Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 15
Một lúc sau, tôi ăn xong.
Không phải kiểu ăn hết sạch sẽ tới mức đáng được biểu dương.
Mà là kiểu ăn đủ đàng hoàng để nếu Yachiyo kiểm tra, tôi ít nhất cũng không bị kết tội xem nhẹ ngày vui đầu tiên sau chữ gần.
Tôi đặt đũa xuống, tựa lưng ra ghế một chút.
Canh đã cạn quá nửa. Đĩa sushi chỉ còn lại hai miếng trứng và một miếng gừng hồng nằm lệch sang bên như thể chính nó cũng biết mình chỉ là phần phụ. Ngoài cửa kính, đèn đường đã lên hẳn. Bầu trời tối đi rất nhanh, nhưng trong tiệm thì vẫn ấm, vẫn vàng, vẫn giữ được cái cảm giác như thời gian ở đây đang chậm hơn ngoài phố một chút.
Yachiyo nhìn tôi chằm chằm từ trong màn hình.
“Chị no chưa?”
“Rồi.”
“Thật không?”
“Em hỏi câu này hôm nay là lần thứ mấy rồi?”
“Chưa đủ.”
Em đáp rất bình tĩnh.
“Vì chị có tiền án.”
Tôi bật cười.
“Sandwich buổi trưa sẽ theo chị tới bao giờ vậy?”
“Ít nhất là tới mai.”
“Đáng sợ thật.”
“Em đang làm công tác nhắc nhở.”
Tôi chống cằm, nhìn em thêm một lúc rồi mới cầm cốc nước lên uống nốt ngụm cuối. Vị mát lạnh trôi xuống cổ, để lại một khoảng rất nhẹ, rất sạch trong người. Có lẽ vì vừa ăn xong, có lẽ vì em vẫn ở đó trong màn hình, hoặc có lẽ vì hôm nay cuối cùng đã có một thứ gì đó thật sự tiến lên mà cả buổi tối này bỗng nghe như một phần mở rộng rất tự nhiên của niềm vui.
Tôi đang định gọi phục vụ thanh toán thì Yachiyo bỗng ngồi thẳng hẳn dậy.
“Khoan.”
Tôi chớp mắt.
“Gì?”
“Chưa được.”
“Chưa được cái gì?”
“Chưa được dọn.”
Em nói rất nghiêm túc.
Rồi nhìn xuống bàn ăn của tôi như một người vừa phát hiện ra tôi sắp phá hỏng một nghi thức rất quan trọng.
Tôi nhìn theo ánh mắt em.
Cái bàn trước mặt chỉ còn mấy chiếc đĩa gần trống, một bát canh đã uống gần hết, khăn giấy vo gọn một bên, chai nước tương nhỏ và cái hộp pudding tôi vẫn chưa mở.
Rất bình thường.
Thậm chí hơi lộn xộn một chút.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em định làm gì?”
“Chụp ảnh.”
Em đáp ngay.
Tôi đứng hình đúng một nhịp.
“…Hả?”
“Chụp ảnh bàn ăn.”
Giọng em còn nghiêm túc hơn lúc chọn sushi nữa.
“Để lưu làm bằng chứng.”
Tôi bật cười.
“Bằng chứng gì?”
“Bằng chứng là hôm nay chị thật sự đi ăn mừng.”
Em nói.
Rồi, nhỏ hơn một chút:
“Và em đã ở đó.”
Câu cuối cùng ấy làm tiếng cười trong cổ tôi mềm đi hẳn.
Phải rồi.
Không phải ảnh đồ ăn.
Không hẳn.
Mà là một cách rất Yachiyo để giữ lại tối nay. Không phải bằng một lời hứa lớn. Không phải bằng mấy câu lụy quá mức. Mà bằng một tấm ảnh của cái bàn nhỏ trong một tiệm sushi ven đường, nơi tôi đã ngồi ăn dưới sự giám sát nghiêm ngặt của em, trong tối đầu tiên sau khi chữ gần có hình dạng rõ ràng hơn.
“Em đúng là…”
Tôi cười khẽ.
“Rất biết cách bắt người khác làm mấy chuyện đáng xấu hổ.”
