Chou Kaguya Hime
Roka’s Special Chapter · Phần 1
Tháng Hai năm đó lạnh hơn tôi tưởng.
Không phải kiểu lạnh khiến người ta phải run lên bần bật hay co ro trong chiếc khăn choàng dày cộp, mà là kiểu lạnh đi rất chậm dưới da, len qua cổ tay áo, chạm vào những khoảng trống nhỏ xíu giữa nhịp sống thường ngày và làm người ta chợt nhận ra mình đang mệt mỏi cả thể chất lẫn tinh thần.
Tokyo vào giữa tháng Hai có rất nhiều thứ nhìn qua thì tưởng là ấm áp.
Những quầy hàng bày socola theo chủ đề Valentine. Những tấm poster màu hồng dán trước cửa trung tâm thương mại. Những cặp đôi đi ngang qua nhau với gương mặt hơi đỏ lên vì gió lạnh và vì những điều không tiện nói ra.
Nhưng nếu hỏi tôi lúc ấy nhớ nhất điều gì về tháng Hai năm đó, tôi sẽ không nói đến socola hay Valentine.
Tôi sẽ nói đến ánh đèn trắng trong phòng thí nghiệm.
Và…….Iroha.
Tôi biết như vậy nghe rất kỳ lạ.
Valentine mà lại nhớ đến phòng thí nghiệm.
Hôm đó, tôi đến chỗ làm của Iroha mà không báo trước.
Một phần là vì muốn tận mắt xem hôm nay cậu ấy trông thế nào. Một phần khác… chắc là vì tôi muốn trở thành một bất ngờ nho nhỏ trong một ngày chỉ toàn công việc của cậu.
Tôi bước chậm qua dãy hành lang dài của phòng thí nghiệm. Giờ vẫn còn sớm, nên xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân mình khẽ chạm xuống sàn và tiếng máy móc nào đó vọng lại rất mơ hồ từ cuối hành lang. Những cánh cửa vẫn đóng im ắng, đèn ở nhiều phòng còn chưa bật, cả tầng lầu mang một vẻ tĩnh lặng rất đặc trưng của buổi sáng sớm.
Chỉ có một căn phòng là khác.
Căn phòng lúc nào cũng sáng đèn, bất kể là sáng sớm hay đêm muộn, như thể thời gian ở nơi đó luôn trôi theo nhịp riêng của Iroha.
Và tôi biết, chỉ cần đi hết dãy hành lang này thôi, tôi sẽ nhìn thấy cậu ấy.
Quả nhiên, vừa đến trước căn phòng quen thuộc của Iroha, thứ ánh sáng hắt qua lớp kính trong đã nói với tôi rằng cậu ấy vẫn đang ở đó, như mọi khi.
Tôi không vào ngay mà đứng dựa vào thành cửa, cầm lon cà phê nóng vừa mua ở máy bán tự động ngoài hành lang, nhìn Iroha ở bên trong phòng qua lớp kính trong suốt. Cậu ấy đang cúi người trước bàn làm việc, tóc buộc gọn sau gáy, tay lật tài liệu, mắt dán vào màn hình, vẻ mặt tập trung đến mức trông như quanh mình không còn tồn tại thứ gì khác ngoài công việc.
Ánh đèn hắt xuống vai cậu thành một vệt sáng rất mỏng.
Mỏng đến mức tôi bỗng có cảm giác, chỉ cần chạm nhẹ thôi, vệt sáng ấy sẽ vỡ ra.
Iroha từ trước đến giờ vốn là kiểu người như vậy.
Làm gì cũng nghiêm túc.
Nghiêm túc đến mức nhiều lúc tôi không biết cậu ấy đang sống, hay chỉ đang cố hoàn thành thật tốt một danh sách nhiệm vụ quá dài mà thôi.
Ngày trước, khi còn nhỏ hơn bây giờ một chút, tôi đã từng nghĩ nếu mình ở cạnh đủ lâu, đủ ồn ào, đủ dai dẳng, thì có lẽ một ngày nào đó mình sẽ kéo được cậu ấy ra khỏi cái thế giới quá đỗi ngay ngắn đó.
