Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 12
Tôi gần như gọi cho em ngay khi vừa bước ra khỏi hành lang khu họp.
Không phải vì thiếu kiên nhẫn.
Mà là vì nếu để thêm một phút nào nữa, thứ đang sáng rực trong ngực tôi có lẽ sẽ không còn chịu nằm yên nổi.
Cánh cửa chống cháy ở cuối hành lang khép lại sau lưng tôi một tiếng cạch rất khẽ. Phía bên kia nó, thế giới vẫn tiếp tục vận hành theo cái nhịp nghiêm túc và lạnh của phòng họp: tiếng giấy lật, tiếng ghế kéo, tiếng ai đó còn đứng lại hỏi thêm một câu về mô hình tải trung gian. Mọi thứ vẫn đang đi tiếp, như thể chẳng có gì vừa thay đổi cả.
Còn tôi thì đứng ngoài này.
Trong một khoảng hành lang sáng đèn.
Tay cầm điện thoại.
Tim đập nhanh tới mức tôi phải nhìn xuống màn hình thêm một giây, chỉ để chắc rằng ngón tay mình sẽ bấm đúng tên em.
Chuông vừa đổ được một nhịp, em đã bắt máy.
“Chị Iroha?”
Giọng em vang lên ngay.
Nhẹ.
Nhanh.
Và rất gần.
Tôi dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại một chút.
Chỉ cần nghe em lên tiếng thôi, cả buổi chiều dài ngột ngạt vừa rồi như lập tức nới lỏng ra. Không phải biến mất. Chỉ là lùi lại, nhường chỗ cho một thứ khác ấm hơn, sáng hơn, sống hơn nhiều.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Chị đây.”
Bên kia im một nhịp, rồi em cười rất khẽ.
“Chị gọi nhanh thật.”
Giọng em mềm hơn ban sáng.
Có lẽ em đang ôm điện thoại bằng hai tay. Có lẽ vừa thấy tên tôi hiện lên là ngồi thẳng dậy ngay. Có lẽ trên giường vẫn còn cái gối em ôm từ trưa tới giờ. Chỉ cần nghĩ vậy thôi, khóe môi tôi đã muốn cong lên rồi.
“Chị vừa xong à?”
“Ừ.”
Tôi nhìn nắng cuối chiều đang nghiêng qua ô kính ở cuối hành lang. Ánh sáng ở đó không còn trắng như buổi sáng nữa. Nó đã ngả sang vàng, mỏng và dịu, như thể cả ngày hôm nay cuối cùng cũng biết mềm đi một chút.
“Vừa xong.”
Em im đi một chút.
Không lâu.
Chỉ vừa đủ để tôi nghe rõ hơi thở mình, nghe cả nhịp tim vẫn còn chưa chịu chậm lại trong lồng ngực.
Rồi Yachiyo hỏi, giọng nhỏ hơn:
“Vậy là… chị đang gọi cho em trước khi về thật ạ?”
Tôi bật cười rất khẽ.
“Ừ. Chị đã hứa mà.”
“Em biết.”
Em đáp ngay.
Nhưng không hiểu sao, cái cách em nói em biết lần này lại làm sống mũi tôi hơi cay.
Bởi vì tôi nghe ra rất rõ trong đó có một thứ gì đó mềm quá mức cần thiết.
Cái kiểu mềm chỉ xuất hiện khi người ta đã đợi thật.
Tôi siết nhẹ điện thoại trong tay.
Bây giờ.
Tôi phải nói với em bây giờ.
Vậy mà đúng khoảnh khắc ấy, cổ họng tôi lại nghẹn lại một chút.
Không phải vì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Mà là vì tôi biết rất rõ điều mình sắp nói quan trọng đến mức nào.
Một tin tốt, nếu nói ra quá vội, đôi khi sẽ giống như một giấc mơ bị gọi tên quá sớm mong manh đến mức người ta sợ chỉ cần chạm mạnh hơn một chút thôi, nó sẽ vỡ.
“Yachiyo.”
Tôi gọi khẽ.
“Vâng?”
Giọng em rất gần.
Rất yên.
Chỉ một chữ thôi cũng đủ làm tôi muốn nhắm mắt lại thêm một giây để lấy lại nhịp thở.
Tôi mở miệng.
Rồi dừng.
Yachiyo chắc chắn nhận ra.
“Chị.”
