Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 3
Thứ đầu tiên tôi làm sau khi tới phòng lab là mở máy.
Thứ hai là mở stream của Yachiyo.
Và thứ ba là mở dữ liệu
Nghe thì có vẻ không đúng thứ tự ưu tiên cho lắm.
Ít nhất, nếu có ai đó bước ngang qua chỗ tôi đúng lúc này, nhìn thấy trên màn hình chính là dữ liệu đồng bộ thần kinh, còn màn hình phụ lại là giao diện livestream với một khung chat đang chạy nhanh như muốn cháy máy, hẳn người đó sẽ có quyền nghi ngờ trình độ chuyên nghiệp của tôi một chút.
Nhưng tôi thấy mình hoàn toàn vô tội.
Rốt cuộc, nếu một người đang chuẩn bị kéo người yêu mình khỏi một thế giới ảo bằng khoa học, ý chí, hàng đống dữ liệu chưa xử lý xong và một lượng cà phê đáng bị lên án, thì việc xác nhận người yêu mình vẫn đang cười rất tươi vào đầu buổi sáng chẳng phải cũng nên được tính là một phần của quy trình kiểm tra trạng thái tinh thần hay sao?
Dù sao thì nếu tôi không nhìn thấy em vào đầu ngày, đầu óc tôi sẽ cứ bị chia làm hai nửa không chịu hợp tác.
Một nửa ngồi trước dữ liệu.
Nửa còn lại chỉ biết nghĩ không biết bên kia em đang stream như thế nào ,có lại cười cái kiểu vô tội rất đáng ghét ấy nữa không.
“Xin lỗi vì hôm nay Yaccho vào trễ một chút nhé. Sáng nay có người dậy muộn hơn dự kiến.”
Tôi đang cầm cốc cà phê thì khựng lại.
Có người cái gì chứ.
Tôi quay sang nhìn đồng hồ trên màn hình góc phải.
Tôi tới lab sớm hơn mọi ngày mười hai phút.
Mười hai phút.
Tức là theo tiêu chuẩn của xã hội văn minh, tôi thậm chí còn có thể được xếp vào loại người sống tích cực.
Nếu tôi tiếp tục cố gắng thêm vài ngày nữa, chưa biết chừng còn có thể được khen là ánh sáng của tập thể.
Yachiyo bên kia vẫn cười rất vô tội.
Không, phải sửa lại.
Em cố tình cười rất vô tội.
Khung chat thì bắt đầu chạy như bão.
[Yaccho sáng nay xinh quá trời] [Ai dậy muộn vậy trời www] [Nghe mùi có người bị bóc phốt] [Giọng hôm nay vui ghê luôn á]
Tôi híp mắt nhìn màn hình.
Không phải nhìn em.
Mà nhìn chat.
Tôi thật sự không biết từ lúc nào mình lại có thể ngồi giữa một phòng nghiên cứu, tay lật dữ liệu đồng bộ thần kinh, mắt liếc đám người đang đồng loạt nhắn Yaccho đáng yêu quá mà trong lòng thấy hơi khó chịu.
Hơi thôi.
Rất hơi.
Một chút rất nhỏ.
Một chút cực kỳ không khoa học.
Nói chính xác hơn, nó nhỏ tới mức nếu đem đo chắc còn không qua nổi sai số thống kê.
Yachiyo chống cằm nhìn camera.
Rồi không hiểu sao, em bỗng nghiêng đầu đúng cái góc mà tôi biết rõ là em chỉ làm khi đang cố tình.
“Ừm…” Em nói chậm. “Hôm nay tôi vui nên mọi người cứ xem như đây là phiên bản hơi ồn ào hơn bình thường đi.”
Khung chat nổ luôn.
[Ủa hôm nay có chuyện vui hả??] [Có gì đó lạ lạ nha] [Yaccho đang yêu hả???] [Không lẽ có hint??]
Tôi đang gõ ghi chú thì đầu bút dừng lại.
Tôi biết là tôi không nên để tâm.
