Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 6

Buổi chiều bắt đầu bằng một khoảng yên lặng ngắn.

Không phải kiểu yên lặng trống rỗng.

Mà là kiểu yên lặng còn mang dư âm của tiếng cười vừa tắt. Màn hình stream đã chuyển sang khung kết thúc từ lúc nào, khung chat cũng thôi chạy loạn, căn phòng lab trước mặt tôi cuối cùng cũng chịu trả lại cho tôi toàn bộ sự nghiêm túc vốn có của nó: ánh đèn trắng, mặt bàn sạch quá mức, những tệp dữ liệu mở dang dở, vài cửa sổ mô phỏng còn đang chạy ở góc màn hình, và một cốc cà phê đã bị bỏ rơi từ sáng tới giờ như một minh chứng đáng thương cho việc tôi không còn là người có toàn quyền quyết định cuộc đời mình nữa.

Tôi tựa lưng vào ghế một chút.

Rồi thở ra.

Lạ thật.

Trước đây, sau mỗi buổi trưa như thế, tôi thường có cảm giác trong đầu mình bị rút sạch năng lượng, như thể chỉ riêng việc nghĩ tới đống việc buổi chiều thôi cũng đã đủ làm lồng ngực nặng xuống. Nhưng hôm nay thì khác. Đống việc vẫn ở đó. Vẫn khó. Vẫn nhiều. Vẫn là những bước kiểm tra khiến chỉ cần nhìn qua cũng biết sẽ phải ngồi thêm hàng tiếng nữa.

Nhưng cái cảm giác bị nó đè xuống thì không còn.

Thay vào đó, nó giống hơn với việc con đường trước mặt đang thật sự hiện ra từng khúc một. Dài, ừ. Khó, ừ. Nhưng rõ. Và chỉ riêng chuyện nó rõ thôi cũng đã là một loại nhẹ nhõm.

Điện thoại của tôi rung lên.

Một nhịp rất ngắn.

Tôi cúi xuống nhìn.

Tin nhắn mới từ Yachiyo.

Em kết thúc rồi.

Tôi nhìn dòng chữ ấy một lúc.

Rồi khóe miệng tự cong lên.

Không phải vì nó có gì đặc biệt.

Mà chính vì nó bình thường quá.

Bình thường như thể chuyện tan stream xong rồi nhắn cho tôi là điều hiển nhiên nhất trên đời. Bình thường như thể khoảng cách giữa lab này và chỗ em đang ở chỉ là một hành lang, hoặc nhiều lắm là vài bậc cầu thang.

Tôi nhắn lại:

Chị biết.

Tin nhắn vừa gửi đi, em rep gần như ngay lập tức.

Chị biết vì chị xem tới phút cuối, hay chị biết vì chị nhớ em?

Tôi nhìn màn hình.

Rồi đưa tay day trán.

Được rồi.

Vậy là buổi chiều bắt đầu như thế đấy.

Tôi gõ:

Hai câu đó khác nhau à?

Bên kia im hai giây.

Rồi hiện lên một dòng mới.

Khác chứ. Một cái là thói quen. Một cái là lãng mạn.

Tôi bật cười một mình.

Nhỏ thôi.

Nhưng đủ để anh nghiên cứu sinh đi ngang qua bàn tôi ở dãy đối diện phải liếc sang nhìn như thể đang nghi ngờ môi trường làm việc ở đây có gì đó rất sai.

Tôi lập tức hạ khóe môi xuống, quay lại nhìn màn hình máy tính với vẻ mặt nghiêm túc tối đa, rồi mới lén gõ tiếp dưới mép bàn:

Vậy thì là cái thứ hai.

Lần này Yachiyo im lâu hơn.

Không phải lâu thật.

Chỉ khoảng bốn giây thôi.

Nhưng đủ để tôi hình dung ra cảnh em đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, rồi đỏ tai một chút, rồi lại cố giữ vẻ bình tĩnh như thể không có gì xảy ra.

