Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 4: Amaterasu · Phần 1

Thời gian sau những khoảnh khắc như thế luôn trở nên kỳ lạ.

Nó không còn chảy nữa.

Nó chỉ nằm ra đó, lạnh và dài, giữa người ta với những gì vừa bị lấy mất.

Không phải kiểu dài của đồng hồ. Không phải thứ dài có thể đếm bằng phút, bằng giây, bằng những con số sáng lên rồi tắt đi ở một góc màn hình. Mà là kiểu dài của một căn phòng bỗng rộng ra chỉ vì trong nó vừa có một khoảng trống mang hình một người. Kiểu dài của một hơi thở đi ra rồi không biết vì sao lại mất rất lâu mới quay trở lại. Kiểu dài của một ánh mắt không dám rời khỏi gương mặt trước mặt mình, vì chỉ cần rời đi một nhịp thôi cũng có cảm giác như sẽ phản bội điều gì đó rất quan trọng.

Tôi vẫn ôm em.

Vẫn ôm cái cơ thể còn giữ nhiệt rất mỏng của hiện tại ấy trong tay mình, như thể chỉ cần buông lỏng thêm một chút thôi, ngay cả phần ấm áp cuối cùng còn sót lại kia cũng sẽ bị đêm lấy mất.

Ngọn đèn vàng vẫn sáng.

Bình Thường vẫn bơi trong bát nước.

Con thỏ bông vẫn nghiêng ở mép giường.

Hai viên kẹo vẫn còn nằm đâu đó rất gần, nhỏ xíu, vô lý, chẳng giúp được gì cho nỗi đau này cả vậy mà chỉ cần nghĩ tới việc chúng vẫn còn ở đây thôi, tôi lại thấy lồng ngực mình nhói lên theo một cách lạ lùng.

Mọi thứ đều còn nguyên.

Chỉ có em là không.

Rồi, đúng vào lúc tôi bắt đầu thấy cái yên lặng này đáng sợ hơn tất cả, chiếc máy tính bảng đặt ở đầu giường bỗng sáng lên.

Không phải sáng hẳn.

Mà là nhấp nháy.

Một lần.

Rồi thêm một lần nữa.

Tôi cứng người.

Không phải kiểu giật mình đơn giản.

Mà là toàn bộ cơ thể tôi như bỗng quên mất phải làm gì với chính mình trong khoảnh khắc ấy. Tim tôi đập mạnh. Ngón tay siết lại vô thức. Hơi thở mắc ở cổ họng, không ra được, cũng không nuốt xuống được.

Màn hình tối đen hiện lên những đường nhiễu rất mảnh.

Mảnh đến mức nếu không nhìn chằm chằm vào nó như bấu víu vào mép một vực sâu, có lẽ tôi đã tưởng mình nhìn nhầm.

Âm thanh rè nhẹ bật ra.

Nhỏ.

Xa.

Mỏng đến mức gần như ảo giác.

Tôi gần như buông cả hơi thở.

“…Yachiyo?”

Tôi không biết mình đang cầu xin hay gọi tên.

Có lẽ là cả hai.

Có lẽ từ đầu tới cuối, gọi tên em với tôi vẫn luôn là một dạng cầu nguyện. Chỉ là trước giờ tôi không đủ thành thật để thừa nhận thôi.

Màn hình rung lên một nhịp.

Rồi từ trong lớp nhiễu ấy, rất xa, rất nhỏ, như thể phải đi qua cả một đại dương tối mới tới được chỗ tôi một giọng nói vọng ra.

“…Iroha…?”

Tôi bật khóc ngay lập tức.

Lần này không còn cách nào giữ lại nữa.

Không phải thứ nước mắt của tuyệt vọng.

Không phải kiểu khóc của một người vừa bị cái thế giới này cướp đi thứ quan trọng nhất.

Mà là thứ nước mắt của một người vừa bị ai đó kéo ngược lại khỏi mép vực đúng một bước.

Chỉ một bước thôi.

Nhưng thế là đủ để cả bầu trời vừa tối om trong lòng tôi nứt ra một đường sáng mỏng.

Tôi đặt thật nhẹ thân thể trong tay mình xuống futon.

Nhẹ đến mức gần như đau đớn.