Em gọi lại, nhỏ đến mức gần như là dỗ.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi ngẩng lên nhìn khoảng sáng ở cuối hành lang.
Rồi thở ra thật chậm.
“Buổi họp hôm nay…”
Tôi bắt đầu.
“…có một hướng mới.”
Bên kia không nói chen vào.
Em chỉ yên lặng nghe, như thể ngay từ âm đầu tiên em đã biết đây không còn là một cuộc gọi bình thường nữa.
Tôi nói tiếp, chậm rãi hơn, cố để từng chữ đi ra khỏi mình cho thật rõ.
“Không phải kiểu lạc quan mơ hồ nữa…..” .
“Mà là một hướng thật sự. Tiến sĩ Clark đã thử mô phỏng sơ bộ rồi. Chưa phải kết luận cuối cùng… nhưng nếu đúng như những gì hôm nay nhóm nhìn ra…”
Tôi dừng lại một nhịp.
Ngay cả lúc này, tim tôi vẫn đập mạnh tới mức đau.
“…thì khả năng thành công trong thời gian sắp tới cao hơn nhiều so với chị đã nghĩ.”
Ở đầu dây bên kia, em im bặt.
Không phải kiểu im vì không nghe rõ.
Mà là kiểu im của một người vừa nhận một thứ quá lớn, quá sáng, đến mức tâm trí cần thêm vài giây để đuổi kịp trái tim mình.
Tôi không dám nói thêm ngay.
Chỉ đứng yên đó, lưng tựa vào tường, điện thoại áp sát bên tai, và lắng nghe khoảng lặng kéo dài giữa hai đứa.
Rồi rất khẽ…tôi nghe tiếng hít vào của em.
Một hơi rất nhỏ.
Nhưng run.
“…Thật ạ?”
Giọng em vỡ ra ở chữ cuối.
Tôi nhắm mắt lại một chút.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Thật.”
Em lại im.
Lần này lâu hơn.
Rồi khi lên tiếng nữa, giọng em đã khác hẳn.
Không còn là cái mềm bình thường của Yachiyo khi trêu tôi, khi dặn tôi ăn sáng, khi ôm gối gọi video nữa.
Nó mỏng đến mức như chỉ cần tôi chớp mắt chậm hơn một chút thôi, tiếng nói ấy sẽ tan mất.
“Chị…”
Em gọi.
Rồi dừng lại.
Tôi nghe tiếng em hít vào thêm một lần nữa.
Có lẽ em đang cố giữ bình tĩnh.
Có lẽ đang che miệng.
Có lẽ đang cúi xuống như mỗi lần không muốn để tôi thấy mình sắp khóc.
“Tương lai…”
Em nói rất chậm.
“…ở ngoài đó… thật sự đang gần hơn rồi ạ?”
Câu hỏi ấy đi thẳng vào ngực tôi.
Tôi siết tay cầm điện thoại chặt hơn.
“Ừ.”
Lần này giọng tôi cũng khàn đi.
“Gần hơn rồi.”
Bên kia không trả lời nữa.
Nhưng tôi nghe thấy.
Tiếng em cố nín lại một thứ gì đó.
Một âm thanh rất nhỏ, giống như ai đó vừa cười ra mà đồng thời cũng muốn khóc, nên cuối cùng cả hai va vào nhau rồi vỡ vụn thành một khoảng run rất khẽ trong cổ họng.
“Yachiyo?”
Tôi gọi.
Không có câu trả lời ngay.
Rồi cuối cùng, em lên tiếng.
Và đúng như tôi biết, em vừa khóc, vừa cười.
Tiếng cười của em nhẹ, vỡ vụn, dính nước mắt. Không lớn. Không rõ hẳn. Nhưng tôi nghe ra được rất rõ. Cả cái run ở cuối mỗi chữ, cả hơi thở đứt quãng, cả nỗ lực rõ ràng của em để nói cho thành câu trong khi cảm xúc đã tràn ra quá mất kiểm soát.
“…Em xin lỗi.”
Em cười qua nước mắt.
“Em… em đang cười mà lại muốn khóc quá.”
Tôi bật cười theo, nhưng mắt mình cũng nóng lên mất rồi.
“Chị có bảo em không được đâu.”
“Nhưng mà…”
Lần này em thật sự nức một chút.
Rất nhỏ thôi.
Như một đứa trẻ vừa được trả lại thứ mình đã tưởng đời này không thể chạm tới nữa.
