Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 13

Tôi vẫn chưa cúp máy ngay.

Không phải vì còn gì quá lớn phải nói thêm.

Mà vì sau những câu như thế, sau một chữ gần cuối cùng cũng dám hiện ra rõ ràng giữa hai đứa, tôi bỗng không nỡ để khoảng cách quay lại nhanh như cũ nữa. Cái hành lang lạnh mùi giấy và máy móc này vừa mới sáng lên một chút thôi. Giọng em vừa mới ở thật gần bên tai tôi thôi. Nếu cúp máy lúc này, có lẽ cả buổi chiều dài vừa rồi sẽ lập tức ùa ngược trở lại ngay.

Thế nên tôi vẫn giữ điện thoại bên tai, bước chậm xuống cầu thang.

“Chị đang đi à?”

Yachiyo hỏi.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Chị đang xuống dưới.”

“Về nhà luôn?”

“Chắc vậy.”

“Chắc?”

Giọng em hơi nhướng lên một chút.

Tôi bật cười.

“Em hỏi nghe như đang tra khảo ấy.”

“Em đang làm như vậy đó.”

Yachiyo đáp rất tự nhiên.

“Ngày vui như hôm nay, chị không được đi loanh quanh vô ích đâu đấy nhé.”

Tôi bước qua cửa kính tầng trệt, gió chiều đập vào mặt mát hơn tôi tưởng. Bầu trời ngoài kia đã ngả hẳn sang vàng nhạt, ánh sáng lướt trên vỉa hè thành từng dải mỏng. Người đi đường nhiều hơn lúc sáng. Tiếng xe, tiếng bước chân, tiếng chuông cửa hàng tiện lợi ở góc đường tất cả đều rất bình thường, vậy mà sau cuộc gọi vừa rồi, mọi thứ lại nghe như đang sáng hơn một lớp.

“Vậy em muốn chị làm gì?”

Tôi hỏi.

Bên kia im đúng một nhịp.

Rồi, với cái kiểu rất Yachiyo, em nói như thể đây là điều hiển nhiên nhất trên đời:

“Chị Iroha, video call với em đi.”

Tôi chớp mắt.

“Bây giờ à?”

“Vâng.”

“Chị đang đi ngoài đường mà.”

“Thì sao?”

“Thì chị phải cầm điện thoại, nhìn đường, còn nghe em nói…”

“Em sẽ nhìn đường giúp chị.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Nhỏ thôi.

Nhưng đủ để người vừa đi ngang qua phải liếc tôi một cái như thể rất nghi ngờ việc một người đứng một mình giữa vỉa hè mà tự nhiên cười như vậy có thật sự ổn không.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em có biết cái câu em sẽ nhìn đường giúp chị nghe rất vô lý không?”

“Không vô lý.”

Em phản đối ngay.

“Em rất nghiêm túc đó.”

“Ừmmmmmm…..”

Tôi kéo dài giọng.

“Nghe lại càng đáng ngờ.”

Bên kia lập tức hừ rất nhẹ.

“Chị không tin em.”

“Chị tin, chị tin..”

Tôi vừa đi vừa cười.

“Nhưng chị cũng tin là em chỉ đang muốn nhìn thấy mặt chị lúc này thôi.”

Lần này đến lượt em im.

Không lâu.

Chỉ vừa đủ để tôi tưởng tượng được em đang ngồi đâu đó bên kia, tay ôm điện thoại, mắt hơi mở lớn hơn một chút trước khi kịp lấy lại vẻ bình tĩnh.

Cuối cùng, Yachiyo nhỏ giọng:

“…Vâng.”

Tôi phải quay mặt đi một chút vì cười.

“Em thừa nhận nhanh thật.”

“Vì hôm nay là ngày vui mà.”

Giọng em mềm đi.

“Em muốn nhìn chị lúc nghe tin này xong sẽ trông thế nào.”

Ngực tôi lại ấm lên thêm một chút.

Không đau.

Không nghẹn.

Chỉ là một thứ ấm rất mỏng, rất bền, cứ thế lan chậm trong lồng ngực như ánh sáng cuối ngày đang lan trên mặt đường trước mắt.

