Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 17

Một năm của những ngày bình thường

Hạnh phúc, hóa ra, không phải lúc nào cũng có hình dạng rõ ràng ngay từ đầu.

Nó không nhất thiết phải là khoảnh khắc người ta ôm được thứ mình đã chờ quá lâu trong tay. Không nhất thiết phải là một ngày nào đó mọi thứ cuối cùng cũng hoàn chỉnh, cũng được gọi tên, cũng chắc chắn theo đúng cách mình mong.

Đôi khi, hạnh phúc chỉ là một người về nhà.

Một người ôm gối đợi.

Một cuộc gọi chưa nỡ cúp.

Một lời chúc ngủ ngon được đặt vào tay nhau rất cẩn thận, như thể ngay cả một ngày bình thường thôi, cả hai cũng không muốn để nó trôi qua một cách sơ ý nữa.

Và rồi, sau những ngày như thế, ngày tiếp theo lại tới.

Rồi thêm một ngày nữa.

Rồi thêm một ngày nữa.

Ban đầu, tôi vẫn còn nhận ra từng cái một rất rõ.

Buổi sáng nào em dậy sớm hơn bình thường và gọi tôi trước giờ báo thức đúng hai phút.

Buổi trưa nào tôi bận tới mức chỉ kịp nhắn lại cho em đúng một chữ rồi sau khi bị kiểm tra xem đã ăn gì chưa.

Buổi tối nào cuộc gọi kéo dài hơn dự tính chỉ vì cả hai không ai nỡ cúp trước.

Buổi tối nào em ngủ gật trước, ôm gối nghiêng sang một bên, còn tôi thì vẫn ngồi nhìn màn hình thêm một lúc nữa trước khi chịu đặt điện thoại xuống.

Tôi nhớ cả những thứ nhỏ như thế.

Nhớ tới mức có những lúc tôi nghĩ, nếu một ngày nào đó mình quên mất mấy biểu đồ, quên mất bao nhiêu lượt mô phỏng đã chạy, quên mất cả số lần bản thân thức trắng ở lab, thì chắc tôi vẫn sẽ nhớ rất rõ mấy câu dặn buồn cười của em.

Ăn sáng.

Uống nước.

Đừng có cúi sát màn hình vậy.

Về là phải gọi ngay cho em.

Những câu nói ấy ban đầu chỉ là những câu nói.

Rồi tới lúc nào đó, chúng biến thành nhịp sống.

Tôi cũng không nhớ chính xác nó bắt đầu từ khi nào.

Có lẽ là vào một buổi sáng rất bình thường, khi tôi vừa với tay tắt báo thức thì điện thoại rung lên gần như cùng lúc.

Màn hình sáng.

Yachiyo gọi.

Vừa bắt máy, việc đầu tiên em nói lại là:

“Chị đang định tắt báo thức rồi ngủ thêm đúng không?”

Tôi ngồi dậy ngay lập tức.

Không hẳn vì chột dạ.

Mà vì có lẽ trên đời này, bị người yêu ở một thế giới khác đọc trúng thói quen buổi sáng của mình là một chuyện vừa buồn cười vừa đáng sợ đến mức khiến người ta tỉnh ngủ hẳn.

“Không có.”

Tôi đáp, giọng còn khàn vì vừa mới thức dậy.

Bên kia, Yachiyo cười một cái rất nhỏ.

“Em không tin.”

“Em tin chị lúc nào chưa?”

“Có chứ.”

Em đáp rất vô tư.

“Lúc chị ăn thật.”

Rồi chính từ những câu như thế, ngày nọ nối ngày kia.

Mùa đông qua đi lúc nào tôi cũng không rõ.

Chỉ biết có một khoảng thời gian, buổi sáng khi bước ra khỏi nhà, gió không còn cắt vào cổ nữa. Ánh nắng nằm trên bậc cửa lâu hơn một chút. Bình Thường trong bát nước bắt đầu bơi tích cực hơn một cách rất tự tin, như thể nó cũng cảm nhận được trời ấm lên và mặc định rằng sự thay đổi của khí hậu là nhờ công của mình.

Mùa xuân tới theo cái kiểu rất kín đáo.

Không có gì quá kịch tính.

Chỉ là cây ngoài cửa sổ bắt đầu có lá non. Tiệm tiện lợi gần ga đổi mấy món tráng miệng theo mùa. Và vào một buổi tối nào đó, khi tôi đang vừa xem dữ liệu vừa để em ở màn hình phụ như mọi khi, Yachiyo bỗng nói:

“Chị.”