Cuối cùng, tin nhắn của em hiện lên.

…Chị không được nói mấy câu đó lúc em chưa chuẩn bị.

Tôi nhìn dòng chữ có dấu ba chấm ở đầu mà thấy buổi chiều tự dưng sáng lên thêm một chút.

Chị tưởng em lúc nào cũng chuẩn bị sẵn để chọc chị chứ.

Cái đó khác.

Khác ở đâu?

Khác ở chỗ khi em chọc chị thì em có quyền.

Tôi chống cằm, nhìn màn hình điện thoại mà thấy thật sự không thể tranh luận nổi với logic của em.

Ngẫm kỹ thì nó chẳng logic gì cả.

Nhưng vấn đề là tôi vẫn thấy nó đúng.

“Mình đúng là hết thuốc chữa.”

Tôi lẩm bẩm.

Rồi đặt điện thoại xuống, kéo bàn phím lại gần hơn một chút. Buổi chiều không thể chỉ dùng để nhắn tin được. Dữ liệu sẽ không tự phân tích chỉ vì tôi đang có tâm trạng tốt hơn bình thường. Mô phỏng cũng không tự chạy nhanh hơn chỉ vì người yêu tôi rất biết cách làm người khác mất tập trung.

Tôi mở lại bảng ghi chú, rà thêm một lượt các chỉ số bất thường đã đánh dấu từ sáng, rồi bắt đầu nhập điều kiện mới cho mẻ chạy tiếp theo.

Ba phút.

Tôi làm việc được đúng ba phút.

Điện thoại lại rung.

Tôi nhắm mắt một nhịp.

Rồi cầm lên.

Chị ăn hết cơm chưa đó?

Tôi nhìn hộp cơm đã đóng lại bên cạnh.

Rồi.

Không nói dối?

Chị đâu có nhỏ.

Em không hỏi chị nhỏ hay không. Em hỏi chị có nói dối không.

Tôi thở dài.

Rồi chụp một tấm hình hộp cơm đã trống gần hết, chỉ còn đúng một miếng cà rốt mà tôi thật sự không có thiện cảm lắm, gửi qua cho em.

Phản hồi đến rất nhanh.

Miếng cà rốt kia là sao?

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Không thể tin nổi.

Chị không thích cà rốt.

Trẻ con quá đó.

Người yêu chị vừa trốn trong Tsukuyomi vừa quản chuyện cà rốt của chị đấy à?

Lần này em không trả lời bằng chữ.

Thay vào đó, một tấm ảnh được gửi sang.

Chỉ là một góc khay đồ ăn thôi. Có hộp sữa nhỏ, một gói bánh quy, và ở cạnh mép khung hình là hai ngón tay đang giữ một hộp rau cắt sẵn như muốn chứng minh điều gì đó rất nghiêm trọng. Dù biết đó chỉ là những khối Polygon đầy màu sắc nhưng không có mùi vị gì cả nhưng tôi vẫn muốn cho em một cảm giác như một người bình thường. Nên mới gợi ý việc thử tạo ra những bữa ăn như vậy trong Tsukuyomi cho Yachiyo và em cũng bắt đầu làm như vậy.

Kèm theo đó là một tin nhắn:

Em ăn rau. Chị cũng phải ăn.

Tôi bật cười thật sự.

Không kiềm được.

Lần này lớn hơn lúc nãy một chút.

Lại khiến người ngồi gần đó ngẩng lên nhìn tôi lần thứ hai trong ngày với ánh mắt khó hiểu. Tôi vội ho nhẹ, quay sang màn hình như thể mình vừa đọc được một phát hiện khoa học rất thú vị, rồi mới cúi xuống gõ lại:

Em đang thắng đó, em biết không?

Em biết.

Đáng ghét.

Cảm ơn chị.

Tôi im lặng ba giây.

Rồi nhét nốt miếng cà rốt vào miệng.

Không ngon.

