi điện thoại rung.
Một cuộc gọi video.
Tôi chớp mắt đúng một nhịp trước khi bắt máy.
Màn hình sáng lên.
Yachiyo xuất hiện ở đó, đang nằm nghiêng trên gối, tóc thả xuống hơi rối, ánh đèn bên chỗ em không sáng hẳn mà mềm và vàng hơn bình thường một chút. Trông em khác hẳn buổi sáng lên stream. Ít sắc hơn. Ít phòng bị hơn. Và nguy hiểm hơn rất nhiều đối với nhịp tim của tôi.
“Chị bắt máy nhanh ghê.”
Câu đầu tiên em nói lại là vậy.
Tôi nhướng mày.
“Không phải em gọi cho chị à?”
“Ừ.” Em chớp mắt. “Nhưng em tưởng chị sẽ cố giữ vẻ bận rộn thêm năm giây nữa.”
Tôi tựa lưng vào ghế.
“Chị có vẻ giống như vậy lắm à?”
“Có.”
Em đáp ngay.
“Nhưng mà em nghĩ chị là kiểu nhìn thấy người yêu gọi thì muốn bắt liền, nhưng vẫn phải giả vờ bình tĩnh hơn ha.”
Tôi im một giây.
Rồi quyết định không tranh luận.
Vì đáng ghét ở chỗ, em lại nói đúng.
Tôi cầm điện thoại lên, đứng dậy khỏi ghế, bắt đầu thu dọn đồ. Vừa cất bút, xếp tài liệu vào túi, vừa để em ở đó trong khung hình như thể đó là việc tự nhiên nhất trên đời.
“Em ăn gì rồi?”
Tôi hỏi.
Yachiyo chống cằm lên gối.
“Cơm.”
“Cơm với gì?”
“Em trả lời vậy nghe thiếu chân thành lắm hả?”
“Rất.”
“Ừm…” Em nghĩ một chút. “Có canh. Có rau. Có món chính.”
Tôi dừng tay.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Đó không phải là kể tên món.”
“Nhưng là mô tả hợp lý mà.”
Tôi bật cười, kéo khóa túi lại.
“Em đúng là không thể sống thiếu chuyện làm người khác khó chịu.”
“Không phải người khác.” Em chỉnh ngay. “Là chị.”
Tôi đứng yên mất một nhịp.
Cái cách em nói những câu kiểu đó luôn rất tỉnh, rất nhẹ, như thể chẳng có gì đáng để đỏ mặt cả. Chính vì vậy nên người đỏ mặt cuối cùng lúc nào cũng là tôi.
Tôi ho nhẹ.
“Ừ, cảm ơn em đã phân loại rõ.”
“Không có gì.”
Em đáp, hoàn toàn vô tội.
Tôi tắt màn hình máy tính, chào người còn ở lại gần đó, rồi đeo túi lên vai. Lúc đi qua hành lang sáng đèn trắng của tòa lab, điện thoại trong tay tôi rung nhè nhẹ theo từng bước chân. Ở đầu kia, Yachiyo vẫn giữ cuộc gọi, vẫn nằm nghiêng như thế, mắt dõi theo tôi theo kiểu khiến tôi có cảm giác mình đang được hộ tống về nhà chứ không phải chỉ đang tan làm.
“Chị mệt không?”
Em hỏi.
“Có một chút.”
“Vai còn căng không?”
Tôi cười.
“Em còn nhớ chuyện đó à?”
“Em đang chịu trách nhiệm mà.”
Tôi bước vào thang máy, nhìn gương phản chiếu mờ mờ của mình trên cánh cửa thép.
“Đến tối rồi mà em vẫn chưa mãn nhiệm à?”
“Chưa.”
Em đáp ngay.
“Ca trực người yêu là hai mươi bốn trên hai mươi bốn.”
Tôi bật cười thành tiếng.
Rất nhỏ.
Nhưng đủ để chính mình nghe ra hôm nay mình cười nhiều hơn mọi ngày bao nhiêu.
