Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 14
Yachiyo trong màn hình nghiêng đầu nhìn xuống cuốn menu trước mặt tôi như thể em mới là người đang ngồi trong tiệm, còn tôi chỉ là cánh tay được cử tới để thực hiện yêu cầu.
“Đưa Menu lại gần hơn một chút.”
Em nói.
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
“Bên trái.”
Tôi dịch cuốn menu sang trái.
“Quá rồi chị.”
Tôi kéo lại.
“Vâng. Dừng ở đó.”
Tôi chống khuỷu tay lên bàn, nhìn em qua mép menu mà thấy buồn cười tới mức phải cắn nhẹ môi mới giữ mặt mình cho nghiêm túc nổi.
“Em biết là em đang rất đáng ngờ không?”
“Không.”
Yachiyo đáp ngay.
“Em đang rất chuyên nghiệp.”
“Chuyên nghiệp cái gì?”
“Chuyên nghiệp trong việc cứu chị khỏi những quyết định bốc đồng lúc vui quá đó.”
Em nói bằng cái giọng nghiêm túc tới mức nếu không phải đang ôm gối trong khung hình, có lẽ tôi đã tin thật.
Tôi lật thêm một trang.
“Ăn Sushi mà cũng có quyết định bốc đồng nữa à?”
“Có chứ.”
Em chớp mắt.
“Ví dụ như lúc tâm trạng tốt, chị sẽ nhìn cái gì cũng thấy được, rồi cuối cùng gọi quá ít đồ vì ngại, hoặc quá nhiều đồ vì vui.”
Tôi nhướng mày.
“Em hiểu chị quá nhỉ.”
“Vâng.”
Em đáp tỉnh bơ.
“Em đang chịu trách nhiệm mà.”
Câu đó làm tôi phải quay mặt nhìn ra ngoài kính một chút rồi mới cười được cho đàng hoàng. Trời ngoài kia đã xuống màu hẳn. Người qua lại trên phố bắt đầu thưa hơn. Ánh đèn phản lên mặt kính thành những đốm nhỏ, còn trong tiệm thì ấm tới mức chỉ cần ngồi xuống thôi đã thấy cả buổi chiều lạnh mùi giấy và máy móc bắt đầu lùi ra xa.
“Được rồi.”
Tôi quay lại.
“Người chịu trách nhiệm chọn đi.”
Yachiyo lập tức ngồi thẳng hơn.
Cái kiểu nghiêm túc quá mức ấy đáng lẽ phải buồn cười, nhưng không hiểu sao lại còn dễ thương hơn bình thường. Có lẽ vì hôm nay là ngày vui. Hoặc có lẽ vì tôi vừa nghe em khóc một cách vụng về qua điện thoại chưa bao lâu, nên bây giờ chỉ cần thấy em cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh là lòng tôi đã mềm đi mất một nửa rồi.
“Trước hết…” em nói, “chị phải ăn món nóng.”
“Tại sao?”
“Vì chị vừa đi ngoài gió.”
“Ừm.”
Tôi gật đầu rất đàng hoàng.
“Có lý.”
Yachiyo hơi ngẩng cằm lên một chút, rõ ràng hài lòng vì quyết định đầu tiên của mình được thông qua mà không cần tranh luận.
“Vậy một phần miso.”
“Đã có.”
Tôi chỉ vào phần canh trên bàn.
Em khựng lại đúng một nhịp.
Rồi lầm bầm rất nhỏ:
“Tiệm này làm việc nhanh ghê. Nhưng em vẫn muốn gọi thêm.”
Tôi bật cười.
“Đó là chị gọi trước khi em kịp duyệt đấy.”
“Chị tái phạm.”
“Gì cơ?”
“Đặt món không báo cáo.”
“Em đang biến việc đi ăn thành thủ tục hành chính à?”
“Không.”
Yachiyo chống cằm.
“Em đang biến nó thành ăn mừng đàng hoàng.”
Tôi không cười nữa.
Không hẳn.
Chỉ là tiếng cười còn đọng ở khóe môi, nhưng trong ngực lại mềm xuống theo một cách khác.
Phải rồi.
Ăn mừng đàng hoàng.
Không phải vì sushi có gì đặc biệt hơn cơm hộp hay sandwich. Mà vì hôm nay cần một thứ gì đó đủ tử tế để giữ lại. Đủ có hình dạng để sau này, nếu nhớ lại, tôi sẽ không chỉ nhớ tới những biểu đồ, những chữ tầng đệm, hay câu gần rồi trong hành lang lạnh ngắt ấy. Gương mặt em trong màn hình khi em nghiêm túc chọn món cho tôi như thể đó mới là việc quan trọng nhất tối nay mà tôi sẽ nhớ đến.