Tôi cũng biết Yachiyo đang làm streamer. Mà streamer thì tất nhiên phải tương tác, phải cười, phải đùa, phải sống chung hòa bình với một cái khung chat luôn trong trạng thái suy diễn mọi tín hiệu thành tình yêu, drama hoặc sắp có thông báo kết hôn.
Tôi biết hết.
Nhưng biết là một chuyện.
Còn đọc câu [Yaccho đang yêu hả???] trong khi chính người yêu của em đang ngồi đây, tay còn đang cầm cốc cà phê nguội dần, lại là chuyện khác.
Yachiyo liếc chat.
Rồi cười.
Một nụ cười mỏng thôi.
Cái kiểu cười vừa đủ để làm người ta phát điên, nhưng lại không đủ để ai bắt bẻ là em cố ý.
“Bí mật.”
Em nói.
Tôi suýt làm đổ cà phê lên bàn phím.
Bí mật cái gì.
Đó là tôi mà.
Ít nhất cũng phải—
À không.
Tôi cũng đâu thể thật sự bắt em nói thẳng ra được.
Không lẽ ngày đầu tiên của chiến dịch kéo người yêu về lại bắt đầu bằng một bản thông báo công khai trên stream rằng xin chào mọi người, đúng vậy, người may mắn đó là tôi, hiện đang ngồi ở lab và sắp ghen vô lý với một cái khung chat?
Không thể.
Nhưng cái kiểu bí mật vừa đủ để làm cả chat phát điên ấy đúng là rất Yachiyo.
Rất ngang ngược.
Rất đáng ghét.
Và đáng ghét nhất là nó hiệu quả thật.
Khung chat bùng nổ ngay lập tức.
[TRỜI ƠI CÓ THẬT KÌA] [Ai là người may mắn vậy] [Tôi ghen rồi đấy] [Yaccho đừng làm tim tui đau vậy chứ]
Tôi chống tay lên trán.
Không phải vì đau đầu.
Mà vì tôi đang phải dùng toàn bộ sức lực của một người trưởng thành, đã học qua đủ các bước tư duy logic và sở hữu ít nhất một bằng chứng rằng mình có thể phân tích dữ liệu phức tạp, để không mở tài khoản phụ rồi nhắn vào chat:
“Người may mắn đó đang ngồi ở lab và không vui vẻ gì lắm đâu.”
Yachiyo bên kia màn hình vẫn tiếp tục buổi stream như không có chuyện gì.
Em đọc superchat.
Em cười.
Em làm cái điệu nghiêng đầu chết người của mình.
Em còn cố tình nói cảm ơn vì đã luôn ở bên tôi bằng cái giọng mềm đi một chút, khiến đám chat suýt phát điên tập thể.
Tôi nhìn em.
Rồi nhìn dữ liệu.
Rồi lại nhìn em.
Cuối cùng đành thở dài, kéo ghế sát hơn với bàn làm việc.
“Được rồi.”
Tôi lẩm bẩm.
“Cứ làm việc đi.”
Nghe rất có tinh thần chuyên nghiệp.
Rất đáng tin.
Vấn đề là chính tôi biết mình đang nói dối.
Bởi vì rõ ràng tôi không tập trung được như mình muốn.
Trong lúc tôi đang cố đối chiếu mấy biểu đồ ổn định thần kinh từ đêm qua, Yachiyo bỗng cười lên ở phía màn hình rồi nói:
“À đúng rồi. Hôm nay mọi người nhớ uống nước nhé.”
Tôi khựng lại.
Khung chat cũng khựng lại.
[Ủa? tự nhiên nhắc uống nước chi vậy] [Hôm nay mẹ hiền mode à] [Yaccho dịu dữ]
Yachiyo nhún vai.
“Chỉ là có người sáng nay chưa uống đủ nước mà đã định uống cà phê lần hai thôi.”
Tôi ngẩng phắt lên nhìn màn hình.
Em đang nhìn thẳng vào camera.
Nhưng tôi biết.
Tôi biết quá rõ cái giọng đó không phải đang nói với chat.
