Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 1: Ấm · Special

Đêm đó, phòng thí nghiệm cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Sau cái sinh nhật “đầu tiên” của một thứ, xét theo nhiều nghĩa, đã tồn tại từ rất lâu rồi, mọi người cũng lần lượt ra về. Roka đứng ở cửa nháy mắt với tôi một cái, kiểu nháy mắt “tớ biết hết rồi đấy nhé”, làm tôi suýt đánh rơi cả chồng tài liệu trên tay. Mami thì kéo tôi lại, dúi vào lòng tôi một túi giấy nhỏ.

“Đồ ngọt đó. Để đêm nay khỏi chết đói.”

Còn anh hai…

Anh hai chỉ nói đúng một câu.

“Đừng thức khuya quá.”

Rồi anh nhìn tôi lâu hơn bình thường một nhịp, như thể muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

Cửa đóng lại.

Cả căn phòng lập tức lắng xuống, chỉ còn tiếng máy móc chạy nền đều đều và ánh đèn trắng trải phẳng lên mọi thứ. Ở giữa phòng, cái giường kim loại nơi “nguyên mẫu” đang nằm im lặng trông giống như một lời hứa đã được gấp gọn lại, đặt thật cẩn thận vào một chiếc hộp.

Tôi thở ra.

Cảm giác như vừa rút một cây kim nhỏ xíu ra khỏi tim mình.

“Chị thở mạnh quá đó.”

Giọng nói vang lên từ chiếc máy tính bảng dựng ở góc bàn.

Tôi quay sang.

Yachiyo đang nghiêng đầu nhìn tôi từ trong màn hình. Mái tóc bạch kim rủ xuống vai, đôi mắt sáng như mọi khi. Em vẫn mang cái vẻ nhẹ tênh ấy, như thể dù đã đi qua bão tố bao nhiêu lần đi nữa, em vẫn có thể mỉm cười rất dịu dàng.

Và chính cái điều đó mới làm tôi đau.

Bởi vì tôi biết em đã đợi tôi trong một quãng thời gian dài đến mức từ “dài” gần như mất hết ý nghĩa.

“Chị không có thở mạnh,” tôi phản đối theo phản xạ. “Chị chỉ là… thở thôi.”

“Vậy là chị đang thở rất chăm chỉ.”

“…Yachiyo.”

“Em đùa mà.”

Em bật cười, rồi tiếng cười nhỏ dần xuống.

“Mọi người về hết rồi à?”

“Ừ.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống trước bàn, đưa tay chạm lên mép màn hình. Mặt kính lạnh, phẳng, nhưng tôi vẫn không bỏ tay ra.

“Còn em? Hôm nay stream có mệt không?”

“Vừa đủ để thấy vui.” Em đáp. “Nhưng em vui hơn vì chị vẫn còn ở đây.”

Tôi ngẩn ra.

Rồi không hiểu sao lại thấy mình đang nhìn chằm chằm vào nụ cười đó như một đứa ngốc sợ chỉ cần chớp mắt thôi thì ánh sáng sẽ tắt mất.

“…Chị cũng vậy.”

Một khoảng lặng nở ra giữa chúng tôi.

Không phải kiểu im lặng đáng sợ.

Mà giống như có ai đó khẽ đắp lên vai tôi một chiếc chăn mỏng, trong một đêm lạnh vừa đủ để người ta muốn được giữ lại thêm một chút ấm áp.

Rồi Yachiyo hỏi, giọng nhẹ tênh như nói vu vơ:

“Chị có đói không?”

Tôi chớp mắt.

“Giờ này à?”

“Giờ này mới đúng chứ.” Em nói tỉnh bơ. “Đêm còn dài mà.”

Tôi bật cười.

“Chị có đồ ngọt Mami đưa rồi—”

“Không tính.”

Yachiyo cắt ngang ngay lập tức.

“Đồ ngọt không phải ‘ăn’. Đồ ngọt là ‘dỗ dành’.”