Nhưng chiến thắng của em nghe còn khó chịu hơn.

Chiều hôm đó, lab bận hơn mọi hôm một chút.

Tiến sĩ Clark ghé qua một lần, hỏi tiến độ mô phỏng mới, nhìn qua mấy đường biểu đồ tôi vừa chạy xong rồi gật đầu, bảo lát nữa gửi tóm tắt cho ông ấy trước khi về. Tôi đáp vâng, chỉnh lại kính, kéo thêm một cửa sổ dữ liệu ra giữa màn hình, cố tỏ vẻ như mình hoàn toàn là một nhà nghiên cứu nghiêm túc và ổn định.

Điện thoại lại rung.

Tôi nhìn xuống.

Em vừa ăn xong.

Tôi nhắn lại:

Chúc mừng.

Sao khô khan vậy?

Vậy chị phải nói sao?

Dấu ba chấm hiện lên.

Biến mất.

Hiện lại.

Rồi em gửi:

Ít nhất cũng phải khen em ngoan chứ.

Tôi quay sang nhìn màn hình phụ đã tối từ lúc stream kết thúc. Chẳng có ai ở đó nữa, vậy mà tôi vẫn có thể hình dung ra rất rõ cái vẻ mặt em đang có ở đầu bên kia: chống cằm, mắt chớp nhẹ, giọng thì mềm như thể đang nói điều hiển nhiên nhất thế giới.

Tôi cắn nhẹ đầu bút.

Rồi gõ:

Ngoan lắm.

Lại thêm một khoảng im ngắn.

Rồi tiếp:

Người yêu của chị ngoan nhất chiều nay.

Lần này em mất hẳn sáu giây mới trả lời.

…Chị.

Tôi chống tay lên trán.

Gì?

Chị đừng nói kiểu đó khi em đang uống nước.

Sao?

Em suýt sặc.

Tôi bật cười, gần như ngay lập tức thấy hình ảnh em ngồi ở đâu đó bên kia, cầm cốc nước, đọc tin nhắn của tôi rồi đỏ mặt một cách không cần thiết.

Cảm giác ấy dịu đến mức tôi phải ngả lưng ra ghế một chút để tận hưởng nó thêm vài giây.

Đúng lúc đó, máy tính báo một lượt chạy mô phỏng hoàn tất.

Tôi kéo cửa sổ kết quả lên, nhìn một loạt đường cong hiện ra trước mắt. Một vài giá trị lệch ít hơn dự đoán. Một mô hình bù trễ có vẻ đang hoạt động ổn hơn buổi sáng. Tôi vô thức ngồi thẳng lưng hơn.

Ngực mình nóng lên một chút.

Không vì cà phê.

Không vì điều hòa hỏng.

Mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, mỗi tiến triển nhỏ không còn giống một cách chống mất mát nữa.

Nó đang thật sự trở thành từng viên gạch nhỏ của con đường dẫn tới em.

Tôi chụp màn hình kết quả, khoanh nhẹ vào vùng đẹp nhất, rồi gửi cho Yachiyo.

Không giải thích nhiều.

Chỉ nhắn:

Chiều nay chị có tiến bộ nha.

Bên kia trả lời ngay.

Em biết mà.

Chị còn chưa nói là tiến bộ ở đâu.

Nhưng là chị gửi mà. Vậy chắc chắn là đáng để vui.

Tôi nhìn dòng chữ đó lâu hơn mình nghĩ.

Đúng là em luôn có cái cách làm cho mọi thứ trở nên vừa nhẹ vừa nghiêm túc cùng một lúc. Như thể chỉ cần tôi chìa ra một mẩu hy vọng nhỏ thôi, em sẽ không bao giờ hỏi trước rằng nó có đủ lớn không. Em sẽ cầm lấy trước đã. Giữ cho nó ấm trước đã. Rồi sau đó mới cùng tôi nghĩ xem phải làm gì tiếp.