“Có gì xấu hổ đâu.”
Em chớp mắt.
“Đây là lưu hồ sơ.”
“Em đang quản lý cuộc đời chị hay sao vậy?”
“Vâng.”
“Em thừa nhận trơn tru ghê.”
“Vì em đang làm rất tốt mà.”
Tôi không cãi nữa.
Bởi vì rõ ràng là em làm tốt thật.
Thế là tôi cầm điện thoại lên, đổi sang camera sau, căn lại cái bàn. Vấn đề là ngay lúc định bấm chụp, Yachiyo lại gọi:
“Khoan.”
Tôi thở dài rất kịch.
“Lại gì nữa?”
“Để cái hộp pudding gần vào giữa hơn một chút.”
“Pudding cũng quan trọng à?”
“Quan trọng chứ.”
Em đáp ngay.
“Đó là bằng chứng bổ sung.”
Tôi nhịn cười, kéo hộp pudding lại gần hơn.
“Rồi.”
“Và cái bát canh kia…”
“Yachiyo….”
“Chị nghe em đi.”
Tôi bất lực tới mức chỉ còn biết cười, nhưng vẫn ngoan ngoãn xoay cái bát thêm một chút.
“Thế này?”
“Ừmmmm…”
Yachiyo nghiêng đầu nhìn.
“Được rồi.”
“Cuối cùng.”
“Nhưng….”
Tôi nhìn em.
Yachiyo lập tức mím môi, vẻ mặt rất đáng ngờ.
“Gì nữa?”
“Chụp cả em vào cùng đi.”
Tôi khựng lại.
Rồi nhìn điện thoại.
Rồi nhìn em.
Rồi lại nhìn cái bàn.
“Chụp kiểu gì?”
“Để em ở trong màn hình.”
Em nói.
“Chị căn sao cho có cả bàn ăn và em.”
Tôi không nói gì trong một lúc.
Bởi vì ý tưởng đó buồn cười quá. Mà cũng dịu dàng quá.
Một tấm ảnh có bàn ăn, có mấy chiếc đĩa đã dùng xong, có hộp pudding ở giữa, và có Yachiyo trong màn hình điện thoại đặt tựa vào lọ đũa, đúng là một loại bằng chứng rất không bình thường cho một buổi tối rất bình thường.
Nhưng có lẽ chính vì vậy nên nó mới đáng giữ.
Tôi đặt điện thoại nghiêng lại một chút, căn sao cho gương mặt em hiện rõ hơn trên màn hình, còn bàn ăn vẫn nằm trọn trong khung.
“Được chưa?”
Yachiyo ngước lên nhìn mình trong camera.
Rồi, như thể đây là nghi thức hệ trọng gì đó, em ngồi thẳng hơn, chỉnh lại mái tóc hơi rối, kéo gối sát vào lòng, rồi mới rất nghiêm túc gật đầu.
“Được.”
“Em làm như ảnh thẻ không bằng.”
“Đây là ảnh lưu hồ sơ mà.”
Tôi bật cười.
Rồi bấm chụp.
Màn hình lóe sáng một nhịp.
Khoảnh khắc ấy đi qua rất nhanh.
Nhưng sau khi chụp xong, tôi vẫn nhìn lại tấm ảnh thêm vài giây.
Nó buồn cười thật.
Một bàn ăn gần như đã xong.
Một hộp pudding nằm chình ình ở giữa như vật chứng trọng yếu.
Và em trong màn hình, ôm gối, mắt còn hơi đỏ sau lúc khóc, nhưng miệng đang cười rất khẽ như thể chính em cũng biết đây là một loại hạnh phúc vừa ngốc vừa thật.
“Cho em xem, cho em xem…”
Tôi giơ màn hình lên.
Yachiyo nhìn chằm chằm.
Rồi rất chậm, khóe môi em cong lên thêm một chút.
“Vâng.”
Em nói nhỏ.
“Được rồi.”
“Em hài lòng ghê ha.”
“Vì…”
Em dừng lại.
Một nhịp rất ngắn.
Rồi nói tiếp, giọng nhỏ hơn hẳn:
“Sau này em muốn có nhiều ảnh như vậy.”