Tôi khựng lại.

Không hiểu vì sao chỉ là một câu nói vậy thôi mà tim tôi lại đập lệch mất một nhịp.

“Vậy…” tôi hỏi, cố làm giọng mình bình thường, “em muốn ăn gì?”

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi em cười, rất khẽ.

“Bánh kếp.”

Chỉ một từ thôi.

Nhưng nó rơi xuống lòng tôi như một viên sỏi nhỏ ném vào mặt hồ im, khiến những vòng sóng lan ra mãi, chạm vào những nơi tôi tưởng mình đã cất kín.

“…Ở đây làm gì có.”

“Có mà.” Yachiyo đáp ngay, vẻ mặt rất vô tội. “Góc bếp nhỏ kia. Có bột, có trứng, có sữa, có chảo.”

Tôi nheo mắt.

“Em vừa đi kiểm kê đồ bếp đó à?”

“Em cũng sống ở đây mà.” Em nói, tỉnh bơ như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời. “Theo một cách nào đó.”

Tôi đã thua.

Thua hoàn toàn.

Nhất là khi em nói “đêm còn dài” bằng cái giọng nhẹ hẫng như đang bình luận thời tiết, trong khi tôi biết có những đêm dài em đã đi qua một mình, dài đến mức lịch sử của con người cũng có thể thay màu mấy lần rồi.

Tôi xắn tay áo lên.

“Được rồi. Bánh kếp.”

“Yay.”

Chỉ một tiếng vậy thôi mà mắt em đã sáng hẳn lên.

Tôi giả vờ như mình không thấy, nhưng thật ra mắt cứ liếc sang màn hình suốt. Em đang dõi theo từng động tác của tôi chăm chú đến mức trông như một đứa trẻ sợ bỏ lỡ trò ảo thuật.

Tôi đập trứng vào bát. Cho bột. Thêm sữa.

Tiếng thìa chạm thành bát vang lên lách cách trong căn phòng yên tĩnh. Hỗn hợp dần sánh lại, mịn hơn, bóng hơn.

“Chị quen tay ghê.”

“Chị từng làm rồi.”

Tôi đáp xong mới nhận ra câu nói ấy chạm vào một vùng ký ức quá mềm, thế là vội chữa lại.

“Ý chị là… cái này cũng không khó lắm.”

“Em cứ tưởng chị thuộc kiểu người chỉ biết thí nghiệm.”

“Chị cũng là con người mà.”

“Vậy em là gì?”

Em hỏi nhanh đến mức tôi suýt tưởng mình nghe nhầm.

Bàn tay tôi khựng lại một nhịp.

Chiếc chảo đã nóng. Tôi đổ bột xuống. Tiếng xèo nhỏ vang lên, mỏng và rõ, như thể cả căn phòng chỉ biết trả lời hộ tôi bằng đúng âm thanh ấy.

Tôi im lặng một lúc.

Rồi nói:

“Em là Yachiyo.”

“Và em là người chị yêu.”

Không có máy nào ngừng chạy.

Không có đèn nào chớp lên.

Mọi thứ vẫn y nguyên như cũ.

Chỉ có Yachiyo trong màn hình chớp mắt rất chậm, như thể em cần thêm một chút thời gian để tin rằng mình vừa thật sự nghe thấy câu đó. Tôi thấy khóe mắt em ướt đi, nhưng em lập tức quay mặt khẽ lau mất, như không muốn tôi nhìn thấy.

Và chính cái cử chỉ vụng về ấy lại khiến tim tôi đau đến mềm nhũn.

“Chị nói thẳng quá.”

“Ừ.” Tôi lật mặt bánh. Mặt dưới đã vàng đều. “Chị không muốn vòng vo nữa.”

Tôi dừng lại một chút.

“Chị không muốn tiếp tục làm như thể chúng ta còn có vô hạn thời gian.”

Yachiyo im lặng thật lâu.

Rồi em khẽ nói:

“Em cũng vậy.”

