Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 4
Tôi đã nghĩ mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó.
Rằng sau khi thả xuống ba chữ rất đúng lúc và rất biết chọn thời điểm để làm tim người khác lệch đi một nhịp, Yachiyo sẽ ngoan ngoãn quay về làm streamer của mình, còn tôi thì có thể giả vờ như bản thân vẫn là một nhà nghiên cứu nghiêm túc, không hề bị ảnh hưởng bởi một câu cố lên nhé phát ra từ màn hình bên cạnh.
Tôi đã đánh giá em quá thấp.
Khung chat lập tức bùng lên.
[Ơ? câu này nghe riêng tư quá nha] [Yaccho vừa nói với ai đó đúng không???] [Tự nhiên tim tui rung một cái là sao] [Không lẽ cái người dậy muộn hồi sáng đang xem stream thật??]
Tôi nhìn màn hình.
Rồi nhìn lại tài liệu trước mặt.
Rồi lại nhìn màn hình.
Cuối cùng, tôi quyết định làm điều trưởng thành nhất mình có thể nghĩ ra vào lúc này: giả vờ như không thấy gì.
Tôi cúi xuống gõ thêm một dòng ghi chú mới, cố để cho tiếng bàn phím của mình nghe thật bình thường. Rất tiếc, đầu ngón tay tôi không hợp tác. Chúng có vẻ nghĩ rằng giữa việc xử lý dữ liệu đồng bộ thần kinh và việc nhớ lại giọng Yachiyo vừa mềm đi ở chữ nhé, thì rõ ràng vế sau đáng ưu tiên hơn.
Ở màn hình bên cạnh, Yachiyo nghiêng đầu một chút.
Cái kiểu nghiêng đầu mà nếu là người ngoài nhìn vào sẽ thấy đáng yêu.
Còn nếu là tôi nhìn vào, tôi chỉ thấy nguy hiểm.
“Ơ?” Em đọc chat, rồi chớp mắt. “Mọi người nghĩ nhiều quá rồi.”
Giọng hoàn toàn vô tội.
Khóe miệng hoàn toàn vô tội.
Ánh mắt không hề vô tội chút nào.
[Yaccho đừng giả bộ nữa tụi tui thấy hết rồi] [Ai đó đang xem stream thì khai mau] [Nếu người đó có thật thì đúng là người hạnh phúc nhất hệ mặt trời]
Tôi hừ rất khẽ.
Không phải vì câu cuối sai.
Mà vì nó đúng quá.
Yachiyo chống cằm, nhìn vào camera như đang thật sự suy nghĩ về một vấn đề triết học nghiêm túc nào đó.
“Người hạnh phúc nhất hệ mặt trời à…”
Em lặp lại.
Rồi cười.
“Nghe hơi khoa trương ha.”
Tôi híp mắt.
Được rồi.
Nếu em đã muốn chơi trò này, vậy thì tôi cũng phải ít nhất làm gì đó để bảo vệ chút tôn nghiêm còn sót lại của mình.
Tôi kéo điện thoại lại gần, mở khung tin nhắn riêng với em, rồi gõ rất nhanh:
Em nghiêm túc stream đi.
Tôi nhìn dòng chữ ấy một giây.
Rồi thêm:
Đừng trêu chị nữa.
Tôi lại nhìn thêm một giây nữa.
Sau đó, bằng một phút yếu lòng rất không đáng có, tôi xóa chữ nữa đi.
Như vậy nghe vẫn nghiêm hơn.
Ít nhất là về mặt hình thức.
Tin nhắn vừa gửi đi, ở màn hình bên kia, màn hình riêng của Yachiyo đặt ngoài khung hình sáng lên một cái rất nhẹ. Em liếc xuống. Rồi hàng mi khẽ động một chút.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng tôi biết.
Tôi biết cái cách em đọc tin nhắn của tôi rồi cố nén cười trông như thế nào.
Khung chat thì dĩ nhiên chẳng biết gì cả.