Thang máy xuống tầng trệt. Cửa mở ra. Gió tối lùa vào sảnh, mát hơn trong lab rất nhiều. Tôi kéo cao cổ áo hơn một chút theo phản xạ. Ở đầu dây bên kia, Yachiyo nhìn tôi rồi nheo mắt.
“Trời lạnh à?”
“Cũng hơi.”
“Chị có mang áo khoác hẳn hoi không?”
Tôi nhìn xuống tay mình.
“Có.”
“Cho em xem nào.”
Tôi đứng giữa sảnh, nhìn em trong màn hình mà không biết nên cười hay nên bất lực trước mức độ nghiêm túc đáng ngờ này.
“Em có cần kiểm tra luôn khóa kéo không?”
“Có chứ.”
“Yachiyo.”
“Em chỉ đang làm tròn trách nhiệm.”
Tôi đành nghiêng điện thoại xuống cho em thấy chiếc áo khoác đang vắt trên tay.
“Được chưa?”
“Vâng.” Em gật đầu, hài lòng. “Mặc vào đi.”
Tôi thật sự phải bật cười lần nữa.
“Em có biết là em rất giống mấy bà vợ già lo xa không?”
Yachiyo chớp mắt.
Rồi, với giọng bình tĩnh đến đáng ngại, em hỏi lại:
“Bà vợ già nào cơ?”
Tôi đứng hình.
Ngay giữa sảnh.
Ngay giữa một câu hỏi không hề lớn tiếng nhưng có sát thương rõ ràng.
Tôi kéo áo khoác lên mặc thật nhanh, vừa làm vừa thấy tai mình nóng lên một cách hết sức không cần thiết.
“Ý chị là…”
“Ý chị là gì?”
Em nhìn tôi.
Khóe môi đã cong lên từ lúc nào rồi.
Tôi kéo khóa áo lên đến ngực.
“Ý chị là em lo nhiều.”
“À.”
Em gật đầu như hiểu.
Rồi thêm rất nhỏ:
“Em tưởng chị vừa cầu hôn.”
Lần này tôi suýt vấp thật.
Không phải trong lòng nữa.
Mà suýt vấp thật vào mép bậc cửa lúc bước ra ngoài.
“Em…”
Tôi quay hẳn camera ra xa khỏi mặt mình, hít vào một hơi, rồi mới đưa lại.
“Buổi tối nào em cũng định làm chị chết vì đỏ mặt à?”
“Không.” Em đáp rất tử tế. “Chỉ tối nay thôi.”
Tôi chống tay lên trán, đứng lại dưới một ngọn đèn ngoài sân, để cơn nóng ở tai mình dịu bớt đi một chút.
Bên kia màn hình, Yachiyo đang cười.
Không phải cười lớn.
Chỉ là cái kiểu cười làm mắt em mềm hẳn xuống, đủ để tôi vừa muốn giận vừa không tài nào giận nổi.
“Được rồi.” Tôi nói. “Tối nay em thắng.”
“Em biết.”
“Em đừng trả lời kiểu đó nữa.”
“Cái nào?”
“Cái kiểu lúc nào cũng biết hết.”
“Nhưng em biết thật mà.”
Tôi nhìn em.
Rồi thở ra.
“Ừ.”
Cuối cùng tôi cũng nói.
“Em biết thật.”
Tôi đi bộ chậm về nhà. Không xa lắm, nhưng vừa đủ để gió tối làm đầu óc tỉnh hơn một chút sau cả ngày. Ở đầu dây bên kia, Yachiyo kể mấy chuyện linh tinh sau buổi stream. Chuyện có một bình luận làm em suýt bật cười ngay lúc đang đọc superchat. Chuyện staff của em hôm nay lại gửi sticker kỳ quặc. Chuyện một khúc nhạc mở đầu bị lệch đúng một nửa nhịp rồi em phải cứu nó bằng nụ cười chuyên nghiệp.
Tôi nghe.
Thỉnh thoảng đáp lại một câu.
Thỉnh thoảng cười.
Và cảm giác ấy kỳ lạ đến mức gần như không thật: một buổi tối rất bình thường, hai đứa nói chuyện linh tinh về công việc của mình, trêu nhau vài câu, nhắc nhau mặc áo khoác, như thể khoảng cách giữa đây và Tsukuyomi chỉ là chuyện đi tàu hơi lâu một chút.