Tôi từng nghĩ như vậy thật.
Từng nghĩ rằng mình sẽ là người làm Iroha thay đổi.
Người giúp cậu ấy cười nhiều hơn.
Người khiến cậu ấy lơ đãng, mất tập trung, sống chậm lại một chút.
Người khiến cậu ấy biết mềm lòng.
Nhưng rồi Kaguya xuất hiện.
À không.
Nói chính xác hơn là Yachiyo.
Và tôi hiểu ra có những chuyện không phải cứ ở bên cạnh nhau lâu là sẽ đến lượt mình.
Có những cánh cửa không mở vì người gõ lâu nhất.
Mà mở vì đúng người đứng ở bên kia.
Tôi nhìn Iroha thêm một lúc nữa rồi bước vào.
Cánh cửa tự động mở ra rất khẽ. Iroha vẫn không ngẩng lên ngay. Chỉ đến khi tôi đặt lon cà phê lên bàn cạnh khuỷu tay cậu ấy, cậu ấy mới chớp mắt, như vừa quay về từ một nơi rất xa.
“Roka?”
“Tớ đây chứ ai.” Tôi chống nạnh. “Cậu nhìn cái kiểu ngạc nhiên đó là sao? Tớ mà không đến chắc cậu định sống luôn trong phòng thí nghiệm hả?”
Iroha nhìn lon cà phê. Hơi nóng từ nắp lon bốc lên, làm mặt kính mắt cậu ấy mờ đi một chút.
“Cảm ơn.”
“Ừ. Cảm ơn bằng miệng thôi à?”
“Chứ cậu muốn sao?”
“Tối nay nghỉ đi chơi với tớ.”
Iroha ngẩng hẳn lên.
Biểu cảm ấy buồn cười đến mức tôi suýt bật cười ngay tại chỗ. Không phải kiểu sốc dữ dội, mà là kiểu bộ não thiên tài của cậu ấy vừa nghe thấy một đề xuất quá xa lạ nên đang cố xác minh xem có phải lỗi hệ thống không.
“Đi chơi?”
“Ừ.”
“Hôm nay?”
“Ừ.”
“Bây giờ?”
“Tớ vừa nói ‘tối nay’, Sakayori Iroha.” Tôi gõ nhẹ lên bàn. “Cậu có đang quá tải đến mức mất khả năng phân tích câu đơn giản không vậy?”
Cậu ấy im lặng hai giây.
Rồi nói rất nghiêm túc:
“Tớ không mất khả năng phân tích. Chỉ là…”
“Chỉ là?”
“…Tớ không nghĩ cậu lại rủ tớ đi chơi vào đúng hôm nay.”
Tôi dựa người vào bàn, nghiêng đầu nhìn cậu ấy.
“Hôm nay thì sao? Do hôm nay là Valentine à?”
Iroha cụp mắt xuống rất khẽ.
“Tớ thấy mấy hôm nay cậu làm liên tục.” Tôi nói tiếp, nhẹ hơn một chút. “Vẫn lên lịch, vẫn xử lý đống việc ở đây, vẫn thức khuya, vẫn theo dõi stream của Yachiyo như thường lệ, vẫn giả vờ như mình ổn. Tớ nhìn cũng thấy mệt hộ luôn ấy.”
“Tớ ổn mà.”
“Cậu lúc nào chả nói vậy.”
Iroha mím môi.
Tôi biết mình nói trúng rồi.
Cậu ấy là kiểu người sẽ không nói “mình mệt” trừ khi thật sự sắp đổ gục. Mà kể cả đến lúc đó, chưa chắc cậu ấy đã chịu thừa nhận.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, chống cằm nhìn cậu.
“Đi một buổi thôi. Công viên giải trí. Chơi vài trò. Ăn gì đó ngọt ngọt. Cười cho não cậu đỡ bị sét đánh vì công việc. Tớ sẽ đưa cậu về nguyên vẹn.”
