Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 11

Tôi cất điện thoại đi ngay sau khi nhắn lại cho em.

Không phải vì hết muốn nhìn.

Mà vì nếu nhìn thêm một chút nữa, có lẽ tôi sẽ không còn tâm trạng quay lại phòng họp ngay lập tức được.

Cửa phòng họp vừa mở ra, hơi lạnh từ điều hòa đã ập thẳng vào mặt. Cái mùi rất đặc trưng của giấy, cà phê nguội và máy chiếu chạy lâu quá mức cần thiết lại phủ xuống mọi thứ như một lớp bụi vô hình. Chỉ mới rời khỏi đây có mười lăm phút thôi, vậy mà lúc bước vào lại có cảm giác như mình vừa đi rất xa rồi quay trở lại.

Tiến sĩ Clark đã ngồi ở chỗ cũ.

Laptop mở.

Tập tài liệu dày cộp nằm bên tay trái.

Cốc cà phê mới của ông cũng đã vơi đi thêm một chút.

Khi tôi kéo ghế ngồi xuống, ông chỉ ngẩng lên nhìn tôi một giây, gật đầu rất nhẹ, rồi tiếp tục chỉ vào màn hình lớn.

“Chúng ta làm tiếp.”

Không vòng vo.

Không mào đầu.

Không cho ai thêm một nhịp để lười.

Rất Tiến sĩ Clark.

Tôi mở laptop, kéo tài liệu lại gần hơn.

Nửa sau của buổi họp bắt đầu bằng đúng thứ khiến người ta đau đầu nhất: mổ lại những phần tưởng như đã hiểu rồi, nhưng càng mổ càng thấy bên dưới còn một lớp khác rắc rối hơn.

Dao động nhiệt không chỉ là dao động nhiệt.

Độ trễ cảm giác không chỉ là độ trễ cảm giác.

Vấn đề nằm ở chỗ tất cả chúng đều móc vào nhau như một búi chỉ bị ai đó cố kéo quá tay. Chỉ cần gỡ sai một đầu, phần còn lại sẽ siết chặt hơn.

Tôi ngồi nghe, ghi chép, thỉnh thoảng chen vào một câu khi thấy chỗ nào đó chưa ổn. Có lúc tranh luận kéo dài đến mức cả phòng cùng im hẳn ra, chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng lật tài liệu.

Rồi Tiến sĩ Clark dừng lại ở một biểu đồ.

Không phải biểu đồ mới.

Tôi đã nhìn nó từ sáng tới giờ ít nhất năm lần.

Một dải số đi xuống rất chậm, rồi gãy nhẹ ở khoảng cuối chu kỳ.

Ông dùng đầu bút gõ rất khẽ lên cạnh bàn.

Một lần.

Rồi thêm một lần nữa.

“Chúng ta cứ nói mãi về chuyện kéo dài thời gian giữ ổn định.” Ông nói. “Nhưng có lẽ đó không phải câu hỏi đúng.”

Tôi ngẩng lên.

Một người khác trong nhóm cũng ngẩng theo.

Tiến sĩ Clark nhìn thẳng vào biểu đồ, giọng vẫn điềm tĩnh như cũ, nhưng tôi biết kiểu điềm tĩnh này. Đó là kiểu ông chỉ có khi vừa chạm được vào đâu đó rất gần với thứ mình cần.

“Có thể điều chúng ta cần không phải là làm cho cơ thể hiện tại chịu đựng lâu hơn.” Ông nói tiếp. “Mà là giảm lượng gánh nặng mà nó phải chịu từ đầu.”

Ngực tôi khẽ siết lại.

Tôi hiểu ông đang nói gì.

Hoặc đúng hơn, tôi bắt đầu hiểu.

Tiến sĩ Clark chạm bút lên phần lõi dữ liệu.

“Nếu cơ thể phải tự gánh cùng lúc ổn định nhiệt, cảm giác bề mặt, phản hồi xúc giác và neo tín hiệu ý thức ở cường độ hiện tại, nó sẽ luôn đi đến đoạn quá tải.” Ông nói. “Nhưng nếu một phần trong đó được chuyển ra ngoài…..”

Ông dừng một chút.

Rồi quay sang tôi.

“…nếu chúng ta làm một tầng đệm.”

Tôi không chớp mắt nữa.

Trong đầu tôi, rất nhanh, những mảnh rời rạc từ sáng tới giờ tự ghép vào nhau theo một cách gần như đau đớn.

Tầng đệm.

Không để cơ thể mới gánh trực tiếp toàn bộ độ chênh lệch giữa Tsukuyomi và thực tại.

Tách bớt gánh nặng ra.

Cho nó một lớp trung gian.

Một cầu nối vững chắc hơn.

Một thứ không phải đích đến cuối cùng, nhưng đủ để những gì đang quá sắc, quá nặng, quá đột ngột trở nên vừa sức hơn với phần cơ thể em đang có.