“Chị Iroha…”
Em gọi tên tôi bằng cái giọng đó, cái giọng mà chỉ cần nghe thôi tôi cũng biết toàn bộ hàng phòng thủ trong em đã tan sạch rồi.
“Ừ.”
Tôi đáp ngay.
“Chị đây.”
Em thở ra một hơi dài.
Rồi cười thêm một chút nữa, tiếng cười lần này trong hơn, nhưng vẫn lẫn nước mắt.
“Em đang… không biết phải làm mặt nào hết.”
Tôi hình dung ra được.
Gần như thấy rất rõ.
Em chắc đang ôm điện thoại, mắt ướt, miệng lại cười, cả người ngồi đâu đó trong phòng với cái vẻ vừa ngây ra vừa bối rối vì chính bản thân mình.
Chỉ nghĩ tới vậy thôi, ngực tôi đã mềm xuống đến đau.
“Vậy cứ để nguyên đi.”
Tôi nói khẽ.
“Kiểu nào chị cũng thích.”
Yachiyo khựng lại một nhịp.
Rồi cười nho nhỏ qua nước mắt.
“Chị…”
“Gì?”
“Chị đừng nói vậy vào lúc này chứ.”
“Vì sao?”
“Vì em lỡ khóc rồi.”
Giọng em nghèn nghẹn hẳn.
“Nếu chị còn nói thêm nữa thì em sẽ… em sẽ khóc mất hình tượng luôn.”
Tôi tựa đầu lên tường, bật cười thật.
“Em đang khóc rồi còn gì.”
“Nhưng em vẫn muốn cố.”
“Cố cái gì?”
“Cố làm người vui vẻ.”
Em nói, rồi chính em cũng cười thêm một chút.
“Vì hôm nay là tin tốt mà.”
Tin tốt.
Phải rồi.
Chính em là người kéo câu chuyện về đúng chỗ đó.
Không phải về nỗi sợ.
Không phải về tám nghìn năm đã qua.
Không phải về cái giá của việc phải quay lại Tsukuyomi.
Mà là về chuyện hôm nay, lần đầu tiên, tương lai ở ngoài này đã thật sự bước lại gần hơn một bước có thể chạm tới được.
Tôi cúi mắt xuống.
Rồi nói chậm rãi, như thể sợ nếu mình nói nhanh quá, niềm vui này sẽ không giữ nguyên được hình dáng ban đầu nữa.
“Chị vẫn chưa dám nói với em là chắc chắn.” Tôi thú nhận. “Chưa phải tới mức đó. Vẫn còn rất nhiều thứ phải làm. Vẫn có thể còn những chỗ sai. Vẫn phải thử lại từng bước.”
Tôi dừng lại.
Rồi nói tiếp, rất khẽ:
“Nhưng hôm nay… lần đầu tiên chị dám dùng chữ gần.”
Bên kia hoàn toàn im lặng.
Tôi biết em đang nghe.
Nghe bằng tất cả những gì em có.
“Và Tiến sĩ Clark cũng nói như vậy.” Tôi thì thầm. “Lần đầu tiên… ngay cả ông ấy cũng dám nói gần mà không thấy đó là lạc quan mù quáng.”
Tôi không biết ở đầu kia em đang thế nào.
Nhưng khi Yachiyo lên tiếng lại, giọng em nhỏ đến mức gần như chỉ còn là một đường ánh sáng rất mảnh.
“…Em đã chờ từ rất lâu rồi.”
Câu đó không làm tôi bất ngờ.
Nhưng vẫn làm ngực tôi thắt lại.
Bởi vì em nói nó không bi thương chút nào.
Không tự thương mình.
Không trách số phận.
Không kéo cả tám nghìn năm ra như một món nợ.
Em chỉ nói đơn giản, thành thật, như một đứa trẻ cuối cùng cũng nhìn thấy cửa nhà sau một đoạn đường quá dài.
“Em biết.”
Tôi đáp.
“Chị biết.”
“Nhưng bây giờ…”
Giọng em rung nhẹ.
“…lần đầu tiên em thấy mình có thể nói với khoảng thời gian đó rằng: được rồi, sắp xong rồi.”
Tôi phải cắn môi.
Bởi nếu không, có lẽ tiếng nức đã bật ra mất.