Tôi nhắn lại:

Chiều nay chị phải chạy thêm một vòng thử nghiệm nữa.

Vậy em sẽ ở đây cổ vũ.

Em cổ vũ kiểu gì?

Tin nhắn trả lời lần này tới chậm hơn.

Rồi một cuộc gọi thoại bật lên ngay trên máy tính bảng.

Tôi chớp mắt.

Không hiểu sao tim vẫn lệch đi một nhịp dù rõ ràng cả ngày hôm nay tôi đã nghe giọng em quá nhiều lần.

Tôi đeo tai nghe vào, nhận cuộc gọi.

“Chị Iroha.”

Giọng em vang lên.

Mềm hơn lúc stream.

Không còn cái độ sáng trưng của người đang lên sóng nữa, mà trở về với đúng nhịp em dành riêng cho tôi: gần hơn, thấp hơn, dịu hơn một chút.

“Ừ?”

“Em đang cổ vũ đây.”

Tôi bật cười.

“Chỉ bằng cách gọi thôi à?”

“Không.” Em đáp rất nghiêm túc. “Em còn có thể đọc kết quả cùng chị.”

Tôi nhướng mày.

“Em đọc được à?”

“Không hết.” Em thừa nhận ngay. “Nhưng em có thể nói ừm, cái này nhìn rất hứa hẹn bằng giọng rất chuyên nghiệp.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Cho chị nghe thử.”

Ở đầu dây bên kia, em ho nhẹ một cái rất giả.

Rồi nói, với chất giọng cố làm ra vẻ nghiêm túc tới mức buồn cười:

“Ừm. Cái này nhìn rất hứa hẹn.”

Tôi chống khuỷu tay lên bàn, cúi đầu cười tới mức vai rung nhẹ.

“Em đang làm gì vậy hả?”

“Em đang hỗ trợ khoa học.”

“Đây là quấy rối nghiên cứu.”

“Không. Đây là hỗ trợ tinh thần cho nhà nghiên cứu.”

Tôi lắc đầu, mở lại cửa sổ kết quả vừa chạy xong, rồi vừa nhìn dữ liệu vừa nghe em ở đầu kia thỉnh thoảng chen vào một câu rất vô dụng như cái đường này cong đẹp thật hay con số này nhìn có khí chất đấy.

Nghe thì vô nghĩa.

Nhưng đáng ghét ở chỗ, tôi lại thật sự thấy dễ thở hơn.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, khi tôi lưu xong báo cáo tóm tắt gửi cho tiến sĩ Clark, vai mình cũng mỏi nhừ đi một chút. Tôi vô thức xoay cổ tay.

Bên kia lập tức hỏi:

“Chị mỏi rồi à?”

Tôi khựng lại.

“Em lại biết nữa?”

“Em nghe tiếng chị im lâu hơn bình thường.”

“…Cái đó cũng nghe ra được sao?”

“Vì em đang chú ý mà.”

Câu nói đó đi qua tai nghe, nhẹ thôi, vậy mà lại khiến tôi phải im mất một lúc.

Bởi vì trong cả một buổi chiều lộn xộn thế này, điều dịu dàng nhất hóa ra vẫn chỉ là chuyện có người đang thật sự chú ý đến mình.

Không phải chú ý kiểu hoành tráng.

Chỉ là biết lúc tôi đổi giọng. Biết lúc tôi mỏi. Biết lúc tôi đang cố tỏ ra ổn hơn thực tế một chút.

Tôi tựa lưng ra ghế.

“Ừ. Có mỏi một chút.”

“Vậy nghỉ năm phút.”

“Em nghiêm thật đấy à?”

“Rất nghiêm.”

“Tổng cộng hôm nay em đã nhắc chị bao nhiêu lần rồi?”

“Chưa đủ.”

Tôi bật cười.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em đúng là hợp làm quản lý hơn streamer đấy.”

“Không.” Em đáp tỉnh bơ. “Em muốn làm người yêu hơn.”

