Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 32
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 32
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Yachiyo không đáp.
Có lẽ em đã ngủ lại.
Hoặc có lẽ em chỉ đang nhắm mắt, nằm yên trong thứ ánh sáng rất mỏng của đèn ngủ, để câu nói ấy từ từ rơi xuống một nơi nào đó sâu hơn trong lòng mình.
Tôi chỉ nằm đó, tay vẫn nắm tay em dưới chăn, lắng nghe hơi thở của em dần chậm lại từng chút một.
Lần này, giấc ngủ của em không xuống ngay.
Nó do dự.
Như một con thú nhỏ vừa bị bóng tối làm giật mình, đứng trước cửa phòng quen nhưng vẫn phải ngửi lại không khí rất lâu mới dám bước vào.
Sóng giấc ngủ trên màn hình phụ dao động vài lần.
Tôi nhìn nó, rồi tắt màn hình đi.
Tôi biết nếu cứ nhìn, tôi sẽ lại muốn sửa, lại muốn làm mọi thứ để nó đẹp hơn.
Nếu cứ nhìn, tay tôi sẽ tự tìm tới laptop.
Nếu cứ nhìn, tôi sẽ bắt đầu nghĩ: có thể giảm độ sâu giấc mơ, có thể cắt ký ức liên quan tới Tsukuyomi, có thể thiết kế một bộ lọc, có thể chặn những vùng cảm xúc làm em sợ, có thể làm cho những đêm sau chỉ còn mềm, chỉ còn sáng, chỉ còn những con đường có tôi nắm tay em.
Có thể.
Tôi biết mình có thể nghĩ ra rất nhiều cách để can thiệp.
Vấn đề là, không phải thứ gì có thể làm cũng nên làm.
Yachiyo đã ngủ lại.
Lần này, em không mơ sâu nữa.
Hoặc có mơ, thì giấc mơ ấy nhẹ hơn, mờ hơn, không đủ để làm hàng mi em run lên như lúc nãy. Tay em vẫn nằm trong tay tôi. Thỉnh thoảng, các ngón tay hơi siết lại, rồi thả ra khi tôi vuốt nhẹ lên mu bàn tay em.
Tôi không ngủ ngay.
Cũng không hẳn vì lo.
Mà vì trong lòng tôi có một câu hỏi rất nhỏ đang mở ra.
Một câu hỏi không nằm trong bảng đo.
Nếu giấc mơ của em bắt đầu biết đau, tôi nên làm gì?
Cắt bỏ nỗi đau đó đi?
Làm nó nhẹ hơn?
Đặt thêm tầng đệm?
Hay chỉ cần ở lại cạnh em, chờ em tỉnh, đưa nước ấm, mở đèn ngủ, và để em viết vào nhật ký rằng:
Đêm nay, em mơ thấy mình gọi chị nhưng không có tiếng.
Em tỉnh dậy. Chị nghe thấy em.
Tôi nhìn bóng cuốn sổ trên bàn.
Trong ánh đèn mờ, bìa xanh nhạt gần như chuyển thành màu xám. Hình trăng nhỏ ở góc bìa chìm xuống, chỉ còn một vệt rất mảnh.
Tôi nghĩ tới dòng chữ Không thích. Nhưng thật.
Không hiểu sao, chính dòng đó làm tôi sợ hơn cả ác mộng.
Bởi vì nó đúng.
Và vì đúng, nó không cho phép tôi dễ dàng gọi nỗi sợ ấy là lỗi.
Sáng hôm sau, Yachiyo tỉnh dậy muộn hơn thường lệ.
Yachiyo mở mắt.
Lần này, ánh nhìn em bám vào tôi nhanh hơn đêm qua.
“Chào buổi sáng, chị Iroha.”
Tôi đưa tay chạm lên trán em.
“Chào buổi sáng.”
Em chớp mắt.
Rồi nhìn bàn tay mình vẫn nằm trong tay tôi.
“Đêm qua em có ngủ lại được không?”
“Có ạ.”
“Em có… mơ nữa không?”
“Không sâu lắm.”
Tôi đáp thật.
“Không có cảnh báo.”
Yachiyo gật đầu.
Rồi nhìn sang cuốn nhật ký trên bàn.