Iroha nhìn tôi.
Ánh mắt ấy vẫn như mọi khi. Hiền,dịu dàng, và lúc nào cũng có cảm giác đang nghĩ nhiều hơn những gì người khác thấy.
“Công viên giải trí…”
“Tớ biết cậu đang thấy nó không hiệu quả bằng ngồi thêm ba tiếng ở đây.”
“Không hẳn.”
“Vậy thì tốt.”
“Tớ chỉ…” Iroha ngập ngừng. “Tớ muốn hỏi ý kiến một chút.”
Tôi chớp mắt.
Rồi phải cố lắm mới không bật cười thành tiếng ngay.
“À.”
Iroha đỏ mặt rất nhẹ.
Cái kiểu đỏ mặt rất có trách nhiệm, rất kín đáo, như thể ngay cả lúc ngượng cậu ấy cũng muốn làm cho mọi thứ gọn gàng.
“Tớ chỉ nghĩ là nên nói một tiếng thôi.”
“Tớ biết cậu định nói với ai rồi.”
“Roka.”
“Tớ á?”
“Ừ.”
“Rồi rồi.” Tôi giơ hai tay đầu hàng. “Gọi đi. Tớ không cản. Tớ còn muốn nghe nữa kìa.”
Iroha nhìn tôi một cái. Cái nhìn quá quen, đại loại là cậu im đi được không, rồi mới khẽ thở ra, cầm điện thoại lên.
Cậu ấy hơi quay người sang một bên, như thể chỉ cần đổi một góc nhỏ thôi là tôi sẽ bớt nghe thấy hơn. Nhưng trong căn phòng yên ắng đến mức ngay cả tiếng máy chạy cũng chỉ còn là một lớp nền mỏng như thế này, thì dù tôi không cố ý, từng câu từng chữ vẫn cứ lọt vào tai.
“Alo… Yachiyo à?”
Chỉ mới một câu thôi mà giọng Iroha đã mềm đi thấy rõ.
Mềm đến mức trái tim tôi vô thức khựng lại một nhịp.
Tôi không nhìn màn hình, nhưng tôi gần như tưởng tượng được ngay vẻ mặt của Yachiyo ở đầu dây bên kia. Chắc là em đang cười. Cái kiểu cười rất dịu, rất ngoan, nhưng cũng rất biết mình đáng yêu đến thế nào.
“Ừ… chị đây.”
Một khoảng ngắn.
“Không, không có chuyện gì đâu. Chị chỉ là…”
Iroha ngập ngừng.
Chỉ một thoáng rất ngắn thôi, nhưng đủ để tôi nhận ra cậu ấy đang lúng túng thật.
Rồi cậu ấy nói tiếp, nhỏ hơn một chút.
“Roka rủ chị đi công viên giải trí vào tối nay.”
Đầu dây bên kia chắc chắn đã im lặng mất một nhịp.
Bởi vì ngay sau đó, Iroha chớp mắt, vành tai bắt đầu đỏ lên trông thấy.
“Hôm nay á?” giọng Yachiyo từ điện thoại vọng ra, tuy không rõ hoàn toàn nhưng vẫn đủ nghe được sự ngạc nhiên rất thật trong đó. “Ngay ngày Valentine?”
Iroha ho khẽ một tiếng.
“Ừm…”
“Với chị Roka?”
“…Ừ.”
Tôi phải quay mặt đi chỗ khác, cắn môi thật mạnh mới không bật cười.
Trời ạ.
Không khí này là gì vậy chứ.
“Không…Không phải như em nghĩ đâu,” Iroha vội nói tiếp, nhanh đến mức suýt líu lưỡi. “Chỉ là Roka bảo chị dạo này làm việc nhiều quá, nên muốn rủ chị ra ngoài thư giãn một chút thôi.”
Một nhịp.
Rồi cậu ấy càng nói càng nhỏ.