Tôi im bặt.

Bên kia cũng im.

Đúng ba giây sau, em ho nhẹ.

“Ý em là… em đang làm người yêu của chị nên mới quản vậy.”

“Ừ.”

Tôi nói, không kịp ngăn nụ cười đã lên tới mắt.

“Chị hiểu.”

“Chị đang cười đúng không?”

“Không.”

“Chị đang cười.”

“Không có.”

“Có.”

Tôi chống tay lên má, nhìn dãy số vẫn còn mở trên màn hình mà hoàn toàn không đọc nổi thêm dòng nào nữa.

“Em nên biết là em làm chị mất tập trung.”

“Vậy em thành công rồi.”

“Thành công cái gì?”

“Làm chị nghỉ năm phút.”

Tôi đứng hình một nhịp.

Rồi phải bật cười thật.

Được rồi.

Lần này thì tôi thua hoàn toàn.

“Em đúng là…”

“Em biết.”

Giọng em bên kia mềm đi vì cười.

“Người yêu của chị.”

Tôi nhắm mắt lại một chút.

Không phải vì mệt.

Mà vì ngay cả khi cuộc gọi này kết thúc, buổi chiều này trôi qua, đống dữ liệu kia vẫn còn cao như núi, thì cũng đã có một sự thật rất rõ mà tôi không thể chối nữa.

Rằng cuộc sống thực sự của chúng tôi thật sự đã bắt đầu.

Không phải ở đoạn đẹp nhất.

Không phải ở đoạn dễ nhất.

Mà ở đúng những chỗ vụn vặt như thế này.

Một cuộc gọi thoại lúc xế chiều.

Một câu chị nghỉ năm phút đi.

Một người ở phía bên kia khoảng cách vẫn có thể làm tôi mềm lòng chỉ bằng một tiếng gọi tên.

Ngoài cửa kính lab, nắng chiều đang bắt đầu ngả màu.

Vàng hơn.

Dịu hơn.

Tôi nhìn màn hình dữ liệu, rồi nhìn ô cửa chat nội bộ vẫn đang mở, rồi lại nghe giọng em ở đầu dây hỏi:

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Tối nay xong việc, chị gọi em tiếp nhé.”

Tôi mỉm cười.

“Ừ.”

“Em muốn nghe chị kể hôm nay đã làm được gì.”

“Vậy em cũng phải kể hôm nay em đã nói linh tinh gì trên stream.”

Yachiyo im một nhịp.

Rồi nói rất nhỏ:

“Em không nhớ.”

“Chị có thể tua lại.”

“…Chị xấu.”

“Chị ghi sổ rồi.”

“Vậy tối nay em sẽ làm nũng để xin giảm án.”

Tôi chống cằm, nhìn ánh chiều phản lên mép màn hình, rồi để tiếng cười của mình rơi ra thật tự nhiên, thật nhẹ.

“Được thôi.”

Tôi nói.

“Chị chờ.”

Và thế là buổi chiều của chúng tôi trôi tiếp như vậy.

Có dữ liệu.

Có mệt.

Có tiến triển nhỏ.

Có nhớ nhau.

Có người làm việc ở lab.

Có người ở đầu bên kia vẫn quản chuyện uống nước, nghỉ vai, và đòi xin giảm án cho những câu thả hint quá tay trong buổi sáng.

Nghe rất lộn xộn.

Nhưng kỳ lạ thay, chính sự lộn xộn ấy lại làm tương lai bớt đáng sợ hơn nhiều.

Bởi vì lần này, nó không còn là một khoảng tối mù mịt mà tôi phải lao vào một mình nữa.

Nó đã bắt đầu có giọng em ở trong đó.

Có tiếng cười.

Có tin nhắn.

Có cuộc gọi xế chiều.

Và có cả lời hẹn rất nhỏ cho buổi tối:

rằng sau khi làm xong việc, chúng tôi sẽ lại tìm thấy nhau.

SCROLL DOWN