“Ừ?”

“Nếu năm nay thật sự có hoa anh đào đẹp…”

Em dừng lại một chút.

Rồi nhỏ giọng:

“…chị chụp cho em xem nhé.”

Tôi nhìn em rồi mỉm cười.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Chị sẽ chụp.”

Và tôi đã chụp thật.

Không phải một tấm.

Mà rất nhiều tấm.

Có tấm chụp cây ven đường trước lab.

Có tấm chụp cánh hoa dính trên vai áo tôi lúc đi bộ về.

Có tấm chụp bầu trời màu nhạt phía sau những cành cây đang nở.

Tấm nào gửi đi, em cũng xem rất kỹ. Kỹ tới mức có lần tôi phải hỏi:

“Em đang xem hoa hay đang xem chị đấy?”

Yachiyo khựng lại rất rõ.

Rồi, sau đúng hai nhịp im, em mới đáp bằng giọng nhỏ tới mức đáng ngờ:

“Cả hai.”

Tôi đứng giữa con đường đầy cánh hoa bay lả tả, nhìn màn hình điện thoại mà phải quay mặt đi một chút mới cười cho tử tế nổi.

Mùa xuân ấy, album của chúng tôi bắt đầu dài thêm.

Không chỉ còn là những bữa ăn.

Mà là những thứ bình thường khác nữa.

Một ly cà phê bị tôi bỏ dở vì bị em bắt uống nước trước.

Một hộp cơm căn tin có miếng cà rốt tôi định để lại nhưng cuối cùng phải ăn hết để chụp bằng chứng.

Một bầu trời chiều nhìn từ hành lang khu họp.

Một góc bàn bừa bộn giấy note với dòng chữ của tôi: tầng đệm và thử lại phản hồi biên.

Một tấm ảnh chụp Bình Thường đang nhìn vào camera với vẻ mặt không hề hiểu nó đang trở thành một phần của lịch sử tình cảm loài người.

Một lần, tôi gửi cho em tấm ảnh căn bếp nhà mình lúc sáng sớm.

Chỉ là bếp thôi.

Ấm nước đang sôi.

Bánh mì đặt trên đĩa.

Ánh nắng bò chậm trên mặt bàn.

Em nhìn rất lâu.

Rồi nhắn lại:

Em muốn có mặt trong tấm này quá.

Tôi đọc dòng chữ ấy trong lúc đang đứng chờ bánh mì bật lên, rồi im mất một lúc.

Bởi vì đó là kiểu câu nhẹ nhất.

Và cũng nặng nhất.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể nhắn lại:

Sau này chị chụp lại tấm y như vậy, nhưng có em.

Em đáp rất nhanh.

Vâng. Vậy em sẽ đợi tấm đó.

Thế là thời gian tiếp tục trôi.

Mùa xuân đi qua.

Mùa hè đến.

Nóng hơn tôi muốn.

Lab lạnh hơn mức cần thiết như mọi khi, còn bên ngoài thì nắng đổ xuống lối đi tới mức chỉ cần bước ra khỏi cửa tòa nhà thôi cũng có cảm giác như đi vào một lớp không khí khác.

Những ngày ấy, tôi làm việc nhiều đến mức có lúc chính mình cũng không biết là đang sống bằng gì ngoài cà phê, dữ liệu và mấy câu dặn qua điện thoại của em.

Buổi sáng, tôi tới lab.

Buổi trưa, tôi bắt đầu ăn uống tử tế hơn hồi trước nhiều không hẳn vì mình bỗng ngoan, mà vì nếu không ăn, tối tới em sẽ biết ngay. Em luôn biết bằng một cách rất đáng ghét.

Buổi chiều, tôi họp, chạy mô phỏng, chỉnh lại giả thuyết, rồi lại làm tiếp.

Buổi tối, tôi về nhà.

Nếu kịp, chúng tôi ăn cùng nhau qua video.

Nếu muộn quá, em sẽ ngồi ôm gối đợi tôi dọn bếp, thay đồ, rồi vẫn kiên quyết chúc nhau ngủ ngon như thể đó là một phần không thể cắt bỏ của ngày.

Tôi nghĩ, có lẽ thứ đáng sợ nhất của hạnh phúc không phải là nó quá mong manh.

Mà là nó có thể lặng lẽ trở thành thói quen.

Êm tới mức người ta quên mất mình đã từng sống mà không có nó như thế nào.

Cũng có những ngày cãi nhau.