“Tiếp đi.”
Tôi nói nhỏ hơn một chút.
Yachiyo chớp mắt như thể nhận ra tôi vừa chịu hợp tác hẳn, nên biểu cảm cũng dịu xuống theo.
“Cá hồi.”
Em nói.
“Không cay.”
“Chị đâu có gọi cay.”
“Em đang phòng ngừa. Chị không giỏi ăn cay mà.”
“Em phòng ngừa nhiều thật đấy.”
“Vì chị sơ suất.”
Tôi chống cằm, nhìn em một lúc rồi ngoan ngoãn lật sang đúng trang có sushi cá hồi.
“Cái này?”
“Ừm…”
Yachiyo ghé sát màn hình hơn một chút.
Khoảnh khắc ấy, gương mặt em gần lại tới mức tôi nhìn rõ cả hàng mi vẫn còn hơi nặng sau lúc khóc chiều nay. Một ý nghĩ rất lạ bỗng lướt qua trong đầu tôi: nếu một ngày nào đó em thật sự ngồi ở đây đối diện tôi, chắc tôi sẽ không tài nào ăn uống bình tĩnh nổi nếu em cứ nghiêng người nhìn menu như thế này.
“Cái set kia.”
Em chỉ, dù ngón tay em đặt vào màn hình của em còn menu thì ở chỗ tôi.
Tôi vẫn hiểu.
Không, phải nói chính xác hơn là: tôi hiểu em quá rõ rồi.
“Set này à?”
“Vâng.”
“Có nhiều quá không?”
“Ngày vui mà.”
Yachiyo đáp.
Rồi thêm rất nhỏ, như thể chỉ nói cho mình tôi nghe:
“Em muốn chị ăn tử tế.”
Câu đó làm tôi phải cúi xuống nhìn menu thêm một lúc mới dám ngẩng lên lại.
Đáng ghét thật.
Em lúc nào cũng như vậy. Vừa mới trêu tôi một câu nghe như nhân viên kiểm soát dinh dưỡng, ngay sau đó đã lại nói ra thứ gì đó dịu quá mức cần thiết, làm cả mọi phòng bị của tôi mềm nhũn đi.
“Được.”
Tôi nói.
“Set đó.”
“Và thêm trứng.”
“Trứng?”
“Ừ.”
Em gật đầu.
“Tamago.”
“Vì sao?”
Lần này Yachiyo im một chút.
Rồi hơi quay mặt đi, như thể chính em cũng thấy lý do của mình ngốc một cách khó chấp nhận.
“Vì em thích.”
Tôi bật cười.
“Lý do rất khoa học.”
“Chị cười gì chứ.”
Giọng em nhẹ đi vì ngượng.
“Em đang cố chọn món có ích.”
“Trứng rất có ích.”
Tôi gật gù.
“Đặc biệt có ích cho người đang ôm gối từ xa.”
“Chị.”
“Gì?”
“Đừng có nhấn vào chuyện cái gối nữa.”
Tôi cười thêm một chút rồi ra hiệu gọi phục vụ. Trong lúc gọi món, Yachiyo ngồi rất yên ở bên kia màn hình, nhưng tôi vẫn thấy ánh mắt em dõi theo từng câu mình nói. Lúc tôi gọi xong, em mới thở ra một hơi nhẹ như thể chính em vừa hoàn thành một việc gì đó lớn lắm.
“Xong rồi.”
Em thông báo.
Tôi nhìn em mà thật sự không biết nên cảm động hay nên cười tiếp.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Chúc mừng em đã điều hành thành công một bữa tối.”
“Bữa tối ăn mừng.”
Em sửa ngay.
“Đúng.”
Tôi nhìn bàn tay mình đặt bên cạnh cái cốc nước, rồi nhìn lại em.
“Bữa tối ăn mừng.”
Có lẽ vì tôi lặp lại câu đó quá nhẹ, Yachiyo cũng im đi một chút. Nụ cười trên môi em vẫn còn, nhưng ánh mắt đã dịu lại. Cái kiểu dịu đi ấy luôn làm tôi thấy như bên dưới mọi trò đùa, mọi câu nói ngang ngược, em vẫn đang cất một phần cảm xúc rất thật ở đâu đó sâu hơn.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em muốn nhớ bữa tối này.”
Tôi khựng lại.
