Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 16

Về tới nhà, việc đầu tiên tôi làm vẫn là nhìn sang hồ cá nhỏ.

Bình Thường đang bơi một vòng rất thiếu trách nhiệm, cái đuôi nhỏ quẫy lên một đường nước mỏng như thể trên đời này hoàn toàn không có những thứ như bữa tối ăn mừng, một album của những bữa ăn bình thường, hay một người đang gọi videocall với tôi từ đầu đường về tới tận bây giờ mà vẫn chưa chịu cúp máy.

“Tới nhà rồi.”

Tôi nói, vừa tháo giày vừa dựng điện thoại tựa lên kệ cạnh cửa.

Trong màn hình, Yachiyo vẫn ôm gối như cũ. Chỉ khác là ánh mắt em dịu hơn lúc ở tiệm sushi một chút, cái kiểu dịu sau khi đã cười đủ, ăn mừng đủ, và cuối cùng cũng chịu để niềm vui nằm yên xuống trong người mình thay vì cứ sáng rực lên mãi.

“Em biết.”

Em đáp.

“Vì Bình Thường vừa bơi kiểu nhà có chủ về tới.”

Tôi bật cười.

“Em còn đọc được cả tâm lý cá vàng à?”

“Vâng.”

Em gật đầu rất đàng hoàng.

“Em đang chịu trách nhiệm cho toàn bộ gia đình mà.”

Tôi đứng khựng lại một nhịp.

Rồi quay đi treo áo khoác lên giá, cố để tiếng cười của mình nhỏ bớt đi một chút.

“Yachiyo.”

“Em nghe.”

“Em có biết em đang nói mấy câu rất nguy hiểm không?”

“Không.”

Em chớp mắt.

“Em chỉ đang nói thật thôi.”

Tôi không cãi nữa.

Bởi vì từ tối nay trở đi, tôi bắt đầu hiểu ra rồi: có một số thứ càng cãi lại chỉ càng làm mình thua nhanh hơn.

Tôi xắn tay áo lên, thu dọn qua cái bàn nhỏ trong bếp, bỏ hộp cơm đã ăn xong và ly canh vào túi rác. Trong màn hình, Yachiyo vẫn nhìn theo từng việc nhỏ tôi làm, không chen vào nhiều. Chỉ là thỉnh thoảng, em sẽ rất khẽ lên tiếng:

“Cái kia để mai rửa cũng được.”

Hoặc:

“Cẩn thận nha chị. Đừng có cúi người nhiều quá, chị đang mệt đó.”

Những câu nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng thở chạm vào buổi tối, vậy mà lại làm căn bếp này ấm hơn thêm một chút.

Khi mọi thứ đã gọn lại tương đối, tôi mới cầm điện thoại lên, đi về phía phòng.

“Chị đi tắm đây.”

Vừa nghe tôi nói vậy, Yachiyo lập tức ngồi thẳng hơn một chút.

“Vâng.”

Em đáp ngay.

Rồi sau đúng một nhịp, thêm rất nghiêm túc:

“Em đợi.”

Tôi đang định đặt điện thoại xuống bàn thì khựng lại.

“Em đợi làm gì?”

Yachiyo ôm gối chặt hơn một chút, như thể chính em cũng thấy câu trả lời của mình hiển nhiên đến mức không cần giải thích.

“Đợi chị tắm xong.”

Tôi nhìn em.

Em cũng nhìn lại tôi.

Không đùa.

Không cười.

Chỉ là cái vẻ rất thẳng, rất đơn giản, rất em, như thể chuyện em ở lại đây, trong màn hình này, qua cả đoạn tôi dọn bếp, thay đồ, rồi đợi tôi tắm xong trước khi đi ngủ là điều không có gì phải nghĩ thêm cả.

Ngực tôi mềm xuống một chút.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em không thấy phiền à?”

“Không.”

Em lắc đầu.

Rồi, nhỏ hơn:

“Em thích đợi chị.”

