Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 42

Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 42

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Ngày mai, em sẽ không cố biến nó thành phép màu nữa. Em sẽ thử để nó là một ngày bình thường.

Yachiyo đã viết như vậy ở cuối trang nhật ký.

Nét chữ của em khi ấy không còn run như dòng đầu tiên nữa.

Không phải vì em đã hoàn toàn quen với chuyện viết xuống những điều thuộc về mình. Cũng không phải vì em đã đủ thành thạo để không còn sợ trang giấy trắng.

Chỉ là sau bảy ngày, em đã học được một điều rất nhỏ.

Rằng có những thứ không cần phải được giữ bằng hết sức.

Có những hạnh phúc, nếu nắm quá chặt, sẽ đau.

Và có những ngày, nếu cứ bắt nó phải trở thành phép màu, nó sẽ không còn đủ chỗ để thở như một ngày bình thường nữa.

Giấc ngủ của em bình yên đến lạ.

Không còn ác mộng hay cảnh báo bất chợt, cũng chẳng có một giấc mơ quá rõ ràng khiến sáng hôm sau em phải ngồi thật lâu mới dám kể lại.

Chỉ là một đêm bình thường.

Một giấc ngủ bình thường.

Và có lẽ chính vì vậy mà nó dịu dàng đến thế.

Tôi cũng ngủ.

Lần này, không phải kiểu nhắm mắt mà nửa đầu óc vẫn còn đứng trong phòng lab, tai vẫn nghe tiếng máy chạy, tay vẫn sẵn sàng bật dậy nếu có một đường biểu đồ nào đó đổi màu.

Tôi ngủ thật. Một giấc ngủ của một người đã về nhà, ăn tối, ngồi cạnh người mình yêu, đọc nhật ký cùng em, rồi để ngày hôm đó khép lại mà không cố kéo thêm việc gì từ ngày mai về trước.

Có lẽ, như vậy cũng là tiến bộ.

Nếu Yachiyo tỉnh dậy và chấm điểm, chắc em sẽ cho tôi 9/10.

Trừ một điểm vì trước khi ngủ, tôi vẫn liếc điện thoại một lần.

Nhưng thật sự chỉ một lần thôi.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy vì một thứ rất nhẹ chạm lên má mình.

Ban đầu, tôi tưởng là nắng.

Ánh nắng buổi sáng lọt qua rèm, mỏng và vàng nhạt, rơi xuống gối, xuống mép chăn, xuống sàn nhà thành một vệt ấm rất hiền.

Nhưng khi mở mắt, tôi nhận ra không phải.

Là ngón tay của Yachiyo.

Em đang nằm nghiêng bên cạnh tôi, tóc rơi hơi rối trên gối, một tay đặt dưới má, tay còn lại khẽ chạm lên mặt tôi. Đầu ngón tay em dừng ở khóe mắt, rất nhẹ, như thể đang kiểm tra xem tôi có thật sự ở đó không mà lại sợ làm tôi thức giấc.

Tôi chớp mắt.

Yachiyo cũng chớp mắt.

Hai đứa nhìn nhau trong khoảng cách rất gần.

Gần đến mức tôi thấy rõ ánh nắng nằm trong mắt em.

“Chào buổi sáng Yachiyo”

Yachiyo giật mình một chút giống như bị bắt quả tang khi đang làm một việc rất xấu.

“Chào buổi sáng, chị Iroha.”

Giọng em nhỏ.

Nhưng không mơ màng.

Em đã tỉnh trước tôi.

Tôi nhìn bàn tay em vẫn còn đặt trên má mình.

“Em đang làm gì vậy?”

Yachiyo im lặng.

Rồi rút tay về rất chậm.

“Kiểm tra.”

“Kiểm tra gì?”

“Xem chị có ở đây không.”

Tôi cười nhẹ.

“Chị vẫn ở đây mà.”

“Em biết chứ.”

“Biết mà vẫn phải kiểm tra sao?”

Em cúi mắt xuống.