Tôi liếc xuống cốc cà phê thứ hai vừa mới rót xong của mình.
Nó còn đang bốc khói.
Tôi im lặng hai giây.
Rồi chậm rãi đẩy cốc sang một bên, với lấy chai nước.
Yachiyo thấy vậy thì khóe môi cong lên rất khẽ.
Nhỏ đến mức chat chắc chẳng nhận ra đâu.
Nhưng tôi thì nhận ra.
Rõ lắm.
“…Đồ đáng ghét.”
Tôi lẩm bẩm, rồi uống nước.
Ở phía màn hình, Yachiyo giả vờ như không biết gì hết, tiếp tục cười với chat một cách rất chuyên nghiệp.
Nhưng sau đó, em lại “vô tình” buông thêm một câu:
“Có những người ấy mà, vừa cứng đầu vừa làm việc quá sức, nên nếu không nhắc thì họ sẽ quên mất chuyện chăm sóc bản thân.”
Cái bút trong tay tôi dừng lại thêm một lần nữa.
Khung chat vẫn vô tư.
[Đúng đúng tôi cũng hay quên uống nước] [Yaccho đang giáo huấn fan hả?] [Cảm ơn mẹ Yaccho]
Tôi nhìn em qua màn hình.
Yachiyo cũng nhìn lại tôi—
hay đúng hơn là nhìn camera với cái vẻ mặt hoàn toàn vô tội, nhưng ánh mắt thì sáng lên theo cái kiểu khiến tôi biết em đang rất hài lòng vì mình vừa kiểm soát được tôi từ cách xa cả một thế giới.
Tôi không biết nên cảm động hay nên tức.
Cuối cùng đành chọn cả hai.
Nói cho công bằng, cũng không thể trách tôi được.
Rốt cuộc, có ai mà bình tĩnh nổi khi người yêu mình đang ngồi ở phía bên kia một khoảng cách gần như không thể chạm tới, vậy mà vẫn có thể quản mình chuyện uống nước như thể em đang đứng ngay sau lưng?
Đã thế còn làm rất tự nhiên.
Rất hợp pháp.
Rất khó bắt lỗi.
Tôi quay lại với đống dữ liệu trước mặt.
Thật ra hôm nay tiến độ không tệ.
Một vài mô hình ổn định từ đêm qua đang cho ra kết quả sạch hơn dự kiến. Tôi còn kịp ghi chú thêm mấy giả thuyết mới, khoanh lại mấy mốc bất thường cần kiểm tra chéo. Nếu giữ được nhịp này, có lẽ buổi chiều tôi sẽ kịp chạy thêm một lượt mô phỏng nữa.
Nói ngắn gọn thì—
mọi thứ đáng lẽ phải rất ổn.
Chỉ trừ việc ở màn hình bên cạnh, Yachiyo vừa cười vừa nghiêng đầu nói:
“Hôm nay tâm trạng Yaccho tốt nên chắc sẽ dịu dàng với mọi người hơn một chút.”
Khung chat lập tức điên lên.
[Một chút là sao??] [Yaccho thường ngày dữ lắm hả =))] [Ai làm tâm trạng chị tốt lên vậy chị??] [Chắc chắn là có người rồi!!]
Tôi hít vào.
Rồi thở ra.
Rồi tự nhắc mình rằng tôi là người trưởng thành.
Tôi là người trưởng thành.
Tôi là—
“À, nhưng chỉ một chút thôi nhé.”
Yachiyo bổ sung, chống cằm cười.
“Độ dịu của tôi có giới hạn.”
Khung chat cười ầm lên.
Còn tôi thì nhìn em, rồi nhìn lại bảng dữ liệu, và chợt nghĩ nếu sau này tôi thật sự kéo được em về, việc đầu tiên tôi nên làm có lẽ là tịch thu quyền lợi dụng gương mặt đáng yêu vào mục đích gây rối trật tự tinh thần người khác.
Chắc chắn nên đưa điều đó vào hợp đồng sống chung.
Có chữ ký.
Có hiệu lực pháp lý.
Có điều khoản phạt rõ ràng.