Không lớn.

Không dữ dội.

Chỉ là những mâu thuẫn rất đời thường, rất khó chịu theo đúng kiểu của hai người đã quá quen với nhau.

Ví dụ như lần tôi ở lại lab tới gần hai giờ sáng, tưởng em ngủ rồi nên không gọi.

Sáng hôm sau, vừa bắt máy, Yachiyo không chào tôi như thường lệ.

Em chỉ hỏi:

“Chị ngủ lúc mấy giờ?”

Tôi đang cài lại cúc áo ở bàn bếp, nghe câu đó xong thì biết ngay mình xong rồi.

“…Muộn một chút.”

“Là mấy giờ?”

Tôi im.

Yachiyo cũng im.

Rồi em nói, rất nhỏ:

“Chị đừng để em chỉ có thể biết chị mệt tới mức nào qua quầng thâm mắt vào sáng hôm sau chứ.”

Ngực tôi thắt lại.

Không phải vì bị mắng.

Mà vì đó là kiểu buồn của em khiến tôi chịu không nổi nhất. Em không lớn tiếng. Không làm quá lên. Chỉ là giọng nhẹ đi, thấp xuống, như thể đang rất cố để nói cho đàng hoàng trong lúc phần lo lắng vẫn chưa dịu hẳn.

“Chị xin lỗi.”

Tôi nói.

“Em không muốn nghe chị xin lỗi.”

Yachiyo đáp.

“Em muốn chị đừng làm vậy nữa.”

Tôi đứng yên ở bàn bếp, nhìn ánh nắng sáng mỏng đang nằm trên sàn mà thấy đúng là mình chẳng có gì để cãi.

“Ừ.”

Cuối cùng tôi cũng nói.

“Chị biết rồi.”

Em im một lúc.

Rồi hạ giọng nhỏ hẳn:

“Chị mà hỏng trước khi kéo được em về thì em sẽ giận thật đó.”

Câu ấy làm tim tôi vừa đau lòng và vừa hạnh phúc.

Bởi vì đằng sau tất cả những trò đùa, em thật sự đang sợ điều đó.

Không phải sợ thất bại.

Mà là sợ tôi hao mòn chính mình quá nhiều.

Tối hôm ấy, tôi tan lab sớm hơn một chút, về nhà gọi cho em trước, để em nhìn tôi ăn cơm, uống nước, rồi chải tóc khô sau khi tắm. Em không nói gì nhiều nữa. Chỉ tới lúc định cúp, mới rất nhỏ:

“Em hết giận rồi.”

Tôi tựa vào đầu giường, nhìn em ôm gối trong màn hình mà bật cười.

“Em giận ngắn thật.”

“Không.”

Yachiyo lắc đầu.

“Em chỉ không giỏi giận chị lâu.”

Ngực tôi mềm xuống đến mức không thở nổi trong một giây.

“…Em đúng là hết cứu.”

“Em đang chờ chị cứu em mà.”

Tôi phải quay mặt đi.

Bởi vì có những câu như thế, nếu nhìn thẳng vào chúng quá lâu, người ta sẽ yếu đi mất.

Mùa hè đi qua.

Mùa mưa tới.

Có những tối, tiếng mưa đập lên khung cửa sổ nhà tôi thành một lớp âm thanh rất dày. Trong những tối như thế, cuộc gọi giữa hai đứa thường kéo dài hơn bình thường một chút. Không ai nói quá nhiều. Chỉ là tôi làm việc ở bàn, còn em ở đầu bên kia đọc gì đó, vẽ nguệch ngoạc gì đó, hoặc chỉ ngồi im nhìn mưa. Có lúc, tôi ngẩng lên khỏi màn hình thì thấy em đã ngủ gật mất rồi, trán tựa lên gối, tóc che nửa mặt.

Những khoảnh khắc ấy rất nhỏ.

Nhỏ tới mức nếu gom từng cái một ra, có lẽ sẽ chẳng ai thấy chúng quan trọng.

Nhưng khi chúng kéo thành một năm, tôi mới nhận ra:

chính những thứ như thế mới là đời sống.

Không phải chỉ là những cuộc gọi khóc qua điện thoại khi nghe tin vui lớn.

Không phải chỉ là những bữa tối đi ăn mừng.

Mà là cả những buổi tối mưa chẳng có gì để nói. Cả những sáng dậy muộn bị nhắc. Cả những lần chụp ảnh hộp cơm gửi đi như nộp bài. Cả những lúc em nhìn quầng thâm mắt tôi rồi giận rất nhỏ.