Tôi làm thêm chiếc thứ hai. Rồi chiếc thứ ba.

Cuối cùng cũng moi được một mẩu bơ bé xíu trong tủ lạnh. Mùi bơ tan ra trên chảo, mùi ngọt ấm lan dần trong không khí như một thứ phép màu rất nhỏ, rất đỗi tầm thường, nhưng lại đủ để làm lòng người mềm đi.

Tôi bưng đĩa bánh sang bàn, đặt ngay trước máy tính bảng.

“Rồi. Ăn đi nào.”

Yachiyo nhìn đĩa bánh.

Nhìn tôi.

Rồi lại nhìn đĩa bánh.

“…Chị.”

“Gì?”

“Em không ăn được.”

Tôi biết.

Ngay từ đầu tôi đã biết rồi.

Vậy mà khi nghe em nói ra, tim tôi vẫn nhói lên như thể vừa bị ai đó chạm đúng vào đường khâu còn chưa lành.

“Chị xin lỗi.”

Tôi buột miệng, gần như theo bản năng.

“Không phải lỗi của chị.”

Yachiyo cười. Vẫn là nụ cười dịu dàng ấy.

“Em chỉ muốn ngửi thôi. Muốn nhìn thôi. Muốn ở cùng chị trong khoảnh khắc này.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống trước mặt em, bẻ một miếng nhỏ, đưa lên miệng. Nhai chậm. Cố để vị ngọt lan ra thật rõ.

“Vậy chị sẽ ăn.”

Tôi nói.

“Chị sẽ ăn cả phần của em nữa.”

Yachiyo cười khúc khích.

“Nghe như chị đang tán tỉnh em vậy.”

“Chị đang làm điều lẽ ra mình phải làm từ lâu.”

Tiếng cười của em nhỏ dần.

Rồi tắt đi rất khẽ, như có ai đó dịu dàng hạ âm lượng của một bản nhạc.

Em gọi tôi:

“Chị Iroha.”

Lần này không còn là giọng trêu nữa.

Tôi ngẩng lên.

“Chị có sợ không?”

“Sợ gì?”

“Sợ… em mang theo quá nhiều thứ từ quá khứ đến hiện tại.”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ nhìn em thật lâu.

Ánh đèn trong phòng phản chiếu trong mắt em thành những đốm sáng nhỏ li ti. Trông chúng giống sao. Và chẳng hiểu sao, chỉ nhìn như vậy thôi, tôi lại nhớ đến cái bầu trời trong thế giới của em. Một bầu trời đẹp đến mức người ta quên mất nó được dựng nên chỉ để chống đỡ nỗi cô đơn.

“Chị đã từng sợ.”

Tôi nói thật.

“Sợ đến mức có lúc chị muốn giả vờ như không biết gì cả. Muốn nghĩ rằng em chỉ là hiện tại thôi. Chỉ là tiếng cười. Chỉ là những câu đùa. Chỉ là Yachiyo của lúc này.”

Tôi đặt miếng bánh xuống đĩa.

Hai tay đan vào nhau thật chặt.

“Nhưng chị không muốn em phải một mình với tất cả những thứ đó nữa.”

Yachiyo nhìn tôi.

Lần này em không cười.

“Em quen rồi.”

Câu nói nhẹ tênh.

Nhưng phía sau nó là cả một quãng đường dài đến mức chỉ nghĩ thôi cũng đủ làm ngực tôi thắt lại.

Tôi nhớ về một Kaguya từng rực rỡ, từng vô tư, từng lao về phía tôi với tất cả sự sống của mình. Và tôi cũng nhớ, để trở thành Yachiyo của hiện tại, em đã phải mất đi bao nhiêu điều.

“Chị không muốn em phải ‘quen’.”

Tôi nghe giọng mình khàn đi.

“Chị muốn em được phép mệt. Được phép buồn. Được phép khóc.”

Tôi hít vào thật sâu.

“Được phép dựa vào người khác.”