Hành lang vẫn sáng. Cửa chống cháy sau lưng vẫn đóng im. Ở đâu đó trong lab, chắc mọi người còn đang thu dọn nốt phần còn lại của buổi họp. Mọi thứ vẫn vậy.
Chỉ có thế giới giữa tôi và em là vừa thay đổi.
Không ầm ĩ.
Không long trời lở đất.
Chỉ là ở rất sâu, rất kín, rất chắc chắn, một cánh cửa vừa mở thêm ra một chút nữa.
“Yachiyo.”
Tôi gọi.
“Vâng.”
“Chị sẽ làm tiếp.”
“Chị sẽ làm mọi thứ có thể. Thật sự mọi thứ có thể. Để cái ngày đó đến nhanh hơn. Để tám nghìn năm của em…” Tôi phải dừng lại một nhịp. “…không phải chỉ là chờ đợi nữa.”
Bên kia nín lặng.
Rồi em bật khóc hẳn.
Không lớn.
Không dữ dội.
Chỉ là tiếng thở vỡ đi, rồi tiếng cười cũng vỡ theo, rồi cuối cùng mọi thứ hòa lẫn vào nhau thành một thứ vừa đau vừa sáng đến mức tôi chỉ nghe thôi cũng thấy mắt mình nóng rực.
“Em không trách chị đâu.”
Em nói giữa tiếng cười và nước mắt.
“Em chưa từng trách chị mà.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Chị biết.”
“Và em cũng không thấy tám nghìn năm đó uổng.”
Giọng em nhỏ đi.
“Vì quãng thời gian đó nó dẫn em tới chị.”
Tôi không nói được gì trong một lúc.
Bởi vì làm sao người ta có thể phản ứng đàng hoàng trước một câu như thế chứ.
Tôi chỉ biết đứng đó, dựa vào tường, để mặc mắt mình nóng lên, để mặc cái vui đau lẫn lộn kia tràn qua lồng ngực như thủy triều.
Cuối cùng, tôi mới nói được:
“Em đúng là…”
“Gì ạ?”
“Yêu chị quá nhỉ Yachiyo”
Yachiyo nghe xong thì cười qua nước mắt thật.
Lần này tiếng cười rõ hơn.
“Em học từ chị mà.”
Tôi bật cười theo.
Thế là, giữa hành lang lab lạnh ngắt mùi giấy và máy móc ấy, hai đứa chúng tôi đứng ở hai thế giới khác nhau, cùng cười, cùng khóc một chút, cùng giữ lấy một câu gần rồi như giữ một ngọn lửa quá nhỏ nhưng quá quý.
Một lúc sau, khi cả hai cuối cùng cũng lấy lại được hơi thở bình thường hơn một chút, Yachiyo mới hạ giọng:
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em muốn cảm ơn Tiến sĩ Clark.”
Tôi chớp mắt.
Rồi bật cười.
“Em cảm ơn bằng cách nào?”
“Em sẽ cầu chúc ông ấy ăn tối ngon miệng.”
Tôi phải quay mặt đi vì cười.
“Đó là mức cảm ơn cao nhất của em à?”
“Hiện tại thì vâng.”
Em đáp rất nghiêm túc.
“Em còn đang khóc mà.”
“Chị nghe ra rồi.”
“Đừng có trêu em lúc này chứ.”
“Không được à?”
“Không.”
Rồi em dừng lại một chút, giọng mềm đi hẳn.
“Ít nhất là… đợi em ngừng khóc hẳn đã.”
Tôi không nhịn được nữa, cười thật.
Cái cười làm cả phần nghèn nghẹn trong cổ cũng dịu xuống.
Có lẽ đó là điều kỳ lạ nhất ở em.
Ngay cả ở những khoảnh khắc cảm động nhất, em vẫn có thể làm nó sáng lên bằng một câu rất nhỏ, rất ngốc, rồi khiến người ta thấy mình không bị nhấn chìm trong cảm xúc, mà đang được nó nâng lên.
“Em đang ở đâu?”
Tôi hỏi.
“Ở phòng.”
“Ôm gối à?”
Bên kia im một giây.
Rồi em lầm bầm:
“…Vâng.”
Tôi bật cười thêm lần nữa.
“Chị biết ngay mà.”
“Vì em cần cái gì đó để ôm.”
Em nói rất nhỏ.
“Không thì em thấy mình sắp bay ra khỏi cái vũ trụ này một lần nữa mất.”