Về tới nhà, việc đầu tiên tôi làm là nhìn sang bát cá.
Bình Thường đang bơi một vòng chậm rì, dáng vẻ hoàn toàn không có chút cảm giác tội lỗi nào trước việc cả ngày nay nó đã trở thành một phần rất quan trọng trong tâm lý hai con người.
“Chị về rồi.”
Tôi nói.
“Nhưng không phải chào em.”
Yachiyo ở đầu dây bật cười.
“Chị cứ nói chuyện với cá kiểu đó thật à?”
“Ừ.”
“Buồn cười quá.”
“Nhà này hiện tại chỉ có chị với nó ở cùng không gian vật lý thôi.”
“Vậy em tính là gì?”
Tôi vừa cúi xuống thay nước cho cá vừa đáp:
“Em là người đang gọi video và kiểm soát cuộc sống của chị từ xa.”
“Nghe oai ghê.”
“Rất oai.”
Tôi rửa tay, chỉnh lại con thỏ bông ở mép giường theo thói quen, rồi đặt điện thoại tựa lên bàn cho đỡ mỏi tay. Yachiyo trong màn hình đổi tư thế, cuộn người vào chăn thêm một chút.
“Em buồn ngủ chưa?”
Tôi hỏi.
“Có một chút. Fushi vừa nhắc em đi ngủ đây.”
“Vậy còn gọi với chị làm gì?”
Em chớp mắt.
“Vì em muốn kết thúc ngày đầu tiên của tương lai với chị.”
Tôi khựng lại.
Câu đó đi vào ngực tôi theo kiểu rất nhẹ, nhưng lại đọng ở đó rất lâu.
Không màu mè.
Không kịch tính.
Chỉ là một câu rất đúng giờ, rất đúng người, và rất Yachiyo.
Tôi ngồi xuống cạnh giường.
Bên cạnh là con thỏ bông, phía trước là màn hình có gương mặt em, ngoài cửa sổ đêm đã xuống hẳn.
“Ngày đầu tiên của tương lai,” tôi lặp lại.
“Ừ.”
Em cười rất khẽ.
“Nghe cũng ổn mà.”
“Ổn thật.”
Tôi đáp.
Rồi sau một lúc im lặng dễ chịu, tôi hỏi:
“Hôm nay em vui không?”
Yachiyo nghĩ một chút.
“Có.”
“Bao nhiêu?”
“Rất nhiều.”
“Đo được không?”
“Đo được.” Em chống cằm lên đầu gối. “Khoảng… từ lúc sáng mở mắt ra đã thấy nhẹ hơn. Từ lúc nói chuyện với chị là vui hơn. Từ lúc chọc chị trên stream là vui nhất.”
Tôi bật cười.
“Thú nhận trắng trợn vậy à?”
“Ừ.”
“Em không thấy mình đáng ghét lắm sao?”
“Có.”
Em gật đầu.
“Nhưng chị thích mà.”
Tôi im hai giây.
Rồi phải nhìn đi chỗ khác một chút.
“Đừng tự tin quá.”
“Nè…Chị đang nhìn đi đâu đó.”
“Không có.”
“Có.”
Tôi kéo chiếc chăn gần tay mình lên một chút, rõ ràng đang ngồi một mình mà vẫn có cảm giác như bị em dồn vào góc bằng ánh mắt.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em có định để chị giữ lại chút thể diện nào không?”
Em cười.
“Có chứ.”
“Ở đâu?”
“Ngày mai em trả.”
Tôi thật sự không nhịn được nữa, đành bật cười thành tiếng.
Đúng là em.
Ngay cả buổi tối dịu như thế này, em vẫn chừa đúng một khoảng để chọc tôi, rồi làm ra vẻ rất hợp lý như thể mình đang phát quà từ thiện.
Một lúc sau, tiếng cười lắng xuống. Cả hai cùng im một chút. Không gượng. Không trống. Chỉ là kiểu im lặng sau một ngày dài, khi người ta đã nói đủ, cười đủ, mệt đủ, và giờ chỉ cần biết người kia vẫn ở đó là được.