Như thể tôi đang đặt xuống không phải một cơ thể bất động, mà là chính phần tim mình vừa mới bị kéo rời ra. Tôi kéo chăn lên tới ngực em theo một phản xạ gần như bản năng, gần như tuyệt vọng. Cử chỉ đó vô dụng đến buồn cười, vậy mà tôi vẫn làm. Vẫn muốn em được ấm. Vẫn muốn mọi thứ quanh em phải ngay ngắn. Vẫn muốn nếu em thật sự đang ở đâu đó phía bên kia và vẫn còn nhìn về đây, em sẽ thấy mình được giữ gìn.

Rồi tôi chộp lấy chiếc máy tính bảng bằng cả hai tay.

Màn hình vẫn nhòe.

Không thấy rõ mặt.

Chỉ có những dải sáng nhạt như mây trôi trên nước. Như thể ở đầu bên kia không phải một căn phòng, mà là cả một khoảng không mỏng phủ bụi sao.

Nhưng giọng em thì ở đó.

Rất xa.

Rất nhẹ.

Và thật.

“Yachiyo.”

Tôi gọi, vừa khóc vừa cười, đến chính tôi cũng không biết gương mặt mình bây giờ trông thế nào nữa.

“Chị đây. Chị đây.”

Ở đầu bên kia, em im lặng một lúc rất ngắn.

Tôi nghe thấy một hơi thở.

Hoặc có lẽ chỉ là tiếng nhiễu.

Nhưng tôi vẫn muốn tin đó là hơi thở của em.

Muốn tin đến mức gần như đau.

“Em nghe thấy chị.”

Giọng em nhỏ đến mức như chỉ cần thế giới cựa mạnh hơn một chút thôi, nó sẽ tan mất.

“Em nghe thấy chị từ rất xa.”

Tôi áp chặt máy tính bảng vào ngực một nhịp.

Rồi lại vội kéo ra, sợ mình làm mất tín hiệu.

Động tác vụng về đến mức tôi suýt bật cười nếu ngực mình không đang đau tới thế.

“Em đang ở đâu?”

Tôi hỏi, dù thật ra tôi cũng biết câu trả lời.

Không phải vì tôi không hiểu.

Mà vì tôi cần nghe chính em nói ra. Cần một thứ gì đó có âm thanh, có hình dạng, có thể đi vào tai tôi rồi ở lại. Cần nó để chống lại cái phần trong đầu vẫn đang hoảng loạn thì thầm rằng lỡ như chỉ là ảo giác thì sao.

Một thoáng nhiễu chạy ngang màn hình.

Rồi em khẽ cười.

Tiếng cười cũng xa như ánh sao.

“Ở chỗ cũ thôi.”

Em nói.

“Tsukuyomi.”

Tôi nhắm mắt lại.

Nước mắt lại tràn ra.

Nhưng lần này, nó không còn lạnh nữa.

Không còn là thứ nước mắt rơi xuống vì mất đi. Nó giống như thứ gì đó trong tôi, sau khi đã đóng cứng quá lâu, cuối cùng cũng bắt đầu chịu tan.

Ở đầu dây bên kia, Yachiyo im lặng thêm một chút.

Như thể chính em cũng đang nhìn quanh một nơi nào đó rất rộng, rất tối, rất quen.

Tôi không nhìn thấy chỗ ấy.

Không nhìn thấy bất cứ thứ gì ngoài màn hình nhòe nhiễu. Vậy mà chỉ qua cách em im lặng, tôi vẫn có thể hình dung ra một khoảng rộng vô cùng, nơi âm thanh của em phải đi rất lâu mới tới được đây. Một nơi từng ôm em suốt tám nghìn năm. Một nơi giờ đây, lần đầu tiên, không còn hoàn toàn tuyệt đối nữa.

Khi em lên tiếng lần nữa, giọng em mỏng như sương.

“Lúc em trượt đi…”

Em nói chậm.

“Ban đầu em tưởng mình sẽ chỉ rơi vào một khoảng không thôi.”

Tôi nín thở.

Không chen vào.

Không dám thở mạnh hơn một chút nào.

“Nhưng rồi…” Em dừng lại, như đang tìm lời. “Em nghe thấy chị.”

Ngực tôi đau đến mức gần như không chịu nổi.