Tôi hạ màn hình xuống một chút.
Không hiểu sao, chỉ một câu đó thôi mà cả không khí quanh bàn bỗng sâu hơn.
“Ảnh bàn ăn à?”
“Vâng.”
Em gật đầu.
“Không cần đẹp lắm.”
Mắt em cụp xuống một chút, như thể đang nhìn vào một nơi nào đó xa hơn cái bàn trước mặt tôi.
“Chỉ cần là những bữa ăn bình thường với chị là đủ rồi. Rồi em sẽ làm một cuốn album với những tấm ảnh đó chẳng hạn…”
Tôi không đáp ngay.
Bởi vì có những câu quá nhỏ, quá đời thường, nên người ta dễ bị chạm thẳng vào tim hơn bất cứ lời hứa lớn nào.
Những bữa ăn bình thường với chị.
Không phải tiệc mừng.
Không phải lễ hội.
Không phải tối quan trọng.
Chỉ là bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Có thể hôm thì vội. Hôm thì ăn đồ mua sẵn. Hôm thì cơm nóng. Hôm thì bánh mì. Có lúc cãi nhau chuyện uống nước. Có lúc chị ăn trứng phần của em. Có lúc em bắt chị ăn thêm rau. Có lúc cả hai đều mệt. Có lúc chẳng nói chuyện gì hay ho.
Vậy mà chính cái chỉ là như thế thôi ấy lại nghe như một thứ xa xỉ tới đau lòng khi đi qua miệng em.
“Album luôn cơ à?”
Cuối cùng tôi cũng hỏi, khẽ hơn lúc nãy.
“Vâng.”
Yachiyo gật đầu.
“Em muốn có một album toàn những bữa ăn bình thường với chị.”
Em vừa nói, vừa như thể tự tưởng tượng ra nó.
“Một tấm ở bàn bếp nhà mình. Một tấm ở tiệm sushi này. Một tấm lúc sáng chủ nhật. Một tấm lúc chị ăn cái gì đó dở mà vẫn cố tỏ ra ổn. Một tấm lúc em nấu cái gì đó thất bại, nhưng chị vẫn ăn.”
Tôi phải cúi xuống nhìn cái hộp pudding thêm một lúc, nếu không có lẽ mắt mình lại lộ ra quá nhiều thứ mất.
Yachiyo tiếp tục, chậm hơn.
“Em muốn sau này, nếu em mở nó ra…”
Giọng em mỏng đi.
“…em sẽ thấy là mình đã thật sự sống ở ngoài đó.”
Ngực tôi đau nhói một chút.
Không dữ dội.
Chỉ là cái đau rất mảnh, rất sâu, như thể em vừa đưa tay chỉ đúng vào phần dễ vỡ nhất trong lòng tôi.
Bởi vì em không đòi thế giới.
Không đòi phép màu hoàn chỉnh.
Em chỉ đòi một album ảnh những bữa ăn bình thường.
Một thứ quá nhỏ.
Và cũng quá lớn.
“Được.”
Tôi nói.
Chậm. Rất chậm.
Yachiyo ngước lên nhìn tôi.
“Thật ạ?”
“Ừ.”
Tôi nhìn em thẳng hơn.
“Chị sẽ chụp cho em.”
Em chớp mắt.
Tôi tiếp tục:
“Không chỉ một tấm.”
Giọng tôi khàn đi một chút.
“Mà thật nhiều tấm. Tới mức em chán luôn.”
Yachiyo cười.
Tiếng cười rất nhỏ thôi.
Nhưng run theo một cách làm tôi biết mắt em chắc lại ướt rồi.
“Em không chán đâu.”
“Em chưa biết đấy thôi.”
“Không.”
Em lắc đầu.
Rồi rất nhỏ, rất thành thật:
“Những thứ bình thường với chị… em không chán được.”
Lần này tôi thật sự không nói được gì thêm trong một lúc.
Chỉ ngồi đó.
Nhìn đĩa sushi đã gần trống.
Nhìn ảnh vừa chụp.
Nhìn em trong màn hình.