Em nhìn nó một lúc, như người nhìn một cánh cửa mới mà tối qua mình đã mở ra.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em vẫn không thích ác mộng.”
Tôi bật cười rất khẽ.
“Ừ. Bình thường mà.”
“Nhưng…”
Em dừng lại.
Tôi đợi.
Yachiyo nhìn xuống chăn.
“Sau khi viết xuống, nó đỡ đáng sợ hơn một chút.”
“Vậy tốt rồi.”
“Không phải là biến mất.”
“Ừ.”
“Chỉ là… nó không còn đứng sau lưng em nữa.”
Tôi nhìn em.
Câu đó rất đúng.
Có những nỗi sợ, khi không được gọi tên, sẽ đứng sau lưng người ta.
Không nhìn thấy, nhưng lúc nào cũng có mặt.
Và khi viết nó xuống, nỗi sợ không biến mất.
Nó chỉ bước ra phía trước.
Đủ để người ta biết nó ở đâu.
Và để người ta không phải tưởng nó lớn hơn chính bản thân mình.
Tôi vuốt nhẹ tóc em.
“Em làm rất tốt.”
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi hơi nheo mắt.
“Chị lúc nào cũng nói vậy.”
“Vì lúc nào cũng đúng.”
“Câu này cũng dùng nhiều rồi.”
“Nhưng vẫn đúng.”
Em nhìn tôi thêm một lúc.
Rồi bật cười.
Tiếng cười ấy làm phần căng còn lại trong căn phòng hạ xuống một chút.
Tôi muốn giữ buổi sáng như thế thêm lâu hơn.
Muốn pha trà.
Muốn ngồi cạnh em.
Muốn để ác mộng tối qua được đặt lại vào đúng chỗ của nó: một giấc mơ xấu, không phải một điềm báo.
Nhưng tôi cũng biết có những việc cần làm.
Chỉ là kiểm tra.
Một cách tử tế.
Một cách không để nỗi sợ của mình lén lút biến thành quyết định.
Tôi gọi cho Tiến sĩ Clark sau bữa sáng.
Lần này, Yachiyo không tránh nữa.
Em ngồi cạnh tôi trên ghế sofa, cuốn nhật ký đặt trong lòng, hai tay ôm quanh bìa sổ.
Màn hình kết nối hiện lên gương mặt Tiến sĩ Clark trong phòng lab.
Ông có vẻ đã đọc log nền từ trước.
Tất nhiên.
Tôi không biết vì sao mình còn mong ông sẽ chưa đọc.
Tiến sĩ Clark nhìn tôi một cái.
Rồi nhìn sang Yachiyo.
“Cô thấy thế nào?”
Ông hỏi em trước.
Yachiyo hơi ngạc nhiên.
Tôi cũng vậy.
Có lẽ vì tôi đã quen với việc trong các buổi kiểm tra, tôi là người trả lời quá nhiều. Tôi nói về chỉ số, phản ứng, trạng thái, dữ liệu. Yachiyo trả lời khi được hỏi cụ thể.
Nhưng lần này, Clark hỏi em trước.
Yachiyo ôm sổ chặt hơn một chút.
“Em không sao ạ.”
Clark không nói gì.
Ánh mắt ông vẫn lặng yên theo kiểu không vội đồng ý với một câu trả lời quá nhanh.
Yachiyo có lẽ cũng nhận ra.
Em cúi xuống một chút, rồi sửa lại:
“Em sợ lắm. Nhưng bây giờ không sao nữa rồi ạ.”
Tiến sĩ Clark gật đầu.
“Đó là câu trả lời tốt hơn.”
Tôi nhìn ông.
Không biết vì sao, chỉ một câu đó thôi cũng làm tôi thấy mình được nhắc nhở.
Tốt hơn không phải là “không sao”.
Tốt hơn là nói đúng.
Tiến sĩ Clark kéo bảng log lên màn hình bên cạnh.
Các đường sóng hiện ra.
Giấc mơ.
Dao động cảm xúc.
Phản hồi ký ức.
Mức căng thần kinh.
Tầng đệm.
Tất cả đều tốt hơn tôi tưởng.
Không có lỗi nghiêm trọng.
Không có sự cố nguy hiểm.
Không có vùng nào bị rơi xuống dưới ngưỡng an toàn.