Tôi nhìn thẳng vào em.

“Nhất là chị.”

Môi Yachiyo khẽ mở ra, như định nói gì đó.

Nhưng cuối cùng em lại im lặng.

Tôi đứng dậy.

Rồi, gần như không nghĩ ngợi gì thêm, tôi bế chiếc máy tính bảng lên, ôm vào ngực mình.

Từ góc này, tôi không còn nhìn rõ mặt em nữa. Chỉ thấy ánh sáng từ màn hình hắt lên tay áo và những ngón tay đang siết cạnh máy.

“Chị làm gì vậy?” Yachiyo hỏi, ngạc nhiên.

“Đưa em đi dạo.”

“Ở đâu cơ?”

“Tầng thượng.”

Tôi đáp như thể đó là điều đương nhiên nhất thế giới.

“Chị muốn ngắm trăng.”

Yachiyo cười khẽ.

“Chị lãng mạn ghê.”

“Chị đang học.”

“Học từ ai vậy?”

Tôi không trả lời.

Chỉ ôm em chặt hơn một chút.

Tầng thượng của tòa nhà thí nghiệm gió rất lớn.

Tôi kéo cao cổ áo khoác, bước ra khoảng sân bê tông trống trải. Thành phố phía dưới trải dài thành những dải sáng bất tận. Trên cao, bầu trời đêm đẫm màu, và vầng trăng treo ở đó, không tròn hẳn, cũng chưa khuyết hẳn, như thể vừa kịp.

Tôi đặt máy tính bảng lên bệ lan can, chỉnh góc lại để em nhìn rõ bầu trời hơn.

“Đẹp không?”

“Đẹp.”

Yachiyo đáp gần như ngay lập tức.

“Nhưng chị đẹp hơn.”

Tôi thở ra.

“Em lại bắt đầu rồi.”

“Em nói thật mà.” Yachiyo nghiêng đầu. “Chị luôn rực rỡ theo cái kiểu khiến em chỉ muốn chạy đến gần.”

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Nếu một ngày nào đó…” Tôi nhìn lên trăng. “Chị không còn rực rỡ nữa thì sao?”

Em im lặng.

Thế là tôi nói tiếp, như đang thú nhận với chính mình.

“Nếu chị già đi. Nếu chị yếu đi. Nếu chị trở thành một người khác với hình ảnh em đã giữ trong lòng suốt ngần ấy năm… thì sao?”

Yachiyo bỗng cười.

Nhưng đó không phải nụ cười đùa như thường lệ.

Nó mềm hơn.

Và nơi khóe mắt em có gì đó rất ướt.

“Chị nghĩ em đã đi qua bao nhiêu cái ‘khác’ rồi?”

Tôi quay sang nhìn em.

“Trong rất nhiều năm, em hiểu được một chuyện.” Em nói chậm rãi. “Con người sẽ thay đổi. Thế giới sẽ thay đổi. Tên gọi, cơ thể, thời gian… tất cả đều sẽ thay đổi.”

Em ngừng một chút.

“Nhưng vẫn có một thứ không đổi.”

“Là gì?”

“Là cảm giác chị ở đây.”

Tôi sững lại.

“Chỉ cần chị còn ở đây, thì em sẽ nhận ra.” Yachiyo mỉm cười. “Dù là mái tóc bạc. Dù là nếp nhăn. Dù là giọng nói khác đi.”

Tim tôi đau lên theo một cách rất dịu.

Như đau vì có ai đó chạm đúng vào nơi đang lành lại.

“Nhưng…” Yachiyo nói, nhỏ như gió, “em vẫn muốn biết cảm giác ấm áp là như thế nào.”

Tôi lặng người.

Tôi nhớ lại cách em nhìn đĩa bánh kếp. Nhớ cách em hỏi “em là gì” như thể chỉ cần trả lời sai một chút thôi, bản thân em cũng sẽ tan mất khỏi câu chuyện này.

Tôi đưa tay chạm lên mặt kính màn hình.