Yachiyo ở bên kia như thể đọc được suy nghĩ của tôi, bèn chớp mắt rất nhẹ về phía camera.
Rất khẽ thôi.
Nhưng đủ để tôi phải quay mặt đi uống thêm một ngụm nước, giả vờ như mình hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Tất nhiên là tôi bị ảnh hưởng.
Bị rất rõ.
Và điều đáng ghét là em biết.
Một lúc sau, Yachiyo đọc tới một bình luận nào đó rồi bật cười.
“Không, tôi không nói ai cả.”
Em nói.
Rồi dừng một nhịp, khóe môi lại cong lên rất đáng nghi.
“Nhưng đúng là có một người rất dễ lo thật.”
Cái bút trong tay tôi lần này thật sự dừng hẳn.
Khung chat thì hò reo như vừa đào được kho báu.
[TRỜI ƠI HINT NỮA] [Người đó chắc thương Yaccho lắm luôn] [Dễ lo thì đáng yêu quá] [Chị kể thêm đi chị ơi]
Yachiyo cười, không kể thêm.
Nhưng chính cái không kể thêm ấy mới đáng ghét.
Bởi vì nó để lại cho người ta đúng một khoảng trống vừa đủ để tự phát điên.
Tôi chống cằm, nhìn em qua màn hình.
“Em cứ thử đi.”
Tôi lẩm bẩm nhỏ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy.
“Sau này về đây rồi xem chị có kể hết mấy cái này trong bữa sáng chủ nhật không.”
Không hiểu sao vừa nghĩ tới bữa sáng chủ nhật, tim tôi lại dịu xuống một chút.
Hình ảnh ấy vẫn còn mơ hồ.
Vẫn là một tương lai chưa với tới được.
Nhưng nó không còn đau theo kiểu xa xỉ nữa.
Nó đã bắt đầu có trọng lượng.
Có mùi cà phê.
Có bánh mì nướng.
Có tiếng muỗng chạm bát.
Có tóc em rối.
Có cả cái kiểu sáng ra đã chọc tôi rồi giả vờ vô tội.
Và cái cảm giác đó làm đầu ngón tay tôi tự nhiên vững hơn một chút khi quay lại với bàn phím.
Đúng lúc ấy, Yachiyo bỗng lên tiếng lần nữa.
“À đúng rồi.”
Em nói, như thể chợt nhớ ra chuyện rất bình thường.
“Nếu có ai đang làm việc mà quên chớp mắt thì nhớ nghỉ một chút nhé.”
Tôi chớp mắt ngay lập tức.
Khung chat thì cười ầm.
[Ai đó là ai vậy =))] [Sao tui thấy bị chỉ mặt đặt tên rồi] [Nghe như đang nói riêng với ai luôn á]
Tôi đưa tay day sống mũi.
Được thôi.
Tôi thừa nhận.
Tôi có hơi bị quản thật.
Nhưng vấn đề là….tôi lại hoàn toàn không ghét chuyện đó.
“Chị cũng nên nghỉ năm phút.”
Yachiyo nói tiếp, lần này vừa nhìn camera vừa gõ gõ ngón tay lên bàn như thể đang ra mệnh lệnh.
“Vai chị đang căng đó.”
Tôi khựng lại.
Rồi vô thức xoay nhẹ vai.
Chết thật.
Đúng là đang căng.
Tôi nhìn em, bắt đầu cảm thấy hơi vô lý.
“Em gắn camera trong lab của chị hả?”
Yachiyo lập tức cười.
“Không.”
“Vậy sao em biết?”
“Vì chị là chị.”
Em nói rất tự nhiên, như thể đó là câu trả lời hiển nhiên nhất trên đời.
Không màu mè.
Không sến súa.
Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Thế mà lại làm lòng tôi mềm xuống ngay lập tức.
Khung chat thì tất nhiên không hiểu gì cả, vẫn đang bận đoán già đoán non xem “chị” nào ở đây, có phải chị hàng xóm, chị quản lý, chị họ hay chị định mệnh.