Một lúc sau mới đáp:

“Vì hôm qua em viết là hôm nay sẽ thử để nó là một ngày bình thường.”

“Ừ.”

“Nhưng sáng nay tỉnh dậy, em thấy nó bình thường quá.”

Tôi nhìn em.

Yachiyo nói tiếp, giọng rất nhỏ.

“Hôm nay không có cảnh báo hay cuộc gọi nào cả.”

Em nhìn xuống tay mình, ngập ngừng như đang cố gọi tên cảm giác trong lòng.

“Cũng chẳng có chuyện gì cần làm ngay. Không ai nói hôm nay là một ngày đặc biệt.”

Yachiyo im lặng thêm một chút.

“Cho nên… em hơi muốn kiểm tra xem có thiếu gì không.”

Tim tôi mềm xuống.

Hóa ra, với em, một buổi sáng bình thường đến mức không có gì xảy ra cũng có thể làm người ta hoang mang.

Tôi đưa tay ra, nắm lấy tay em dưới chăn.

“Vậy có thiếu gì không?”

Yachiyo nhìn tay chúng tôi.

Rồi lắc đầu.

“Không ạ.”

“Vậy là tốt rồi.”

“Vâng.”

Em đáp.

Nhưng sau tiếng “vâng” ấy, vẫn còn sót lại một chút chưa chắc chắn.

Tôi không vội kéo em ra khỏi cảm giác đó.

Hay bảo em phải quen dần và giải thích rằng một ngày bình thường vốn nên diễn ra như thế.

Bởi với Yachiyo, bình thường chưa bao giờ là thứ tự nhiên có sẵn.

Đó là điều em phải học lại, từng chút một, bằng rất nhiều sự dịu dàng.

Bình thường với em là một căn phòng mới.

Dù đẹp, dù ấm, dù có người ngồi cạnh, em vẫn cần thời gian để biết cửa ở đâu, ánh sáng đến từ hướng nào, và nếu em đi lại bên trong, liệu sàn nhà có đột nhiên biến mất hay không.

Tôi nằm yên thêm một chút.

Cuốn nhật ký giấc mơ nằm trên bàn đầu giường, khép lại, bìa xanh nhạt dưới ánh sáng trông mềm như một mảnh trời được cắt nhỏ.

Tất cả đều ở đây.

Không có gì mới.

Không có gì mất đi.

Chỉ có một buổi sáng.

Buổi sáng đầu tiên sau bảy ngày học cách tin rằng phép màu không cần phải gồng lên mãi.

Tôi quay sang Yachiyo.

“Em ngủ ngon không?”

Yachiyo im một chút.

Rồi gật đầu.

“Ngon ạ.”

“Có mơ không?”

Lần này, em không trả lời ngay.

Hàng mi run nhẹ.

Tôi lập tức hiểu.

Có.

Em đã mơ.

Nhưng không giống những lần trước, em không mở sổ ra viết ngay, cũng không vội kể. Em chỉ nhìn tôi, như đang tự hỏi liệu lần này mình có nên biến giấc mơ thành một sự kiện lớn nữa không.

Tôi siết nhẹ tay em.

“Em chưa muốn kể ngay cũng không sao.”

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi em mỉm cười.

“Nhưng em muốn kể cho chị nghe.”

“Ừ.”

“Chỉ là… em muốn kể theo kiểu bình thường.”

Tôi bật cười.

“Kể theo kiểu bình thường là sao?”

Yachiyo suy nghĩ một chút.

“Chị đừng ngồi nghe nghiêm túc quá.”

“Ừ.”

“Cũng đừng mở dữ liệu.”

“Chắc chắn là không rồi.”

Em im lặng thêm một nhịp, rồi nhỏ giọng nói tiếp.

“Và đừng khóc ngay.”

“Cái này thì chị không dám hứa tuyệt đối.”

Yachiyo lập tức ngẩng lên nhìn tôi bằng vẻ rất nghiêm túc.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu giấc mơ không bi thương mà chị vẫn khóc thì sẽ làm giấc mơ thấy áp lực.”