Họ vẫn đang bận đoán xem hôm nay tâm trạng em tốt lên vì ngủ đủ, vì trời đẹp, vì có đồ ăn ngon hay vì cuối cùng cũng có người yêu thật.
Còn tôi thì ngồi đây, giữa lab, tay cầm bút, lòng tự nhủ rằng nếu Yachiyo dám đọc nguyên văn tin nhắn của tôi lên sóng thì cuộc chiến kéo em về có thể sẽ phải tạm hoãn một ngày để tôi đi chết vì xấu hổ trước.
Rất may, em chưa tàn nhẫn tới mức đó.
Em chỉ ngẩng lên, mỉm cười rất nhỏ, rồi nói với chat bằng cái giọng mềm đi đúng một chút:
“Có người đang nhắc tôi tập trung làm việc.”
Tôi suýt bóp gãy thân bút.
[Ơ KÌA??] [Có người thật luôn hả trời] [Ai dám nhắc Yaccho vậy =))] [Nghe giống vợ chồng quá nha]
Tôi nhắm mắt lại đúng hai giây.
Hai giây để cầu nguyện cho bản thân giữ được lý trí.
Hai giây để nhắc mình rằng phản bác ở thời điểm này chỉ càng làm tình hình thêm tệ.
Hai giây để chấp nhận một sự thật rất phiền phức là Yachiyo đang cực kỳ vui.
Khi mở mắt ra, tôi thấy em đã chuyển đề tài sang đọc một bình luận khác rồi. Cái kiểu đổi chủ đề rất mượt ấy làm tôi càng bực hơn. Giống như em chỉ cần thả một mẩu pháo xuống giữa khung chat, nhìn nó nổ tung xong là đủ hài lòng, chẳng cần đứng lại xem hậu quả ra sao nữa.
“Được rồi, hôm nay Yaccho nói chuyện vui trước giờ stream đủ rồi.”
Em nói.
“Bắt đầu thôi nào.”
Tôi khẽ thở ra.
Cuối cùng.
Rồi ngay khi tôi vừa quay lại nhìn bảng dữ liệu
“À nhưng trước đó…”
Tôi ngẩng phắt lên.
Yachiyo cười.
“Có người vừa nhắn tôi là nghiêm túc stream đi.”
Khung chat phát nổ thêm một lần nữa.
Tôi chết lặng.
Không.
Không thể.
Em không đọc hết.
Nhưng như thế đã là quá đủ.
[TRỜI ƠI CÓ NGƯỜI NHẮN THẬT KÌA] [Cách nói nghe thân quá =))] [Ai mà ra lệnh được cho Yaccho luôn vậy] [Tui muốn biết người đó là ai quá đi mất]
Tôi đưa tay che nửa mặt.
Không phải vì nóng.
Mà vì tôi không biết nên phản ứng thế nào cho có phẩm giá.
Ở bên kia màn hình, Yachiyo lại có vẻ hoàn toàn vô tội.
“Ừm, nói chung là…” Em nhịn cười rất kém. “Yaccho sẽ nghiêm túc.”
Rồi em hạ giọng, nhìn thẳng vào camera thêm một nhịp rất ngắn.
“Ai đó không cần lo nha.”
Tôi bỏ tay xuống.
Nhìn em.
Và mặc kệ đi.
Tôi mặc kệ khung chat đang rú lên vì cảm thấy có mùi lãng mạn.
Mặc kệ bản thân mình vừa bị bóc phốt công khai theo cách chẳng ai ngoài tôi hiểu được.
Bởi vì cái nhìn ấy rõ ràng không dành cho họ.
Nó dành cho tôi.
Và đáng ghét ở chỗ, chỉ cần như vậy thôi là cơn tức của tôi cũng dịu đi mất một nửa.
Một nửa còn lại thì chuyển thành thứ gì đó hạnh phúc hơn nhiều, làm đầu ngón tay đang gõ của tôi khựng lại một nhịp.