Tôi phải quay mặt đi một chút.

Không phải vì ngại.

Mà vì ngay cả những câu nói nhỏ nhất của em cũng luôn có cách chạm vào đúng chỗ mình không kịp phòng bị.

Cuối cùng, tôi đành ho nhẹ.

“Được rồi.”

Tôi nói.

“Vậy em đừng ngủ gật giữa chừng.”

“Em sẽ cố.”

“Nghe không đáng tin lắm.”

“Chị đang xúc phạm quyết tâm của em.”

Tôi bật cười.

Rồi đặt điện thoại tựa vào chồng sách cạnh giường, chỉnh góc sao cho em vẫn nhìn thấy một phần căn phòng.

“Ở đây nhé.”

“Vâng.”

“Chị đi thật đấy.”

“Vâng.”

“Yachiyo.”

“Em nghe.”

“Em hôm nay em ngoan thật đấy.”

Lần này em thật sự đứng hình một nhịp.

Không dài.

Nhưng đủ để tôi thấy vành tai em bắt đầu đỏ lên trước cả khi em kịp cúi mặt xuống chiếc gối đang ôm.

“…Chị.”

“Gì?”

“Chị đừng nói vậy rồi bỏ đi tắm chứ.”

Tôi cười tới mức phải vịn tay vào thành bàn.

“Em bắt đầu trước mà.”

“Nhưng em không nghĩ chị sẽ nói theo kiểu đó.”

“Chị cũng không nghĩ em sẽ đợi thật.”

Yachiyo ngước lên rất chậm.

Ánh mắt em mềm hẳn.

“Em nói đợi là đợi mà.”

Ngực tôi khẽ siết lại.

Chỉ là cái ấm rất nhỏ của một người đột nhiên nhận ra: à, hóa ra cả những chuyện vụn đến thế này, em cũng muốn đi cùng mình.

“Ừ.”

Tôi đáp khẽ.

“Chị biết rồi.”

Tôi vào phòng tắm sau đó.

Tiếng nước mở ra, hơi ấm bốc lên dần, làm cả phần mỏi còn đọng lại trong vai tôi từ buổi họp chiều bắt đầu nới xuống từng chút một. Tôi đứng dưới làn nước, nhắm mắt lại, để đầu óc được yên thật sự lần đầu tiên kể từ sáng.

Ngày hôm nay dài quá.

Có cuộc họp.

Có chữ gần.

Có tiếng em khóc qua điện thoại.

Có bữa tối sushi.

Có bức ảnh đầu tiên cho album của những bữa ăn bình thường.

Và bây giờ, ở ngoài kia, có một người vẫn đang đợi tôi tắm xong chỉ để chúc nhau ngủ ngon cho trọn một ngày.

Nghe thật vô lý.

Nhưng cũng thật ấm áp.

Lúc tôi lau tóc xong và bước ra, việc đầu tiên tôi làm là nhìn về phía cái điện thoại vẫn dựng cạnh giường.

Yachiyo vẫn ở đó thật.

Không ngủ gật.

Không bỏ đi đâu.

Chỉ là đã đổi tư thế, giờ em nghiêng đầu tựa lên gối, mắt lim dim hơn một chút nhưng vẫn mở đủ để nhìn thấy tôi bước ra.

Vừa thấy tôi, em lập tức thẳng người hơn.

“Xong rồi.”

Em nói, giọng có chút hài lòng như thể đây cũng là một hạng mục cần đánh dấu hoàn thành trong ngày.

Tôi vừa cười vừa ngồi xuống mép giường, lấy khăn lau thêm mấy lọn tóc còn ướt.

“Vâng.”

Yachiyo nhìn tôi một lúc lâu.

Không nói gì.

Chỉ nhìn thôi.

Cái kiểu nhìn rất yên đó làm tôi phải chớp mắt vài lần mới giữ được giọng thật bình thường.

“Em nhìn gì vậy?”

“Chị.”