Yachiyo là người lên tiếng trước.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Mai chị dậy mấy giờ?”
“Tùy tiến sĩ Clark có gửi thêm việc từ sáng sớm không.”
“Không được trả lời kiểu công việc.”
“Vậy em muốn nghe kiểu gì?”
“Kiểu con người.”
Tôi mỉm cười.
“Chắc khoảng bảy giờ.”
“Được.”
“Được cái gì?”
“Em sẽ gọi chị lúc bảy giờ mười.”
Tôi chớp mắt.
“Để làm gì?”
“Để chắc chắn chị đã dậy.”
“Chị có phải học sinh tiểu học đâu.”
“Không.” Em đáp rất bình tĩnh. “Nhưng chị có xu hướng làm việc tới mệt rồi sáng hôm sau dậy trễ .”
Tôi nhịn một câu em điều tra chị à vì biết dù nói ra em cũng sẽ chỉ cười rất đáng ghét.
“Vậy còn em?”
“Em dậy muộn hơn chị.”
“Thế ai cho phép em gọi chị trước?”
“Người yêu của chị.”
Tôi lại im.
Bởi vì đúng là càng về đêm, em càng dùng mấy cụm từ đó như thể hoàn toàn không có sát thương. Mà tôi thì vẫn hoàn toàn không miễn nhiễm.
Tôi đưa tay lên che mắt một chút.
“Chị sẽ bắt máy.”
“Ừm.”
“Nhưng nếu em gọi lúc chị đang đánh răng thì sao?”
“Thì chị cho em nghe tiếng đánh răng.”
Tôi nhìn em qua kẽ tay.
“Em nghiêm túc hả?”
“Rất nghiêm túc.”
“Khó hiểu thật.”
“Đó là rom-com mà chị.”
Tôi bật cười.
“Em còn tự biết luôn cơ à?”
“Có chứ.”
Rồi em vùi cằm sâu hơn vào chăn, mắt nhìn tôi dịu đi một chút.
“Với lại… em thích cả những đoạn chẳng có gì hết.”
Tôi khẽ chớp mắt.
“Như đoạn nào?”
“Như chị ngồi đó.” Em nói. “Em ngồi đây. Mình nói chuyện linh tinh. Nhắc nhau ngủ. Hẹn nhau mai dậy.”
Em dừng lại một chút.
“Những đoạn đó đáng quý lắm.”
Tôi không đáp ngay.
Không phải vì không biết trả lời gì.
Mà vì em nói đúng.
Quá đúng.
Sau tất cả những gì chúng tôi đã đi qua, những đoạn chẳng có gì hết như thế này lại trở thành thứ làm người ta muốn ôm vào lòng nhất. Không cao trào. Không bi kịch. Không lời hứa lớn lao. Chỉ là buổi tối. Một cuộc gọi. Hai người còn ở đó. Và ngày mai thật sự có chỗ để mà hẹn.
“Ừ.”
Cuối cùng tôi cũng nói.
“Đáng quý thật.”
Yachiyo mỉm cười.
Rồi dụi mắt một cái rất nhẹ.
Tôi nhìn thấy ngay.
“Yachiyo..Em buồn ngủ rồi đúng không?”
“Có một chút.”
“Có một chút là rất nhiều.”
“Chị hiểu em ghê.”
“Vì em đang dụi mắt.”
“Bị bắt được rồi.”
Tôi đứng dậy, kéo rèm cửa kín hơn một chút, tắt bớt một đèn trong phòng, chỉ để lại ngọn nhỏ ở góc như thói quen từ hôm qua. Ánh sáng dịu đi ngay. Gương mặt Yachiyo trong màn hình cũng mềm hơn hẳn.
“Được rồi.” Tôi quay lại ngồi xuống. “Ngủ đi.”
“Chị đuổi em à?”
“Không.”
Tôi nhìn em.
“Chị đang chúc em ngủ ngon.”
Yachiyo im một nhịp.
Rồi khẽ kéo chăn lên tới cằm.
“Vậy chị chúc đi.”
Tôi mỉm cười.