“Giọng chị ở rất xa.”

Em nói.

“Xa như ở đầu kia của một khoảng trời tối. Nhưng em nghe chị gọi em…..”

Một nhịp nhiễu mỏng chạy qua.

“…nên em biết mình không còn một mình nữa.”

Tôi cúi xuống, áp trán vào mép máy tính bảng lạnh mỏng.

Cái lạnh của kính chạm lên da tôi rất rõ, rất thật.

“Chị đã gọi em.”

Tôi thì thầm.

“Vâng.”

Yachiyo đáp.

“Em biết chứ.”

Tôi bật cười qua nước mắt.

“Em lúc nào cũng biết hết.”

“Vì đó là giọng chị mà.”

Câu đó làm tôi phải cắn môi mới giữ được tiếng nức.

Màn hình vẫn không hiện rõ gương mặt em.

Chỉ có ánh sáng nhòe, như thể ở bên kia là một khoảng không được phủ bằng bụi sao mỏng. Nhưng chính cái mơ hồ ấy lại làm tôi thấy đau hơn, bởi vì nó cho tôi biết em đang ở rất xa thật. Xa tới mức tất cả những gì có thể đi qua được chỉ còn là giọng nói. Xa tới mức một câu “em nghe thấy chị” đã đủ trở thành điều kỳ diệu nhất đêm nay.

Rồi Yachiyo khẽ gọi:

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Đừng khóc kiểu đó nữa mà.”

Tôi sững lại.

“Em nghe ra à?”

“Vâng.”

Em cười rất khẽ.

“Rõ lắm.”

Tôi lau mạnh khóe mắt bằng mu bàn tay, dù biết điều đó hoàn toàn vô dụng. Nước mắt thì cứ rơi, còn cái nghẹn trong cổ họng thì chẳng vì thế mà dịu đi chút nào.

“Xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi.”

Yachiyo nói.

Giọng em mềm hơn.

Không phải kiểu dỗ dành quá rõ.

Mà là kiểu mềm của người vừa đi qua một quãng rất tối rồi quay lại, giờ chỉ muốn để người kia biết rằng mình vẫn ổn. Rằng phần tồi tệ nhất đã qua. Rằng giờ đây, ít nhất, cả hai đã có thể nói chuyện với nhau trở lại.

“Em quay lại được rồi mà.”

Chỉ một câu ấy thôi.

Mà căn phòng trong mắt tôi bỗng sáng hơn hẳn.

Không phải vì có gì thay đổi.

Thân thể kia vẫn nằm đó, yên lặng dưới lớp chăn tôi vừa kéo lên cho em.

Nhưng bên trong tôi thì khác.

Bởi vì em không mất đi.

Em chỉ quay về.

Lần này, ý nghĩ đó không còn là một câu tự dỗ nữa.

Nó là thật.

Tôi hít vào thật sâu.

Rồi thở ra, chậm đến mức thấy tim mình cũng dần chịu bình tĩnh lại theo.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Bây giờ em thấy thế nào?”

Ở đầu dây bên kia, có một khoảng lặng rất mỏng.

Tôi tưởng tín hiệu vừa đứt.

Tim mình thắt lại.

Nhưng rồi em lên tiếng:

“Yên bình hơn em nghĩ.”

Giọng em nhỏ.

“Và… sáng hơn bình thường.”

Tôi chớp mắt.

“Sáng hơn?”

“Ừ.”

Yachiyo đáp.

“Không phải vì Tsukuyomi thay đổi.”

Em dừng một chút.

“Mà vì hôm nay em biết bên kia thật sự có đường để quay về.”

Tôi cúi đầu.

Lần này, nước mắt lại trào ra nữa.

Nhưng không còn đau như trước.

Như thể sau rất nhiều năm chỉ biết sợ tương lai, sợ mất đi, sợ không kịp, sợ vô ích cuối cùng tôi cũng chạm được vào một thứ khác.

Không phải kết quả.

Không phải chiến thắng.

Mà là phương hướng.

“Chị sẽ kéo em về.”

Tôi nói.

Không cần chuẩn bị.

Không cần nghĩ thêm.

“Em biết.”

Yachiyo đáp ngay.

Không do dự.

Không cần thêm một nhịp nào để nghĩ.