Tiến sĩ Clark nhìn tôi thêm một giây, rồi biết ngay tôi đã đuổi kịp mạch nghĩ của ông.

“Cô nghĩ giống tôi à?”

Tôi hít vào thật sâu.

“Không phải kéo dài một thân thể vốn đang bị buộc gồng gánh quá mức.”

Tôi nói chậm, mắt vẫn không rời khỏi màn hình.

“Mà là phân tải.”

Giọng tôi hơi nhanh hơn bình thường một chút.

“Làm một lớp chuyển pha. Một lớp đệm giữa đồng bộ ý thức và phản hồi cơ thể thật. Nếu thành công, gánh nặng lên phần lõi sinh học sẽ giảm.”

Tiến sĩ Clark gật đầu.

Người còn lại trong phòng ngồi thẳng hơn hẳn.

Không khí thay đổi rất rõ.

Không phải kiểu bừng sáng như trong phim.

Không ai đứng bật dậy.

Không có ai nói đây rồi.

Nhưng có một thứ gì đó trong phòng họp bỗng căng lên theo một chiều khác. Không còn là bế tắc nữa. Mà là tập trung. Là cái tập trung rất đặc biệt chỉ xuất hiện khi người ta vừa nhìn thấy một đường mới mở ra ở vách đá.

Tiến sĩ Clark xoay laptop về phía chúng tôi thêm một chút.

“Tôi đã thử mô phỏng sơ bộ vào sáng nay.” Ông nói. “Chưa đủ để kết luận, nhưng nếu hướng này đúng…”

Ông ngừng lại.

Rồi nói tiếp, rất rõ:

“…thì khả năng thành công trong thời gian sắp tới cao hơn chúng ta nghĩ.”

Tôi nghe thấy tim mình đập.

Không nhanh kiểu hoảng.

Mà mạnh.

Mạnh tới mức như có ai đó vừa gõ thẳng vào xương sườn tôi từ bên trong.

Trong thời gian sắp tới.

Năm chữ đó, qua miệng một người như Tiến sĩ Clark, không bao giờ là câu nói để dỗ dành. Ông không dùng chúng nếu không thật sự nhìn thấy cơ sở nào đó.

Có thể vẫn còn sai số.

Có thể vẫn phải làm đi làm lại.

Có thể vẫn sẽ có những đêm kéo dài đến mệt lả.

Nhưng con đường ấy, con đường thật sự dẫn tới chỗ em có thể ở lại ngoài này đã gần hơn một đoạn lớn rồi.

Tôi ngồi rất yên.

Tay vẫn đặt trên bàn.

Bút vẫn nằm giữa những ngón tay.

Nhưng bên trong, có thứ gì đó sáng lên rõ đến mức làm tim tôi đập mạnh.

Tôi không biết cảm giác đó nên gọi là gì.

Hy vọng thì chắc chắn là có.

Nhưng không chỉ là hy vọng.

Nó giống như sau rất nhiều ngày chỉ dám đi trong bóng tối với một ngọn đèn nhỏ, bây giờ tôi bỗng thấy ở phía trước đã thật sự có một cánh cửa.

Chưa mở hẳn.

Nhưng tay nắm đã hiện ra rồi.

Tiến sĩ Clark tiếp tục nói.

Về bước thử tiếp theo.

Về việc cần tách mô phỏng lõi với mô phỏng phản hồi biên.

Về những gì phải làm trước khi dám chạy thử nghiệm thật.

Tôi nghe hết.

Ghi hết.

Trả lời khi cần.

Nhưng đâu đó sâu trong đầu, một phần khác của tôi đã bắt đầu chạy trước rồi.

Không phải theo hướng dữ liệu.

Mà theo hướng em.

Yachiyo.

Em đang làm gì lúc này?

Em đã ăn xong chưa?

Có đang ôm gối không?

Có lại nhắn cho tôi một câu rất ngắn kiểu em chờ không?

Và nếu tôi gọi cho em ngay lúc này, nếu tôi nói rằng có lẽ… không, không phải có lẽ nữa rằng thật sự đã có một hướng rất hứa hẹn, rất gần, rất có khả năng thành công trong thời gian sắp tới liệu em sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nào?

Chỉ nghĩ tới đó thôi, ngực tôi đã nóng lên.

Không còn là cái ấm áp dịu dàng của mấy tin nhắn ban trưa nữa.

Mà là thứ nóng gần như thúc giục.

Tôi muốn về nhà.

Muốn nghe giọng em.

Muốn nói với em thật nhanh.

Muốn là người đầu tiên đặt cái tin này vào tay em, trước cả khi nó kịp nguội đi.

Phần còn lại của buổi họp vẫn phải tiếp tục.

Tôi biết điều đó.

Không thể vì một tia sáng vừa ló ra mà bỏ dở nửa chừng. Càng không thể vì quá nôn nóng mà làm hỏng nhịp ngay lúc này.

Thế nên tôi ép mình ngồi yên.

