Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 5

Tầm gần trưa, một superchat nổi bật hiện lên.

[Yaccho hôm nay trông có động lực ghê, bí quyết là gì vậy?]

Yachiyo đọc xong thì cười.

Lần này không vòng vo nữa.

“Bí quyết à?”

Em nghiêng đầu.

“Là sáng nay có người bảo Yaccho phải làm tốt.”

Tôi ngẩng lên.

Em nói tiếp, rất tự nhiên:

“Nên Yaccho sẽ cố gắng làm thật tốt ha.”

Khung chat bắt đầu hú hét như vừa được xác nhận một sự thật lịch sử.

[CÓ NGƯỜI THẬT KÌA AAAA] [Ai là người đó vậy trời] [Yaccho yêu rồi đúng không??]

Tôi nên tập trung vào dữ liệu.

Tôi biết.

Nhưng thay vì thế, tôi lại mở hộp cơm trưa vừa mua ở căn tin lab, gắp một miếng đầu tiên mà không rời mắt khỏi màn hình. Ở phía bên kia, Yachiyo cũng đang nhận một chai nước từ ai đó ngoài khung hình, chắc là vừa tạo ra một nhân vật nào nào trong Tsukuyomi để trêu chọc tôi, em cúi đầu cảm ơn rồi quay lại đúng lúc bắt gặp tôi đang ăn.

Em khựng lại một nhịp rất nhỏ.

Rồi ánh mắt sáng lên.

Không ai ngoài tôi nhận ra.

Em đưa tay lên trước camera, làm động tác rất khẽ như đang chỉ về phía trước.

Người khác chắc sẽ nghĩ em đang minh họa gì đó cho câu chuyện.

Còn tôi biết.

Em đang chỉ hộp cơm.

Ý em là: chị ăn đi.

Tôi nhướng mày.

Rồi cố tình gắp thêm một miếng thật chậm, nhìn thẳng vào màn hình trước khi ăn.

Khóe môi em cong lên.

Rất rõ.

Khung chat ngay lập tức thấy có gì đó lạ.

[Ủa sao tự nhiên cười vậy?] [Có chuyện gì vừa xảy ra hả??] [Yaccho đang giao tiếp bằng ánh mắt với ai đó đúng không??]

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Hay thật.

Không chỉ mình tôi đọc được em.

Hóa ra người ngoài cũng ngửi thấy mùi bất thường, chỉ là không biết nó cụ thể đến mức nào thôi.

Yachiyo ho nhẹ một cái, rồi nhanh chóng quay lại với nội dung chính của buổi stream.

Nhưng khoảng mười phút sau, em lại buông xuống một câu như không:

“Có những người phải nhìn thấy người khác ăn rồi mới chịu ăn theo ha.”

Tôi nghẹn đúng nghĩa.

Suýt sặc cơm.

Tôi vội vàng cầm cốc nước lên, uống liền hai ngụm, trong khi ở phía màn hình, Yachiyo rất lịch sự che miệng như đang ho, nhưng rõ ràng là đang cười.

“Em…”

Tôi lẩm bẩm.

“Tới công chuyện thật đấy.”

Điện thoại lại rung.

Không được vừa ăn vừa trừng mắt với em.

Tôi nhìn màn hình tin nhắn mà thấy đầu óc mình có một khoảng lặng rất ngắn.

Rồi tôi gõ:

Vậy em đừng chọc chị lúc đang ăn.

Em rep ngay:

Khó lắm. Chị trông buồn cười quá.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn.

Không trả lời nữa.

Không phải vì hết lý lẽ.

Mà vì tôi biết rất rõ: nếu tiếp tục, người thua sẽ vẫn là tôi.

Sau bữa trưa, buổi stream bước vào đoạn cuối.

Khung chat vẫn đông.

Yachiyo vẫn sáng.

Tôi thì đã xử lý được nhiều việc hơn mình tưởng, dù một phần lớn nguyên nhân có lẽ là vì cứ mỗi lần muốn chùng xuống, tôi lại nghe thấy giọng em ở ngay bên cạnh.

Trước khi kết thúc, em cúi đầu cảm ơn mọi người như thường lệ.

Rồi dừng lại thêm một chút.

“À.”

Em nói.