Tôi không giải thích.
Cũng không cần.
Thay vào đó, tôi ngả lưng ra ghế thật, xoay vai một chút, rồi nhấp thêm một ngụm nước như em muốn.
Yachiyo thấy thế thì rất nhẹ, rất nhanh, mỉm cười hài lòng.
Nhỏ tới mức gần như không ai nhận ra.
Ngoài tôi.
Tất nhiên.
“…Đúng là quản thật.”
Tôi lẩm bẩm.
Nhưng lần này, khóe miệng mình cũng đang nhếch lên.
Buổi sáng cứ thế trôi.
Dữ liệu vẫn mở.
Stream vẫn chạy.
Khung chat vẫn nhảy như điên.
Yachiyo vẫn vừa đáng yêu vừa phiền phức một cách có hệ thống.
Còn tôi thì vừa làm việc, vừa bị quản chuyện uống nước, chớp mắt, nghỉ vai, không uống cà phê quá mức, và có lẽ nếu em với tới được nữa, em còn quản luôn cả tốc độ thở của tôi.
Nghĩ tới đó, tôi lại bật cười.
Một nhà nghiên cứu ngồi giữa lab, trước mặt là dữ liệu cực kỳ nghiêm túc, bên tai là giọng streamer của người yêu, trong lòng thì đang thấy rất rõ một điều, có lẽ tương lai thật sự đã bắt đầu rồi.
Không phải theo kiểu huy hoàng.
Không có nhạc nền.
Không có pháo hoa.
Chỉ là nó bắt đầu bằng việc tôi mở dữ liệu, mở stream của em, uống nước thay vì cà phê lần hai, và để cho một người ở cách mình cả một thế giới quản mình qua khung chat.
Nghe buồn cười thật.
Nhưng càng buồn cười, nó lại càng giống hạnh phúc.
Một lúc sau, giữa lúc đọc bình luận, Yachiyo bỗng nghiêng đầu rồi nói:
“À, còn một điều nữa.”
Khung chat lập tức nhảy lên.
[Gì nữa gì nữa??] [Hôm nay nhiều hint quá nha]
Yachiyo chống cằm, cười rất đỗi bình thường.
“Có những người ấy,” em nói chậm rãi, “trông thì giỏi lắm, nhưng thật ra chỉ cần được khen một chút là sẽ làm việc tốt hơn hẳn.”
Tôi ngẩng lên.
Nhìn thẳng màn hình.
Yachiyo cũng đang nhìn thẳng vào đó.
Khóe môi em cong lên.
“Cho nên…”
Em nói tiếp.
“Cố lên nhé.”
Chỉ bốn chữ.
Vậy mà không hiểu sao, cả buổi sáng của tôi bỗng sáng thêm một chút.
Tôi nhìn em thêm một giây.
Rồi cúi xuống, gõ tiếp vào bảng dữ liệu.
“Ừ.”
Tôi đáp rất khẽ.
Không cần để ai nghe thấy.
“Chị biết rồi.”
Và thế là buổi sáng đầu tiên của tương lai bắt đầu như vậy.
Không hề hoàn hảo.
Không hề gọn gàng.
Không hề yên tĩnh.
Có chat làm loạn.
Có người cố tình thả hint rồi giả vờ vô tội.
Có một nhà nghiên cứu đang ghen rất không khoa học với khung bình luận.
Có cốc cà phê bị thất sủng.
Có chai nước được trọng dụng ngoài ý muốn.
Nhưng cũng có một cây cầu vô hình đang được dựng dần lên qua từng câu nói rất nhỏ.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không còn cảm thấy mình đang đơn độc kéo tương lai về phía này nữa.
Bởi vì ở đầu bên kia, có một người đang cười rất tươi trên màn hình, vừa làm streamer, vừa quản tôi, vừa ngang ngược chen vào giữa đống dữ liệu lạnh ngắt của tôi như nắng sáng chen qua rèm và biến cả một buổi sáng trong phòng lab thành thứ gì đó gần với hạnh phúc hơn tôi từng nghĩ.