Em đáp như thể đó là câu trả lời đương nhiên nhất.

Rồi thêm rất khẽ:

“Chị trông nhẹ nhõm hơn lúc chiều.”

Tôi cúi xuống lau tóc thêm một chút, giả vờ như mình bận lắm.

“Chị vừa tắm xong mà.”

“Không phải kiểu đó.”

Yachiyo lắc đầu.

“Ý em là… chị đã chịu thả lỏng rồi.”

Tôi dừng tay.

Rồi ngước lên nhìn em.

Yachiyo đang ôm gối, mái tóc hơi xô xuống vai, khóe mắt vẫn còn một vệt buồn ngủ rất mềm. Nhưng em nói câu đó rất thật, rất yên, như thể từ đầu tới giờ, ngoài chuyện vui buồn của chính mình, em vẫn luôn nhìn tôi kỹ đến mức ấy.

“Ừ.”

Cuối cùng tôi cũng thừa nhận.

“Chắc là vậy.”

“Thế thì tốt.”

Em nói.

“Vì hôm nay là ngày vui.”

Tôi mỉm cười.

“Em nói câu đó nhiều thật đấy.”

“Vì em thích.”

Yachiyo ngập ngừng một chút.

Rồi nhỏ hơn:

“Em sợ nếu không nhắc lại, em sẽ tưởng mình vừa mơ.”

Câu ấy làm ngực tôi mềm xuống thêm một chút nữa.

Tôi đặt khăn sang bên, chui vào chăn, tựa lưng vào đầu giường. Đèn trong phòng đã tắt bớt, chỉ còn ngọn nhỏ ở góc đang sáng vàng như thường lệ. Bình Thường ngoài cửa sổ chắc vẫn bơi, còn con thỏ bông ở mép giường thì đang nghiêng mặt với vẻ ngu ngốc quen thuộc.

Mọi thứ đều rất bình thường.

Chỉ khác là hôm nay, cái bình thường ấy không còn rỗng nữa.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Hôm nay em có mệt không?”

Em nghĩ một chút.

“Có.”

“Bao nhiêu?”

“Vừa đủ để thấy mình sẽ ngủ ngon.”

Tôi bật cười.

“Nghe như kết luận chuyên môn ấy.”

“Em đang tổng kết lại một ngày.”

“Vậy kết quả thế nào?”

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi rất chậm, nụ cười nơi em mềm đi.

“Rất tốt.”

Em nói.

“Có khóc một chút. Có cười nhiều một chút. Có chọc chị được một chút. Có được chị gọi đầu tiên. Có bữa tối đầu tiên của chữ gần.”

Giọng em nhỏ hơn.

“Và có ảnh đầu tiên của album.”

Tôi nghe xong thì tựa đầu ra sau, để mặc mắt mình khép hờ lại một chút.

Đúng là một ngày rất đầy.

Đầy tới mức nếu gom lại, có lẽ chính nó cũng đủ làm thành một thứ neo giữ em ở lại rồi.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Mai mình vẫn phải ăn.”

Tôi mở mắt ra, nhìn em.

Rồi bật cười.

“Em còn chưa ngủ mà đã nhắc tới mai rồi à?”

“Vì album cần nhiều ảnh hơn.”

Em nói rất nghiêm túc.

“Không thể chỉ có một tấm rồi kết thúc được.”

“Đúng.”

Tôi gật đầu.

“Không thể chỉ có một tấm.”

Yachiyo hài lòng hẳn.

Rồi, sau một nhịp im nhỏ, em ngáp.

Rất nhanh.

Rất cố giấu.

Nhưng tôi vẫn thấy.

“Buồn ngủ rồi đúng không?”

“Không.”

Em đáp quá nhanh.

Tôi nhìn em.

Yachiyo im một chút.

Rồi sửa lại, nhỏ hơn:

“…Hơi một chút.”

Tôi cười.

“Em đúng là không giỏi nói thật ở mấy chuyện kiểu đó.”