Tôi đổi điện thoại sang tay trái, chạm mở camera.

Màn hình tối đi một nhịp, rồi sáng lên.

Trước tiên là gương mặt tôi phản chiếu hơi lệch, phía sau là bầu trời chiều và dây điện cắt ngang những mảng nắng cuối. Tôi chỉnh lại góc, còn chưa kịp nhìn kỹ thì bên kia đã hiện lên hình ảnh của em.

Yachiyo đang ôm gối thật.

Tôi biết ngay.

Tóc em hơi rối, phần mái xô xuống trán, mắt vẫn còn hơi đỏ sau lúc khóc, nhưng khóe miệng đã cong lên sẵn từ trước khi cuộc gọi nối ổn định hẳn. Cái kiểu nhìn tôi không chớp mắt ấy làm tôi vừa buồn cười vừa bất lực.

“Thấy chưa.”

Em nói.

“Em nhìn đường giúp chị được mà.”

“Em đang nhìn mặt chị.”

“Chị cũng đang trên đường đi về còn gì.”

Tôi bật cười.

“Logic của em thật sự rất đáng báo động.”

“Nhưng có hiệu quả.”

Em đáp tỉnh bơ.

“Bây giờ em thấy chị rõ rồi.”

Tôi nhìn màn hình một lúc.

Rồi không hiểu sao, khóe môi lại tự cong lên mà tôi chẳng buồn giấu nữa.

Phải rồi.

Có lẽ em chỉ muốn vậy thôi.

Muốn sau buổi chiều quá dài ấy, sau cả đoạn khóc cười lẫn lộn qua điện thoại vừa rồi, em có thể nhìn thấy tôi thật sự vẫn ở đây. Vẫn đang đi dưới bầu trời này. Vẫn cười được. Vẫn mang cái tin ấy trong ngực như mang một ngọn lửa mới.

Tôi bước chậm hơn một chút.

Gió lùa qua tóc.

Ở đầu dây bên kia, Yachiyo nhìn tôi rất chăm chú, như thể ngay cả việc tôi vừa đi vừa đảo mắt nhìn đèn giao thông cũng là thứ đáng để em để tâm.

“Em đang nhìn gì vậy?”

Tôi hỏi.

“Chị.”

“Không.”

Tôi nhướn mày.

“Ý chị là em đang nhìn cái gì trên mặt chị.”

Yachiyo nghĩ một chút.

Rồi trả lời thật lòng tới mức tôi không kịp phòng bị:

“Chị đang vui.”

Tôi khựng lại đúng một nhịp chân.

Không phải vì bất ngờ.

Mà vì em nói đúng quá.

Cả buổi chiều nay, từ lúc bước ra khỏi phòng họp tới bây giờ, tôi vẫn chưa thật sự gọi tên được cảm giác của mình. Nó không chỉ là nhẹ nhõm. Cũng không chỉ là hy vọng. Nó giống một thứ gì đó vừa rất sáng vừa rất sợ bị chạm mạnh.

Nhưng nếu phải miêu tả cảm giác của tôi lúc này thật ngắn gọn thì chắc đúng là vui.

Tôi nhìn em trong màn hình.

Rồi cười rất khẽ.

“Ừ.”

Tôi thừa nhận.

“Chị vui lắm.”

Lần này Yachiyo là người phải quay mặt đi một chút.

Không nhiều.

Chỉ đủ để tôi thấy vành tai em lại bắt đầu đỏ lên rất vô lý.

“Em cũng vậy.”

Em nói nhỏ.

“Chị đừng nhìn em kiểu đó chứ.”

“Kiểu nào?”

“Kiểu…” Em ngập ngừng một chút. “…như thể chị đang rất mềm lòng ấy.”

Tôi bật cười.

“Vì chị đang rất mềm lòng thật mà.”

Yachiyo lập tức cúi xuống ôm gối chặt hơn.

Rồi lẩm bẩm cái gì đó nhỏ quá, tôi nghe không rõ.

“Em nói gì?”

“Không có gì.”

“Em vừa nói.”