Không phải vì không hiểu.
Mà vì tôi hiểu quá rõ.
“Nhớ kiểu nào?”
Yachiyo kéo chăn gần hơn một chút trên đùi, rồi nói rất chậm, như thể từng chữ đều phải đi qua một đoạn đường dài hơn bình thường.
“Để sau này… lúc em thật sự ngồi được ngoài đó, em sẽ biết là mình đã từng bắt đầu từ đâu.”
Tôi nhìn em.
Rồi nhìn cái bàn nhỏ trước mặt mình. Cốc nước. Khăn giấy. Menu đã gấp lại. Màn hình điện thoại dựng cạnh lọ đũa. Một tiệm sushi ven đường. Một buổi tối sau tin vui. Tất cả đều bình thường đến mức nếu đặt vào một ngày khác, chắc chẳng có gì đáng để giữ lại.
Vậy mà bây giờ, chỉ cần em nói em muốn nhớ bữa tối này thôi, mọi thứ bỗng có trọng lượng.
Có lẽ đúng thật.
Đây nên là một trong “những thứ giữ em ở lại”.
Không phải vì sushi ngon hơn mọi thứ trên đời.
Mà vì tối nay là tối đầu tiên của chữ gần.
“Tối nay chị sẽ nhớ nó giúp em nhé.”
Tôi nói khẽ.
Yachiyo chớp mắt.
Rồi cười rất nhỏ.
“Chị nói vậy nghe đáng tin ghê.”
“Vì chị đáng tin mà.”
“Ừmmmmm…”
Em kéo dài giọng.
“Em sẽ giả vờ tin.”
Tôi bật cười.
Đúng lúc đó, phần canh miso được mang ra trước. Hơi nóng bốc lên rất nhẹ. Tôi cảm ơn, rồi đưa bát lại gần.
Yachiyo nhìn tôi chằm chằm.
“Cái gì nữa?”
“Uống đi.”
“Em đang quản chị thật à?”
“Vâng.”
Tôi ngoan ngoãn nhấp một ngụm.
Canh ấm hơn tôi tưởng. Vị nhẹ, mặn vừa phải, làm cả người như dịu ra thêm một lớp sau cả ngày dài.
“Ngon không?”
“Ừ.”
“Tốt.”
Em gật đầu.
“Vậy là tiệm này qua vòng sơ khảo.”
“Em còn chấm điểm nữa à?”
“Có.”
“Tiêu chí là gì?”
Yachiyo nghĩ một chút.
Rồi đáp với cái vẻ rất nghiêm túc:
“Tiêu chí là có xứng đáng làm nơi diễn ra buổi tối đầu tiên của chữ gần hay không.”
Tôi không nói gì trong một lúc.
Chỉ cầm bát canh trong tay, để hơi nóng phả lên mặt, rồi nhìn em. Đúng là càng về tối, em càng có cái kiểu đột nhiên nói ra một câu rất lụy bằng cái giọng bình tĩnh như không, làm người khác không biết nên khóc hay cười trước.
Cuối cùng tôi đành cười.
“Em đúng là…”
“Gì cơ?”
“Rất biết chọn chỗ để làm người ta mềm lòng.”
Yachiyo hơi cúi mặt xuống.
“Em không cố.”
“Em nói dối.”
“…Một chút thôi.”
Tôi bật cười thật sự.
Đúng lúc đó, đĩa sushi được mang ra. Màu cá hồi dưới đèn nhìn mềm tới mức gần như tan. Trứng cuộn vàng nhạt. Cơm nắm gọn. Mọi thứ đều sạch và gọn gàng theo cái kiểu khiến người ta thấy yên tâm.
Yachiyo ngồi thẳng hẳn dậy trong màn hình.
“Được rồi.”
Em tuyên bố.
“Bây giờ bắt đầu nghi thức.”
“Tiệm này có nghi thức luôn à?”
“Tiệm không có. Em thì có.”
Tôi chống cằm.
“Cho chị nghe thử.”
“Miếng đầu tiên là cá hồi.”
“Vì sao?”
“Vì…” Em ngập ngừng rất khẽ. “…vì nhìn nó giống buổi chiều hôm nay.”
Tôi khựng lại.
“Giống ở đâu?”
“Ở chỗ…” Yachiyo nhìn xuống đĩa sushi trên bàn tôi, giọng mềm đi. “Nó sáng. Nhưng không chói. Như thể nếu mình chạm nhẹ thôi thì nó sẽ giữ nguyên hình.”
Tôi không biết mình nên nói gì với lý do đó.