“Chỉ đi một lúc thôi.”
Ở đầu bên kia, Yachiyo lại im lặng thêm một chút nữa, kiểu im lặng mà chỉ cần tưởng tượng thôi cũng biết em đang cố tình kéo dài để trêu người ta.
Đến lúc Yachiyo lên tiếng lại, giọng em rõ ràng đã pha thêm ý cười.
“Vậy à.”
“Ừ.”
“Nhưng hôm nay là Valentine mà.”
Iroha đứng im mất một lúc.
“…Thì sao chứ.”
“Em tưởng những ngày như thế này chị sẽ phải hỏi ý kiến em kỹ hơn một chút chứ.”
Lần này Iroha thật sự nghẹn lời.
Tôi không nhìn thấy mặt cậu ấy rõ lắm vì cậu đang quay lưng về phía tôi, nhưng chỉ cần nhìn vành tai đỏ dần lên thôi cũng đủ biết tình hình bi đát đến mức nào rồi.
“Chị đang hỏi đây còn gì…”
Cậu ấy lẩm bẩm, nhỏ đến mức gần như dỗi.
Tôi suýt nữa thì sặc luôn.
Đầu dây bên kia bật ra một tiếng cười rất khẽ.
Chắc Yachiyo thích thú lắm.
“Thế chị có muốn đi không?” em hỏi.
Lần này Iroha im lặng lâu hơn.
Tôi không nhìn thấy mắt cậu ấy, nhưng tôi đoán lúc đó cậu đang nghĩ thật. Không phải nghĩ xem có nên đi hay không, mà là nghĩ xem phải trả lời sao cho không làm ai buồn, cũng không khiến người ở đầu bên kia ghen thêm.
“Nếu em cho phép…..” Cuối cùng Iroha đáp, thành thật đến mức làm tim tôi nhói lên rất khẽ.
Giọng Yachiyo dịu xuống ngay lập tức.
“Vậy thì chị đi đi.”
Iroha chớp mắt như không ngờ em lại đồng ý nhanh như vậy.
“Thật à?”
“Thật.” Yachiyo đáp. “Em đâu có ích kỷ đến mức không cho chị nghỉ ngơi.”
Rồi sau một nhịp rất ngắn, em nói thêm, nhỏ mà rõ:
“Dù là em có ghen một chút.”
Lần này Iroha thật sự khựng lại.
“Em—”
“Đùa thôi.”
“Em vừa bảo em ghen mà.”
“Thì ghen thật một chút.” Giọng Yachiyo vẫn mềm. “Nhưng nếu là chị Roka, em có thể nhường một buổi.”
Tôi đứng đó, tay cầm lon cà phê, bỗng thấy lòng mình đau đi theo một cách rất cũ.
Không phải vì buồn cười.
Mà vì những cử chỉ nhỏ như thế này, những câu nói dịu như thế này, luôn là lúc người ta nhận ra rõ nhất một thứ tình cảm đã bén rễ sâu đến mức nào.
Có những vết thương không còn đau như lúc mới có nữa.
Nhưng chỉ cần nghe một giọng nói bỗng dịu đi rất khẽ, chỉ cần thấy một người trở nên lúng túng vì ai đó theo cách rất tự nhiên… là mình sẽ hiểu ngay rằng nó chưa từng thật sự biến mất.
Iroha quay lưng về phía tôi nên tôi không thấy mặt cậu ấy.
Nhưng tôi thấy rất rõ vành tai cậu đang đỏ dần lên, đỏ đến mức gần như lan cả xuống cổ.
“Ừm… chị chỉ đi một lúc thôi.”
“Vâng.”
“Không phải hẹn hò đâu đấy nhé! .”
Tôi suýt nữa thì sặc thật.
Rồi ở đầu bên kia, không biết Yachiyo đã đáp lại câu gì, mà Iroha khựng hẳn một nhịp.
“Em đừng trêu chị.”
Tôi quay hẳn mặt đi chỗ khác, cắn môi thật mạnh để không phá lên cười ngay trước mặt cậu ấy.