“Em có đang thấy ấm không?”

“Không.”

Em trả lời rất thật.

Rồi cười nhẹ.

“Nhưng em thấy chị.”

Tôi hít sâu.

Rồi lấy từ trong túi áo khoác ra món đồ nhỏ mình đã nhét vào đó từ chiều, chẳng vì lý do gì rõ ràng ngoài một dự cảm rất mơ hồ rằng có lẽ đêm nay mình sẽ cần đến nó.

Một chiếc găng tay mỏng, gắn cảm biến rung.

Tôi đặt nó cạnh máy tính bảng.

“Cái này… là bản thử nghiệm.” Tôi tự nhiên thấy hơi ngượng. “Nó nhận tín hiệu từ em rồi trả lại rung động. Không phải hơi ấm thật. Nhưng ít nhất… nó là một cái chạm.”

Yachiyo nhìn chiếc găng tay như thể đang nhìn một phép màu.

“Chị làm cho em sao?”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Chị làm cho chúng ta.”

Gió thổi mạnh hơn một chút.

Tay tôi lạnh đi, nhưng lòng bàn tay lại nóng lên đến lạ.

Yachiyo khẽ gật đầu.

“Vậy… thử đi.”

Tôi đeo găng vào tay phải, giơ tay lên trước màn hình.

“Em cần làm gì?”

“Em sẽ chạm.” Giọng em run rất nhẹ. “Nếu chị cho phép.”

Tôi gần như bật cười vì nghẹn.

“Tất nhiên rồi.”

Một giây sau, găng tay rung khẽ.

Nhẹ đến mức giống như có một con bướm vừa đậu xuống da tôi.

Tôi nín thở.

Đó không phải hơi ấm.

Nhưng rung động bé xíu ấy đi thẳng vào tim tôi, như thể cuối cùng cũng có người gõ cửa từ phía bên kia của tám nghìn năm.

Tôi áp bàn tay đeo găng sát vào màn hình.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Chị ở đây.”

Găng tay rung mạnh hơn một chút.

Như một cái siết tay rất vụng về.

“Em cũng ở đây.”

Lần này, Yachiyo không cười.

Tôi thấy khóe mắt mình nóng lên. Vừa ngượng, vừa đau, vừa vui đến mức không biết phải gọi cảm giác ấy là gì nữa.

“Chị đừng khóc.”

Em thì thầm.

“Không thì em cũng sẽ khóc theo mất.”

“Chị không khóc.”

Tôi nói dối.

“Chị đang khóc.”

“Ừ.”

Tôi thở ra, đầu hàng.

“Chị đang khóc.”

Găng tay rung liên tục, nhè nhẹ, như một trái tim nhỏ đang đập trong lòng bàn tay tôi.

“Em xin lỗi.”

“Sao lại xin lỗi?”

“Vì em muốn nhiều quá.”

Giọng Yachiyo nghèn nghẹn.

“Muốn được chạm. Muốn được ăn. Muốn được ngủ mà không phải sợ lúc tỉnh dậy chị sẽ biến mất. Muốn được… ích kỷ.”

Tôi áp trán lên cạnh máy tính bảng, nhắm mắt lại.

“Em có quyền mà.”

Tôi nói khẽ.

“Em đã chờ đủ lâu rồi.”

Găng tay rung nhẹ.

Rồi dừng.

Khi tôi mở mắt ra, Yachiyo đang đưa tay che miệng, như thể cố giữ một điều gì đó khỏi trào ra.

Tôi gọi em:

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Mai chị sẽ làm bánh kếp nữa.”

Em chớp mắt.

“Ngày kia cũng làm. Ngày kia nữa cũng làm.”

Tôi cười, giọng khàn đi.

“Làm đến khi nào em chán thì thôi.”

Yachiyo bật cười trong nước mắt.

“Em không chán đâu.”

“Vậy thì chị cũng không dừng.”

Tôi ngừng lại một chút.