“Em chỉ nói là…”

Em ngừng một chút, rồi ngẩng lên rất nhanh như thể sợ mình hối hận nếu chần chừ thêm:

“…chị đáng yêu quá.”

Tôi suýt bước hụt xuống mép vỉa hè.

Thật sự suýt té.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em đừng có nói vậy lúc chị đang đi bộ.”

“Vì sao?”

“Vì chị còn muốn sống tới ngày kéo em về.”

Em bật cười.

Lần này tiếng cười của em rõ hơn nhiều so với lúc nãy. Trong hơn. Nhẹ hơn. Không còn vỡ vụn nữa. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ làm tôi thấy buổi chiều này đã quá đáng giá rồi.

Tôi băng qua một ngã tư nhỏ.

Đèn phía trước đang chuyển xanh. Người đi bộ bắt đầu bước. Tôi cũng bước theo họ, tay vẫn cầm điện thoại, mắt thỉnh thoảng ngước lên khỏi màn hình để nhìn đường. Ở đầu dây bên kia, Yachiyo nghiêng đầu một chút như thể đang thật sự đi cùng tôi.

Rồi em bỗng chớp mắt.

“Chị.”

“Ừ?”

“Dừng lại một chút.”

Tôi khựng lại giữa vỉa hè bên kia đường.

“Gì vậy?”

Yachiyo ghé sát màn hình hơn một chút, mắt mở lớn lên.

“Quay sang phải.”

Tôi làm theo.

Ở góc phố cách tôi vài mét là một cửa hàng sushi nho nhỏ, mặt kính sáng vàng, bên trong đã có khách ngồi. Biển hiệu treo trên cao phản chiếu ánh chiều cuối cùng, làm những chữ trên đó sáng lên rất ấm.

Tôi nhìn nó hai giây.

Rồi quay lại màn hình.

Yachiyo đang nhìn tôi bằng cái vẻ vừa nghiêm túc vừa rất đáng ngờ.

“Em muốn chị đi ăn sushi.”

Tôi chớp mắt.

“Bây giờ á?”

“Ừ.”

“Có lý do gì đặc biệt không?”

Yachiyo ôm gối, ngồi thẳng hơn một chút.

“Có chứ.”

Giọng em chậm lại.

“Mình phải đi ăn mừng.”

Tôi đứng yên.

Gió chiều lướt qua cổ áo, phía sau lưng là tiếng cửa tiệm mở ra đóng vào, tiếng người nói chuyện lẫn tiếng bát đũa rất nhỏ. Mọi thứ đều rất bình thường. Vậy mà cái câu mình phải đi ăn mừng ấy vừa rơi xuống, cả con phố này bỗng nghe như được đặt vào một thứ ánh sáng khác.

“Đi ăn mừng à?”

Tôi lặp lại.

“Ừ.”

Yachiyo gật đầu.

“Hôm nay là ngày vui mà.”

Em nói câu đó rất tự nhiên.

Không hề khoa trương.

Không cố làm nó thành một nghi thức quá lớn.

Chỉ là chuyện tin vui vừa đến, nên người mình yêu phải ăn cái gì ngon hơn sandwich dở tệ và cơm hộp tiện lợi một chút. Chỉ thế thôi.

Và chính cái chỉ thế thôi ấy mới làm ngực tôi mềm xuống.

Tôi quay sang nhìn cửa hàng sushi lần nữa.

Ánh đèn trong đó vẫn vàng. Trên kính phản chiếu mờ mờ bóng tôi và chút trời còn lại phía sau. Đột nhiên, chỉ riêng việc bước vào một tiệm sushi ven đường vào tối hôm nay thôi cũng nghe như một cách rất hợp để chạm vào tương lai.

Không phải tương lai lớn lao.

Mà là thứ nhỏ hơn nhiều.

Tương lai có những bữa ăn đi ăn mừng vì tin vui.

Tương lai có người ở đầu bên kia màn hình bảo chị vào đi với giọng nghiêm túc.

Tương lai mà em không còn chỉ đứng ngoài nhìn nữa.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Vào đi.”

Em nói.

“Em muốn nhìn chị ăn mừng.”