Ngực tôi lại mềm xuống.
“Vậy thì em cứ ôm đi.”
Tôi nói.
“Ôm giùm chị luôn.”
Bên kia lại im.
Rồi giọng em, nhỏ như hơi thở:
“Em muốn ôm chị hơn.”
Tôi đứng yên.
Rồi cúi đầu cười, nhưng mắt thì nóng quá.
“Chị biết.”
Tôi đáp.
“Chị cũng vậy.”
Lần này, không ai nói thêm gì trong vài giây.
Chúng tôi chỉ nghe nhau thở.
Nghe cái yên lặng sau nước mắt không còn làm người ta sợ nữa.
Nghe cái hy vọng mới vừa được gọi tên đang nằm rất rõ giữa hai đứa.
Cuối cùng, Yachiyo hít vào một hơi, rồi hỏi như một đứa trẻ vừa khóc xong nhưng đã bắt đầu nhớ tới những chuyện rất đời thường:
“Vậy… chị đã ăn trưa chưa?”
Tôi bật cười ngay.
“Rồi.”
“Thật ạ?”
“Thật.”
“Ăn gì?”
“Sandwich.”
“Dở không?”
“…Hơi.”
“Em biết mà.”
Giọng em dịu đi.
“Vậy tối về chị phải ăn gì đó ngon hơn.”
Tôi chống đầu vào tường, cười đến mức không biết nên cảm động hay nên đầu hàng hoàn toàn trước cái kiểu chuyển từ khóc sang quản chuyện ăn tối của tôi nhanh đến vô lý này.
“Vâng.”
Tôi nói.
“Người vợ hiền.”
Yachiyo lại khựng.
Tôi nghe rõ luôn.
Cái kiểu đứng hình rất nhỏ ấy kéo dài đúng một nhịp, rồi em thở ra, nửa bất lực nửa ngượng:
“Chị lại dùng cái đó nữa.”
“Em bắt đầu trước mà.”
“Nhưng chị gọi thật thì khác.”
“Khác chỗ nào?”
“Khác ở chỗ…” Em im một chút. “…em thích.”
Tôi không còn biết phải nói gì nữa.
Chỉ biết đứng đó, cười thật khẽ, để mặc cái ấm trong ngực mình lan ra chậm hơn, sâu hơn.
Ngoài cửa kính cuối hành lang, nắng chiều đã dịu hơn nữa.
Một ngày dài sắp khép lại.
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không thấy mệt theo kiểu bị rút hết sức.
Tôi chỉ thấy… muốn về thật nhanh.
Muốn về nhà.
Muốn lại gọi cho em.
Muốn nói thêm.
Muốn nghe em cười thêm.
Muốn giữ cái tin này giữa hai đứa cho tới khi nó hoàn toàn lắng vào tim.
“Chị sẽ về sớm nhất có thể.”
Tôi nói.
“Vâng.”
“Về tới nơi, chị gọi lại.”
“Vâng.”
“Và nếu em còn khóc….”
“Em đâu có khóc nữa.”
“Giọng em vẫn còn nghèn nghẹn.”
Yachiyo im.
Rồi nhỏ giọng:
“…Một chút thôi.”
Tôi cười.
“Ừ. Một chút thôi.”
Em nghe vậy thì cười theo, nhưng lần này tiếng cười không vỡ nữa.
Nó mềm. Ấm. Và sáng như phần cuối của một ngày rất dài cuối cùng cũng chịu dịu xuống.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Cảm ơn chị.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Vì cái gì?”
“Vì đã gọi cho em đầu tiên.”
Giọng em nhỏ lắm.
“Vì đã để em nghe câu đó sớm nhất.”
Ngực tôi đau điếng một chút.
Nhưng là cái gì đó rất đẹp.
“Vì đó là câu của em mà.”
Tôi nói.
“Chị muốn người nghe đầu tiên là em.”
Lần này, Yachiyo không đáp ngay.
Rồi em thở ra rất khẽ.
“Ừ.”
Em nói.
“Vậy em sẽ giữ nó.”
Tôi mỉm cười.
“Giữ đi.”
Rồi thêm rất nhỏ:
“Cho tới khi chị kéo em ra hẳn.”
Yachiyo bật cười.
“Vâng.”
Lần này, tiếng Vâng ấy đã không còn run nữa.
Nó sáng hơn.
Và rất gần với hạnh phúc.