Và hiểu ra rằng, có lẽ điều chúng tôi đang cố kéo về không chỉ là một cơ thể mới, một kết quả nghiên cứu, hay một tương lai khái niệm nào đó.
Mà là chính những thứ như thế này.
Một cái bàn ăn.
Một bức ảnh.
Một album của những bữa ăn bình thường.
Một cuộc sống đủ nhỏ để có thể cầm được trong tay.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Ảnh đầu tiên rồi đấy.”
Em nhìn lại bức ảnh qua màn hình tôi giơ lên lần nữa.
Rồi mỉm cười.
“Vâng.”
“Sau này em đừng có đòi xóa vì thấy mình xấu.”
“Em có thể đòi à?”
“Không.”
Tôi đáp ngay.
“Vì chị sẽ giữ.”
Yachiyo cúi đầu cười hẳn.
“Chị độc đoán quá.”
“Với album của em thì chị có quyền.”
Lần này em không cãi.
Chỉ ôm gối chặt hơn một chút, rồi nói rất nhỏ:
“Vậy em giao hết cho chị đó.”
Tôi gọi phục vụ thanh toán sau đó.
Trong lúc chờ, Yachiyo vẫn chưa chịu cúp. Em cứ nhìn tôi đưa ví, nhận lại hóa đơn, cẩn thận cất điện thoại vào túi áo khoác rồi lại lấy ra. Cái kiểu ở lì đó buồn cười tới mức tôi phải hỏi:
“Em không định đi đâu à?”
“Em đang đi cùng chị mà.”
Em nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Tôi bật cười.
Rồi đứng dậy.
Khi bước ra ngoài, chuông cửa tiệm lại kêu một tiếng nhỏ. Gió tối chạm vào mặt mát hơn lúc nãy. Trời đã tối hẳn, đèn đường lên vàng dọc con phố. Tôi kéo cao cổ áo lên một chút, cầm điện thoại nghiêng cho em thấy bầu trời, rồi bước chậm về hướng nhà.
Yachiyo trong màn hình cuộn mình sâu hơn trong chăn, vẫn ôm gối, vẫn dõi theo từng đoạn đường như thể em thật sự đang đi bên cạnh tôi.
“Chị.”
“Ừ?”
“Vậy là tối nay mình cùng nhau về nhà rồi.”
Tôi khựng lại một nhịp rất nhỏ.
Rồi cười.
“Ừ.”
Em nói đúng.
Không phải về cùng nhà theo nghĩa người bình thường vẫn hiểu.
Không phải hai đôi giày cùng đi trên một vỉa hè.
Không phải có một bàn tay thật để nắm.
Nhưng vẫn là cùng nhau về.
Cùng nhìn một con đường tối dần.
Cùng đi qua những vệt đèn vàng trên mặt phố.
Cùng kéo dài một cuộc gọi thêm vài phút nữa chỉ để không phải chào nhau quá sớm.
Và có lẽ, vào lúc này, như thế đã đủ giống một loại hạnh phúc rồi.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Mai mình cũng phải ăn.”
Tôi bật cười.
“Nghe như mệnh lệnh sinh tồn vậy.”
“Vì đúng là thế mà.”
Em nghiêm túc quá mức.
“Mai, rồi mốt, rồi nữa… mình phải ăn thêm nhiều bữa nữa để lấp đầy album.”
Tôi nhìn em.
Rồi nhìn con đường phía trước.
Đèn đường trải xuống mặt gạch những mảng sáng đứt quãng, giống như ai đó đang lặng lẽ đánh dấu từng đoạn nhỏ của tương lai giúp chúng tôi.
“Được.”
Tôi đáp.
“Vậy thì mai mình ăn tiếp.”
Yachiyo mỉm cười.
Một nụ cười nhỏ thôi.
Nhưng đủ để cả đoạn đường còn lại nghe ấm hơn.
Và thế là tối đó, chúng tôi cùng nhau về nhà.
Một người đi giữa phố.
Một người ôm gối trong màn hình.
Giữa hai đứa là gió đêm, ánh đèn vàng, bức ảnh bàn ăn vừa chụp xong, và một album của những bữa ăn bình thường vừa mới bắt đầu có trang đầu tiên.