Chính sự chắc chắn ấy làm tim tôi run lên.

“Em tin chị.”

Em nói.

“Và bây giờ em còn tin hơn lúc nãy nữa.”

“Em đúng là…”

“Em biết.”

Em cười.

“Người yêu của chị.”

Lần này tôi thật sự bật cười thành tiếng.

Tiếng cười nhỏ thôi, nhưng vang rất rõ trong căn phòng vừa trải qua đau đớn.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Người yêu của chị.”

Bên kia màn hình, Tsukuyomi yên lặng như một mặt hồ đêm.

Tôi không nhìn thấy nó.

Nhưng qua giọng em, tôi có cảm giác nơi đó đang không còn lạnh như trước nữa. Không phải vì bản thân nơi ấy thay đổi, mà vì giờ giữa chỗ đó và chỗ này đã có một cây cầu rất mỏng làm bằng giọng nói, lời hứa và niềm tin vừa được gọi tên.

Yachiyo chợt im đi một chút.

Rồi khẽ hỏi:

“Chị còn mệt không?”

Tôi chớp mắt.

“Chị à?”

“Ừ.”

Em nói.

“Chị vừa khóc, vừa ôm em, vừa gọi em mãi. Chị phải mệt chứ.”

Ngực tôi mềm hẳn xuống.

Ngay cả khi vừa trượt khỏi cơ thể kia, việc đầu tiên em nghĩ tới vẫn là tôi có mệt không.

“Có một chút.”

Tôi thú nhận.

“Nhưng dễ chịu hơn lúc nãy.”

“Em cũng vậy.”

Giọng em khẽ đi.

“Em thấy… dễ chịu hơn.”

Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai đứa.

Nhưng lần này, nó không còn mang hình dáng của sợ hãi nữa.

Nó giống như một đêm rất dài cuối cùng cũng chịu nới lỏng tay mình ra một chút.

Tôi nhìn sang chiếc điện thoại trên bàn.

Đồng hồ vẫn tiếp tục trôi.

Nó vẫn trôi đấy.

Nhưng từ một lưỡi dao lạnh ngắt, giờ nó lại giống một nhịp chờ đợi hơn.

Không còn là đếm lùi tới giây phút của sự tuyệt vọng hay chia ly.

Mà là đếm những giờ đầu tiên của một kiểu hy vọng mới.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Chị cho em xin một điều nữa được không?”

Tôi bật cười khẽ.

“Em còn xin nữa à?”

“Lần này là điều rất nhỏ thôi.”

“Điều gì?”

Bên kia, tôi nghe tiếng em hít vào.

Rất khẽ.

Như thể chính em cũng đang ngại khi nói ra điều đó.

“Chị… chúc em ngủ ngon đi.”

Tôi khựng lại.

Rồi ngực mình đau lên theo một cách quá dịu dàng.

“Chỉ vậy thôi à?”

“Ừ.”

Em đáp, rất nhỏ.

“Vì em nghĩ… đêm nay em sẽ ngủ được.”

Tôi nhìn thân thể nằm yên trên futon.

Nhìn con thỏ bông.

Nhìn bát cá.

Nhìn chiếc đèn vàng tôi vẫn chưa tắt.

Rồi lại nhìn màn hình đang nhiễu nhẹ nhưng vẫn mang giọng em tới đây.

Và tôi chợt hiểu đây không phải là một đêm kết thúc.

Đây là đêm đầu tiên sau rất lâu, cả hai chúng tôi đều có thể đi ngủ với hy vọng còn nguyên trong tay.

Tôi kéo chăn trên thân thể kia lên ngay ngắn hơn một chút theo phản xạ, rồi ngồi xuống cạnh mép giường, ôm máy tính bảng trong lòng như ôm một nhịp thở rất mong manh.

“Yachiyo.”

Tôi gọi.

“Vâng?”

“Ngủ ngon nhé.”

Giọng tôi run rất nhẹ.

“Chị yêu em.”

Ở đầu bên kia, em im lặng.

Tôi tưởng tín hiệu lại yếu đi rồi.

Nhưng không.

Bởi sau đó, giọng em vang lên rất nhỏ, rất dịu, nhưng rõ đến mức gần như chạm được:

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Chị cũng ngủ ngon nhé.”