Một năm ấy, tôi làm việc nhiều hơn bất cứ giai đoạn nào trước đây.

Không phải theo kiểu lao đầu mù quáng nữa.

Mà là bền bỉ.

Cứng đầu.

Ngày nào cũng vậy, tôi đều tiến thêm một chút.

Có hôm là một bước rất nhỏ trong mô phỏng lõi.

Có hôm là một lỗi vừa được gỡ khỏi phản hồi biên.

Có hôm là một giả thuyết bị loại bỏ, nghe thì lùi lại, nhưng thật ra lại giúp con đường phía trước rõ hơn.

Tiến sĩ Clark bắt đầu bớt dùng những câu kiểu cứ thử xem.

Thay vào đó là nhiều hơn những câu như hướng này có lý hoặc ta giữ cái này lại.

Ông vẫn không phải kiểu người hay nói lời trấn an. Nhưng chính vì vậy, chỉ cần ông gật đầu thêm một lần thôi cũng đủ làm tôi có động lực đi tiếp cả một tuần.

Cũng trong một năm đó, “Những thứ giữ em ở lại” không còn là một trang giấy nữa.

Nó thành một cuốn sổ mỏng.

Rồi dày thêm.

Ở đó có:

mùi bánh mì nướng buổi sáng.

tiếng nước trong bát Bình Thường.

giọng chị gọi em là người yêu.

cái chăn kéo lên vai.

tiếng thở dài của Iroha khi bị làm phiền.

bữa tối sushi đầu tiên.

ảnh hoa anh đào.

một lần cãi nhau vì chị ngủ quá muộn.

mưa tháng bảy.

pudding vị sữa.

và cả một mục em tự thêm vào sau đó, rất nghiêm túc:

chị ăn hết rau mà không cằn nhằn.

Tôi nhìn dòng đó rồi hỏi:

“Cái khúc ăn rau này cũng là một trong những thứ đó à?”

Yachiyo đáp, không chớp mắt:

“Rất mạnh.”

“Vì sao?”

“Vì nó hiếm.”

Tôi bật cười tới mức phải gập cuốn sổ lại một lúc.

Thời gian đúng là trôi đi như thế.

Không nhanh tới mức làm người ta bất ngờ.

Cũng không chậm tới mức người ta sốt ruột từng ngày.

Nó chỉ lặng lẽ đi qua.

Qua nắng, mưa, các mùa, các cuộc họp, các bữa ăn, các cuộc gọi, các bức ảnh, các bản mô phỏng chưa hoàn hảo, các lần em gọi tôi dậy, và cả những đêm tôi ngủ quên với điện thoại vẫn mở bên cạnh.

Rồi một ngày nọ, tôi ngẩng lên.

Và nhận ra đã tròn một năm rồi.

Không phải tôi nhận ra nhờ một cảm giác lớn lao nào cả.

Mà là vào một buổi sáng rất bình thường, khi đang thay nước cho Bình Thường, tôi chợt thấy cái bát cá này đã ở đây lâu hơn tôi tưởng rất nhiều. Cái bàn bếp này cũng vậy. Ngọn đèn vàng ở góc phòng. Con thỏ bông ngu ngốc ở mép giường. Cuốn sổ “những thứ giữ em ở lại” đã cộm lên vì nhét quá nhiều giấy note. Và trên điện thoại tôi, album ảnh những bữa ăn bình thường với em đã dài tới mức phải kéo khá lâu mới hết.

Một năm.

Thấm thoắt thật.

Mà cũng dài thật.

Dài theo kiểu khi ngoảnh lại, tôi không còn nhớ nổi tất cả từng ngày nữa. Chỉ nhớ được cảm giác chung của chúng.

Đủ hạnh phúc.

Và đủ cố gắng.

Đủ để không buông.

Đủ để mỗi sáng mở mắt ra, tôi biết mình đang sống trong một quãng thời gian rất bình thường nhưng không hề tầm thường chút nào.

Điện thoại rung lên lúc đó.

Tôi lau tay vào khăn rồi cầm lên.

Yachiyo gọi.

Như thường lệ.

Tôi bắt máy.

“Chào buổi sáng.”

Giọng em vừa vang lên, tôi đã thấy khóe môi mình tự cong lên mất rồi.

“Chào buổi sáng.”

“Chị đang làm gì?”

“Thay nước cho Bình Thường.”

“Vậy là hôm nay cá vàng được ưu tiên hơn em.”