“Giấc mơ cũng biết áp lực à?”

“Em không biết nữa.”

Em đáp tỉnh bơ.

“Nhưng mình nên đối xử nhẹ nhàng với nó.”

Tôi chịu thua.

“Được. Chị sẽ cố không làm giấc mơ của em áp lực.”

Yachiyo có vẻ hài lòng.

Em kéo chăn lên ngang vai, nằm nghiêng về phía tôi, đầu hơi tựa vào gối. Không ngồi dậy. Không ôm sổ. Không hít một hơi thật sâu như chuẩn bị đọc báo cáo.

Chỉ nằm đó.

Và kể.

“Em mơ thấy mình đi bộ.”

Tôi lắng nghe.

“Với chị.”

“Ừ.”

“Không phải trên con đường hôm trước.”

“Khác à?”

“Vâng.”

Yachiyo nhìn lên khoảng nắng trên trần nhà.

“Hình như là mùa xuân.”

“Vì sao em biết?”

“Vì có hoa anh đào.”

Hoa anh đào.

Một hình ảnh quá bình thường trong rất nhiều câu chuyện, rất nhiều con phố, rất nhiều mùa xuân.

Nhưng khi nó xuất hiện trong giấc mơ của Yachiyo, tim tôi lại khẽ đau.

Có lẽ vì đối với em, hoa anh đào không chỉ là hoa.

Nó là dấu hiệu của một mùa.

Mà mùa, với một người từng bị mắc kẹt quá lâu trong một nơi không có thời gian thật sự, là một khái niệm gần như xa xỉ.

Yachiyo nói tiếp:

“Mình đi dưới một hàng cây.”

“Cánh hoa rơi rất chậm.”

“Không nhiều đến mức giống trong phim đâu ạ.”

“Chỉ vài cánh thôi.”

Em suy nghĩ một chút.

“Có một cánh rơi lên tóc chị.”

Tôi chớp mắt.

“Rồi sao?”

“Em lấy xuống giúp chị.”

“Ừ.”

“Nhưng trong mơ, em không nói gì đặc biệt.”

“Chỉ lấy xuống thôi?”

“Vâng.”

“Rồi chị nói gì?”

Yachiyo quay sang nhìn tôi.

“Chị nói cảm ơn.”

Tôi bật cười khẽ.

“Bình thường thật.”

“Vâng.”

Em cũng cười.

“Rất bình thường.”

“Nhưng em thích như vậy lắm.”

Tôi không nói gì.

Tôi sợ nếu nói, giọng mình sẽ làm “giấc mơ thấy áp lực” như em vừa cảnh báo.

Yachiyo nhắm mắt lại một chút, như đang nhìn lại cảnh đó từ phía sau hàng mi.

“Trong mơ, em không nghe thấy tiếng đồng hồ.”

Tôi hơi ngừng thở.

“Cũng không có màn hình, con số, hay cảm giác phải quay về trước khi thời gian kết thúc.”

Giọng em nhỏ dần.

“Không ai gọi em từ phía sau nữa.”

Em im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói tiếp.

“Trước mặt em chỉ có một con đường rất dài. Hai bên là hàng cây. Còn tay chị thì vẫn ở trong tay em.”

Yachiyo mở mắt.

Nhìn tôi.

“Và em nhớ là mình không cần đi nhanh.”

Tôi cúi xuống nhìn bàn tay em đang nằm trong tay mình.

Chỉ một câu ấy thôi, vậy mà tôi như nhìn thấy toàn bộ hành trình của chúng tôi thu nhỏ lại bên trong.

Những ngày từng phải chạy đua với từng phút một.

Chiếc đồng hồ mười tám tiếng.

Những cảnh báo màu cam, rồi màu đỏ.

Cơ thể tạm bợ mà em đã cố ở lại bằng tất cả sức lực mình có.

Và cả những đêm tôi không dám chớp mắt, chỉ vì sợ rằng khi mở mắt ra, em đã trôi khỏi tay tôi từ lúc nào.

Và rồi, đến tận bây giờ.