Em nói.

“Ngày mai… bắt đầu lại cùng em nhé.”

Tim tôi lệch hẳn một nhịp.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Ngày mai chị sẽ bắt đầu lại.”

“Không phải một mình đâu.”

Yachiyo thì thầm.

“Em cũng bắt đầu lại.”

Tôi nhắm mắt lại một chút.

Rồi mỉm cười qua nước mắt.

“Ừ.”

Tôi lặp lại.

“Không phải một mình.”

Một làn nhiễu rất mỏng chạy qua màn hình.

Tín hiệu bắt đầu yếu đi.

Nhưng lần này tôi không còn sợ nữa.

Yachiyo có lẽ cũng nhận ra.

Bởi vì giọng em chậm lại, mềm hơn, như thể em thật sự đang nằm xuống ở đâu đó rất xa.

“Chị.”

“Ừ?”

“Mai chị đừng quên cho Bình Thường ăn nhé.”

Tôi bật cười.

“Được.”

“Và thay nước.”

“Được.”

“Và đừng để Chứng Cứ rơi xuống đất.”

“Được.”

“Và…”

Em dừng lại.

Tôi đợi.

“…nhớ em một chút thôi.”

Tôi cười qua nước mắt.

“Chị nghĩ cái đó khó đấy.”

Bên kia, tôi nghe tiếng em cười.

Nhưng ấm áp đến lạ.

“Vậy thì…”

Giọng em nhỏ dần.

“…chị chịu khó đi.”

Tín hiệu lại nhiễu thêm một chút nữa.

Không đến mức mất hẳn.

Chỉ là vừa đủ để tôi biết đêm nay, chúng tôi thật sự phải chúc nhau ngủ ở hai nơi khác nhau.

“Yachiyo.”

Tôi gọi lần cuối trước khi giọng em chìm thêm.

“Vâng…”

“Ngủ đi.”

“Vâng…”

“Mai gặp lại.”

Một khoảng lặng rất mỏng.

Rồi em đáp, như hơi thở chạm qua một mặt nước rất sâu:

“Mai gặp lại, chị Iroha.”

Màn hình tối dần đi sau đó.

Không tắt hẳn.

Chỉ còn lại một lớp sáng rất yếu, như ánh trăng cuối tháng.

Tôi vẫn ngồi yên ở đó thêm rất lâu.

Không phải vì sợ cử động.

Mà vì tôi muốn để cho đêm nay lắng xuống thật hẳn trong mình, không bỏ sót một chi tiết nào.

Và tôi cuối cùng cũng nằm xuống cạnh thân thể kia, không phải trong tuyệt vọng, mà trong một thứ bình yên đau nhói chưa từng có.

Tôi kéo chăn lên tới ngực, ôm chiếc máy tính bảng đã tối bớt vào lòng, rồi nghiêng người nhìn ra bát cá một lần cuối.

“Ngủ ngon.”

Tôi thì thầm, không rõ là nói với em, với mình, hay với cả căn phòng này.

Rồi tôi nhắm mắt lại.

Đêm ấy, cả hai chúng tôi đều ngủ.

Không phải kiểu ngủ để quên đi.

Mà là ngủ qua một đêm đầy hy vọng.

Một đêm mà ở bên này, tôi biết ngày mai mình sẽ lại đứng dậy, lại bắt đầu từ dữ liệu, từ bản vẽ, từ những gì còn dang dở nhưng lần này không còn chỉ là chống đỡ trong bóng tối nữa.

Và ở bên kia, có lẽ Yachiyo cũng đang ngủ dưới bầu trời của Tsukuyomi, không còn như tám nghìn năm trước, không còn chỉ biết chờ trong cô độc, mà là chờ trong ánh sáng của một con đường cuối cùng đã hiện ra.

Để đến sáng mai.

Ngày mai sẽ bắt đầu một ngày khác với tất cả những ngày trước đây.

Một ngày mà nỗi sợ vẫn còn đó.

Khoảng cách vẫn còn đó.

Con đường phía trước vẫn còn dài.

Nhưng tương lai đã không còn là thứ chỉ dùng để sợ hãi nữa.

Nó đã trở thành một nơi để đi về.

SCROLL DOWN