Ép mình tiếp tục nghe, tiếp tục phân tích, tiếp tục góp ý như bình thường.

Nhưng có một sự thật rất khó giấu:

tôi mệt.

Mệt theo kiểu đầu óc đã căng suốt từ sáng, vai bắt đầu cứng lại, mắt cũng khô đi một chút vì nhìn màn hình quá lâu.

Và đồng thời, ngay giữa cái mệt ấy, trong ngực tôi lại có một thứ gì đó sáng lên tới mức không chịu yên.

Một cảm giác gần giống hồi hộp.

Gần giống vui.

Gần giống sợ mình mừng quá sớm.

Nhưng trên hết, nó là một sự thôi thúc rất đơn giản:

mình muốn về gọi cho em thật nhanh.

Tiến sĩ Clark có lẽ cũng nhìn ra phần nào điều đó.

Khoảng gần cuối buổi, ông khép tập tài liệu lại, tháo kính xuống một chút rồi nói:

“Chúng ta chưa thắng gì cả.”

Cả phòng yên đi.

Tôi nhìn ông.

“Nhưng.” Ông nói tiếp, rất chậm. “Lần đầu tiên tôi thấy mình có thể nói chữ ‘gần’ mà không thấy đó là lạc quan mù quáng.”

Ngực tôi khẽ run lên.

Không lớn.

Chỉ là đủ để tôi phải nắm bút chặt hơn một chút.

Rồi ông nhìn thẳng sang tôi.

“Cô nên nghỉ tối nay.”

Tôi chớp mắt.

“…Vâng?”

“Bộ não của cô đang chạy nhanh hơn mức cần thiết rồi.” Ông nói. “Ghi chép lại những gì cần ghi. Sáng mai làm tiếp.”

Tiến sĩ Clark ngừng lại một chút.

“Vả lại, tôi nghĩ cô cũng đang muốn gọi cho Yachiyo ngay. Hãy nói cho em ấy biết nhé.”

Tôi không biết trên mặt mình vừa lộ ra cái gì, nhưng rõ ràng là đủ để một người như ông nhìn ra.

Thật ra, tôi muốn phản đối theo phản xạ.

Muốn nói mình vẫn làm được.

Muốn nói chỉ cần thêm một chút nữa thôi.

Nhưng đúng lúc ấy, trong đầu tôi hiện lên cuộc gọi sáng nay. Cái giọng em nhỏ lại khi hỏi vậy là sáng nay chị không xem stream của em được ạ? Rồi câu về là phải gọi ngay cho em nhắc đi nhắc lại như một chỉ thị có giá trị pháp lý.

Và không hiểu sao, tự nhiên tôi lại thấy…

Ừ, có lẽ hôm nay về sớm một chút cũng không sai.

Không chỉ vì tôi mệt.

Mà vì có người đang chờ.

Tới lúc cuộc họp kết thúc thật, đồng hồ đã gần chạm vào buổi chiều như trong mail báo trước.

Tôi thu dọn tài liệu chậm hơn bình thường một nhịp.

Không phải vì uể oải.

Mà vì phải ép mình cẩn thận, để niềm vui kia không làm tôi đánh rơi thứ gì.

Laptop khép lại.

Bút cài vào gáy sổ.

Mail tóm tắt nội dung được gửi đi.

Mọi thứ xong hết.

Tôi đứng dậy, cảm giác như cả người vừa nhẹ đi một nửa, vừa nặng thêm một nửa.

Nhẹ vì buổi họp đã xong.

Nặng vì trong người tôi lúc này chứa một tin quá lớn để ôm một mình thêm được nữa.

Tôi bước ra khỏi phòng họp, đi dọc hành lang sáng đèn.

Bóng mình đổ dài trên nền gạch.

Điện thoại trong túi áo chạm vào hông theo từng bước.

Và mỗi lần nó chạm như vậy, tôi lại nghĩ tới em.

Tới cái tin nhắn trưa.

Tới câu em chờ.

Tới việc nếu tôi gọi bây giờ, có lẽ em sẽ bắt máy rất nhanh. Có lẽ sẽ ôm gối. Có lẽ sẽ vừa nhìn tôi vừa hỏi: sao rồi?

Chỉ tưởng tượng thế thôi mà tôi đã muốn bước nhanh hơn nữa.

Tới chỗ rẽ cuối hành lang, tôi dừng lại.

Rút điện thoại ra.

Màn hình tối.

Nhưng trong đó, như thể cả buổi chiều đang gom lại đúng vào đầu ngón tay tôi.

Tôi không mở tin nhắn trước.

Không đọc lại gì cả.

Chỉ nhìn màn hình khóa một giây rất ngắn.

Rồi mỉm cười.

Bởi vì bây giờ, điều tôi muốn nhất không phải là đọc lại câu em chờ nữa.

Mà là được nghe em thật sự lên tiếng.

Để nói với em rằng tương lai em có thể ở ngoài này, thật sự, đã gần lắm rồi.

SCROLL DOWN