Tôi bật cười.

“Em lại bắt đầu rồi đấy.”

“Em chỉ ghi nhận sự thật thôi.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng sáng nay mỏng và nhạt, rất giống một buổi sáng nào đó của rất lâu trước đây, khi cả hai còn đang tập làm quen với một cuộc sống bình thường có nhau trong đó.

Rồi không hiểu sao, tôi chợt nói:

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Một năm rồi.”

Bên kia im một chút.

Không lâu.

Chỉ đủ để tôi nghe rõ tiếng thở em chậm lại.

Rồi em hỏi, rất nhỏ:

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Tôi nhìn Bình Thường vừa quẫy đuôi làm nước sóng sánh lên một cái.

“Thật.”

Yachiyo không nói gì ngay.

Rồi khi lên tiếng nữa, giọng em đã mềm hẳn.

“Vậy là…”

Em dừng lại.

Tôi đợi.

“…mình đã sống một năm kiểu này rồi ạ?”

Ngực tôi khẽ siết lại.

Không đau.

Chỉ là một cảm giác rất đầy.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Một năm rồi.”

“Lạ ghê.”

“Lạ ở đâu?”

“Ở chỗ…” Em cười rất khẽ. “Em đã từng nghĩ một năm là dài lắm.”

Giọng em nhỏ thêm.

“Nhưng hóa ra nếu ngày nào cũng có chị, nó lại trôi nhanh như vậy.”

Tôi đứng trong căn bếp sáng mỏng, tay vẫn còn hơi ướt vì nước trong bát cá, mà phải quay mặt đi một chút mới giữ được giọng thật bình thường.

“Em.”

“Vâng?”

“Em đừng nói mấy câu đó lúc sáng sớm.”

“Vì sao?”

“Vì chị còn phải làm việc.”

Yachiyo bật cười.

Tiếng cười em đã khác một năm trước.

Vẫn sáng.

Vẫn mềm.

Nhưng vững hơn.

Ít chênh vênh hơn.

Nghe gần đời thường hơn.

Và chính điều đó lại làm tim tôi nhói lên rất nhẹ.

Bởi vì nó có nghĩa là một năm này không hề trôi qua vô ích.

“Được rồi.”

Em nói, như thể rất rộng lượng.

“Vậy em chỉ nói một câu thôi.”

“Câu gì?”

Bên kia im đúng một nhịp.

Rồi rất khẽ:

“Một năm qua, chị đã làm tốt lắm rồi.”

Tôi không nói gì trong một lúc.

Không phải vì không muốn.

Mà là vì nghe câu đó từ em, sau đúng một năm, trong một buổi sáng rất bình thường như thế này, tự nhiên lại giống như có ai đó vừa đặt một bàn tay ấm lên lưng mình đúng lúc mình quên mất bản thân cũng đã đi xa đến đâu rồi.

Cuối cùng, tôi mới đáp được:

“Chưa đủ.”

“Em biết.”

Yachiyo nói.

“Nhưng vẫn là làm tốt.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nắng vẫn đang bò rất chậm qua mép rèm.

Bình Thường vừa đổi hướng.

Trong phòng, mọi thứ đều giống hôm qua.

Và cũng khác hẳn một năm trước.

Tôi mỉm cười.

Rồi khẽ gọi tên em thêm một lần nữa.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Qua thêm một năm nữa, chị sẽ kéo em về gần thêm một đoạn.”

Bên kia im.

Rồi khi em đáp lại, giọng em nhẹ tới mức gần như chạm vào tôi bằng hơi thở:

“Vậy em sẽ sống thật ngoan để chờ.”

Tôi bật cười.

“Em mà ngoan được à?”

“Em sẽ cố.”

“Nghe không đáng tin lắm.”

“Nhưng em sẽ cố thật.”

Tôi cầm điện thoại chặt hơn một chút.

Và ngay trong buổi sáng rất bình thường ấy, giữa tiếng nước còn sót lại trong bát cá và ánh nắng mỏng trên sàn, tôi chợt hiểu ra rằng một năm trôi qua không hề làm nỗi chờ đợi nhỏ đi.

Nó chỉ làm cho tình yêu ở giữa quãng chờ đó trở nên sống được hơn.

Và có lẽ nếu một người có thể sống qua một năm như thế, đủ hạnh phúc để không vỡ ra, đủ cố gắng để không buông tay thì ngày gặp lại thật sự, dù còn xa, cũng đã bắt đầu có hình dạng rồi.

SCROLL DOWN