Đúng là đến đoạn cuối ngày, em vẫn còn thích được dỗ theo cách rất thẳng thắn như vậy.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Ngủ ngon nhé.”
Giọng tôi tự nhiên hạ xuống.
Mềm hơn.
Chậm hơn.
“Ngày hôm nay em làm tốt lắm.”
Hàng mi em khẽ rung.
“Thật à?”
“Ừ.”
“Cả đoạn em chọc chị trên stream nữa?”
Tôi bật cười.
“Đoạn đó thì… chị sẽ tính sau.”
“Chị xấu tính.”
“Nhưng em vẫn thích.”
Yachiyo cúi đầu cười.
Tôi tiếp tục:
“Ngủ ngon. Mơ đẹp. Mai dậy nhớ gọi chị lúc bảy giờ mười, nếu không thì chị sẽ kiện.”
“Kiện gì?”
“Kiện em thất hứa.”
“Ghê vậy.”
“Rất ghê.”
Em ngẩng lên nhìn tôi, mắt đã mềm hẳn vì buồn ngủ.
“Vậy chị cũng phải ngủ ngon.”
“Ừ.”
“Không được mở máy lại sau khi cúp.”
Tôi im một giây.
Rồi em nheo mắt.
“Chị Iroha.”
“…Chị biết rồi.”
“Không được chỉ xem thêm năm phút.”
“Em có gắn camera trong phòng chị thật đúng không?”
“Không cần.” Em đáp. “Em đoán được.”
Tôi lắc đầu, đầu hàng hoàn toàn.
“Được rồi. Chị không mở.”
“Cũng không được uống nốt cốc cà phê buổi sáng.”
“Cái đó chị đã bỏ từ chiều.”
“Giỏi.”
Tôi nhìn em.
“Em đang khen chị như khen cá vàng vậy.”
“Vậy mai chị đừng để Bình Thường vượt mặt.”
Tôi bật cười.
“Được.”
Một khoảng im dịu rơi xuống.
Yachiyo nhắm mắt một chút rồi mở ra, như đang cố níu thêm vài giây nữa trước khi chịu đi ngủ hẳn.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Mai gặp lại.”
Tôi nhìn em.
Rất lâu.
Nhìn để giữ lấy cái khoảnh khắc nhỏ này thật rõ trong lòng.
Rồi gật đầu.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Mai gặp lại.”
“Không phải một mình nhé.”
Giọng em nhỏ đi.
“Không phải một mình.”
Tôi lặp lại.
Lần này, khi kết thúc cuộc gọi, không ai thấy sợ nữa.
Không có cảm giác hụt xuống.
Không có khoảng trống lạnh ngắt ngay khi màn hình tối lại.
Chỉ là một buổi tối khép lại.
Như bao buổi tối khác.
Chỉ khác ở chỗ, lần đầu tiên sau rất lâu, hai người ở hai nơi khác nhau lại có thể chúc nhau ngủ ngon mà lòng vẫn yên.
Màn hình tối đi.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Bình Thường vẫn bơi.
Con thỏ bông vẫn nghiêng ở mép giường.
Ngọn đèn nhỏ ở góc phòng vẫn sáng.
Tôi kéo chăn lên, nằm xuống, tay vô thức chạm vào túi áo nơi viên kẹo chua vẫn còn nằm đó như một vật chứng rất vụn vặt của hạnh phúc.
Rồi tôi nhắm mắt lại.
Đêm ấy, tôi ngủ.
Không phải trong kiệt sức.
Không phải trong tuyệt vọng.
Mà trong một thứ bình yên mỏng, ấm và thật, giống như có ai đó vừa đặt lời mai gặp lại vào trong ngực tôi trước khi tắt đèn.
Và ở đâu đó bên kia, có lẽ Yachiyo cũng đang ngủ với cùng một lời hẹn như thế.
Để sáng hôm sau, khi ngày mới bắt đầu chúng tôi sẽ lại tìm thấy nhau.
Ở đầu một cuộc gọi.
Trong một câu chào buổi sáng.
Giữa rất nhiều việc phải làm.
Và ở ngay giữa tương lai mà cả hai đã quyết định sẽ cùng nhau đi tới.