Giấc mơ ấy chỉ còn là một con đường dưới hàng cây anh đào.

Không còn chiếc đồng hồ nào treo lơ lửng trên đầu, cũng chẳng còn ai giục em phải bước nhanh hơn.

Chỉ có Yachiyo trong giấc mơ.

Và bàn tay tôi ở bên cạnh em.

Cùng một con đường đủ dài để em hiểu rằng lần này, mình được phép đi thật chậm.

Yachiyo khẽ nói:

“Em nghĩ trong mơ, mình đã đi rất xa.”

“Ừ.”

“Nhưng không giống tám nghìn năm trước.”

Yachiyo cười hơi ngượng, đầu ngón tay khẽ siết lấy tay tôi.

“Em không biết phải nói thế nào nữa.”

“Chị hiểu.”

“Là kiểu…”

Em ngừng lại, như đang tìm một từ vừa đủ dịu dàng để đặt xuống.

“Vì vẫn muốn đi thêm, nên con đường mới dài ra.”

Tôi phải quay mặt đi một chút.

Không phải vì khóc.

Chưa khóc.

Chỉ là mắt hơi nóng lên.

Yachiyo nhìn tôi rất chăm chú.

“Chị đang cố không khóc ạ?”

“Ừ.”

“Thành công không?”

“Khoảng 6/10.”

Em bật cười.

“Thấp quá.”

“Vì giấc mơ của em hay quá.”

“Không có gì to tát mà.”

“Chính vì không to tát.”

Tôi quay lại nhìn em.

“Chính vì không to tát nên chị mới thấy…”

Tôi dừng lại.

Yachiyo chờ.

Tôi nói tiếp:

“Thấy như em thật sự đang bắt đầu sống.”

Em im lặng.

Câu nói vừa rồi hình như chạm vào em rất chậm.

Nó không khiến Yachiyo bật khóc ngay, cũng chẳng làm em mỉm cười lập tức.

Chỉ có ánh mắt em lặng xuống, như mặt nước vừa được một cánh hoa khẽ chạm vào.

“Bắt đầu sống…”

“Ừ.”

Tôi đáp, giọng nhẹ hơn.

“Em không cần chịu đựng nữa. Cũng không cần tiếp tục chờ đợi, hay cố kéo dài từng khoảnh khắc thêm một chút như trước.”

Tôi nhìn em.

“Từ giờ, em không cần phải tính xem mình còn bao nhiêu giờ, càng không cần biến từng ngày thành bằng chứng rằng mình đã được cứu.”

Yachiyo nghe rất chăm chú.

Tôi siết tay em, rồi nói tiếp.

“Điều em phải học sau này không còn là cách chịu đựng nữa.”

“Mà là cách sống một ngày bình thường, bằng chính nhịp thở của mình.”

“Vậy là gì ạ?”

Tôi đưa tay lên, chạm nhẹ vào tóc em.

Yachiyo không đáp.

Không phải vì em không hiểu.

Có lẽ chỉ là hai chữ ấy quá rộng.

Cách sống.

Nghe thì đơn giản, nhưng với Yachiyo, đó gần như là một vùng đất hoàn toàn mới.

Chịu đựng, chờ đợi, giữ lại một chút hy vọng trong bóng tối, những điều đó em đã học quá lâu rồi.

Em biết cách mỉm cười dù trong lòng vẫn sợ. Biết nói không sao ngay cả khi cô đơn. Biết đi qua những năm tháng dài đến mức chẳng có bàn tay nào ở bên cạnh mình.

Tất cả những điều đó, Yachiyo đều biết rõ hơn bất cứ ai.

Nhưng còn sống thì sao?

Một ngày không có mục tiêu lớn vẫn trôi qua như thế nào.

Mùa xuân đầu tiên nên bắt đầu từ đâu.

Những chuyện nhỏ như ngủ trưa, đi chợ, nấu ăn, xem một bộ phim dở rồi cùng bật cười, bị bạn bè trêu, trải qua một đêm không mơ, sau đó lại mơ thấy hoa anh đào.