Trời ạ.
Dễ thương đến mức phạm luật.
Iroha lại nói nhỏ thêm vài câu nữa, giọng đã hạ thấp đi nhiều đến mức tôi không nghe rõ. Chỉ biết đến cuối cùng, cậu ấy quay sang nhìn tôi, vẻ mặt vừa bất lực vừa ngượng đến đáng thương.
“Yachiyo muốn nói chuyện với cậu.”
Iroha đưa điện thoại cho tôi.
Tôi nhận lấy. Màn hình hiện lên gương mặt Yachiyo. Mái tóc sáng màu, đôi mắt đẹp đến lạ, nụ cười cũng đẹp đến mức làm người ta không ghét nổi, dù biết rõ mình nên ghét một chút mới phải.
“Chào em Yachiyo.”
Tôi lên tiếng trước.
“Chào chị Roka.” Yachiyo đáp lại, giọng ngoan đến mức khó mà ghét nổi. “Em đành giao chị Iroha cho chị một lúc vậy.”
Tôi bật cười.
“Nghe cứ như chị đang đến nhận một kiện hàng quan trọng ấy.”
“Không giống vậy đâu.” Yachiyo khẽ cười. “Bởi vì chị ấy quý giá hơn bất cứ kiện hàng nào nhiều.”
Tôi khẽ thở ra qua mũi, nửa buồn cười, nửa bất lực.
“Cái giọng này là sao đây.”
“Là giọng của một người đang ghen đấy ạ.”
Em nói câu đó nhẹ tênh, mềm đến mức ngay cả hai chữ đang ghen cũng nghe như được bọc trong một lớp dịu dàng rất mỏng.
“Tuy biết chị Roka không phải người xấu…” Yachiyo ngập ngừng một nhịp, như thể cố tình để câu sau rơi xuống chậm hơn. “Nhưng hôm nay là Valentine mà.”
“Ôi trời.” Tôi liếc sang Iroha.
Cậu ấy đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào chồng tài liệu trên bàn, giả vờ như mình bận lắm, nhưng từ vành tai xuống tới tận cổ đều đã đỏ hết cả rồi.
“Em nói thẳng quá đấy.”
“Bởi vì em đã chờ rất lâu rồi mà.” Yachiyo đáp, giọng vẫn ngoan ngoãn như cũ, chỉ là bên dưới cái ngoan ngoãn ấy có lẫn một chút kiêu hãnh trẻ con rất dễ thương. “Nên hôm nay em ghen một chút chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?”
Không hiểu sao, đúng ngay khoảnh khắc ấy, nụ cười trên môi tôi lại dịu xuống.
Ừ.
Em có quyền chứ.
Một người đã đi qua tám nghìn năm chỉ để đến được bên cạnh một người khác, nếu trong một ngày Valentine rất bình thường của loài người mà muốn ghen một chút, thì chuyện đó có gì sai đâu.
“Chị biết rồi.” Tôi đáp, giọng cũng nhẹ đi theo. “Chị chỉ muốn kéo cậu ấy ra ngoài hít thở một chút thôi. Dạo này Iroha làm việc nhiều quá.”
“Vâng.” Yachiyo khẽ cười. “Nhưng mà, chị Roka này.”
“Ừ?”
“Chị không được làm gì quá trớn với chị Iroha đâu nha.”
Tôi khựng lại mất một giây.
Rồi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
“Em đang nghĩ chị là loại người gì vậy?”
“Là kiểu người nhìn thì có vẻ đáng tin, nhưng đôi khi lại rất nguy hiểm vào những lúc không ngờ tới.”
“Nghe còn đáng sợ hơn cả tội phạm bị truy nã đấy.”
“Em nói thật mà.”
“Chị mà nguy hiểm thì chắc cũng không nguy hiểm bằng em đâu.”
“Em chỉ nguy hiểm với một người thôi.”
Yachiyo đáp tỉnh bơ đến mức tôi thật sự hết cách.