“Hôm nay Yaccho muốn cảm ơn một người đặc biệt nữa.”

Tôi khựng tay trên bàn phím.

Khung chat nín thở tập thể.

Ít nhất, tôi nghĩ thế, vì nó đột nhiên chậm hẳn đi một nhịp rồi mới bùng lên.

[AI AI AI] [Nói tên đi chị ơi!!] [Người đó có đang xem không??]

Yachiyo mỉm cười.

Không trả lời câu cuối.

Chỉ nói rất dịu dàng:

“Nhờ người đó mà hôm nay Yaccho có một buổi sáng rất vui.”

Rồi em cúi đầu.

“Kết thúc ở đây nhaaa. Hẹn gặp lại mọi người.”

Màn hình chuyển sang khung ending.

Âm thanh nhỏ dần.

Khung chat vẫn tiếp tục chạy thêm một lúc như thể không chấp nhận nổi việc bị bỏ lại trong một đống câu hỏi chưa có lời giải.

Còn tôi thì ngồi đó.

Nhìn màn hình đã chuyển cảnh.

Nhìn hộp cơm ăn dở.

Nhìn bảng dữ liệu vẫn mở.

Và chợt thấy cả buổi sáng của mình đầy tới mức gần như không còn chỗ cho nỗi sợ chen vào.

Điện thoại lại rung.

Người đặc biệt có hài lòng không ta?

Tôi bật cười thật sự lần này.

Nhỏ thôi.

Nhưng không giữ nữa.

Tôi trả lời:

Tạm được.

Ba giây sau, em gửi lại:

Khó tính quá.

Tôi nhìn tin nhắn.

Rồi nhắn tiếp:

Chiều nay em có stream không?

Em trả lời gần như ngay lập tức:

Chắc là không hôm nay em nghĩ buổi sáng hạnh phúc như vậy là đủ rồi.

Tôi chống cằm, nhìn dòng chữ đó thêm một lúc.

Rồi mới gõ:

Ừ. Vậy chiều em nghỉ ngơi đi nhé.

Không. Em sẽ ngoan ngoãn ở nhà cổ vũ và đợi chị về.

Tôi khẽ cười thật hạnh phúc.

Ừ.Chị biết rồi.

Và thế là buổi sáng đầu tiên của tương lai nối sang buổi trưa như vậy.

Không hề hoàn hảo.

Không hề gọn gàng.

Có chat làm loạn.

Có người cố tình thả hint.

Có một nhà nghiên cứu ghen rất không khoa học với khung bình luận.

Có một streamer rõ ràng đang vui quá nên trở nên đáng ghét hơn bình thường.

Nhưng cũng có những tin nhắn qua lại ngắn ngủi đủ làm dịu cả một ngày dài.

Có bữa trưa được ăn đúng giờ vì bị nhắc.

Có nước được uống đủ vì có người quản.

Có công việc khó khăn tới đâu cũng không còn mang dáng vẻ của một bức tường nữa.

Nó đã thành một con đường.

Và ở cuối mỗi đoạn mệt mỏi, chỉ cần tôi ngẩng lên, tôi biết mình sẽ lại thấy em.

Không nhất thiết bằng cơ thể.

Không nhất thiết bằng khoảng cách có thể chạm tới.

Chỉ cần thấy là được.

Tôi khép hộp cơm lại, lưu nốt mẻ dữ liệu vừa chạy xong, rồi khẽ tựa lưng vào ghế một chút.

Ngoài cửa kính lab, nắng trưa đang sáng lên rất rõ.

Ở đâu đó trong túi áo, viên kẹo chua vẫn nằm yên, ấm vì nhiệt từ người tôi.

Tôi chạm tay lên đó.

Rồi mỉm cười.

Có lẽ, chúng tôi sẽ bắt đầu như thế này.

Không phải bằng một buổi hẹn hò hoàn hảo.

Không phải bằng pháo hoa hay nhạc nền.

Mà bằng stream buổi sáng, tin nhắn lúc nghỉ trưa, cốc cà phê bị tịch thu một nửa, và một người ở phía bên kia cả thế giới vẫn có thể làm tôi đỏ tai chỉ bằng một câu nói rất bình thường.

Nghe hơi thảm.

Nhưng cũng khá hạnh phúc.

SCROLL DOWN