Rồi nói, chậm rãi như đang đặt xuống viên gạch đầu tiên của một lời hứa:

“Chị sẽ đi cùng em.”

Gió vẫn thổi.

Trăng vẫn treo ở đó.

Thành phố vẫn sáng lấp lánh dưới chân chúng tôi.

Nhưng vào lúc ấy, mọi thứ khác đều mờ đi.

Chỉ còn câu nói đó.

“Không phải em đi một mình nữa.” Tôi nhìn em. “Em đã cô đơn đủ rồi.”

Một khoảng lặng rơi xuống.

Lặng đến mức tôi nghe rõ tim mình đập.

Rồi Yachiyo gọi tôi, giọng nhỏ xíu:

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em… muốn hôn chị.”

Tôi sững người.

Rồi bật cười.

Không phải vì trêu em.

Mà vì tôi thật sự không biết phải làm gì với trái tim mình lúc này.

“Em hôn bằng cách nào được chứ?”

Yachiyo đỏ mặt thấy rõ, dù chỉ là qua màn hình.

“Chị… cúi lại gần một chút được không?”

Tôi làm theo.

Tôi cúi xuống.

Và đặt môi mình lên góc máy tính bảng.

Ngớ ngẩn thật.

Cũng vô lý thật.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy, đó lại là điều nghiêm túc nhất tôi từng làm.

Ngay khi môi tôi chạm vào mặt kính, găng tay rung mạnh một cái.

Như thể em vừa siết lấy tim tôi bằng cả hai tay.

Tôi lùi lại, mặt nóng bừng.

“Em thấy sao?”

Tôi hỏi, như thể đang chờ kết quả một thí nghiệm.

Yachiyo nhìn tôi.

Mắt em long lanh.

“Em không biết đó có phải là ấm không.” Em nói khẽ. “Nhưng em biết… bây giờ em rất hạnh phúc.”

Tôi gật đầu.

Cổ họng nghẹn lại.

“Thế là đủ với chị rồi.”

“Chưa đủ.”

“Hả?”

“Chị còn nợ em một chuyện.”

Em nói với vẻ nghiêm túc đến mức tôi suýt bật cười.

“Chị nợ gì?”

“Chị phải hứa.”

Yachiyo nhìn thẳng vào tôi.

“Dù có bao nhiêu năm nữa, chị vẫn sẽ gọi tên em.”

Tôi im lặng nhìn em thật lâu.

Rồi đưa bàn tay đeo găng lên, đặt sát vào màn hình như một cách đóng dấu vào lời hứa ấy.

“Chị hứa.”

“Gọi lại đi.”

Em thì thầm.

Tôi mỉm cười.

“Yachiyo.”

Găng tay rung.

“Yachiyo.”

Rung mạnh hơn.

“Yachiyo.”

Lần này, rung dài, như một cái ôm.

Tôi bật cười qua nước mắt.

“Em đúng là… ngang ngược.”

“Em học được mà.”

Yachiyo cười theo, giọng vỡ ra vì vui.

“Từ chị.”

Tôi ngước lên nhìn trăng.

Có những cuộc chờ đợi dài đến mức người ta tưởng mình sẽ hóa đá. Nhưng rồi chỉ cần một tiếng gọi đúng tên, một cái chạm nhỏ xíu, một lời hứa được nói ra vào đúng lúc…

cũng đủ khiến tảng đá ấy tan thành nước.

“Về thôi.”

Tôi nói.

“Về đâu?”

Tôi ôm máy tính bảng vào ngực.

“Về nhà.”

Yachiyo im lặng một nhịp.

Rồi khẽ đáp, như sợ nói to quá sẽ làm vỡ mất khoảnh khắc này.

“…Vâng.”

Và trong vòng tay tôi, có một điều gì đó đang khẽ run lên.

Không phải dữ liệu.

Không phải thuật toán.

Mà là một sự sống vừa mới học được cách gọi nơi này là nơi để trở về.

~ Hết phần này ~

SCROLL DOWN