Tất cả những điều bình thường ấy phải được đặt vào lòng ra sao để em không còn thấy mình làm sai.

Yachiyo không cần ngày nào cũng phải sống sao cho xứng đáng với tám nghìn năm đã qua.

Em chỉ cần có mặt ở đây.

Thở.

Nhìn.

Cảm nhận.

Và để từng ngày chậm rãi trở thành của mình.

Có lẽ đó mới là bài toán mới của chúng tôi.

Không còn là làm sao kéo em trở về nữa.

Mà là sau khi Yachiyo đã thật sự trở về, hai đứa phải học cách ở lại trong tương lai này như thế nào.

Yachiyo nhìn tôi rất lâu.

Rồi đột nhiên, em chống tay ngồi dậy.

Tôi cũng ngồi dậy theo.

“Em muốn viết nhật ký à?”

Em lắc đầu.

“Không phải.”

Nói xong, Yachiyo hơi cúi mắt, như thể chính em cũng thấy điều mình sắp nói ra có chút ngượng ngùng.

“Em muốn rửa mặt trước.”

Tôi chớp mắt.

Đó là một câu quá đỗi bình thường.

Bình thường đến mức tôi chưa kịp chuẩn bị để nhận ra nó đáng yêu đến thế.

“Ừ.”

“Sau đó ăn sáng.”

“Ừ.”

Yachiyo im lặng thêm một chút, ánh mắt khẽ hướng về phía cửa sổ.

“Và sau đó…”

Em ngừng lại.

Như thể lần đầu tiên, tương lai trước mặt không còn là một bài kiểm tra cần trả lời đúng, mà chỉ là một buổi sáng đang chờ em chậm rãi bước vào.

Một ngày mới mở ra không có pháo hoa, không có chương trình thử nghiệm, không có email khẩn cấp.

Yachiyo quay lại nhìn tôi.

Ánh mắt em hơi rụt rè, như thể câu hỏi tiếp theo chẳng hề lớn, nhưng với em lại lớn hơn tất cả.

“Vậy… bắt đầu từ hôm nay, mình có thể sống một ngày bình thường được không?”

Tôi nhìn em.

Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều hình ảnh của Yachiyo bỗng lần lượt hiện lên trong tôi.

Em của đêm mười tám tiếng, ngồi dưới ánh đèn vàng và cố nhìn tôi cho tới giây cuối cùng.

Em ở bên kia màn hình tablet, giọng nói xa xôi nhưng vẫn dịu dàng hứa rằng ngày mai sẽ gặp lại.

Em từng ăn một miếng trứng ở tiệm sushi rồi bật khóc, chỉ vì nó ngon, và vì khoảnh khắc ấy thật đến mức khiến lòng người đau nhói.

Em đã ngủ lần đầu tiên trong vòng tay tôi.

Cũng từng run rẩy sau ác mộng, hỏi rằng liệu một giấc mơ xấu có nghĩa là mình đang bị kéo trở lại bóng tối hay không.

Rồi có một Yachiyo cầm bút viết xuống rằng, dù đêm qua không mơ thấy gì, chỉ cần tỉnh dậy trong vòng tay tôi, như vậy cũng được.

Hôm qua, chính em đã nhìn bàn ăn rất lâu rồi nói rằng, hóa ra không có chuyện gì xảy ra cũng có thể là một ngày rất đẹp.

Và bây giờ, Yachiyo của buổi sáng đang ngồi trước mặt tôi.

Tóc em còn hơi rối.

Trong mắt vẫn giữ lại một chút ánh nắng vừa rơi qua khung cửa.

Em hỏi tôi rằng liệu hôm nay chúng tôi có thể sống một ngày bình thường hay không.

Tôi không biết vì sao câu hỏi ấy lại khiến mình muốn khóc hơn cả những lời hứa lớn lao.

Có lẽ bởi trước đây, bình thường từng là điều xa xỉ nhất.

Xa xỉ hơn cả một phép màu nữa.

SCROLL DOWN