Nhưng có một điều rất rõ.
Ở đoạn giữa giấc mơ, hệ thống đã kích hoạt một cụm ký ức sâu liên quan tới Tsukuyomi.
Chỉ là một mảnh cũ nổi lên trong quá trình giấc ngủ tự sắp xếp lại.
Tiến sĩ Clark chỉ vào đoạn đó.
“Không có lỗi nghiêm trọng.”
Tôi biết.
Nhưng nghe ông nói ra vẫn làm vai tôi thả xuống một chút.
“Vậy tại sao nó lại…”
Tôi dừng lại.
Không biết dùng từ gì.
Clark tiếp lời, rất bình thản:
“Vì hệ giấc mơ đang bắt đầu làm việc của nó.”
Yachiyo ngẩng lên.
“Làm việc?”
“Đúng vậy.”
Clark nói.
“Giấc mơ không chỉ tạo ra hình ảnh dễ chịu. Nó cũng kéo lên những gì ý thức chưa xử lý xong, đặt chúng vào một hình thức có thể đi qua được.”
Yachiyo im lặng.
Tôi nhìn đường log.
Cụm ký ức về Tsukuyomi nằm đó.
Tôi hỏi:
“Nó đang lôi ký ức cũ lên?”
“Vài ký ức sâu trong tiềm thức của Yachiyo.”
Clark đáp.
“Không phải toàn bộ. Không phải ngẫu nhiên hoàn toàn. Nhưng rõ ràng hệ đang bắt đầu chạm vào những vùng từng bị nén lại quá lâu.”
Nén quá lâu.
Cụm từ đó làm căn phòng như lạnh đi một chút.
Tám nghìn năm không chỉ là chờ.
Tám nghìn năm còn là những ký ức bị xếp chồng lên nhau, những đêm không thật sự ngủ, những cảm xúc không có nơi đi, những nỗi sợ đã cũ tới mức em học cách sống bên cạnh chúng như sống bên cạnh một bức tường.
Bây giờ, khi em bắt đầu ngủ như con người, bức tường ấy không biến mất.
Nó mở ra từng khe rất nhỏ.
Và qua khe đó, những thứ bên trong bắt đầu nhìn lại em.
“Nếu vậy, chúng ta có thể hạn chế vùng đó không?”
Yachiyo quay sang tôi.
Tôi biết.
Tôi biết mình hỏi quá nhanh.
Nhưng câu hỏi vẫn ra khỏi miệng trước khi tôi kịp giữ lại.
Clark nhìn tôi.
“Có thể.”
Tôi ngẩng lên.
Nhưng ông nói tiếp ngay:
“Nhưng không nên.”
Clark gõ nhẹ đầu bút lên mặt bàn.
Một lần.
Rất nhỏ.
“Tôi có thể giảm độ sâu giấc mơ, giới hạn quyền truy cập vùng ký ức cũ, hoặc đặt bộ lọc để tránh các cụm cảm xúc gây hoảng.”
Ông nói.
“Về mặt kỹ thuật, không khó bằng những gì chúng ta đã làm trước đó.”
Tôi siết tay.
“Vậy tại sao không nên?”
Clark không trả lời ngay.
Ông nhìn bảng log.
Rồi nhìn Yachiyo.
Sau đó mới nhìn tôi.
“Vì cô không làm hệ giấc mơ để tạo ra một thứ như máy móc có thể chỉnh sửa .”
Câu đó làm tôi đứng hình.
Tôi không nói được gì.
Clark tiếp tục, giọng vẫn bình tĩnh:
“Cô từng nói muốn cô ấy ngủ như một con người.”
Tôi gật đầu rất chậm.
“Con người có ác mộng.”
Ông nói.
“Có ký ức quay lại. Có những đêm không dịu dàng. Có những sáng tỉnh dậy cần người khác đưa một ly nước ấm và nói rằng mọi thứ đã qua.”
Yachiyo cúi mắt xuống cuốn sổ trong lòng.
Clark nói tiếp:
“Nếu cứ thấy đau là cắt, cứ thấy sợ là khóa, hệ thống sẽ lại làm điều chúng ta đã cố tránh từ đầu.”
“Bảo vệ quá tay.”
Tôi nói rất khẽ.