Ngay phía sau tôi, Iroha khẽ rên lên một tiếng rất nhỏ. Cái kiểu âm thanh nửa như bất lực, nửa như muốn chui luôn xuống gầm bàn vì không chịu nổi nữa.
Tôi phải cắn môi mới không cười thêm.
“Được rồi, được rồi.” Tôi nói. “Chị hứa. Chị sẽ đưa Iroha về nguyên vẹn, nguyên niêm phong, không sứt mẻ chỗ nào.”
“Vậy thì em yên tâm hơn một chút.” Yachiyo cười. “Chị cho em nói chuyện với chị ấy thêm một lúc nữa nhé?”
Tôi đưa điện thoại lại cho Iroha.
Cậu ấy nhận lấy hơi nhanh, đến mức đầu ngón tay chạm vào mép máy cũng trở nên vụng về một cách hiếm thấy.
“Ừ… chị đây.”
Giọng Iroha hạ xuống ngay khi quay lại nói với em, mềm hơn cả lúc nãy một chút, như thể chỉ cần đổi người ở đầu dây bên kia thôi là cả nhịp thở của cậu ấy cũng tự nhiên đổi theo.
Tôi không cố ý nghe.
Nhưng trong căn phòng yên như thế này, có muốn không nghe cũng khó.
“Chị nhớ mặc thêm áo khoác nhé.” Yachiyo nói. “Buổi tối bên ngoài vẫn lạnh lắm đó.”
Iroha khẽ liếc sang chiếc áo đang vắt trên lưng ghế, rồi đáp nhỏ:
“Ừm… chị biết rồi.”
“Biết rồi mà lát nữa lại quên.” Giọng Yachiyo dịu dàng đến mức ngay cả lúc trách cũng nghe như đang dỗ dành. “Với cả đừng uống cà phê lúc bụng rỗng nữa. Nếu chị định đi chơi lâu thì phải ăn gì đó trước.”
Iroha khựng lại một chút, như thể bị nói trúng quá nên không biết cãi từ đâu.
“…Chị không định uống.”
“Thật không?”
“Thật.”
“Vậy thì tốt.” Yachiyo cười khẽ. “Nếu có đi tàu lượn hay mấy trò quay nhiều quá thì chị nhớ đừng cố quá nhé. Chị không chịu được mấy trò đó giỏi như mình nghĩ đâu.”
Lần này Iroha thật sự im một lúc.
Rồi rất nhỏ:
“Em đang xem thường chị à?”
“Không phải.” Yachiyo đáp ngay, giọng còn pha cả ý cười. “Em chỉ lo thôi.”
Chỉ ba chữ đơn giản như vậy thôi, mà không hiểu sao căn phòng bỗng yên thêm một nhịp.
Tôi quay mặt đi chỗ khác.
Còn Iroha thì đứng đó, vành tai lại đỏ lên rất khẽ.
“…Chị biết rồi.” Cuối cùng cậu ấy nói. “Chị sẽ cẩn thận.”
“Ừm.” Yachiyo đáp, lần này nhẹ hơn hẳn. “Vui vẻ nhé, chị Iroha.”
Một khoảng ngắn.
Rồi em nói thêm, nhỏ đến mức nghe gần như giống một lời thủ thỉ hơn là dặn dò.
“Đi chơi xong thì về với em.”
Iroha chớp mắt.
Mà chỉ một cái chớp mắt thôi cũng đủ để người ngoài như tôi nhận ra trái tim cậu ấy vừa mềm xuống mất một chút.
“…Ừ.” Cậu ấy đáp khẽ. “Chị biết mà.”
Tôi cầm lon cà phê lên, lặng lẽ đứng dậy rồi lùi ra xa thêm một chút, vừa đủ để những lời phía sau không còn rõ nữa.
Đó là phép lịch sự tối thiểu.
Cũng là điều đàng hoàng hiếm hoi mà tôi có thể làm cho bản thân mình vào lúc này.