Nó ngốc theo kiểu rất em.
Nhưng cũng đúng theo cách làm người ta đau lòng.
Thế là tôi chỉ gắp miếng cá hồi lên, đưa cho em nhìn một chút như làm thủ tục trình duyệt cuối cùng.
“Được chưa?”
Yachiyo gật đầu.
“Được rồi.”
Tôi ăn.
Cơm ấm. Cá mềm. Vị giấm rất nhẹ tan chậm ở đầu lưỡi. Thật ra nó chỉ là sushi thôi. Ngon, ừ. Nhưng không phải kiểu ngon làm người ta rung động.
Chỉ là tối nay, có em ở đó, nhìn tôi ăn một miếng đầu tiên như thể chuyện đó rất quan trọng.
Thế nên nó thành quan trọng thật.
“Thế nào?”
“Ngon.”
“Chị có chắc không?”
“Ừ.”
Tôi cười.
“Ngon hơn sandwich.”
Yachiyo lập tức hài lòng.
“Vậy là được rồi.”
Rồi, sau một nhịp, em lại nhỏ giọng:
“Sau này… em muốn ăn cùng chị thật.”
Câu đó rơi xuống giữa hai đứa rất khẽ.
Nhưng làm không khí quanh bàn thay đổi ngay.
Không nặng hẳn xuống.
Chỉ sâu hơn một chút.
Tôi đặt đũa xuống.
Nhìn em.
Rồi nói chậm, rất chậm:
“Ừ.”
“Không phải qua màn hình.”
“Ừ.”
“Không phải ngồi nhìn chị ăn từ xa.”
“Ừ.”
Yachiyo cúi mắt xuống.
“Em muốn… ngồi đối diện chị. Chia cho chị miếng em thích. Cãi nhau vì wasabi. Rồi nếu chị không ăn hết trứng, em sẽ lấy.”
Tôi phải cười, nếu không có lẽ tiếng nức đã bật ra mất.
“Em còn tính xa thế à?”
“Vì hôm nay là ngày vui mà.”
Em nói.
“Ngày vui thì được quyền mơ cụ thể hơn một chút.”
Ngực tôi lại nóng lên.
Không còn là cái nóng thúc giục của buổi chiều.
Mà là thứ ấm lan rất chậm, rất sâu, giống như có ai đó đặt một cái bát canh nóng đúng vào chỗ đau nhất trong lòng mình.
“Được.”
Tôi gật đầu.
“Vậy sau này chị sẽ dẫn em tới đây.”
Yachiyo chớp mắt.
“Thật ạ?”
“Ừ.”
“Cùng bàn này luôn?”
Tôi nhìn quanh một lượt, rồi cười.
“Nếu bàn này còn.”
“Và chị phải gọi sushi đúng như hôm nay.”
“Được.”
“Và em sẽ ngồi bên này.”
Em chỉ sang phía đối diện tôi qua màn hình.
“Ừ.”
“Và em sẽ tự ăn pudding của mình.”
Tôi bật cười.
“Em còn tính cả pudding nữa à?”
Yachiyo hơi đỏ mặt.
“Cái đó cũng quan trọng.”
“Quan trọng ngang với những nghiên cứu chị đang làm không?”
“Không.”
Em đáp rất đàng hoàng.
“Nhưng quan trọng ngang với hạnh phúc.”
Tôi thua thật rồi.
Không còn đường nào khác.
Trước những câu như thế, người ta hoặc là mềm lòng, hoặc là nhận thua hoàn toàn.
Mà tôi thì đã làm cả hai từ lâu rồi.
Tôi gắp miếng trứng cuộn lên.
“Đây.”
Tôi giơ cho em nhìn.
“Phần hạnh phúc.”
Yachiyo nhìn nó.
Rồi nhìn tôi.
Rồi cười, nhỏ và sáng như chính chữ gần mà chiều nay chúng tôi vừa cùng giữ lấy.
“Ăn đi.”
Em nói.
“Rồi nhớ thật kỹ.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Và tối hôm đó, giữa một tiệm sushi bên đường, với em trong màn hình, với canh miso còn ấm, với đĩa sushi sáng dịu dưới đèn vàng, tôi bắt đầu hiểu ra một điều rất đơn giản:
có lẽ con đường kéo em về không chỉ được dựng bằng mô phỏng, tầng đệm hay dữ liệu.
Nó còn được dựng bằng những buổi tối như thế này.
Những buổi tối đủ bình thường để người ta có thể muốn sống tiếp chỉ vì chúng.