Tôi bật cười.

“Em đúng là…”

“Gì cơ?”

“Rất giỏi dùng giọng đó để ra lệnh.”

“Em không ra lệnh.” Em phản đối ngay. “Em đang mời chị mà.”

“Em có ở đó đâu.”

“Nhưng em vẫn đi cùng mà.”

Câu đó làm tôi im một chút.

Bởi vì em nói đúng.

Cho tới giờ, ngay cả lúc đứng giữa phố thế này, ngay cả lúc tôi chỉ có thể nhìn em qua một màn hình nhỏ, em vẫn đang đi cùng thật. Trong cách em nhìn đường giúp tôi, trong tiếng cười, trong lời đòi videocall, và bây giờ là trong cái quyết định rất nhỏ mà rất sáng này.

Tôi nhìn cửa hàng sushi thêm một lần nữa.

Rồi mỉm cười.

“Được rồi.”

Tôi nói.

“Chị sẽ đi.”

Ngay lập tức, mắt Yachiyo sáng hẳn lên.

Không phải kiểu sáng rực.

Mà là sáng theo cái cách làm người ta thấy cả ngày dài vừa rồi cuối cùng cũng chịu dịu lại.

“Thật ạ?”

“Ừ.”

“Vậy chị phải gọi món cho tử tế đấy nhé.”

“Nghe như em đang cử người giám sát chị ấy.”

“Em đang giám sát mà.”

Tôi bật cười, đẩy cửa kính bước vào.

Chuông cửa trên đầu kêu leng keng một tiếng rất nhỏ. Hơi ấm trong tiệm ập ra, mang theo mùi cơm nóng, giấm nhẹ và nước tương. Một cô phục vụ cúi chào. Tôi cũng gật đầu lại, vẫn cầm điện thoại, còn Yachiyo ở đầu kia đang nhìn xung quanh qua màn hình như một hành khách quá giang rất hài lòng với quyết định này.

“Thấy chưa.”

Em nói nhỏ.

“Đi ăn mừng là đúng mà.”

Tôi được dẫn tới một bàn sát kính. Ngoài cửa sổ, trời đang sẫm dần. Trong tiệm, đèn vàng treo thấp, bát đĩa xếp gọn, những cuộc trò chuyện của người khác đều được giữ ở một mức vừa đủ nhỏ để không đụng vào nhau.

Tôi đặt điện thoại tựa vào lọ đũa trên bàn.

Yachiyo trong màn hình hơi nghiêng đầu.

Rồi cười.

Một nụ cười nhỏ thôi.

Nhưng đủ làm tôi thấy buổi tối này từ đây sẽ khác hẳn phần còn lại của ngày.

“Chào mừng chị.”

Em nói.

“Tới buổi ăn mừng đầu tiên.”

Tôi nhìn em.

Rồi nhìn menu trên bàn.

Rồi lại nhìn em.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em gọi hộ chị đi.”

Yachiyo mở to mắt.

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Tôi chống cằm, cười rất khẽ.

“Hôm nay em là người muốn đi ăn mừng mà.”

Em im một giây.

Rồi cái vẻ vui sướng rất rõ ràng hiện lên, dù em cố giữ nó ở mức nghiêm túc nhất có thể.

“Vậy em sẽ chọn.”

“Ừ.”

“Và chị phải ngoan đó.”

Tôi bật cười.

“Được rồi.”

“Không được chọn sandwich.”

“Trong tiệm sushi thì sandwich ở đâu ra hả em?”

“Em đang phòng ngừa từ xa.”

Tôi tựa lưng ra ghế, để mặc tiếng cười của mình rơi ra nhẹ hơn cả lúc ở ngoài phố.

Có lẽ đúng thật.

Hôm nay là ngày vui.

Và đôi khi, một ngày vui không cần gì to tát cả.

Chỉ cần có một cửa hàng sushi bên đường.

Một cuộc videocall chưa chịu tắt.

Và một người ở đầu bên kia nhìn thấy biển hiệu trước cả mình, rồi rất tự nhiên nói:

Chị đi ăn mừng đi.

SCROLL DOWN