Buổi stream cuối cùng cũng thật sự đi vào quỹ đạo bình thường của nó.
Nếu bỏ qua việc mỗi năm phút Yachiyo lại “vô tình” nói một câu khiến tôi phải ngẩng lên.
Ví dụ như khi đọc một superchat hỏi mẫu người lý tưởng là gì, em chống cằm suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức cả chat lẫn tôi đều bất giác chờ câu trả lời.
Rồi em nói:
“Ừm… người đó rất giỏi.”
Tôi tiếp tục gõ.
“Rất nghiêm túc.”
Tôi gõ chậm lại.
“Nhưng lại hay quên chăm sóc bản thân.”
Tôi dừng tay hẳn.
“Và nhìn thì có vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra yếu lòng hơn nhiều so với vẻ ngoài. Chắc là Tsundere ha…”
Khung chat nổ tung.
[TRỜI ƠI AI ĐÓ??] [Nghe như nhân vật trong manga vậy] [Yaccho thích kiểu người trưởng thành hả??] [Không lẽ là chị hàng xóm thật =))]
Tôi ngồi im.
Không phải vì không biết phải làm gì.
Mà vì tôi đang cố dùng toàn bộ kiến thức mình có để xác định xem một người có thể đỏ tai đến mức nào trong môi trường điều hòa mười chín độ.
Yachiyo thì nhún vai rất tự nhiên.
“Thì gu của Yaccho là vậy đó.”
Gu của em.
Tôi nhìn lại bảng dữ liệu, rồi nhìn phản chiếu mờ mờ của chính mình trên màn hình đen bên cạnh, và bất chợt thấy thật bất công khi một câu nói tưởng như thả vu vơ lại đủ sức làm nhịp tim tôi loạn lên rõ rệt.
Điều bất công hơn nữa là em biết.
Chắc chắn em biết.
Tôi đang định cố quay lại làm việc cho tử tế thì điện thoại rung nhẹ.
Tin nhắn mới từ Yachiyo.
Chị đỏ tai rồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Ba giây.
Bốn giây.
Rồi gõ trả lời:
Em đang stream đó.
Bên kia đáp lại gần như ngay lập tức:
Em biết.
Tôi hít vào.
Rồi nhắn tiếp:
Tập trung đi.
Một dấu ba chấm hiện lên. Biến mất. Hiện lên lại.
Sau đó tin nhắn của em hiện ra:
Chị cũng vậy. Uống nước nữa đi.
Tôi nhìn chai nước.
Rồi nhìn em trên màn hình.
Rồi nhìn chai nước thêm lần nữa.
Cuối cùng, tôi ngoan ngoãn uống thêm một ngụm.
Ở phía màn hình, đúng lúc đang nói dở với chat, khóe môi em cong lên thêm một chút.
Nhỏ thôi.
Nhưng quá rõ với tôi.
“…Đúng là không thể thắng được em mà.”
Tôi lẩm bẩm.
Buổi sáng cứ thế trôi đi bằng một nhịp độ rất kỳ lạ.
Một nửa là dữ liệu, giả thuyết, mô hình, ghi chú, những dòng code chạy qua màn hình như một loại ngôn ngữ khô khan nhưng đáng tin.
Nửa còn lại là giọng em, khung chat, những câu đùa, những cái nghiêng đầu có chủ đích, những lần em cố tình nhắc tôi uống nước, nghỉ mắt, duỗi vai như thể mình là quản lý sức khỏe toàn thời gian chứ không phải streamer.
Và giữa hai thứ tưởng như chẳng liên quan ấy, tôi lại thấy mình ổn đến lạ.
Ổn theo kiểu không còn phải cắn răng chịu đựng từng phút nữa.
Ổn theo kiểu dù đường phía trước vẫn dài đến phát sợ, tôi cũng đã có một nhịp đi cùng ai đó thay vì chỉ lầm lũi bước một mình.