Ông gật đầu.
“Đúng.”
Tôi nhìn tay mình.
Không hiểu sao, tôi lại nhớ tới lúc trước Giáng Sinh.
Lớp đệm tín hiệu, vì sợ Yachiyo quá tải, đã kéo em vào trạng thái ngủ đông ngắn.
Một cách bảo vệ quá tay.
Một bản năng rất giống tôi.
Bây giờ, tôi lại định làm điều tương tự với giấc mơ của em.
Chỉ là thay vì kéo em khỏi xúc giác, tôi muốn kéo em khỏi nỗi sợ.
Muốn làm màn đêm của em đẹp hơn.
Ít đau hơn.
Và vì lý do nghe rất đẹp ấy, tôi suýt quên hỏi em có muốn vậy không.
Tôi ngẩng lên.
Yachiyo vẫn đang nhìn cuốn sổ.
“Yachiyo em muốn chị làm như vậy không?”
Em không trả lời ngay.
Một lúc sau mới nói:
“Em cũng không thích ác mộng.”
“Chị biết.”
“Em sợ.”
“Chị biết.”
“Đêm qua, lúc tỉnh dậy, em thật sự không muốn ngủ tiếp.”
Em ấy siết cuốn sổ trong tay.
“Nhưng…”
Em ngước lên nhìn tôi.
Ánh mắt vẫn còn sợ hãi vì đêm qua.
Nhưng trong đó có một thứ rất rõ.
Là sự trưởng thành rất chậm, rất đau, của một người bắt đầu hiểu rằng được sống không chỉ có nghĩa là chỉ nhận phần dễ chịu nhất của cuộc sống này.
“Đừng sửa hết nỗi sợ của em.”.
“Yachiyo…”
“Em biết chị muốn.”
Giọng em nhỏ.
“Em cũng muốn bớt sợ. Nếu có một nút bấm làm em không bao giờ mơ thấy Tsukuyomi tối như vậy nữa, chắc em sẽ nhìn nó rất lâu.”
Em cười nhạt.
“Có thể em còn muốn bấm cái nút đó hơn chị nữa.”
Tôi nhìn em.
“Nhưng nếu bấm rồi…”
Yachiyo cúi xuống, mở cuốn nhật ký ra.
Không phải trang giấc mơ đẹp.
Mà là trang đêm qua.
Đêm nay, em mơ thấy mình gọi chị nhưng không có tiếng.
Em tỉnh dậy. Chị nghe thấy em.
Không thích. Nhưng thật.
Em chạm nhẹ vào dòng thứ hai.
“Dòng chữ này cũng sẽ không có.”
Tôi im.
Yachiyo nói tiếp:
“Nếu chị sửa hết nỗi sợ của em, có lẽ em sẽ không mơ thấy mình gọi không ra tiếng nữa.”
“Nhưng em cũng sẽ không được học rằng khi tỉnh dậy, chị vẫn nghe thấy em.”
Câu đó đi thẳng vào tim tôi.
Yachiyo ngẩng lên.
“Em không muốn chỉ nhận những phần dễ chịu.”
Giọng em run hơn.
“Em đã chờ lâu lắm rồi. Em muốn sống ngoài này với chị. Muốn ăn trứng. Muốn ngủ. Muốn mơ. Muốn xem phim dở với chị. Muốn tưới cây Mai. Muốn bị chị nhắc đừng quấn khăn lệch như vậy nữa….”
Em dừng lại.
Hít vào.
“Nhưng nếu sống như con người nghĩa là thỉnh thoảng sẽ gặp ác mộng, sẽ nhớ lại chuyện cũ, sẽ tỉnh dậy mà tim đập rất nhanh…”
Nước mắt em ướt lên.
“Thì em cũng phải học nó.”
Tôi gần như muốn nói không cần.
Muốn nói em đã đau đủ rồi.
Muốn nói tám nghìn năm đã là quá nhiều, không cần em học thêm nỗi sợ nào nữa.
Nhưng những lời đó tôi không nói ra được.
Bởi vì ngay trước mắt tôi, Yachiyo đang lựa chọn.
Chọn quyền được sống đầy đủ như một con người.
Kể cả những phần không dịu dàng của điều đó.
~ YachiSuzu ~