“Em đã nói thật mà.”

“Ừ.”

“Chị đừng có cười.”

“Chị không cười.”

“Chị đang cười.”

Tôi quay mặt đi một chút cho đỡ lộ.

“Không có.”

“Có.”

Cuối cùng, tôi đành chịu thua.

“Được rồi.”

Tôi nói.

“Vậy ngủ đi nào.”

Yachiyo kéo chăn lên tới cằm.

Nhưng không nhắm mắt ngay.

Em chỉ nhìn tôi thêm một lúc nữa, lâu hơn bình thường một chút, như thể đang cố cất lại thật kỹ hình ảnh này vào đâu đó trong mình trước khi cho phép ngày hôm nay khép lại.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Ngủ ngon nhé.”

Giọng em nhẹ quá.

Nhẹ tới mức gần như chạm vào tôi bằng hơi thở thôi.

Tôi nhìn em, rồi đáp thật chậm:

“Em cũng vậy.”

Yachiyo chớp mắt.

Tôi tiếp tục, rất khẽ:

“Ngủ ngon, Yachiyo.”

“Vâng.”

“Ngày hôm nay em làm rất tốt.”

Hàng mi em rung lên.

Rồi khóe môi cong rất nhỏ.

“Chị cũng vậy.”

Tôi mỉm cười.

Ngoài cửa sổ, đêm đã nằm im hẳn. Trong phòng, ánh đèn vàng nhỏ ở góc vẫn sáng. Trong bát nước, Bình Thường có lẽ vẫn đang bơi một vòng rất thiếu trách nhiệm nào đó. Mọi thứ đều bình thường tới mức gần như đau lòng.

Và có lẽ chính vì bình thường như thế, nên nó mới quý.

Yachiyo nhắm mắt rồi lại mở ra.

Như thể vẫn chưa nỡ.

“Chị.”

“Ừ?”

“Mai gặp lại.”

Lần này, ngực tôi không đau nữa.

Nó chỉ ấm.

Rất ấm.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Mai gặp lại.”

Em cười.

Rồi cuối cùng cũng để mắt mình khép lại.

Tôi vẫn nhìn màn hình thêm một lúc nữa, tới khi hơi thở em thật sự đều xuống, tới khi cái nhịp yên rất nhỏ của một người đang bắt đầu chìm vào giấc ngủ truyền qua khoảng cách và tới tận chỗ tôi.

Tôi không cúp ngay.

Chỉ nằm đó thêm một lúc.

Để cho ngày hôm nay lắng xuống thật hẳn.

Để cho chữ gần lắng xuống.

Để cho bức ảnh đầu tiên của album, bữa tối sushi, cuộc gọi ngoài hành lang, và cái cách em đã đợi tôi tắm xong chỉ để chúc nhau ngủ ngon tất cả cùng nằm yên trong ngực tôi như những thứ nhỏ nhưng đủ sáng để giữ một người lại.

Rồi cuối cùng, tôi cũng đặt điện thoại xuống.

Chui sâu hơn vào chăn.

Kéo nó lên tới vai.

Và trước khi tắt hẳn ngọn đèn nhỏ ở góc phòng, tôi khẽ nói rất nhỏ, không rõ là nói với em, với mình, hay với chính ngày bình thường vừa đi qua:

“Ngủ ngon.”

Đêm đó, chúng tôi kết thúc một ngày rất bình thường như thế.

Không có cao trào.

Không có nước mắt mới.

Không có phép màu nào xảy ra thêm.

Chỉ là một người về nhà, một người ôm gối đợi, một cuộc gọi chưa nỡ cúp, và một lời chúc ngủ ngon được trao cho nhau thật cẩn thận, như thể ngay cả một ngày bình thường thôi, cả hai cũng không muốn để nó trôi qua một cách sơ ý nữa.

Và có lẽ sau tất cả những gì đã đi qua đó mới thật sự là hạnh phúc.

SCROLL DOWN